Rể quý trời cho

Chương 980

CHƯƠNG 980: OAN GIA NGÕ HẸP

Không bao lâu, một chiếc xe thương vụ màu đen liền lái đến cửa sân bay.

Một người đàn ông trung niên đeo mắt kính, trông có hơi hiền lành từ trên xe đi xuống, liếc nhìn xung quanh, sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Diện thì lập tức mỉm cười bước tới.

“Thiếu... cậu chủ, để cậu chờ lâu rồi.” Người đàn ông trung niên vốn dĩ muốn gọi Lâm Thanh Diện là thiếu chủ, có điều suy nghĩ đến xung quanh nhiều người, bèn sửa gọi thành cậu chủ.

Lâm Thanh Diện nhìn liếc nhìn người đàn ông trung niên đó, gật đầu với ông ta.

Ở trong ấn tượng của anh, người này tên Thẩm Tuấn Văn, là một người có phong cách văn chương trong số người phụ trách của Quan Lĩnh.

Thẩm Tuấn Văn trừ ở nước Sa quản lý sản nghiệp của Quản Lĩnh tại đây, đồng thời cũng kiên trì sở thích của mình, quay phim.

Tuy tuổi tác mới hơn 40, Thẩm Tuấn Văn đã là đạo diễn nổi tiếng quốc tế, phim ông ta quay đã giành được nhiều giải thưởng tại các liên hoan phim khác nhau, là một đạo diễn có thực lực.

Đương nhiên, Thẩm Tuấn Văn có thể có thành tựu như hiện nay, trừ thiên phú của chính ông ta, không thể tách rời khỏi sự ủng hộ của Quan Lĩnh.

Chính là vì có sự ủng hộ tiền bạc của Quan Lĩnh, Thẩm Tuấn Văn mới có cơ hội quay phim mà mình muốn quay.

Cho nên trong lòng ông ta có sự cảm kích vô cùng sâu với Quan Lĩnh.

Lần này Lâm Thanh Diện đến nước Sa, là người phụ trách của nơi này, Thẩm Tuấn Văn tự nhiên không dám chậm trễ.

Hai người cùng lên xe, Lâm Thanh Diện nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa, mở miệng hỏi: “Gần đây nghe nói ở đây sắp tổ chức tiệc gì đó? Quy mô cỡ 10 nghìn người.”

“Bữa tiệc quy mô 10 nghìn người?” Thẩm Tuấn Văn trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Cái này trước lại chưa nghe nói, có điều mạng lưới tình báo của chúng ta ở đây đã rất rộng, muốn tra ra bữa tiệc có quy mô như vậy, không phải chuyện gì khó, cậu chủ có thể chờ đợi trước, đợi tra ra tôi lập tức báo cho cậu.”

Lâm Thanh Diện gật đầu.

“Tôi tối nay có một chầu rượu, liên quan đến bộ phim mới gần đây, không biết cậu chủ có hứng thú hay không, đến lúc đó có thể đến góp vui.” Thẩm Tuấn Văn cười rồi hỏi Lâm Thanh Diện một câu.

“Có thể.” Lâm Thanh Diện nhàn nhạt đáp.

Khi chưa có tra được thông tin cụ thể về bữa tiệc của người đó, Lâm Thanh Diện cũng không thể triển khai hành động, cho nên có thể mượn cơ hội này thư giãn một chút.

Không lâu sau, Thẩm Tuấn Văn đưa Lâm Thanh Diện đến một khu biệt thự cao cấp, sắp xếp nơi ở cho Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện để đồ đạc xuống, sau khi nghỉ ngơi một lát thì ra ngoài đi lang thang trên đường thành phố Merce.

Nhìn chung, phong cảnh con người của thành phố Merce cũng không tệ, cảnh sắc cũng rất đẹp, trên đường phố có những cô gái tóc vàng xinh đẹp với đôi chân dài đi lại, trừ nhiệt độ hơi thấp ra, Lâm Thanh Diện cảm thấy nơi này không tệ.

Buổi tối, Thẩm Tuấn Văn dẫn Lâm Thanh Diện đến quán bar nổi tiếng nhất của thành phố Merce.

Quán bar này kinh doanh cực kỳ tốt, vừa đi vào thì nhìn thấy một đám đông.

Mà Lâm Thanh Diện cũng lập tức chú ý đến, chính giữa trung tâm của quán bar này có một lôi đài, trên lôi đài, hai người đàn ông vạm vỡ đang giao thủ.

Dưới đài tất cả mọi người đều đang hoan hô cho hai người ở trên.

Người nước Sa vốn thân thể cường tráng, đối với loại cạnh tranh này, tự nhiên càng thêm nhiệt tình.

Thẩm Tuấn Văn thấy Lâm Thanh Diện khá có hứng thú với lôi đài ở đây, bèn mở miệng nói: “Cậu chủ, tôi phải đi vào trong chuẩn bị trước, bữa tiệc rượu lát nữa sẽ bắt đầu, cậu có thể ở đây chơi một lát.”

Lâm Thanh Diện gật đầu, nói: “Ông cứ đi làm việc đi, không cần quản tôi.”

Thẩm Tuấn Văn cũng không từ chối, nói với Lâm Thanh Diện nếu như có chuyện gì thì gọi điện, sau đó bèn đi vào sâu trong quán bar.

Lâm Thanh Diện đứng ở bên rìa lôi đài, nhìn chiến đấu bên trên đang tiến hành, khóe môi nhếch lên lộ ra một nụ cười.

Những người nước Sa này tuy thân hình tráng kiện, nhưng chiến đấu không có bao nhiêu kỹ năng, chiến đấu trên lôi đài nhìn trông khiến con người nhiệt huyết cuộn trào, ở trong mắt của Lâm Thanh Diện thật sự không khác mấy đứa trẻ con đánh nhau là bao.

Khi Lâm Thanh Diện xem náo nhiệt, cửa quán bar, Dương Tư Dĩnh dẫn theo mấy tên vệ sĩ của cô ta đi vào trong quán bar.

Dương Tư Dĩnh lúc này đã trang điểm vô cùng tinh tế, trên người cũng đổi sang một chiếc váy dài màu đen phô trọn khí chất, trong số mỹ nữ ở thành phố Merce, tư sắc của cô vẫn tính là xuất chúng.

Cô ta lấy ra chiếc gương, liếc nhìn gương mặt đã trang điểm của mình, sau đó hỏi tên vệ sĩ ở trên: “Tôi trang điểm có xinh không?”

Tên vệ sĩ lập tức mỉm cười, mở miệng nói: “Xinh đẹp, chị Dĩnh cho dù không trang điểm, cũng là người giống như tiên nữ.”

Dương Tư Dĩnh lườm anh ta, mở miệng nói: “Người lát nữa tôi phải đi gặp chính là đạo diễn lớn Thẩm Tuấn Văn nổi tiếng quốc tế, nếu như lần này tôi có thể lấy được vai nữ chính trong bộ phim mới của ông ta, sau này ở trong giới giải trí sẽ không có ai có thể lay chuyển địa vị của tôi rồi.”

“Cho nên tôi bắt buộc phải biểu hiện tốt một chút, mấy người các anh cũng để ý một chút cho tôi, đừng chọc đạo diễn Thẩm tức giận.”

“Yên tâm đi chị Dĩnh, đạo diễn Thẩm chắc chắn sẽ không giống như tên khốn chúng ta gặp phải ở trên máy bay đâu, chúng tôi biết nên làm như nào.” Tên vệ sĩ đáp.

Mấy người cùng đi vào bên trong, tên vệ sĩ ở trên máy bay từng xảy ra xung đột với Lâm Thanh Diện liếc nhìn bên phía lôi đài, lập tức nhìn thấy Lâm Thanh Diện đang đứng ở rìa lôi đài.

Anh ta lập tức đưa tay chỉ về bên đó, nói với Dương Tư Dĩnh: “Chị Dĩnh, chị mau nhìn, đó không phải chính là tên khốn chúng ta gặp phải trên máy bay sao?”

Dương Tư Dĩnh thuận theo tay của tên vệ sĩ nhìn qua, phát hiện người đứng bên đó quả thật chính là Lâm Thanh Diện.

“Thật là xui xẻo, không ngờ lại đụng phải tên đáng chết này.” Dương Tư Dĩnh lập tức lẩm bẩm một câu.

Tên vệ sĩ đó lập tức đảo mắt, mở miệng nói: “Chị Dĩnh, có cần chúng tôi bây giờ qua đó thu thập thằng đó một trận không, trước đó ở trên máy bay, không tiện ra tay, lúc đó mới để cậu ra chiếm tiện nghi, nhưng bây giờ khác rồi, mấy người chúng ta cùng lên, bảo đảm đánh cho cậu ta đến ba mẹ cũng không nhận ra.”

Dương Tư Dĩnh nghe thấy lời của tên vệ sĩ, do dự một lát, cảm thấy làm như thế có thể sẽ gây ra phiền phức, hơn nữa cô ta còn có việc chính cần phải làm.

Có điều cô nghĩ lại, nơi này là nước Sa, không phải nước C, căn bản không có ai nhận ra cô ta.

Hơn nữa người ra tay cũng là mấy tên vệ sĩ này của cô ta, muốn thu thập Lâm Thanh Diện, chắc cũng không cần quá nhiều thời gian.

Cho dù thật sự xảy ra chuyện, để mấy tên vệ sĩ này tự mình gánh lấy là được rồi, sẽ không ảnh hưởng đến việc cô ta đi gặp Thẩm Tuấn Văn.

“Vậy các anh đi thu thập anh ta một trận, có điều nói trước, tôi lát nữa còn có chuyện rất quan trọng, các anh nếu như gặp phiền phức, tôi không quản đâu.” Dương Tư Dĩnh mở miệng.

“Yên tâm đi chị Dĩnh, đối phó một tên rác rưởi mà thôi, sao có thể sẽ gây ra phiền phức chứ, lát nữa chị ở đó nhìn là được rồi.”

Mấy tên vệ sĩ mặt mày đều rất tự tin.

Dương Tư Dĩnh gật đầu, quay sang liếc nhìn Lâm Thanh Diện ở đó, trên mặt cũng lộ ra nụ cười lạnh.

Không chần chừ nữa, mấy tên vệ sĩ đó trực tiếp đi về phía Lâm Thanh Diện.

Dương Tư Dĩnh cũng mau chóng đi theo, muốn xem thử bộ dạng lát nữa bị đánh của Lâm Thanh Diện.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 489 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm, Thủ Thuật, Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Làm điều mình thích, middle name la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status