Quyến luyến con rối tình nhân

Chương 8



Hoàng hôn thành phố Ottawa rất đẹp, khi mùa mưa đến đầy trời xanh mây trắng tuy rằng không biết khi nào thì sẽ bị rào rạt mây đen thay thế. Và người ta nhìn thấy cầu vồng đẹp đến nghẹt thở.

Ánh hào quang chiếu sáng từ trên đỉnh núi xa xa, chiếu rọn cả rừng cây, qua nóc nhà san sát, tuy rằng trước đó vẫn là một bầu trời đen kịt.

Nhưng Phó Hoành lại cảm thấy, cho dù cảnh có đẹp đến mức nào thì cũng không thể bằng cô gái nhỏ trong lòng hắn bây giờ.

Lưng trắng như tuyết, eo mềm mại, da thịt như ngọc, cặp mông xinh đẹp, mỗi đường cong thật mê người. Cặp đùi thon thẳng tắp, sờ lên bóng trơn láng như lụa thượng hạng, không chút tì vết. Trước ngực hai luồng tuyết phong, no tròn mềm mại, theo va từng va chạm của hắn mà run rẩy nảy lên. Hấp dẫn người ta nhất là cặp mắt to xinh đẹp, mỗi khi hắn chơi ác, đụng đến mức khiến cả người cô nóng chảy thì đôi mắt kia không tự chủ trong suốt ngập nước ai oán nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng cắn lại, không một tiếng động cầu xin tha thứ.

Dụ hoặc như vậy, Phó Hoành làm sao có thể bỏ qua cho cô?

Lúc này, hắn ngồi an vị ở trên ghế da sau bàn làm việc, quần áo chỉnh tề, trong lòng là cô đang quay lưng về phía hắn, bị cánh tay đầy sức mạnh ôm lấy, đặt ở đùi hắn, váy áo trên người bị kéo lên lưng, thân hình trắng trẻo gần như trần trụi.

Cái vật đầy lửa nóng kỳ thực đã sớm vùi vào trong hoa huy*t ướt át, hạ thân thân mật dính chặt vào nhau, hắn cứ ở trong như vậy khiến cô vừa trướng vừa chua mỏi, hắn cũng không di động, khuôn mặt đẹp trai chôn ở cổ tinh tế, không nhẹ nhàng mà cắn, một đôi tuyết nhũ no tròn cũng bị bàn tay to nam tính tùy ý nắn bóp chơi đùa. Hắn vừa mới hung hăng ngậm hai đầu nhũ màu phấn hồng khiến cho màu sắc càng trở nên diễm hồng, còn dính nước bọt sáng bóng mê người.

“Ưm...... Không cần cắn tôi......” Cô ngoảnh đầu cũng không thể trốn được miệng hắn, kêu ra âm thanh dễ nghe: "Ưm, đau." Ai bảo cô ngon miệng như vậy, thậm chí còn có thể nói là hợp khẩu vị hắn, làm hắn ăn mãi cũng không no?

Phó Hoành cúi đầu cười, đem váy áo của cô cùng quần áo của hắn cởi hết, từng chiếc, từng chiếc ném xuống đất, thắt lưng của hắn đột nhiên dùng sức xuyên vào.

“A!” Cô kinh hãi chống hai tay lên bàn, vặn vẹo cái mông cánh hoa để trốn nhưng lại thấy càng giãy dụa càng phí công, cô căng bản không tránh nổi đành buông xuôi.

Bàn tay to nóng bỏng tóm lấy vòng eo mảnh khảnh, cái vật thô nóng dùng sức xâm nhập càng sâu, nơi ân ái bị cọ xát càng thêm lửa nóng. Sau một hồi cô không chịu nổi kêu "Ưm, Ưm, A, A" ai oán, bị khoái cảm bứt ra khiến nước mắt trong suốt không ngừng từ khóe mắt chảy xuống.

Vách tường mềm mại mà chặt trất bó chặt dục vọng bừng bừng phấn chấn đầy gân xanh mạch và máu đập thình thịch đang đi vào. Mà gặp phải vách tường non nớt khiến hắn khó vào.

“Thả lỏng chút, em thật chặt, tôi không động được.” Hắn ở bên tai cô dỗ nhẹ nhàng, động tác cũng bắt đầu chậm rãi, một chút chút cọ nhẹ, hình như là đảo qua nhụy tâm mảnh mai khiến cho Tinh Thần không tự giác mà mềm nhũn thân mình, thả lỏng cảnh giác. Thế nhưng hắn lại mạnh mẽ ưỡn lưng một cái, động vừa nhanh lại vừa tà ác.

“A! Không...... A......” Cô liên tục thét chói tai, thân mình mềm mại vô lực, bị người đàn ông hung hăng kịch liệt ra vào, giống như tơ liễu sợi bông lung lay sắp đổ

Thân thể hợp nhau phát ra tiếng vang khắp thư phòng, xuyên vào mấy chục lần sau hắn đột nhiên bứt ra kéo cô xoay lại, vòng đùi ngọc qua lưng hắn, một lần nữa đem cái vật bừng bừng khí thế kia đi vào hoa huy*t. Bàn tay to nắm lấy cái mông của cô liền để nguyên tư thế này ôm lấy cô đi vào phòng ngủ.

Cả người Tinh Thần run run lẩy bẩy, bởi vì sợ ngã xuống, bất đắc dĩ đem cánh tay ôm chặt lấy cổ hắn, chân cũng kẹp chặt người hắn, không khỏi nức nở. Theo từng bước đi, tiếng ma sát ái muội từ nơi riêng tư truyền đến khiến cô càng mẫn cảm đến lại than nhẹ một hồi.

Kích tình theo thư phòng kéo dài đến giường lớn, thân mình xinh đẹp nằm sấp quỳ gối xuống, thân thể rắn chắc trần trụi bèn phủ lên trên, dục vọng thô dài từ phía sau xâm nhập.

Khuôn mặt đẹp trai khẩn trương nhìn thân thể mềm mại nữ tính phía trước, eo nhỏ mông xinh, da thịt bóng loáng, toàn thân mồ hôi đầm đìa, hạ thân động tác càng ác, hô hấp càng thêm gấp gáp, nặng nề.

Loại tư thế này dễ dàng làm cho dục vọng sáp nhập được sâu nhất, khoái cảm mãnh liệt lên cao bao phủ khắp toàn thân hai người.

Dục hỏa tăng vọt làm người đàn ông không ngừng được, không hôn cô gái dưới thân nữa mà mãnh liệt động thắt lưng tinh tráng, không ngừng đi vào, hung hăng va chạm lại va chạm.

Trận cuồng liệt tình ái này quả thực đem Tinh Thần ép buộc chết đi sống lại, trong không khí đều phát ra hơi thở dâm mỹ. Cô mờ mịt bị hắn biến thành vô lực, cuối cùng không chịu nổi mà ngất đi.

Hồi lâu sau đó cô mới tỉnh lại, mơ mơ màng màng mở to mắt, phát hiện chính mình đã bị ôm đi tắm qua, vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái nằm ở trên giường.

Hắn đang ở giường mặc áo, thấy cô tỉnh, một mặt cài khuy áo ở tay, một mặt cúi người, bàn tay to vỗ nhẹ mặt cô, cất giọng khàn khàn, thần sắc cũng bớt lạnh lẽo, dùng ý tứ đơn giản nói với cô: "Nhớ ngoan một chút cho tôi."

Tinh Thần im lặng.

Cô biết, đây không phải tán tỉnh, cũng không phải đơn giản nói về việc nhà, mà là cảnh cáo.

Bởi vì hắn rất nhanh sẽ trở lại Đài Loan.

Quả nhiên chỉ sau hai ngày, Phó Hoành liền thu thập hành lý về Đài Loan luôn. Hắn rời đi khiến cho trong lòng Tinh Thần khẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Cô lại bắt đầu sinh hoạt bình thường như trước kia, đến trường, tan học, làm thêm, duy nhất không giống là thấy Cổ Lệ Sa liền né đi đường vòng ngay. Cô cho rằng mình sẽ trở lại cuộc sống trước khi gặp người đàn ông kia, nụ cười bắt đầu xuất hiện và ngày càng thường xuyên trên gương mặt cô, giống như một cô sinh viên bình thường trong viện.

Nhưng cô vẫn đoán sai rồi, bởi vì ba tháng sau, khi Phó Hoành lại xuất hiện trước mặt cô thì khi đó cô mới hiểu rõ ràng sự thật vẫn tàn khốc như vậy. Người đàn ông này sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Những ngày vui vẻ đơn thuần tốt đẹp này sẽ không bao giờ có được nữa.

Lần đó, Phó Hoành sang Newyork công tác liền bớt chút thời gian đến thăm cô, hay nói đúng hơn là đến đặc biệt chỉnh đốn cô. Hành trình của hắn chỉ ở lại Ottawa một buổi tối.

Mặc chiếc áo bông màu xanh nhạt, đôi boot trắng, trên đầu còn mang cái che tai bông tuyết màu vàng đáng yêu, trong tay ôm chồng tranh quảng cáo màu sắc sặc sỡ đi ra khỏi cổng học viện. Vừa đi vừa cười vui vẻ, lúc ngẩng đầu lên định băng qua đường thì chuông di động bỗng vang lên.

Cô nhận cuộc gọi, lễ phép hỏi: "Hello?" Kỳ lạ là đầu bên kia chẳng nói gì, mơ hồ cảm nhận được điều gì đó cô dừng bước chân, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại...Cách đó không xa là chiếc xe nổi tiếng quen thuộc, cùng đó là người bên trong xe với khuôn mặt đẹp trai trầm lặng và lãnh mạc. Hai chân Tinh Thần như dính chặt vào nhau, không thể nhấc lên nổi.

Lúc này ở Ottawa đã là mùa đông, vô cùng rét lạnh, thỉnh thoảng vài bông tuyết bay xuống nhưng có rét lạnh thế nào cũng không giá lạnh bằng lòng cô.

Cô ngoan ngoãn lên xe hắn, bị hắn đưa về căn phòng lớn kia. Trên đường hắn chuyên tâm lái xe, không nói gì, Tinh Thần cũng không dám mạo muội mà trêu chọc hắn, không dám rên lên tiếng nào, nép vào góc xe.

Hai người một trước một sau bước vào phòng, bên trong đã mở điều hòa trông có vẻ ấm áp. Những cây cảnh vẫn xanh tốt. Bởi có người giúp việc đúng giờ đến dọn dẹp nên trong phòng rất chỉnh tề và sạch sẽ.

Hắn buông hành lý xách tay, cởi chiếc áo khoác ngoài màu đen, bên trong là áo sơ mi thủ công màu xám và quần tây cũng đồng màu, nhìn qua anh khí cao ngất.

Bỏ caravat ra, cởi chiếc cúc áo cổ tay hắn mới nhấc mắt lên nhìn cô gái đang đứng ở cửa mặc chiếc áo cao cổ cùng quần bò, trên tay ôm chiếc áo bông vừa cởi, thoạt nhìn rất khẩn trương. Hắn nói: "Đi rót cho cho tôi ly nước."

Tinh Thần nghe lời nhẹ nhàng gật đầu, nhanh chóng buông áo cùng chồng tranh trong tay, xoay người nhanh tiến phòng bếp, giờ cô mới nhớ trong phòng này hình như không có nước ấm.

Căn phòng này tuy cô có chìa khóa nhưng hắn đi rồi cô cũng không bước vào nửa bước.

Chạy nhanh nấu nước, rửa cốc. Trong lúc đó cô vụng trộm nhìn từ phòng bếp nhìn ra ngoài thấy Phó Hoành đang nằm ngửa trên sofa, hai mắt nhắm chặt, trên ngón tay ngậm điếu thuốc, bộ dạng có vẻ mệt mỏi.

Vài phút sau, siêu nước “Ùng ục ùng ục” bốc lên khói trắng, sôi nhanh thật, Tinh Thần đổ nước ra cốc, hắn nghe thấy tiếng lười biếng mở mắt ra.

Cô đứng ở trước mặt đưa cốc cho hắn, hắn cũng không cầm, lập tức nhìn cô chăm chú, cũng không nói chuyện, hắn nhìn thẳng làm cô rợn cả tóc gáy, vội đem cốc nước để ở bàn trà.

Đang muốn lùi lại, hắn lại ngồi dậy, đem đầu mẩu thuốc lá cháy dở dụi vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, mở miệng ra lệnh: “Ngồi xuống.”

Nghe vậy, Tinh Thần ngoan ngoãn ngồi vào một cái sofa khác, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống, lông mi dài cụp xuống né tránh đôi mắt như đuốc của hắn.

Cô không biết hắn muốn làm gì, cũng không dám hỏi, đành phải ngồi im.

Sau một lúc lâu, mới nghe thấy hắn cười nhạt, "Cổ Tinh Thần.” Hắn gọi tên của cô, nhìn cô kỳ quái, lạnh lẽo nói:

“Em thật sự là quá hạnh phúc."

Tinh Thần ngẩng đầu, nhìn hắn mờ mịt không biết làm sao, không biết trong lời nói của hắn là ý tứ gì?

Tay hắn cầm lấy túi tài liệu bên cạnh, cầm ra hai cái phong bì rồi mở một cái, đổ ra từng chồng gì đó lên bàn trà.

Tinh Thần nghi hoặc không hiểu gì, nhìn lên bàn trà thấy rùng cả mình. Đây tất cả đều là ảnh chụp, thật dày, có đến khoảng bốn, năm mươi cái mà tất cả chỉ có duy nhất nhân vật chính là cô.

Tinh Thần chậm rãi vươn tay, lấy ảnh qua, nhìn lần lượt từng tấm. Trong đó, có mười cái là cô đang đứng thu ngân ở cửa hàng Nhật. Rồi ảnh mặc đồng phục màu xanh lam đang ở đường phát tờ rơi, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười đến xán lạn, bên cạnh là chàng trai cũng đang mặc đồng phục như vậy tươi cười chăm chú nhìn cô.

Lại có mấy cái cô đang ở trạm xe bus chờ xe tới, phía sau là chàng trai cao lớn vỗ vai cô, cô quay đầu lại cười thẹn thùng.

Ảnh chụp kế tiếp hiển nhiên lại thay đổi nam nhân vật chính, là tay đua xe cao hớn mà đẹp trai, sẵn sàng ném xe mình ở đó, ân cần đưa ô cùng cô che mưa, nhìn bóng lưng hai người thoạt nhìn hết sức hài hòa lãng mạn.

Còn có lúc cô đang ở ngoài học viện, đang hốt hoảng chạy trên đường. Phía sau là gương mặt chàng trai ngoại quốc xa lạ đang cầm bông hồng đuổi theo, hình như còn gọi gì đó.

Những bức ảnh này có cả chụp trộm, chụp chính diện, phong phú, chất lượng tuyệt hảo, góc độ tinh tế, hình ảnh chi tiết đặc sắc, giống như đang trình diễn một bộ phim.

Thật ra cô và chàng trai cùng làm thêm với cô ở cửa hàng Nhật kia không có gì, còn cái người đưa hoa hồng cô càng không biết tên thậm chí còn chưa nói với hắn câu nào. Còn tay đua đẹp trai kia là đàn anh trong học viện, cô đã sớm cự tuyệt lời bày tỏ của hắn.

Cô không yêu đương vụng trộm, không theo đuổi ai, cũng không hẹn hò với ai, cô không làm sai gì cả.

Nhưng rõ ràng ý đồ chụp ảnh là vậy, Tinh Thần kinh ngạc một trận xong rồi suy nghĩ mà sợ. Hắn phái người điều tra, theo dõi cô, cô hoàn toàn không dám tưởng tưởng mình có bao nhiêu bí mật mà hắn chưa sờ đến.

“Ảnh chụp rất tốt.” Hắn đánh giá, “Góc độ cũng tốt lắm, chụp em rất xinh đẹp.”

Tinh Thần thu hồi tầm tầm mắt trên ảnh chụp, giật mình nhìn hắn, không thể nói lời nào.

Hắn liếc mắt nhìn cô một cái, cầm lấy cái phong bì khác đưa cho cô, ý nói: "Còn nữa, tiếp tục xem." Lần này, trong ảnh xuất hiện người phụ nữ kia làm cho Tinh Thần bỗng rơi nước mắt.

Là dì Hồng, không sai, là dì Hồng! Dì làm sao có thể già và gầy như vậy?

Trong trí nhớ, Tinh Thần còn nhớ rõ dì thích nhất là đeo lông mi giả, mặc chiếc váy đẹp bó sát người, mái tóc cuộn thành cuộn to, mỗi ngày trước khi ra cửa sẽ cúi đầu xoa lấy cái đầu nhỏ của cô: “Tiểu Tinh Tinh, con ngoan ngoãn ở nhà nha, dì Hồng đi ra ngoài kiếm tiền, chờ dì phát tài chúng ta sẽ rời khỏi đây." Cô vô cùng ghi nhớ những lời này, cho nên luôn luôn chờ, chờ đợi... Nhưng rốt cục vẫn không thể chờ được.

Trong ảnh là dì Hồng ngôi trên xe lăn, già nua, gầy yếu, ánh mắt đắm chìm trong thế giới của mình, thậm chí trên đầu tóc đã bạc trắng.

Tinh Thần che miệng, khống chế không được khóc lên.

Phó Hoành mắt lạnh lùng nhìn cô đau lòng mà khóc, bắt đầu tính sổ với cô.

“Em khóc cái gì? Cái người phụ nữ này bệnh tình đã chuyển biến tốt, tình hình tốt lên, so với bệnh viện tâm thần thật khác nhau một trời một vực." Đôi mắt đẫm lệ, tràn ngập chờ mong nhìn hắn, mong hắn nói nhiều hơn một chút về dì Hồng.

“Tôi còn nghĩ đến, nếu em ngoan ngoãn một chút có thể đem bà ta đến đây gặp em. Đáng tiếc, tôi ở Đài Loan tận tâm, tận sức giúp em, còn em lại ở đây tiêu dao khoái hoạt, chỉ sợ người đàn ông của em là ai cũng đã quên." Hắn cười nhạo: “Thật không ngờ tôi lại nuôi phải con sói mắt trắng, vô tâm vô phế."

Lời của hắn rất khó nghe nhưng Tinh Thần hiện tại không muốn so đo với hắn, bởi cô nghe được mình có khả năng gặp lại dì Hồng. Trong chốc lát liền mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vô tình liền chuyển sang trạng thái chờ mong: "Thật vậy chăng? Anh sẽ...... sẽ cho tôi thấy dì Hồng sao?”

“Không, tôi đã từ bỏ ý định rồi." Hắn giống như tiếc nuối lắc đầu.

“Tôi...tôi xin lỗi anh,” Cô gấp gáp, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, liên tục xin lỗi: "Thật xin lỗi, anh không cần tức giận được không?"

“Cứ như vậy mà xin lỗi tôi? Rất không thành khẩn.” Hắn nhàn nhạt chế nhạo, nhưng vẫn đưa tay ra: “Lại đây.”

Cô lập tức hiểu được, không nói hai lời vội nhanh sà vào lòng hắn ôm ấp, chủ động đưa tay lên ôm lấy gáy hắn. Rõ ràng trong lòng hận hắn, lại sợ hắn đến chết nhưng vẫn phải liều mình quên đi, cố gắng cười lấy lòng hắn: "Tôi sai rồi, về sau tôi sẽ nghe lời, anh đừng giận."

Quả nhiên chỉ là con sói mắt trắng, Phó Hoành cảm thấy tức giận, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, mắt ngọc mày ngài, đôi mắt ướt át sáng như sao, bộ dạng không muốn nhưng cũng đành phải chịu ủy khuất. Nhưng thật là đáng yêu khiến người ta không nhịn được buồn cười.

“Thật sự?” Hắn nhíu mày liếc nhìn cô.

“Thực sự, tôi cam đoan, lần sau sẽ không làm......” Làm cái gì? Tinh Thần cũng không biết là mình làm sai ở đâu, vắt hết óc suy nghĩ mới khép nép cam đoan: "Ưm, dù sao anh cũng đừng tức giận, tôi biết nên làm gì."

“Tốt lắm, cô gái thông minh.” Môi hắn lập tức nặng nề mà phủ lên môi cô, kịch liệt hôn, cắn nuốt cánh môi động lòng người kia.

Sau đó hắn đứng dậy, cởi bỏ dây lưng cùng khóa kéo, vật nam tính tráng kiện tráng kiện giống như hỏa long nhảy ra, gân xanh nổi lên nhìn qua vô cùng to lớn đến đáng sợ.

Tinh Thần trong nháy mắt mặt đỏ tai hồng, quay sang một bên không dám nhìn.

“Ngoan cô gái, đến, nhẹ nhàng nắm nó.”

Tinh Thần đỏ mặt, tay run run bị bàn tay to của hắn thao túng, nắm chặt cái vật kiên đĩnh kia, nhẹ nhàng vuốt ve, không thể nào nắm nổi. Cô lại cảm thấy vật trong lòng bàn tay kia hình như càng nóng hơn, hơn nữa càng ngày càng cứng.

“Làm tốt lắm.” Phó Hoành thoải mái mà thở dài, vươn bàn tay to xoa cánh môi cô, “Kế tiếp, dùng miệng ngậm nó.”

Tinh Thần mở to hai mắt nhìn, sợ tới mức buông tay ra, quay đầu muốn trốn.

“Ngoan, chỉ thử một lần, được chứ?” Hắn đè cô lại, nam căn ở bụng dưới trướng đau đến khó nhịn, giọng nói khàn khàn, tóm lấy cằm cô, để vật kia ở đôi môi đỏ mọng và đi vào.

Cô đương nhiên không biết dùng miệng, cũng không ngậm và liếm, răng nanh không cẩn thận cà vào vật đó, có chút hơi đau, cái miệng vừa trơn lại vừa nóng dụ hoặc hắn xâm nhập đến yết hầu.

Nhẹ khép đôi mi thanh tú, khuôn mặt nhăn nhó, Tinh Thần khó chịu lệ chảy ròng ròng. Vị tanh mặn khiến cô muốn nôn mửa, đầu lưỡi cũng bắt đầu liều mình đẩy cái vật kia đi. Lưỡi đảo qua làm hắn cảm thấy mất hồn, càng đi vào nhanh hơn, một lúc sau trên đỉnh của hắn đã tràn ra chất lỏng màu trắng.

Hắn nhanh rút ra, liên tiếp hôn đôi môi đang dính đầy chất lỏng, liếm nước mắt rưng rưng, ngậm chính hương vị của mình.

Tinh tế liếm quá đôi môi cô, khiêu khích hôn sâu sau đó nhẹ nhàng nâng người cô lên tiến vào....Trên sofa hắn quần thảo cô một hồi sau mới gọi điện đến nhà hàng nổi tiếng gọi đưa thức ăn đến.

Nhà hàng kia rất nổi tiếng ở Canada, khi Phó Hoành còn ở đây thường đưa cô đến đó ăn cơm, cô rất thích các món ăn ở đó.

Một mâm cơm thịnh soạn, có salad, bít tết nướng than củi, sườn cừu hầm băng, cuối cùng là hành nướng cùng khoai tây tươi.

Hắn uống một chút rượu lạnh, còn cô uống nước hoa quả, thoạt nhìn đúng là bữa tối ấm áp. Vấn đề là còn chưa ăn đến một nửa, hắn phát sinh thú tính hôn cô, còn đem cô ôm lên đùi suýt hung hăng muốn cô. Bởi vì nhìn thấy đôi mắt to đang nhìn chăm chăm vào bàn sực nức mùi mỹ thực, bộ dáng đói bụng nhưng không dám nói, cố nín nhịn ủy khuất khiến hắn cười không thôi.

Rộng rãi thả cô ăn xong bữa ăn tối, sau lại đi tắm nước ấm thơm lừng, hắn không dự tính buông tha cho cô.

Cô ăn no, nhưng hắn còn đói!

Ba tháng không gặp, như muốn phát tiết cái gì đó, hoặc như muốn chứng minh điều gì, hắn muốn cô suốt cả đêm, một lần so với lần trước còn kéo dài, hoa huy*t của cô bắn đầy dịch của hắn. Ban đầu cô còn chống đỡ được về sau không chịu nổi nhưng không dám đẩy hắn ra đành phải nức nở cầu xin. Nhìn bộ dạng mềm mại của cô càng khiêu khích hắn, dục vọng hăn càng bừng bừng phấn chấn mà phóng túng.

“Ôi...... Không cần...... Tôi mệt mỏi quá......” Cô bị hắn đâm cho rên hừ liên tục, như một con mèo nhỏ không ngừng kêu khóc.

“Là tôi xuất lực, em mệt gì?” Hắn phản bác, thắt lưng mông khẽ động nhanh hơn, thân thể tinh tráng rắn chắc, cơ bắp cứng rắn, đường cong tuyệt đẹp đều là mồ hôi, gợi cảm mị hoặc không nói nên lời.

“Thắt lưng của tôi thật mỏi...... anh mau đi ra được không..."Thở gấp, cô hoàn toàn không có tâm tình cảm thụ. Trái tim run lên, cắn răng thừa nhận hắn.

“Không.” Hắn cười, cắn cắn cái cổ mảnh khảnh của cô, dưới thân chuyển động nhanh dần.

“Van cầu anh......” Đôi mày thanh tú nhíu chặt, bị buộc phải đón hùa hắn càng lúc càng ra sức va chạm.

“Cầu cái gì?” Thân thể trong suốt thấm đầy mô hôi, hắn hôn lại hôn.

“Tha cho tôi, tôi sẽ không bao giờ chọc giận anh nữa...... A......” Tiếng xin tha mềm mại run run càng khiến cho hắn muốn hung hăng xâm chiếm.

“Kẻ lừa đảo.” Hắn không lưu tình chút nào vạch trần cô, vùi đầu vào hai luồng tuyết nhũ đang nảy lên, nhẹ nhàng mà cắn, nặng nề mà liếm.

“Thực sự! Thực sự......” Khoái cảm cực hạn bao phủ lấy cô, hai chân tinh tế gắt gao kẹp lấy eo hắn, hai người đầy mồ hôi, tứ chi thân mật dây dưa một khối.

“Tốt lắm, gọi tôi.” Hơi thở của hắn cũng hỗn loạn, ở bên tai cô dụ dỗ, thấp giọng, “Bảo tên tôi.”

“A Hoành...... A Hoành...... ưm a......” Cô phải biết nghe lời, hoa huy*t bắt đầu co rút nhanh, rốt cục nhịn không được run rẩy thét chói tai, nháy mắt liền lên đỉnh.

“Cô gái ngoan......” Phó Hoành hôn cô thật sâu, ôm chặt cô, tấm lưng dày cùng cơ bắp dãn ra, yết hầu kêu rên thỏa mãn, đem tất cả nóng bỏng trút hết vào nơi mềm mại mà chật nóng trong cơ thể cô.

Toàn bộ quá trình, Tinh Thần không phát hiện hắn luôn luôn nắm lấy bàn tay cô, lòng bàn tay chạm vào nhau, mười ngón tay đan xen ép cô phải chú tâm, không phải đè nén nhẫn nhịn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như mua hang gia dung, mua do giat la rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.