Rể quý trời cho

Chương 521

CHƯƠNG 521: GIÁO SƯ THỈNH GIẢNG

Đại học Phú Đán.

Trong văn phòng của viện lịch sử.

Một nhóm giảng viên đang ngôi nói chuyện nói nhau, sau khi kết thúc tiết học, giảng viên cũng không có khác gì những người bình thường khác, thích ngồi với nhau nói chuyện trên trời dưới biển.

“Mọi người đều nghe nói gì hay chưa, học viện của chúng ta sắp có một giáo sư thỉnh giảng đến, nghe nói lai lịch không nhỏ, học viện còn đặc biệt vì vị giáo sư này mà mở một môn công khai, chuyên môn giảng dạy những kiến thức có liên quan đến văn vật lịch sử” Một nữ giảng viên mở miệng nói.

“Đù, thật hay giả, học viện của chúng ta cũng rất lâu không có mời giáo sư thỉnh giảng rôi nhỉ? Nghe nói trưởng khoa Chung căn bản không vừa ý với những người gọi là nhà sử học ở bên ngoài, có thể khiến trưởng khoa Chung phá lệ mời đến làm giáo sư, vậy chắc chắn rất giỏi!”

“Đó là điều chắc chắn, chỉ là không biết là người như thế nào, có điều có nghiên cứu vê văn vật lịch sử, chắc chắn đều là ông lão 70-80 tuổi”

“Không không không, tôi nghe nói là một người rất trẻ, nghe nói mới hơn 20 tuổi, không kém sinh viên của trường chúng ta là bao nhiêu cả” Lúc này một nữ giảng viên mở miệng nói.

“Cô đang nói đùa đấy à, có nghiên cứu nhất định với văn vật lịch sử, hơn nữa được viện trường mời đến làm giáo sư thỉnh giảng, chắc chắn sẽ có tư lịch rất cao, loại tư lịch này đều dựa vào thời gian mà tích lũy, vị giáo sư thỉnh giảng này sao có thể mới hơn 20 tuổi được chứ” Người nói chuyện là một nam giảng viên trẻ đẹp trai, tên là Mã Tuấn Tài, là nam giảng viên có tài hoa nhất của viện lịch sử trường đại học Phú Đán.

Mã Tuấn Tài năm nay 29 tuổi, đã trở thành giảng viên ưu tú nhất của viện lịch sử, trên tạp chí có sức ảnh hưởng ở quốc tế được đăng mười mấy trang, hơn nữa nhiều lân được bình chọn là giảng viên ưu tú của đại học Phú Đán, là một trong những người có hy vọng nhất hiện nay sẽ trở thành phó giáo Sư.

Anh ở trong học viện biểu hiện cực kỳ xuất sắc, cho nên trong lòng cũng tương đối kiêu ngạo, anh ta cảm thấy mình có thể ở tuổi 29 thì có hy vọng trở thành phó giáo sư, đã coi như cực kỳ giỏi rồi, sao có thể có người mới hơn 20 tuổi thì được trưởng khoa Chung nhìn trúng, mời đến trường làm giáo sư thỉnh giảng.

Mọi người đều cảm thấy Mã Tuấn Tài nói có đạo lý, gật đầu theo.

Lúc này cửa văn phòng được mở ra, Vân Thanh Hằng từ bên ngoài đi vào, mỉm cười chào hỏi với các giảng viên: “Chào các thây cô.”

Cô đến văn phòng giúp Chung Trí lấy tài liệu, sau đó phải đến cổng trường đón Lâm Thanh Diện.

Nghĩ đến Lâm Thanh Diện đồng ý đến trường bọn họ làm giáo sư thỉnh giảng, hơn nữa hôm nay sẽ đến, trong lòng Vân Thanh Hằng vẫn có chút mong chờ.

Một đám giảng viên đều biết Vân Thanh Hãng là học trò mà Chung Trí đắc ý nhất, bình thường có chuyện gì đều sẽ nói với cô ta, cho nên sau khi nhìn thấy Vân Thanh Hằng bước vào, lập tức có một giảng viên mở miệng hỏi: “Thanh Hằng, em có biết vị giáo sư thỉnh giảng được mời về học viện của chúng ta là ai không? Bao nhiêu tuổi?”

“Anh Lâm là người Kinh Đô, hôm nay chắc là hơn 20 tuổi, chỉ lớn hơn em một chút” Vân Thanh Hằng đáp một câu, nói rồi, trong mắt còn có tia sùng bái.

Cả nhóm giảng viên sau khi nghe thấy lời này của Vân Thanh Hãng, mặt mày đều tràn đầy kinh ngạc, không ngờ vị giáo sư thỉnh giảng này lại thật sự chỉ có hơn 20 tuổi.

“Thanh Hằng, em không có đùa với chúng tôi chứ, lấy đâu ra người hơn 20 tuổi thì có thể được mời về làm giáo sư thỉnh giảng chứ”

“Không có, anh Lâm quả thật rất trẻ, có điều sự hiểu biết của anh ấy đối với đồ cổ, không hề kém hơn những thầy lớn tuổi đã có kinh nghiệm dày dặn, ngay cả người đứng đầu giám bảo của Kinh Đô, Tôn Sùng Nam Tôn đại sư cũng cung kính với anh Lâm” Vân Thanh Hằng nghiêng mặt qua nói, mọi người đều nhìn ra được sự hảo cảm của Vân Thanh Hằng đối với Lâm Thanh Diện.

Mã Tuấn Tài nhìn thấy biểu cảm của Vân Thanh Hằng, trên mặt lập tức lộ ra một tia không vui, là nam giảng viên ưu tú nhất của viện lịch sử, Mã Tuấn Tài đối với yêu cầu về vợ cũng tương đối cao, sinh viên xuất sắc nhất viện lịch sử, Vân Thanh Hằng có học thức lại có nhan sắc, đương nhiên trở thành một trong những hình mẫu lí tưởng của anh ta.

Mặc dù anh ta không có cùng Vân Thanh Hằng tỏ rõ suy nghĩ của mình, nhưng cũng hẹn Vân Thanh Hằng ăn cơm vài lần, lộ ra một ít sự hảo cảm của mình, anh ta muốn đợi Vân Thanh Hằng tốt nghiệp thì sẽ chủ động tỏ tình, như thế bên phía nhà trường cũng sẽ không có ai sẽ nói gì.

Mà anh ta cũng luôn tin rằng, Vân Thanh Hằng có thể nhìn ra sự ưu tú của anh, sẽ không từ chối anh.

Nhưng bây giờ Mã Tuấn Tài mới cảm nhận được một tia nguy cơ, anh ta từ trong thân sắc của Vân Thanh Hằng nhìn ra sự hảo cảm của Vân Thanh Hằng đối với vị giáo sư thỉnh giảng đó, đây là dáng vẻ mà Vân Thanh Hằng trước nay chưa từng thể hiện qua với anh ta.

“Cho dù vị giáo sư thỉnh giảng đó thật sự chỉ có hơn 20 tuổi, anh ta có thể đến học viện của chúng ta làm giáo sư thỉnh giảng, chắc có quan hệ để vào, bây giờ loại chuyện này cũng không tính là ít gặp, nhà của người đó chắc rất có tiên, dù sao tôi không tin anh ta hơn 20 tuổi thì có thể làm giáo sư thỉnh giảng” Mã Tuấn Tài bỏ ra thái độ của mình.

Vân Thanh Hằng lập tức phản bác nói: “Không phải, anh Lâm thật sự rất có học thức, sự hiếu biết đối với văn vật đồ cổ, ngay cả trưởng khoa cũng khâm phục, sao có thể sẽ dùng tiền mà vào làm giáo sư thỉnh giảng được, mới đầu trưởng khoa muốn mời anh Lâm, anh Lâm cũng không muốn đến nữa”

Nghe thấy lời này của Vân Thanh Hằng, trong lòng Mã Tuấn Tài càng thêm bốc hỏa, anh ta không ngờ Vân Thanh Hảng vậy mà bảo vệ cái người được gọi là giáo sư thỉnh giảng đó như thế.

“Thanh Hằng, em còn trẻ, chắc bị người đó làm cho mơ hồ rồi, loại người đó thì có thể nói được, cũng không lấy ra được thật bản lĩnh thật sự gì, em đối với người đó cuồng nhiệt như vậy thì sẽ xảy ra vấn đề” Mã Tuấn Tài mở miệng nói.

Vân Thanh Hằng còn muốn phản bác, vào lúc này, một người xuất hiện ở cửa văn phòng, đi vào bên trong văn phòng.

Mã Tuấn Tài ngoảnh đầu liếc nhìn người đó, mở miệng nói: “Em sinh viên này, nơi này là văn phòng của giảng viên, em trước khi vào phải lên tiếng thông báo”

“Xin lỗi, tôi không phải sinh viên của nơi này, tôi đến đây tìm người” Lâm Thanh Diện mỉm cười với Mã Tuấn Tài, sau đó quay sang nhìn Vân Thanh Hằng.

Vân Thanh Hằng nhìn thấy người bước vào vậy mà là Lâm Thanh Diện, trong lòng cũng kinh ngạc, cả người đều trở nên căng thẳng, lo lắng Lâm Thanh Diện nếu như nghe thấy những lời bàn luận của bọn họ vừa rồi, liệu có không vui hay không.

“Anh… anh Lâm, anh sao lại đến sớm như vậy, tôi còn nói sẽ đến cổng trường đón anh” Vân Thanh Hằng mở miệng nói.

“Việc bên kia của tôi rất nhanh sẽ làm xong, cho nên tôi bèn đến đây trước.” Lâm Thanh Diện mở miệng.

Vân Thanh Hằng gật đầu, ngoảnh đầu nhìn những giảng viên trong văn phòng, mở miệng nói: “Vị này chính là giáo sư thỉnh giảng mà trưởng khoa mời đến, Lâm Thanh Diện, anh Lâm”

Những giảng viên đó mặt mày đều tràn ngập sự kinh ngạc, không ngờ Lâm Thanh Diện vậy mà lại trẻ như vậy, vừa rôi Mã Tuấn Tài còn nhận nhầm anh thành sinh viên.

“Anh Lâm, tôi bây giờ dẫn anh đi gặp trưởng khoa” Vân Thanh Hảng làm ra tư thế mời với Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện gật đầu, xoay người đi ra khỏi văn phòng, đối với những lời bàn luận vừa rôi của mọi người, anh mặc dù nghe được một ít, có điều sẽ không để trong lòng, anh đến đây, vừa hay nhìn thấy Vân Thanh Hằng ở trong này, cho nên đi vào.

Đợi sau khi Vân Thanh Hằng dẫn Lâm Thanh Diện rời khỏi, biểu cảm trên mặt của Mã Tuấn Tài lộ ra tia không vui, còn siết chặt năm đấm, đấm lên bàn.

“Cái gì mà giáo sư thỉnh giảng chứ, người dùng tiền đi cửa sau mà thôi, loại người này, nông cạn nhất, không ngờ Vân Thanh Hằng vậy mà còn cung kính đối với anh ta như vậy, thật là ngốc”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 624 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status