Sau khi mang thai con của giáo thảo lớp bên cạnh

Chương 9



Diệp Khâm choáng váng đi theo Trình Phi Trì trở lại nhà.

Các vị phụ huynh có lẽ đã thương lượng qua, La Thu Lăng với tư cách là người đại diện lên tiếng: "Nếu con muốn đi học vậy thì học thêm một học kỳ nữa, học hết cấp ba là được. Có Tiểu Trì ở trong trường học chăm sóc con, ba mẹ rất yên tâm."

Diệp Cẩm Tường mặt bắt đầu đỏ lên, mẹ cậu lại nói thêm: "Nhưng con phải đáp ứng ba mẹ một khi hai đứa phát sinh mâu thuẫn hay nếu có chuyện gì ngoài ý muốn thì phải nghe theo sắp xếp, không được tùy hứng."

Diệp Khâm còn chưa có phục hồi lại tinh thần, mơ màng hồ đồ mà đáp ứng.

Còn có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa chứ? Cùng với tên gia hỏa này thiết lập quan hệ không phải là chuyện ngoài ý muốn nhất sao.

*

Hai tuần sau, thi học kỳ kết thúc, kỳ nghỉ đông bắt đầu.

Kỳ nghỉ đối với Diệp Khâm chính là ăn, ngủ và chơi. Với tình huống đặc thù bây giờ, cậu càng muốn nghỉ ngơi nhiều hơn. Vì thế Diệp Khâm hiển nhiên dành hơn hai phần ba thời gian ở trên giường, giống như làm sinh hoạt nghỉ hưu trước.

"A Khâm, cậu như thế này là không được đâu."

Một ngày trước, Chu Phong hẹn Diệp Khâm đi ra ngoài chơi lần thứ hai nhưng bị từ chối. Cậu ta ở trong điện thoại lừa dối nói, "Ngày càng lạnh thì càng phải hoạt động nhiều hơn, hô hấp không khí mát mẻ có lợi cho cơ thể sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh, tinh thần vui vẻ."

Diệp Khâm khịt mũi coi thường, ăn xong cơm trưa thì ngồi trên ghế xếp ở ban công lắc chân. Nhìn mặt trời dần dần biến mất sau những đám mây đen, nghe bên ngoài phần phật tiếng gió, đột nhiên cậu muốn đi ra ngoài.

Nhìn tin nhắn cuối cùng trong di động của Trình Phi Trì được gửi từ hai giờ trước: "Nhớ ăn cơm. Hôm nay bận, tối mới tới xem cậu được. "

Diệp Khâm bĩu môi. Cắt, ai muốn cậu đạp cái xe hỏng đó qua hơn nửa cái thành phố tới xem tôi!

Cậu buông di động, nhìn trời bên ngoài như sắp có mưa, lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

Mười phút sau, Diệp Khâm ăn mặc chỉnh tề xuống lầu. Cậu vừa đứng ở hiên nhà tìm cây dù trong ngăn tủ vừa gân cổ lên kêu: "Mẹ, con đi ra ngoài một chút."

La Thu Lăng nghe thấy từ trong phòng đi ra: "Đi đâu? Bên ngoài trời sắp mưa rồi."

"Đi ra ngoài chơi." Diệp Khâm tùy tiện ứng phó một câu, quay đầu hỏi, "Nhà chúng ta còn có cái dù dư nào không?"

Hai cái dù, trên tay cầm một cái, trong lòng ngực ôm một cái, Diệp Khâm cứ thế đi ra ngoài.

Tài xế của Diệp gia đã cùng Diệp Cẩm Tường đến công ty, Diệp Khâm gọi một chiếc xe, báo địa chỉ nơi làm việc của Trình Phi Trì.

Lúc đến nơi, do hẻm quá nhỏ xe không đi vào được, cậu đành phải xuống xe đi bộ.

Vừa mới mưa một lúc, trên mặt đất gồ ghề lồi lõm chỗ nào cũng có nước. Một bước không chú ý làm giày bị bẩn, Diệp Khâm tức giận đến dậm chân, trong miệng lải nhải oán trách Trình Phi Trì làm việc cũng không tìm chỗ nào đứng đắn một chút.

Kỳ thật chỗ này cũng không có gì không đứng đắn, chỉ là đường hơi nhỏ, còn có chút bẩn.

Nơi này là phố ẩm thực, chỗ Diệp Khâm đi là cửa sau, trên đường có không ít rác thải từ nhà bếp, nước mưa không những không có tác dụng cọ rửa mà ngược lại còn tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

Diệp Khâm đi được nửa đường liền không chịu được, dựa vào ven tường che miệng muốn nôn.

Hai ngày trước lúc kiếm tra thai sản, cậu còn cùng bác sĩ khoe khoang không có phản ứng nôn nghén. Vậy mà rất nhanh đã bị nghiệp quật.

Diệp Khâm bị mùi hôi hun đến đầu óc choáng váng, lấy ra di động gọi cho Trình Phi Trì, hơi thở mong manh nói: "Này, Cậu có bận không... Bận? Bận cái gì... Có thể đừng bận một lúc không... ".

Thấy chính sách uyển chuyển không có hiệu quả, cậu lập tức thay đổi nói ra mệnh lệnh, "Tớ sắp tới nơi rồi, ra đón tớ."

Chưa đầy mười lăm phút sau, Diệp Khâm ngồi trong phòng riêng có gắn máy sưởi của nhà hàng, trên người đắp chăn lông, tay cầm tách trà nóng.

Trình Phi Trì đi ra ngoài một lúc, lúc trở lại thì mang theo một ly nước chanh nóng: "Bà chủ đưa. Nóng đấy, uống chậm một chút."

Diệp Khâm muốn hỏi tại sao bà chủ lại đưa nước chanh đến, có phải là thấy cậu lớn lên đẹp trai hay không nhưng lại cảm thấy quản nhiều quá không tốt, ngón tay gõ gõ lên cái ly thủy tinh mà thì thầm "Ồ".

Còn hai ba tiếng đồng hồ nữa mới tan ca, Trình Phi Trì cứ mỗi nửa giờ lại đến đây một lần. Sợ cậu nhàm chán còn đưa tới một bộ bài Poker.

Diệp Khâm tự mình chơi Tiểu Miêu Điếu Ngư, thiếu chút nữa thì ngủ luôn. Cậu đứng lên lười nhác vươn vai, thấy cặp sách của Trình Phi Trì ở trên cái ghế trong góc.

Nghe La Thu Lăng nói cậu ta buổi sáng học bài còn buổi chiều tới nhà hàng làm thêm. Một ngày cũng kiếm được hai trăm đồng.

Còn không đủ tiền mua cái dù cậu đang cầm nữa.

Diệp Khâm trong lòng khinh thường, thân thể vẫn thành thật mà hướng đến bên kia dựa vào. Lấy cớ hấp thụ ít tin tức tố mà tùy tiện ngó qua cặp sách của Trình Phi Trì.

Vở ghi chép nội dung trật tự rõ ràng, cũng giống như những người khác.

Từ điển Anh-Trung đã được lật rất nhiều lần, sạch như mới. Cũng giống như.... Chờ một chút!

Diệp Khâm rút ra một cái phong thư màu hồng phấn ở giữa cuốn từ điển, sắc mặt đột nhiên giống như thời tiết ngoài cửa sổ kia, dùng mắt thường cũng có thể thấy thật ảm đạm.

Đây không phải là bức thư lần trước cậu giúp Tôn Di Nhiên để vào. Đây là cái mới! Còn có mùi. Mặt trên còn mang theo tin tức tố của Omega xa lạ nào đó!

Lúc đi về, Diệp Khâm mang chiếc dù đã ôm trong ngực thật lâu đưa cho Trình Phi Trì. Tự mình mở một cái dù, ngẩng đầu mà bước đi ở phía trước, sau ót viết "Lão tử mới không để bụng".

Trình Phi Trì muốn đẩy xe nên không thể bung dù ra. bước nhanh tiến lên đi bên cạnh Diệp Khâm. Chỉ chốc lát sau nước mưa rơi xuống đầy đầu, trên vai đều ướt đẫm.

Diệp Khâm rất tức giận, nghĩ thầm học bá quả nhiên không được bình thường, chiêu bán thảm này so người khác cũng học thật nhanh.

Tố chất tâm lý cũng không giống người thường, lá thư kia vẫn còn ở trong túi cậu ta, vậy mà cậu ta vẫn mặt không biến sắc, còn không biết xấu hổ mà đuổi theo cậu!

Đi đến đầu hẻm, Trình Phi Trì gọi xe cho Diệp Khâm: Cậu đi về trước đi, tớ sẽ theo về sau."

Diệp Khâm không để ý tới cậu ta, vùi đầu về phía trước mà đi. Trình Phi Trì không có biện pháp, đi theo sau bắt lấy cánh tay cậu hỏi: "Làm sao vậy?"

Bước chân quá nhanh không dừng lại kịp, một chân cậu dẫm vào trong nước, Diệp Khâm nghẹn hồi lâu cảm xúc trong nháy mắt bùng nổ:

"Theo sau cái gì! Ai cho cậu đến nhà tôi?"

Trình Phi Trì sửng sốt, buông tay cậu ra, nói: "Vậy tớ sẽ không đi, cậu nghỉ ngơi cho tốt."

Diệp Khâm càng tức hơn, cậu muốn nghe cậu ta nói những lời này sao??? Ngượng ngùng nói thẳng, hung dữ hỏi:

"Vậy giờ cậu muốn đi đâu?"

Trình Phi Trì lại sửng sốt, nhớ đến bác sĩ nói bà bầu tính tình nóng nảy, phải nhường nhịn một chút. Cậu suy nghĩ một lát, cẩn thận nói:

"Cậu muốn tớ đi đâu?"

"Tớ muốn... Muốn..." Diệp Khâm nghẹn, nghiến răng nghiến lợi mà nghĩ, mẹ nó vẫn không thể nói "Tớ muốn cậu đừng nhận thư tình của người khác nữa." được.

Trình Phi Trì liếc nhìn cái cặp sách kéo khóa không chặt ở rổ xe, hỏi: "Cậu xem lá thư kia rồi?"

Diệp Khâm chờ chính là giờ khắc này, đúng lý hợp tình sửa lại: "Không phải là thư, là thư tình!"

Trình Phi Trì nhìn cậu, giống như đang nhìn một con mèo hung dữ cắn người: "Vậy thì sao?"

Câu trả lời này nằm ngoài dự kiến của Diệp Khâm, cậu còn cho rằng... Cho rằng Trình Phi Trì ít nhất cũng phải giải thích gì đó với cậu.

"Không phải là thư bình thường, là thư tình thì thế nào?" Trình Phi Trì bị cậu vô cớ gây chuyện trầm mặt hỏi, "Cậu tức giận cái gì?"

Diệp Khâm nói không ra lời.

Cậu cũng không biết mình tức giận cái gì.

Cậu cảm thấy mình giống như một quả pháo, vừa muốn nổ ra thì đã bị mưa to tầm tã dập tắt.

Không bao giờ nói gì, cậu liền tiếp tục đi về phía trước. Bước đi cũng không muốn ngẩng đầu lên, ủ rũ cụp đuôi chán nản.

Hóa ra cảm giác bị người khác làm lơ, bị người khác khinh miệt là như vậy.

Vô thức làm Diệp Khâm nhớ tới buổi tối hôm đó, cậu tức giận không muốn nghe Trình Phi Trì nói chuyện, làm cho cậu ấy rất tức giận.

Lúc ấy giải quyết như thế nào nhỉ? Chỉ cần hôn một cái là được rồi?

... Trước mặt mọi người, sợ là sẽ không thích hợp.

Diệp Khâm nghĩ tới nghĩ lui, nâng chiếc dù lên cao hơn một chút, hướng về phía Trình Phi Trì.

Trình Phi Trì không cự tuyệt, chủ động cúi thấp xuống, nhích lại gần Diệp Khâm hơn.

Diệp Khâm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thở phào xong lại trở về biệt nữu. Rõ ràng cậu mới là người hỏi tội cậu ta, tại sao giờ lại thành người chịu thua tên Alpha đáng ghét này!

Đầu có thể bị cắt, máu có thể ngừng chảy, nhưng mặt mũi thì tuyệt đối không thể ném. Diệp Khâm giống như mấy lão thần già hắng giọng nói:

"Về sau không được như thế nữa."

Trình Phi Trì giơ tay lau nước mưa trên mặt, nghiêng đầu hỏi: "Cái gì?"

Nước mưa rơi vào mắt làm khuôn mặt thanh tuấn nhiễm làn hơi nước làm trái tim Diệp Khâm đập loạn vài nhịp. Cậu nhanh quay đầu đi, một bên ở trong lòng mắng tin tức tố chết tiệt này, một bên nói lắp nói:

"Chính là về sau, không, không, không được phép nhận thư tình của người khác."

Không biết có phải do ảo giác hay không mà Diệp Khâm nghe được Trình Phi Trì nhẹ nhàng cười một tiếng.

Vừa định hỏi cậu ta cười cái gì thì Trình Phi Trì lại hỏi cậu: "Không phải cậu còn giúp người khác đưa thư tình, còn kẹp ở trong sách của tớ sao?"

Diệp Khâm ngây người, cậu đã quên mất việc đó luôn rồi.

Đây là cơ hội hiếm có đưa tới cửa, Trình Phi Trì không thể bỏ lỡ được, tất nhiên sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai.

Khóe miệng nhếch lên, Trình Phi Trì thừa thắng vặn hỏi: "Không cho tớ nhận thư của người khác, vậy... Cậu sẽ viết cho tớ sao?"

- -------------------------

Bữa nay đi làm hoài nên hơi lười. Mai có lẽ sẽ có chương mới nhưng hơi muộn:))

Tui đang rất muốn Edit mấy truyện võng du. Bữa nay đọc mất cuốn truyện edit thấy hợp gu lắm luôn.

Đặc biệt tui còn nghiện chơi Pubg. 😂

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như tai sao dan ong co vo van thich tan tinh nguoi khac, kieu toc ngan uon cup dep học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công