Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần

Chương 4-3

Type: Duong My

Lúc máy bay hạ cánh ở Canada để đổ thêm nhiên liệu, vì hạ độ cao nên tất cả mọi người đều tỉnh giấc, tiếp viên hàng không cũng kéo rèm cửa sổ máy bay. Thời khắc hoàng hôn ở Bắc Mỹ, bóng bắng chiếu nghiêng về phía tây. Sân bay rất đông đúc nên bọn họ phải đợi khá lâu. Dù chỉ quá cảnh khôn thể xuống máy bay nhưng họ cũng nhân tiện thời gian này để ăn tối. Cao Bằng hăn hái giới thiệu cho mọi người biết các món ăn mà đầu bếp riêng của họ chuẩn bị trên máy bay, đặc biệt là món vì vằn thắn. Mặc dù Phồn Tinh không muốn ăn nhưng vẫn miễn cưỡng ăn một ít. Tình hình bên Mỹ vẫn chưa rõ thế nào, không ăn lấy đâu ra sức, đây có lẽ là cuộc chiến lâu dài, cô hiểu rõ điều này.

Cao Bằng cảm thấy chỉ mấy tiếng không gặp nhau mà cô thư ký nhỏ trông tiều tụy vô cùng, có lẽ là vì phải bay đường dài, dáng người cô lại mảnh dẻ, đến bát mì vằn thắn mà cô cũng ăn thật khó khăn, như đang cố gắng nuốt vậy.

Cao Bằng băn khoăn không biết có phải người đẹp bị say máy bay không? Không thể nào! Gulfstream bay vừa nhanh vừa ổn định, cô cũng không giống như người bị say, huống hồ món mì vằn thắn này là hắn bảo người ta chuẩn bị thật tỉ mỉ. Đầu bếp người Hồng Kông thường nấu cho nhà hắn mà, món mì sau khi làm lạnh liền được đưa vào tủ lạnh trên máy bay bảo quản. Hắn là người kén chọn thế mà còn thích ăn, không lý do gì mà cô không thích. Một người có thể mang đến cho hắn bát canh trai thơm ngon thì sao lại không thích mì vằn thắn chứ? Một lần nữa Cao Bằng có cảm giác trăng soi cống rãnh.

Trước khi máy bay hạ cánh xuống sân bay phía Đông nước Mỹ, Phồn Tinh vào phòng vệ sinh, lúc bước ra đã thấy sắc mặt hồng hào, đầy sức sống. Cao Bằng luôn khâm phục khả năng trang điểm của phụ nữ, dường như chỉ cần cho họ hai mươi phút, họ sẽ trở thành một con người khác hẳn.

Phồn Tinh chẳng qua thoa thêm chút phấn nền, tô lại môi để trông có sức sống hơn. Sau đó cô nhìn vào gương để lấy tinh thần, hãy bình tĩnh, đừng để bản thân suy sụp, cần phải tin Thư Dập, anh sẽ không làm chuyện phạm pháp, cô sẽ có cách liên lạc với anh, hoặc anh có biện pháp để rời khỏi nhà giam.

Lúc qua cửa làm thủ tục hải quan thì cô đã trấn tĩnh hơn rất nhiều.

Bây giờ ở miền Đông nước Mỹ đang là đêm khuya, nhưng luật sư vẫn đến sân bay đón họ. Lúc đó họ lên chiếc xe Lincoln dài, luật sư vội vàng nói cho họ biết tình hình và đang bối rối không biết làm thế nào. Luật sư chỉ được gặp Thư Dập một lần, đối với lời tố cáo cũng thấy mơ hồ, thế nên hướng cơ bản hiện nay là cố gắng bảo lãnh cho anh ra ngoài. Phồn Tinh nghe rất chăm chú, cuối cùng hỏi một câu: “Lúc nào thì chúng ta có thể gặp Thư Dập?”

Luật sư giải thích là trước khi toàn mở phiên xét xử lần đầu thì không có cơ hội, nhưng anh ta sẽ cố gắng.

Phồn Tinh hầu như không hiểu gì về luật pháp của Mỹ, chỉ biết âm thầm gật đầu. 

Cô đặt khách sạn cho mọi người cách không xa văn phòng luật sư, sau khi làm thủ tục xong, về đến phòng cũng đã là rạng sáng. Cô đã không ngủ hai mươi mấy tiếng liền, lúc này vô cũng mệt mỏi, tắm xong liền lên giường nằm, cảm giác mới chỉ chợp mắt được một lúc mà đồng hồ báo thức đã kêu vang, thì ra chín giờ sáng rồi.

Cô đấu tranh tinh thần thức dậy, rồi lại tắm cho tỉnh người, mở laptop xem email từ trong nước, sau đó xuống lầu ăn sáng bằng bánh sandwich. Một lát sau cô nhận được điện thoại của lão Tống, hỏi tình hình thế nào.

Cô nói vẫn chưa gặp được Thư Dập, luật sư đang liên lạc, thử xem hôm nay có thể vào thăm được không. Lão Tống cũng không nói gì, chỉ nói nếu gặp Thư Dập thì bảo gọi điện cho anh ta, không cần để ý đến chênh lệch giờ giấc.

Phồn Tinh bỏ máy xuống mới thở dài. Từ khi trường thành, cô hầu như không thở dài, vì cảm thấy hành động này thật mất tinh thần, làm bản thân có ám thị tâm lý sai. Ở môi trường xa lạ, trong một đất nước xa lạ, lại đang trong trạng thái lo lắng nên cô rất căng thẳng.

Buổi sáng mọi người đều đến văn phòng luật sư để họp với các luật sư. Luật sư sau khi biết thân phận của Cao Bằng thì rất ngạc nhiên, cằm như rớt xuống đất đến nơi, hỏi riêng Phồn Tinh: “Sao mọi người lại đưa đối thủ của công ty đến đây?”

Phồn Tinh giải thích rằng Cao Bằng không chỉ là đối thủ cạnh tranh của công ty mà còn là bạn hợp tác nữa, điều quan trọng là anh ta là bạn của Thư Dập, một người bạn rất quan trọng. Anh ta sẽ không làm những chuyện bất lợi cho Thư Dập, vì… tình người! Người Trung Quốc đều rất trân trọng tình người.

Vị luật sư này sinh ra ở Mỹ, nhưng bố mẹ lại là người Hoa kiều, anh ta cũng nói được một chút tiếng Trung, tuy nhiên không hiểu rõ lắm về văn hóa truyền thống Trung Quốc, nghe Phồn Tinh nói như vậy thì chỉ biết nhún vai.

Mấy ngày nay, Thư Dập bị giày vò rất nhiều, chủ yếu là về tinh thần. Anh bị bắt ở khách sạn, đến đồn cảnh sát mới được phép gọi điện cho luật sư, khi trông thấy luật sư, anh vội vàng gửi gắm mấy lời, rồi lại bị áp giải vào phòng giam.

Từ khi sinh ra đến nay, mặc dù cuộc đời anh không được tính là thuận buồm xuôi gió nhưng cũng sống bình thường và có thể diện. Sau khi lập nghiệp, vất vả cũng có nhưng đám kỹ sư nam đều là những người sống đơn giản, nói là vất vả thực ra cũng chỉ tăng ca nhiều hơn một chút mà thôi. Khi lập nghiệp thành công, tiền bạc dư dả hơn, thỉnh thoảng anh cũng buông thả một chút, nhưng chủ yếu là tiêu tiền mua đồ mình thích hoặc là đi du lịch khắp thế giới. Có thể nói, anh là một công dân tốt luôn tuân thủ luật pháp, cho dù khi còn là sinh viên hay là sau khi trưởng thành, cho dù là ở Mỹ hay là ở Trung Quốc…

Lần bị bắt này dường như đột ngột phá vỡ cuộc sống bình lặng hơn ba mươi năm qua của anh, chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng việc ở gần các loại tội phạ như buôn ma túy, giết người, buôn lậu… đã là nỗi giày vò rất lớn đối với anh. Mặc dù bị nhốt ở phòng riêng nhưng mấy người đó chỉ cách hàng song sắt, bọn họ nhổ nước bọt, nói nhưng câu tục tĩu khiến anh cảm thấy ghê tởm, vậy mà quản giáo cũng coi như không.

Thư Dập trải qua một đêm dài đằng đẵng trong tù, có thể nói là một đêm không ngủ. Sau khi được gặp luật sư, tâm trạng anh đã bình tĩnh hơn, sau đó mới trở về phòng giam ngủ một giấc. Đêm đó anh toàn gặp giấc mộng, dường như trở lại quãng thời gian bị trầm cảm, không biết anh mơ thấy gì, chỉ cảm thấy giống như người bị đuối nước, cố gắng quẫy đạp kêu cứu mà không được. 

Anh bật dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh ướt đẫm người. Không có cửa sổ nên không biết bên ngoài trời có trăng sáng hay không, ánh đèn trắng chiếu vào song sắt, phản chiếu những đốm sáng lấp loáng, rồi chiếu xuống nền nhà giống như một chòm sao mờ tối.

Anh cố gắng nghĩ đến những chuyện tốt đẹp, cứ nghĩ mãi, cuối cùng nghĩ đến Phồn Tinh.

Chuyện này có lẽ khiến cô lo lắng lắm đây.

Thư Dập cảm thấy có chút áy náy, lúc gặp được luật sư, luật sư hỏi anh muốn liên lạc với ai, cái tên đầu tiên anh nói ra là Phồn Tinh, nói xong mới thấy hối hận, nhưng chuyện lớn như vậy cũng không thể giấu cô được. Anh hiểu cô sẽ bỏ hết mọi việc để bay đến Mỹ. 

Anh nghĩ tới Phồn Tinh rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

Đến chiều ngày hôm sau, luật sư lại xin được gặp mặt và nói với anh hai tin tốt, thứ nhất là Phồn Tinh và phó tổng của công ty đã đến Mỹ, nhưng tạm thời chưa được phép vào thăm; thứ hai là ngày mai sẽ mở phiên tòa, luật sư sẽ cố gắng bảo lãnh cho anh.

Thư Dập có ngàn điều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ nói được một câu: “Anh vất vả rồi!”

Hai ngày liên tục Phồn Tinh cùng Phùng Việt Sơn đi thăm một số khách hàng ở miền Đông nước Mỹ, giá cổ phiếu của công ty đang giảm nhanh chóng, công ty loại hình khoa học kỹ thuật này chịu ảnh hưởng rất lớn từ người sáng lập, bây giờ Thư Dập đang bị tạm giam, mà tội nặng nhất người ta vu cáo cho anh là tội ngộ sát.

Phía cảnh sát khi điều tra nguyên nhân chết của Kevin Anderson phát hiện, Kevn và Thư Dập đã gửi rất nhiều email qua lại cho nhau, hai bên thảo luận về chiếc xe thăng bằng concept kiểu dáng mới, đó chính là chiếc xe mà Kevin lái trước khi chết. Thư Dập thuyết phục Kevin sử dụng loại điều khiển kỹ thuật mới nhất, phía cảnh sát suy đoán có thể là loại điểu khiển kỹ thuật này khiến cho xe Segway mất thăng bằng, dẫn đến cái chết của Kevin.

Công ty U&C không có ai biết cụ thể, chi tiết việc này, thậm chí cả CEO của U&C. Đây vốn dĩ là việc trao đổi riêng tư giữa Thư Dập à Kevin, nhưng vì Kevin gặp sự cố nên bây giờ tất cả email qua lại đó trở thành bằng chứng.

Dưới đề nghị của một khách hàng bên Mỹ, Phùng Việt Sơn đã gọi điện cho Tống Quyết Minh, tập thể lãnh đạo công ty quyết định mời một công ty quan hệ công chúng ở Mỹ xử lý các vấn đề về dư luận. Công ty quan hệ công chúng này thực hiện một số bài phát biểu trên truyền thống, nói rõ những kỹ thuật này chỉ mang tính thử nghiệm và thăm dò, đồng thời nhấn mạnh rằng Thư Dập là một thương nhân Trung Quốc có đam mê với kỹ thuật, ngoài ra còn trình bày rõ những ưu việt trong kỹ thuật của công ty, ví dụ họ cũng là nhà cung cấp của công ty điện tử hàng đầu thế giới.

Giá trị cổ phiếu của công ty đã giảm một phần ba so với ban đầu, sau khi nhờ một số thủ đoạn của giới truyền thông, giá cổ phiếu đã có sự khởi sắc, hy vọng có thể khiến tòa án thấy đây là sự cố ngoài ý muốn mà không ai muốn thế cả.

Trước khi đến tòa án, Phồn Tinh đa mua một chiếc áo len màu đỏ, không phải mê tín, chỉ vì mặc màu đỏ bắt mắt, hy vọng Thư Dập có thể nhìn thấy cô ngay.

Cô không biết mấy ngày qua Thư Dập đã sống thế nào trong tù, những người ở ngoài như bọn họ mà còn lòng dạ như lửa đốt, mỗi giây phút đều giống như bị chiên trong chảo dầu, vậy thì chắc chắn anh càng không dễ chịu chút nào.

Chiếc áo len đỏ này khiến Cao Bằng lắc đầu cảm thán. “Đầu tiên, bộ quần áo này không hợp nhau, cô mặc màu này không đẹp chút nào. Thứ hai, đây là mốt năm ngoái rồi, không thời thượng. Nếu cô muốn mua quần áo, hay là tôi dẫn cô đi dạo phố ở Fifth Avenue nhé?”

Phồn Tinh đâu có tâm trạng đi dạo phố, thế nên chỉ miễn cưỡng mỉm cười.

Trước khi đến tòa án dự tính, Cao Bằng đã chải chuốt rất cẩn thận, vì dưới sự vận động của công ty quan hệ công chúng, chuyện này đã trở nên rất hot, một số cơ quan báo chí và truyền thông có liên quan biết tin muốn đến phỏng vấn trong phiên tòa đầu tiên. Cao Bằng nghĩ, trước giới truyền thông nên ăn mặc thời thượng một chút, dù sao cũng sẽ lọt vào ống kính mà, phải phong 

độ chứ!

Đến khi phiên tòa bắt đầu, họ đã vào bên trong và ngồi đó chờ đợi mòn mỏi. Quản toàn giải quyết rất nhiều vụ án, vụ án để phía trên cùng là những tội nhẹ, thẩm tra rất nhanh, đến lượt vụ án của họ thì Thư Dập bước ra, quả nhiên anh nhìn thấy ngay Phồn Tinh.

Phồn Tinh và anh bốn mắt nhìn nhau, hai người có vạn lời muốn nói nhưng trong hoàn cảnh này thì chẳng thể nói được lời nào.

Phồn Tinh cảm thấy Thư Dập gầy đi, chỉ mấy hôm không gặp mà anh gầy hơn rất nhiều, mặc dù tinh thần vẫn khá tốt nhưng quầng mắt thì thâm lại, chắc chắn là anh không ngủ được. Hơn nữa anh còn bị cảnh sát áp giải ra giống như phạm nhân, cô nhìn thấy thế thì muốn khóc, sau đó lại sợ anh thấy cô khóc thì buồn nên cố gắng cong khóe miệng, mỉm cười với anh. Anh cũng nhìn về phía cô gật đầu, sau đó quay người, đứng đối diện với quan tòa.

Buổi xét xử đầu tiên, luật sư đã thất bại vì tòa án không cho phép bảo lãnh. Báo chí và các phương tiện truyền thông đang sôi sùng sục về vụ án này, tòa án băn khoăn vì Thư Dập rất giàu có, lại không phải quốc tịch Mỹ nên họ có lý do lo rằng phạm nhân có thể bỏ trốn.

Luật sư muốn tranh cãi đến cùng nhưng lại sợ làm quan tòa nổi giận, hai phút sau thì quan tòa tuyên bố không cho phép bảo lãnh, đợi xét xử sau.

Phồn Tinh chỉ biết đứng nhìn Thư Dập bị áp giải đi, lòng đau như cắt, lần này anh không gật đầu mà chỉ mỉm cười nhìn cô. Cô hiểu ánh mắt ấy là muốn bảo cô đừng lo lắng, cô cũng cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng đến giây cuối cùng thì mắt nhòe đi.

Trên đường rời khỏi toàn án, tâm trạng cô vô cùng nặng nề. Phùng Việt Sơn liên tục gọi điện cho công ty quan hệ công chúng, giám đốc lý cũng đang đối phó với những cuộc gọi phỏng vấn của giới truyền thông, chỉ có luật sư phát hiện ra sắc mặt của cô không tốt lắm – dù gì trong danh sách Thư Dập nêu ra thì người đầu tiên cần liên lạc gấp chính là cô, theo bản năng, anh ta nghĩ Phồn Tinh là người quan trọng nhất, thế là phải giải thích đi giải thích lại với cô rằng phiên tòa đầu tiên thường diễn ra rất nhanh, nhưng không thể bảo lãnh là trường hợp quá đặc biệt, chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó. Trước mặt người ngoài, Phồn Tinh vẫn tỏ ra khá điềm tĩnh, nói rằng ọi sự cô đều nghe theo sự sắp xếp của công ty, mọi người sẽ họp và bạn bạc lại.

Phồn Tinh về đến khách sạn thì khóa cửa phòng và khóc to một trận. Từ khi trưởng thành đến giờ, dường như cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực, bang hoàng, sợ hãi như hôm nay. Cô thực sự rất rất buồn, thì ra đau lòng chính là thế này đây, giống như tim gan bị xé nát vậy. Lúc tận mắt nhìn thấy anh, chứng kiến tất cả những gì mà anh phải chịu đựng, cô suýt thì khóc ngay ở đó, dường như không còn chút lý trí hay sự kiềm chế nào, cô chỉ muốn là một đứa trẻ để khóc thật to cho đã đời. Nhưng cô lại không thể làm thế, đành một mình về phòng mà khóc, vừa khóc vừa cổ vũ bản thân không được bỏ cuộc, vì tình hình hiện tại khó khăn như vậy nên cô càng phải bình tĩnh.

Lần cuối cùng anh gọi điện cho cô, anh đã nói: “Cho dù gặp phải chuyện gì, đừng có một mình chịu đựng, vì bây giờ em không một mình nữa. Em có anh.” Bây giờ cô cũng nghĩ như vậy, anh có cô, cho dù khó khăn thế nào, cô nhất định phải dũng cảm chiến đấu đến cùng, vì anh.

Khóc xong, cô đi rửa mặt, trang điểm lại, lấy tinh thần rồi gọi điện cho Cố Hân Nhiên. Cô không do dự kể rõ mọi chuyện đang xảy ra cho Cố Hân Nhiên nghe, hỏi cô ấy với vat trò là phóng viên chuyên nghiệp thì có chủ ý hay ý kiến gì không.

Cố Hân Nhiên lần đầu tiên nghe đến chuyện này, dù gì giới khoa học kỹ thuật cũng khá kín đào, chuyện lại xảy ra ở Mỹ. Cô nghe xong thì suy nghĩ rất lâu rồi mới hỏi: “Cậu vừa nói là công ty cậu nhờ công ty quan hệ công chúng xử lý việc này?”

Phồn Tinh nói: “Đúng vậy.”

Cố Hân Nhiên nói: “Môi trường dư luận ở Mỹ thì tớ không rõ lắm, nhưng hồi tớ còn đi học, thầy giáo đã giảng cho bọn tớ nghe về lý luận truyền thông và nhắc đến một quan điểm như sau: In fact, in might have just the opposite effect(*).”

(*) Dịch nghĩa là: Thực ra, điều này có thể chỉ có hiệu ứng trái chiều.

Phồn Tinh hỏi: “Tại sao lại là hiệu ứng trái chiều?”

Cố Hân Nhiên nói: “Môn học truyền thông đề cập đến tâm lý học đại chúng rất phứt tạp, nhưng có một điểm mà cả phương Tây và phương Đông đều giống nhau, áp lực dư luận càng lớn thì đương sự càng tỏ ra bảo thủ, đưa ra những lựa chọn an toàn nhất. Hiện nay quan tòa đang nằm ở trung tâm của dư luận mới là đương sự, vụ án càng bị làm lớn thì người ta càng không thể làm trò cười cho giới truyền thông.”

Phồn Tinh hỏi: “Vậy hóa ra cách làm của bọn tớ bây giờ là sai lầm?”

Cố Hân Nhiên nói: “Tớ cũng không hiểu rõ lắm, hay là tớ nhờ một người tham mưu cho cậu, đó là chị bạn của tớ, chị ấy rất giỏi, đã sống ở Mỹ nhiều năm, có lẽ chị ấy cũng thông thạo tình hình.” 

Một lát sau, Cố Hân Nhiên đã gửi cách thức liên lạc của chị Ellen ở Mỹ cho Phồn Tinh. Cô vội vàng viết email hỏi thăm, lời lẽ lịch sự, còn nói rõ sẽ trả phí tư vấn.

Email của Phồn Tinh gửi đi mới được mấy phút, Ellen đã gọi điện thoại đến. Mặc dù ở nước ngoài nhiều năm nhưng chị vẫn nói giọng Bắc Kinh, trong điện thoại cũng có thể nghe ra được chị là người rất phóng khoáng. Chị nói: “Vì được em khóa dưới giới thiệu nên cũng coi như người nhà, vụ án này chị đã nghe qua rồi, chị nghĩ không viết email trả lời mà gọi điện thẳng cho em hỏi tình hình thì hay hơn.”

Phồn Tinh giới thiệu qua một chút. Ellen luôn chăm chú lắng nghe, cuối cùng mới hỏi lại: “Các em tìm công ty quan hệ công chúng nào vậy?”

Phồn Tinh nói ra tên công tay. Ellen nói: “Là họ à? Đáng lẽ không nên làm chuyện ngốc nghếch như vậy mới phải chứ?” Thì ra là một công ty rất đáng tin cậy trong ngành. Ellen hỏi: “Các em không nói rõ yêu cầu của mình à?”

Phồn Tinh liền kể lại những cuộc họp gần đây cho chị nghe. Chị hỏi: “Đợi chút, là ai đưa ra yêu cầu?”

Phồn Tinh nói đó là quyết sách của tập thể công ty, cô sợ Ellen không hiểu tình hình liền bổ sung thêm một câu: “CEO là người sáng lập, thế nên mọi người trong công ty hiện nay đều hoang mang, lo sợ, không biết nên làm thế nào.”

Ellen nói: “Theo chị thấy, bước đầu tiên của các em đã sai lầm rồi.”

Phồn Tinh nghe xong câu này thì tim chợt nhói lên một cái. Ellen nói: “Bây giờ chị đang ở trung tâm thành phố xử lý chút việc, hay là chị đến gặp e, chúng ta nói chuyện một lát.”

Phồn Tinh đương nhiên vô cùng cảm kích. Một lát sau Ellen đã lái xe đến, họ ngồi uống cà phê ở quán cà phê gần đó. Ellen mới chỉ bảo vài câu, Phồn Tinh đã cảm thấy thoải mái hơn và hiểu ra nhiều điều.

Phồn Tinh luôn miệng cảm ơn, Ellen cũng không nhận bất cứ chi phí nào. Chị nhìn cô rồi nói: “Các em tốt nghiệp sau chị mười năm mà đã lớn thế này rồi, đúng là năm tháng vô tình mà.”

Phồn Tinh nói: “Hoan nghênh chị về Bắc Kinh, nếu có cơ hội nhất định sẽ mời chị ăn một bữa cơm ở Bắc Kinh ạ.”

Ellen vui mừng nói: “Mì thịt bò Sài Thị! Mỗi lần về nước, ra khỏi sân bay, việc đầu tiên chị làm là lao đến quán Sài Thị, ăn một bát mì của họ.”

Phồn Tinh liền nói: “Em sẽ xếp hàng ở Tụ Bảo Nguyên trước, khi nào chị ra khỏi sân bay là có thể đến thẳng đó ăn.”

Ellen vui vẻ nói: “Em nói đấy nhé, hứa thế nhé!”

Phồn Tinh tiễn Hellen đi, trong lòng yên tâm hơn rất nhiều. Đúng lúc đó Phùng Việt Sơn gọi điện cho cô, vì khi từ tòa án đi ra, mọi người hẹn nhau họp bàn một chút,c ô thấy sắp đến giờ liền vội vàng lên lầu.

Người của công ty quan hệ công chúng cũng đã đến, họ đưa ra các phương án và ý kiến. Phồn Tinh ngồi trên xô pha, nghĩ đến dáng vẻ của Thưu Dập ở trên tòa, cảm thấy thế giới thật xa xôi, lạnh lẽo. Tiếng mọi người nói chuyện vang lên ù ù như cách một bức tường rất dày. Dường như họ có cố gắng thế nào thì Thư Dập vẫn ở bên kia bức tường, không nghe thấy và cũng không nhìn thấy. 

Phồn Tinh cố gắng nhắc nhở bản thân tập trung tinh thần, không được ủ rũ, vì ủ rũ cũng không giúp ích được gì, cần cố gắng nghĩ cách mới được. 

Phùng Việt Sơn là người có chức vị cao nhất của công ty tại Mỹ nên cuối cùng anh ta đập bàn, nói: “vậy cứ làm theo phương án đó đi!”

Mọi người lần lượt thu dọn đồ đạc, Phồn Tinh cố ý kéo dài thời gian để đi sau cùng, đợi mọi người đi khỏi, Phồn Tinh mới nói: “Phùng tổng, có chuyện này tôi muốn báo cáo với anh.”

Phùng Việt Sơn vẫn rất khách sáo với Phồn Tinh và trong sự khách sáo này còn có vài phần xa cách. Anh ta khác Tống Quyết Minh, trước đây anh ta ra nước ngoài làm việc, Thư Dập phải bỏ rất nhiều công sức mới thuyết phục được anh ta lập nghiệp cùng mình. Quan hệ giữa anh ta và Thư Dập không thân thiết như quan hệ giữa Thư Dập và Tống Quyết Minh, hơn nữa anh ta đã làm việc ở công ty lớn mười năm nên có tư duy thâm căn cố đế, khi thư ký của CEO nói có việc muốn báo cáo với anh ta, anh ta vẫn nói mấy câu khách sáo theo bản năng: “Đâu dám, cô có ý kiến gì, chúng ta cùng nhau bàn bạc.”

Phồn Tinh thì khác hiểu vì sao Thư Dập lại để anh ta quản lý nghiệp vụ ở Bắc Mỹ, vì ở Bắc Mỹ toàn là công ty lớn, Phùng Việt Sơn như cá gặp nước, có thể phát huy hết sở trường của anh ta.

Phồn Tinh nói ra chủ ý của Ellen, Phùng Việt Sơn lắng nghe chăm chú rồi khéo léo nói: “Phồn Tinh, chúng ta không nên có bệnh vái tứ phương, công ty quan hệ công chúng mà công ty chúng ta tìm rất nổi tiếng trong nghề, nếu không thì chúng ta cứ đợi thêm đã.”

Thực ra Phồn Tinh đã nghĩ đến việc không thuyết phục được anh ta, nghe anh ta nói vậy, cô chỉ biết trả lời: “Được ạ.”

Sau khi về phòng, cô vẫn không cam tâm, cố gắng ép mình hãy bình tĩnh, xem tài liệu pháp luật có liên quan của nước Mỹ, hy vọng có thể tìm ra được biện pháp nào đó. Có điều cuốn sách luật dày như vậy, có bao nhiêu điều luật, lại toàn tiếng Anh, một chốc một lát không thể tìm ra biện pháp được.

Đang ôm cuốn sách thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng chuông cửa. Từ mắt thần nhìn ra, là Cao Bằng, cô nghĩ ngợi một lát rồi mở cửa.

Cao Bằng xách một giỏ trái cây, nói: “Cho cô nếm thử đó. Một người bạn của bố tôi vừa đến thăm tôi, mang khá nhiều trái cây ở nông trại của ông ta, toàn trái cây hữu cơ đó.”

Phồn Tinh bỗng nhớ đến buổi tối Valentine đó, Thư Dập cho cô xem một video trên màn hình lớn, còn nói với cô: “Món quà thế này mới thú vị đúng không? Đừng để ý đến mấy tên ngốc chỉ biết tặng hoa, tặng trái cây.”

Ai ngờ hôm nay Cao Bằng lại mang trái cây đến, có mỗi chiêu này mà dùng đi dùng lại, thật cố chấp. Nhớ đến câu nói của Thư Dập, cô không nhịn được bật cười, nhưng vừa cười được một chút thì sự lo lắng lại ập lên đầu, khóe miệng cô bất giác chùng xuống.

Nụ cười này của cô khiến Cao Bằng mê mẩn, nhưng ngay sau đó, nụ cười ấy đã hóa thành băng tuyết, nhanh chóng biến mất trên gương mặt. Hắn thấy thật đáng tiếc, nụ cười của người đẹp thật là hiếm hoi, thế nên an ủi: “Đừng buồn nữa, tôi nói cho cô nghe, Thư Dập đúng là ngốc, nhưng ngốc có cái phúc của người ngốc, có khi lại hóa nguy thành an. Hơn nữa, công ty của anh ta mà ngừng hoạt động thì cô có thể chuyển sang công ty tôi, không sợ thất nghiệp đâu!”

Phồn Tinh nghĩ thầm, anh nghĩ đi đâu vậy, nhưng vẫn không nói gì, chỉ đón lấy giỏ trái cây rồi lịch sự cảm ơn. Cao Bằng khoe khoang: “Đây là đặc sản ở nông trại của bạn bố tôi đấy, gia đình họ là đại địa chủ ở miền Nam nước Mỹ, địa chủ thật đấy, nhà họ còn có trang viên giống hệt như truyện Cuốn theo chiều gió, lúc nào có cơ hội, tôi sẽ dẫn cô đến thăm gia đình họ, những căn phòng của họ được xây từ thập niên tám mươi, cực kỳ đẹp.”

Phồn Tinh bất giác thấy xúc động, đột nhiên hỏi: “Cao tổng, hôm nay có một người bạn của tôi nói rằng, có lẽ chúng ta có thể nghĩ ra cách khác.”

Phồn Tinh kể hết chuyện mình gặp Ellen cho Cao Bằng nghe, sau đó nói: “Cao tổng, anh có nhiều bạn ở Mỹ, mối quan hệ cũng rộng, có thể giới thiệu một, hai vị thượng nghị sĩ cho tôi không, để tôi nghĩ cách thuyết phục họ.”

Cao Bằng bất giác cười hì hì. “Quan hệ với thượng nghĩ sĩ đó thường là những old money, tôi thuộc kiểu new money nên không liên quan.”

Phồn Tinh nhìn chằm chằm vào hắn, bật cười, nói: “Trên máy bay anh từng nói, Thư Dập là người của anh, không ai có thể đụng vào anh ấy. Hiện nay, vụ án của Thư Dập vô cùng bất lợi, nói không chừng mười mấy năm, thậm chí hai mươi năm nữa đều thuộc quyền quản lý của liên bang, anh không muốn nghĩ cách ư?”

Cao Bằng bất giác bật cười, nói: “Thư Dập tìm được viên ngọc sống là cô ở đâu vậy?”

Phồn Tinh thản nhiên trả lời: “Trên máy bay anh đã hỏi rồi, tôi cũng đã đáp rồi, là đăng tuyển dụng trên mạng, tôi là người tìm việc, gửi hồ sơ qua mạng.”

Cao Bằng nói: “Kẽ sĩ có thể bỏ mạng vì tri kỷ, tên tiểu tử Thư Dập này đúng là ngốc mà hưởng phúc, lại có được một thư ký như cô. Cô đợi nhé!”

Hắn nói đợi, nhưng mấy ngày sau không có tin tức gì, hằng ngày đều đi sớm về muộn, không biết bận cái gì. Phồn Tinh cũng không quan tâm, ngoài việc thỉnh thoảng họp với bên luật sư thì cô lại vùi đầu vào đọc các loại luật của nước Mỹ. Hằng ngày cô chẳng có lòng dạ nào mà đi ăn cơm, chỉ gọi người mang đến, hoặc thỉnh thoảng xuống lầu mua bánh sandwich, thêm một cốc cà phê Americano, ăn linh tinh cho qua bữa.

Hôm nay bỗng có một bài báo viết khác sâu sắc về vụ án của Thư Dập, bài báo còn liệt kê các sự cố do phát mình và sáng tạo kỹ thuật mấy chục năm trước. Ví dụ: Người thành lập ra công ty Segway nổi tiếng đã bất ngờ tử vong, sự việc xảy ra khi ông đang lái chiếc xe hai bánh Segway do chính công ty mình sản xuất. Bài báo còn nêu ví dụ về sự cố bay bằng chiếc Jetlec Flyer và cũng dẫn đến tử vong, nhưng cho đến nay, tất cả các công ty đó vẫn không ngừng sáng tạo và phát mình. Cuối cùng, bài báo viết, chỉ vì Thư Dập không mang quốc tịch Mỹ mà chúng ta phán đoán rằng anh ta có tội? Thậm chí, tòa án còn không cho phép bảo lãnh? Khi xảy ra sự cố về chiếc Jetlev Flyer, sao không có

ai cho rằng người phát minh có tôi, liệu đây có phải là một sự kỳ thị? Ngoài ra, bài viết còn nói rằng, công ty của Thư Dập là nhà cung cấp cho các công ty khoa học kỹ thuật tiên tiến và các công ty điện tử của Mỹ, mỗi năm đã tạo ra một lượng lớn cơ hội việc làm cho người Mỹ và công ty ấy cũng đóng thuế không ít. Doanh nghiệp của anh ta còn hợp tác với nhiều trường đại học lớn ở Mỹ, mở phòng thực nghiệm để tìm tòi nghiên cứu, người như vậy nếu ở Thung lũng Silocon cũng được coi là thiên tài và chắc chắn sẽ trân trọng mời anh ta tham gia các diễn đàn thảo luận về khoa học kỹ thuật. Anh ta đã nỗ lực không ngừng vì sự tiến bộ khoa học kỹ thuật của nhân loại, làm ra các sản phẩm công nghệ cao hợp pháp, nhưng bây giờ, tại New York, những điều đó lại trở thành lý do quan trọng khiến tòa án tuyên bố không được phép bảo lãnh cho anh ta. Điều này khiến người ta thật khó tin, không thể tin được rằng nó lại xảy ra ở một nước tự do dân chủ, thu hút được sự chú ý của các nhân vật tinh anh trên toàn thế giới. Cuối bài báo còn liệt kê tất cả các vụ án mà quan tòa từng phán quyết, rồi đưa ra số liệu phân tích, vị quan tòa này sau khi đảm nhận chức vụ, tỷ lệ nghi phạm bị kết án ở người da màu lớn hơn gấp bảy lần nghi phạm người da trắng! Bảy lần! Số liệu này quả là gây sốc!

Người viết bài này đã dùng ngòi búi lập luận sâu sắc và chua cay, cũng vô cùng am hiểu tâm thái truyền thông của Mỹ, vừa êm ái thủ thỉ, vừa rất sinh động. Phồn Tinh đọc xong liền vỗ tay khen ngợi, đọc đi đọc lại ba lần, nghĩ và đoán xem người đứng sau bài viết này là ai, sau đó cô gọi điện cho Ellen, cũng không nói nhiều, chỉ cảm ơn chị ấy.

Ellen vẫn nói nhanh như gió: “Không cần cảm ơn chị, đây là đổi lấy việc em đã đồng ý thay chị xếp hàng ở quán Tụ Bảo Nguyên đấy!”

“Tụ Bảo Nguyên làm sao đủ được, phải thêm cả bánh rán Hồng Ký nữa chứ.” 

Bà chị Bắc Kinh lập tức không chịu được, nói: “Không nói chuyện với em nữa, nước miếng chị sắp chảy xuống rồi đây này.”

Hai người phụ nữ cũng bật cười ha ha trong điện thoại.

Bài báo đã gây ra một cuộc bàn luận sôi nổi, vì thực ra việc sáng tạo khoa học kỹ thuật bước đầu thường gặp nguy hiểm và không ổn định, trên mạng có các kiểu các loại đánh giá, bình luận, không ít người xem bài báo này mới biết đầu đuôi vụ án của Thư Dập, cho rằng nếu không cho phép bảo lãnh thì thật quá đáng, đúng là có sự kỳ thị chủng tộc. Người Hoa kiều vô cùng phẫn nộ, có người còn nói: “Nếu là CEO một công ty khoa học kỹ thuật nào đó của Mỹ thì có cho phép bảo lãnh không? Có lẽ buổi sáng ra tòa, buổi chiều đã được về nhà rồi ấy chứ!”

Phồn Tinh cảm thấy được an ủi, ít nhất thì sự việc cũng đang phát triển theo chiều hướng có lợi.

Sau vài ngày, sự cố gắng của Cao Bằng cũng có kết quả. Hắn gõ cửa, đắc ý giơ tờ giấy mời lên, nói với Phồn Tinh: “CEO của công ty ITP cuối tuần này tổ chức party trong biệt thự ở Long Island để chào đón thượng nghị sĩ Brandon cùng vợ con đi nghỉ về, quan khách tham dự đều là giới chính trị và thương nhân. Tôi đã nghe ngóng được rằng vị thượng nghị sĩ này có tầm ảnh hưởng rất lớn, đặc biệt trong giới tư pháp.” Hắn cúi người đầy vẻ lịch thiệp. “Quý cô xinh đẹp, không biết tôi có vinh hạnh được mời cô tới tham dự bữa tiệc như là một người bạn của tôi không?”

Phồn Tinh vừa kinh hãi vừa vui mừng, nhưng chưa kịp nói gì thì Cao Bằng đã nhìn cô từ đầu xuống chân rồi lắc đầu. “Cô thế này không thể tham gia party được. Black tie(*), black tie, cô có hiểu không?”

(*) Black tie: đây là cụm từ quen thuộc chỉ một bữa tiệc trang trọng, trong đó nam giới sẽ mặc tuxedo và phụ nữ sẽ diện váy dài chấm gót.

Cao Bằng cảm thấy cực kỳ tốt, cuối cùng cũng có cơ hội phục vụ người đẹp rồi, đặc biệt sự phục vụ này còn thật là thoải mái. Phồn Tinh chưa bao giờ nghe lời đến thế, cứ để mặc hắn dẫn đến các cửa hàng thương hiệu quốc tế, chọn được một bộ lễ phục tối màu, phải sửa một chút về chiều dài của bộ lễ phục, thế nên bên này thì sửa quần áo, bên kia thì Cao Bằng vận dụng mọi mối quan hệ nhanh chóng tìm cho cô thợ làm tóc và trang điểm, còn có một chuyên gia được mời đến khách sạn để chỉ bảo cách đi đứng, nói năng về nghi thức xã giao cho Phồn Tinh.

Phồn Tinh học rất nghiêm túc, để cứu Thư Dập, cô hận không hể có ba đầu sáu tay, học một chút thế này đã là gì, dù cho có là yểu điệu thục nữ toàn tập cô cũng phải dũng cảm chiến đấu.

Cao Bằng cũng cảm thấy Phồn Tinh thật lợi hại, vừa mặc váy dài đi giày cao gót, đầu đội một cuốn tạp chí dày luyện đi, vừa cầm máy tính bảng đọc. Hắn không nhịn được nhìn cô chằm chằm. Phồn Tinh hào phóng đưa hắn xem máy tính bảng. “Tài liệu về thượng nghĩ sĩ và phu nhân. Phu nhân của ông ta là một diễn viên ca kịch người Ý. Bà sinh ra ở Bastia, sau đó theo cha mẹ di cư đến nước Ý, tiếng mẹ đẻ là tiếng Pháp và tiếng Ý. Anh xem, trong tài khoản Twitter, bà đã nhắc đến Trung Quốc mười sáu lần, trong đó có chín lần là nhắc đến Turandot(*), thế là đề cập đến Trung Quốc rồi… Anh nghĩ bà ấy thích nhất là vở ca kịch này à? Không đâu, bà ấy nhắc đến vở Lucia di Lammermoor(**) hai mươi hai lần…”

(*) Turandot: là vở opera ba màn của nhà soạn nhạc opera nổi tiếng người Ý, Giacomo Puccini.

(**) Lucia di Lammermoon: là một trong những vở opera xuất sắc nhất của Gaetano Donizetti, nhà cách tân opera người Ý. Lời của vở opera này được sáng tác bởi Salvadore Cammarano, dựa trên truyền thuyết The Bride of Lammermoor của đại văn hào người Scotland, Walter Scott. Vở opera được trình diễn đầu tiên vào năm 1835 tại Napoli.

Phồn Tinh thậm chí còn làm PPT, chủ yếu thống kê và phân tích những từ quan trọng liên quan đến việc xã giao của thượng nghị sĩ và phu nhân, trong thời gian ngắn, cô phải nhớ một lượng lớn thông tin quan trọng, thế nên cô đã làm một bảng biểu, hằng ngày học thuộc.

Cao Bằng cảm thấy… phụ nữ một khi đã cố gắng thì thật đáng sợ!

Ngoài ra, Phồn Tinh còn tìm một giáo viên dạy tiếng Ý, mỗi ngày luyện nói hai tiếng đồng hồ, thái độ của cô rất tích cực và lạc quan, trước khi ôm được “chân Phật”, có thể học bao nhiêu thì học bấy nhiêu.

Cao Bằng không còn để ý Phồn Tinh đang làm gì nữa, hắn cảm thấy nếu giấy tiếp theo người phụ nữ này tuyết bố muốn tranh cử tổng thống Mỹ thì cũng không có gì bất ngờ cả.

Phồn Tinh không nghĩ ngợi gì, thực ra cũng vì bận rộn nên cô mới không lo lắng, đầu óc và sức lực đều hoạt động hết công suất, mỗi tối vừa lên giường nằm là ngủ ngay. Thế sự vô thường, vận mệnh khó lường, cô không biết ông trời sẽ cho cô ván bài thế nào, nhưng cô nhất định phải đánh thật tốt mỗi con bài, đây là việc duy nhất cô có thể làm bây giờ. Thái độ kiên định, mục tiêu rõ ràng và không tiếc bất cứ cái giá nào để cố gắng.

Thời gian trôi nhanh, mỗi giây mỗi phút mỗi giờ, thậm chí mỗi ngày đều trôi đi như nước chảy. Đến cuối tuần, nhà tạo mẫu và chuyên viên trang điểm vây quanh Phồn Tinh bận rộn bốn tiếng đồng hồ. Trong khi uốn tóc, cô vẫn luyện nói tiếng Ý. Khi cô trang điểm xong, bước ra khỏi phòng, Cao Bằng không kiềm chế được huýt sáo một tiếng.

Cao Bằng luôn cho rằng cô thư ký nhỏ không phải là kiểu tuyệt thế giai nhân, nhưng hôm nay trông cô thật sự xinh đẹp. Bộ trang phục cô mặc rất phù hợp, điều quan trọng là mấy hôm nay cô tràn đầy sức sống, mắt lấp lanh, gương mặt cũng tưới tắn 

như bông hồng ngậm sương, dường như đã trở thành một người khác hẳn. Hắn không biết cô khác thế nào, chỉ có thể nói rằng cô như một viên kim cương đã qua mài giũa, cực kỳ sáng chói. Tối nay cô giống như một chiến sĩ đột nhiên được khoác lên tấm áo giáp, không, trên thế giới này làm gì ó người nào khoác áo giáp mà lại động lòng người như vậy chứ, lần đầu tiên cô tỏ ra là một người cực kỳ sắc sảo và xinh đẹp.

Cao Bằng không kìm được chìa tay ra đầy phong độ. Phồn Tinh cũng phóng khoáng quàng tay mình vào tay hắn. Lễ nghi xã giao, hôm nay cô là bạn gái của hắn, đóng kịch cũng phải nhập vai mới được. 

Cao Bằng tự lái siêu xe đưa Phồn Tinh đến biệt thự ở đảo Long Island. Trên đường đi, hắn không kìm được bật một bài hát, vẫn là bài I don’t want to say goodbye, miệng còn huýt sáo, lặp lại giai điệu của hai câu hát mà hắn tâm đắc.

Phồn Tinh thực sự không kìm được cong cong khóe môi. Một đêm đầy trăng và sao, hai bên đường là những tòa cao ốc chọc trời, chiếc xe chạy trong thành phố phồn hoa bậc nhất thế giới, đưa họ đến bữa tiệc sang trọng, xa xỉ, hắn ta còn cố ý mở bài hát này.

Có thể thấy hắn ta thật sự yêu Thư Dập!

Không nghi ngờ gì nữa. Đợi khi Thư Dập ra khỏi nhà giam, cô nhất định sẽ kể lại màn hát hò và tấm chân tình này cho anh nghe. 

Cao Bằng cũng vô cùng đắc ý, cô ấy cười rồi, cuối cùng cũng cười rồi!

Mặc dù giá trị của siêu xe chỉ khoảng ba mươi triệu, rẻ hơn Gulfstream, nhưng bữa tiệc tối nay, tất cả khách quý cộng lại cũng hơn năm trăm triệu, mà còn là đô la Mỹ! Cô bé Lọ Lem nghĩ trăm ngàn cách để đến vũ hội của hoàng tử, con cô thư ký nhỏ có làm thế nào thì cũng không có cơ hội tiếp xúc cảnh này. Đỉnh cao của xã hội thượng lưu chính là như thế đó!

Hắn hắng giọng, nói: “Cô xem kìa, tối nay có trăng đấy!”

Phồn Tinh đã biết từ lâu rồi, nên nói: “Vâng.”

“Tôi nhớ đến một bộ phim điện ảnh, cô có đoán được là phim nào không?”

Cao Bằng đã có sự chuẩn bị, dù cô nói là Pretty Woman(*) hay Date Night(**) thì hắn cũng sẽ tặng cho cô một nụ cười ngọt ngào và thấu hiểu.

(*) Pretty Woman (Người đàn bà đẹp):là một bộ phim lãng mạn hài hước của Mỹ năm 1990, lấy bối cảnh tại Los Angeles. Phim kể về cô gái bán dâm tên là Vivian Ward được Edward Lewis, một doanh nhân giàu có thuê trong nhiều dịp làm ăn và gặp gỡ đối tác, khiến hai người nảy sinh tình cảm.

(**) Date Night (Đêm hẹn nhớ đời): là một bộ phim hài Mỹ khởi chiếu năm 2010 của đạo diễn Shawn Levy, có sự tham gia của hai ngôi sao Steve Carell và Tina Fey.

Kết quả, Phồn Tinh lại đáp: “The Great Gatsby(*)?”

(*) The Great Gatsby (Đại gia Gatsby): là một bộ phum thể 3D và kịch tình cảm Úc – Mỹ phát hành năm 2013, dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn F. Scott Fitzgerald viết năm 1925. 

Cao bằng suýt đạp nhầm chân phanh thành chân ga để chiếc siêu xe trị giá ba mươi triệu lao xuống song Hudson.

Bình tĩnh! Hắn hít thở thật sâu. Cô ấy không hiểu gì về tình cảm nam nữ thì hắn cũng không vội, phụ nữ mà! Sau khi cô ấy nhẫm tâm giẫm đạp lên tình cảm của hắn, hắn sẽ dần dần dạy cô ấy biết thế nào là một phụ nữ có tình cảm dạt dào.

Cao Bằng mang theo sự tự tin tràn trề lái xe trên con đường dài hun hút đến đảo Long Island với những biệt thự cực kỳ xa hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Hiện nay có rất nhiều cách dùng WordPress cho độc giả tìm hiểu, tuy nhiên các tài liệu thường không hệ hống. Nên nếu bạn muốn dùng WordPress hiệu quả hãy học và thực hành theo từng bài học tại wpvina.com dưới đây. Rất nhiều bài hướng dẫn thiết kế web với Wordpress được chia sẻ từ trang Wpvina chẳng hạn như tips wprdpress, chen the h1 trong wordpress homepage Trong bài hướng dẫn WordPress trên bạn sẽ tìm thấy được tất cả nhưng kiến thức bạn cần để tạo một website với mã nguồn WordPress, từ cài đặt đến thực hiện sao lưu.

loading...
DMCA.com Protection Status