Sau khi phu quân bị trúng gió

Chương 37-2: Đuổi Liễu thị (2)



Liễu thị mặc một thân váy hồng nhạt, ngồi bên cửa sổ, mặt tươi cười: “Vị đại tiểu thư ở Ngọc Viên kia, tính tình thật cao ngạo, hành sự cũng kiêu ngạo. Công tử thở phì phì đến Ngọc Viên của nàng, nàng chịu được mới lạ, nếu ta đoán không nhầm, hắn giờ bọn họ đang cãi nhau long trời lở đất!”

Nhưng như vậy mới tốt, Tô Ngọc Dung càng kiêu ngạo, ương ngạnh cãi nhau cùng công tử, công tử mới càng thấy Liễu thị nàng ôn nhu hiền huệ, nói không chừng qua mấy ngài nữa là nàng có thể thừa sủng*, công tử sẽ để nàng trong lòng.”

*thừa sủng: chắc là kiểu được làm chuyện động phòng với Tu ca ấy mà.

Đến lúc đó, nàng có một vị trí nhỏ trong lòng công tử, được công tử sủng ái, dù Tô Ngọc Dung có là chính thất thì sao chứ, dù nàng là thiếp cũng không phải không có năng lực chống lại nàng ta!

Nghĩ như vậy, ý cười trên khóe môi Liễu thị ngày càng sâu.

Tiểu Hoàn đứng dậy đi lấy sợi tơ, nhưng vừa mới ra liền vội vàng chạy vào kinh hỉ nói: “Di nương, công tử tới!”

“Cái gì?” Liễu thị kinh ngạc trong nháy mắt, lập tức buông kim chỉ đứng dậy, chỉnh trang búi tóc, liền đi ra bên ngoài nghênh đón. Còn chưa đi ra, Phong Vu Tu liền lạnh mặt đi tới.

“Thiếp thân bái kiến công tử!” nói xong vội vàng đứng dậy đi tới bên người Phong Vu Tu: “Sao người lại tới ạ?”

Phong Vu Tu không nói, vừa vào liền trực tiếp ngồi vào ghế chủ vị, ánh mắt đạm mạc nhìn Liễu thị.

Liễu thị nhìn ánh mắt hắn, trong lòng thịch một cái. Nàng nghĩ xem có phải mình đã vô tình làm gì không đúng, tại sao ánh mắt của công tử lại có gì đó không tốt?

Trong lòng Liễu thị lo lắng, đang thử thăm dò một chút, nhưng còn chưa kịp nói, Phong Vu Tu liền nhìn bên ngoài khẽ vẫy tay, Kim Trung liền cầm một hộp nhỏ tiến vào, sau khi mở ra liền đặt trên mặt bàn.

Trong hộp ngoài hai tờ ngân phiếu còn có một tờ …. Nàng cầm lên liền thấy là khế ước bán thân của nàng khi vào phủ làm nha đầu.

Đây là ….. Trong nháy mắt, Liễu thị hoảng sợ trừng lớn hai mắt, thanh âm như nghẹn lại: “Công tử, người mang những thứ này tới là ….. là …….”

Ánh mắt Phong Vu Tu lạnh như băng, nhìn Liễu thị trẻ tuổi, lại giống như nhìn thấy nội tâm ác độc như bọ cạp của nàng ta, không thấy gì ngoài chán ghét.

“Liễu thị, ngươi thu dọn đồ đạc, cầm ngân phiếu và khế ước đi đi, nơi này của ta không dung được ngươi!”

“Công tử! Tại sao muốn đuổi thiếp đi?” Liễu thị lập tức quỳ gối trên đất, hai mắt đẫm lệ như hoa lê dính mưa, cầm khế ước bán thân của mình khóc lóc: “Thiếp thân làm sai điều gì? Thiếp thân có thể sửa, chỉ cầu người đừng đuổi thiếp đi!”

Liễu thị không hiểu, vừa rồi công tử còn cãi nhau với Thiếu phu nhân, sao chớp mắt lại muốn đuổi nàng ta đi? Nhất định là do ả tiện nhân kiêu ngạo ương ngạnh Tô Ngọc Dung bức bách!

Nghĩ vậy, nàng ta liền khóc lóc bò đến bên chân Phong Vu Tu, đau khổ cầu khẩn một phen.

Nhưng Phong Vu Tu lại đứng lên, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống nàng: “Ngươi là một nô tỳ bán mình vào phủ, ngươi không có tư cách chất vấn. hiện giờ ta cho ngươi hai con đường, thứ nhất, cầm ngân lượng và khế ước bán thân tự mình rời đi. Thứ hai, ta đuổi ngươi ra ngoài, để người khác cầm khế ước bán thân của ngươi.”

Liễu thị nhìn ánh mắt so với mùa đông còn khắc nghiệt lạnh lẽo hơn của Phong Vu Tu, thân mình run bần bật, công tử ….. Tại sao lại làm vậy?

Phong Vu Tu nhìn ánh mắt không chịu tiếp thu hiện thực, nhíu mày: “Ngươi đừng cho rằng ta nói đùa! Nếu ngươi không biết điều, một hai phải dây dưa không chịu rời đi, ta cũng có thể bảo người cầm khế ước bán thân của ngươi, bán ngươi đi Lương Châu! Đừng quên, khi vào phủ, ngươi đã ký văn tự bán đứt!”

Văn tự bán đứt!

Chỉ bốn chữ này, đã đủ để khắp người Liễu thị phát lạnh. Nàng ta nhìn Phong Vu Tu mất kiên nhẫn, nước mắt lưng tròng, lại không dám cầu xin.

Phong Vu Tu thấy nàng không dám cầu xin, lạnh lùng chuyển ánh mắt, dịch bước chân: “Kim Trung, đưa nàng ta ra khỏi phủ trong vòng nửa canh giờ.”

Liễu thị ngước đôi mắt mờ nước nhìn hắn từng bước rời đi, thấy hắn ngừng chân tại ngưỡng cửa, ánh mặt trời bao trọn thân thể hắn như thần tiên trên trời, Liễu thị còn tưởng hắn hồi tâm chuyển ý, nhưng ai ngờ lại nghe từng câu lạnh thấu xương của hắn: “Ngươi tốt nhất đi xa một chút, đừng để ta nhìn thấy ngươi, nếu không ……..”

Phong Vu Tu xoay người, ánh mắt đen tuyền như động không đáy bóp chặt nàng: “Đừng trách ta không nể tình!”

nói xong câu, hắn liền nhấc chân rời đi.

Liễu thị trơ mắt nhìn bóng dáng hắn biến mất, đau khóc thành tiếng:”Vì sao, vì sao lại đuổi ta đi ….”

Kim Trung thấy công tử nhà mình quả thật không nể tình đuổi Liễu thị đi, nhất thời cảm thấy Liễu thị rất đáng thương, liền thở dài khuyên: “Liễu di nương, ngươi cũng đừng trách công tử, đuổi ngươi đi cũng vì Thiếu phu nhân không dung thứ ngươi. Trước mắt công tử và Thiếu phu nhân vừa mới tân hôn, công tử cũng không thể vì ngươi, mà ngày ngày khắc khẩu với Thiếu phu nhân? Nên ngươi cũng đừng khóc, nên rời đi thôi, muốn trách thì trách vận khí của ngươi không tốt …..” không gặp được một chủ mẫu khoan dung rộng rãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Powered by Thue Xe

loading...
DMCA.com Protection Status