Siêu cấp binh vương

Chương 128: Một Mặt Chất Phác


Đương nhiên, lời nói của Diệp Khiêm vừa nãy cũng chỉ là đơn thuần đứng ở góc độ của bản thân đối đãi vấn đề này mà thôi, nếu như Hồng Môn cùng Thanh bang nổ ra chiến tranh, thật sự đưa đến thế lực nước ngoài xấm lấn tại Hoa Hạ, Diệp Khiêm chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ. Tuy Diệp Khiêm từ nhỏ đã rời khỏi Hoa Hạ, thế nhưng mà tình yêu nước bên trong vẫn không cách nào xóa đi, đây cũng là nguyên nhân tổ chức Nanh Sói rất ít tiến hành nhiệm vụ tại Hoa Hạ, hơn nữa rất nhiều lần trợ giúp chính phủ Hoa Hạ vô điều kiện, làm giúp họ một số chuyện mà họ không tiện ra mặt.

Bất quá, Diệp Khiêm kinh ngạc chính là Hồ Hội đối với chuyện này phản ứng tựa hồ có hơi quá khích, điều này cũng làm cho Diệp Khiêm đối với thân phận của nàng càng nhiều hiếu kỳ. Theo như Hồ Hội nói, nàng chỉ là kinh doanh hội sở bình thường mà thôi, thế nhưng mà nếu thật là như vậy, loại chuyện này nàng căn bản cũng không cần phải xen vào. Rất rõ ràng, Hồ Hội có thân phận không chỉ là lão bản của một hội sở bình thường.

Tần Nguyệt cũng không có nói cái gì nữa, chỉ là dặn dò Diệp Khiêm buổi tối lúc ngủ cẩn thận một chút, đừng để tay bị đè, sáng sớm ngày mai sẽ lái xe đưa hắn đi bệnh viện, sau đó liền đi lên lầu. Triệu Nhã nha đầu kia ngược lại chỉ chỉ Diệp Khiêm, bất đắc dĩ nói: "Ngươi a, ngươi a, ngươi như thế nào liền Hội Nhi tỷ tỷ cũng đắc tội."

Diệp Khiêm vẻ mặt người vô tộ, chính mình ăn ngay nói thật, như thế nào lại cùng Hồ Hội đắc tội rồi. Bất quá, hiện tại cũng không thể nói cái gì, đành bày ra bộ dáng lợn chết không sợ nước sôi, nói: "Thôi đi pa ơi, nàng cũng không phải Quan Âm Bồ Tát, có gì không thể đắc tội."

Triệu Nhã bất đắc dĩ lắc đầu, quay người cũng đi lên lầu.

Còn lại Diệp Khiêm một mình trong phòng khách, phiền muộn không thôi. Mình cứu được Triệu Nhã, vốn định trở về có thể được nhiệt liệt hoan nghênh, tuy không nhất định phải như hoàng đế, nhưng ít ra cũng phải được một ít đãi ngộ chứ, tối thiểu cũng không nên trở thành như hiện tại đi. Bất đắc dĩ thở dài, Diệp Khiêm cũng lảo đảo hướng gian phòng của mình đi đến.

Sau khi Hồ Hội trở về phòng, vẫn còn có chút tức giận, chính mình vốn đang đối với Diệp Khiêm rất có hảo cảm, hi vọng hắn có thể đảm đương một phương, thế nhưng mà lời nói của Diệp Khiêm hôm nay thật sự làm cho nàng có chút không tiếp thụ được, quả thực là không có ý chí tiến thủ. Đang lúc nổi nóng, tiếng điện thoại bỗng nhiên vang lên, Hồ Hội cầm lấy điện thoại bắt máy, ngữ khí có chút bất thiện nói: "Này, ai à?"

"Hét, ai chọc Hội Nhi tiểu bảo bối của ta tức giận à? Nói cho ta biết, gia gia giúp ngươi hả giận." Đối diện truyền đến một âm thanh của một lão giả hiền lành.

Hồ Hội sững sờ, sợ nói gấp: "Gia gia, tại sao lại là gia gia?"

"Tại sao không thể là ta hả? Gia gia gọi điện thoại cho tiểu bảo bối không phải chuyện rất bình thường nha. Đúng rồi, ngươi còn không có nói cho gia gia là ai khi dễ ngươi? Dám khi dễ tôn nữ bảo bối của ta, xem ta như thế nào thu thập hắn." Hồ gia gia như vậy nghiêm trang nói.

"Không có, không có ai khi dễ con hết." Hồ Hội nói, "Đúng rồi, gia gia giúp con tra một người."

"Ai à?" Hồ gia gia kinh ngạc hỏi.

"Là ai thì gia gia cũng đừng quản, tóm lại gia gia giúp con tra bối cảnh của hắn là được." Hồ Hội làm nũng nói.

"Tốt, không có vấn đề, mệnh lệnh của tôn nữ bảo bối của ta, ta nhất định làm theo, ha ha." Hồ gia gia vừa cười vừa nói.

"Vậy gia gia chờ một chút a, con lập tức đem hình của hắn truyền cho gia gia, gia gia bật máy tính lên nhận hình của hắn nè." Hồ Hội nói. Nói xong, cúp điện thoại, Hồ Hội cuống quít bật máy tính lên, lấy hình ảnh của Diệp Khiêm từ di động đưa vào trong máy vi tính, sau đó gửi đến hòm thư của Hồ gia gia.

Vừa mới làm cho xong, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa."Ai à?" Hồ Hội hỏi.

Ngoài cửa trầm mặc một hồi, sau đó truyền đến một âm thanh ấp úng "Ách... Ta, diệp... Diệp Khiêm." Diệp Khiêm sau khi trở lại phòng của mình trái lo phải nghĩ một chút, tuy trên nguyên tắc mà nói Diệp Khiêm không cho là mình nói có cái gì sai, nhưng mà Hồ Hội là một cô nương tốt, vừa đáng yêu lại thông minh, chính mình làm cho người ta tức giận, tối thiểu cũng nên đến xin lỗi nha. Hơn nữa, nam nhân phải biết rộng lượng, chủ động xin lỗi, cũng không có gì mất mặt. Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, Diệp Khiêm quyết định đến phòng Hồ Hội nói chuyện.

Hồ Hội cuống quít đóng lại máy tính, dù sao cũng là nàng vụng trộm điều tra Diệp Khiêm, Hồ Hội mặc dù biết là có chút không đúng, nhưng cũng là do không có cách nào khác. Nếu để cho Diệp Khiêm nhìn thấy, khẳng định không tốt."Mời vào!" Hồ Hội sau khi đóng lại máy tính, liền ngồi xuống trên giường.

Diệp Khiêm đẩy cửa đi vào, hắc hắc gượng cười vài tiếng, bộ dáng kia cực kỳ giống một kẻ ngu, đặc biệt chất phác. Bốn phía nhìn lướt qua, phòng ngủ của tiểu nha đầu trang hoàng vô cùng kute, bức màn là màu hồng phấn đường viền hoa, đệm chăn cũng đồng dạng là màu hồng phấn đường viền hoa, toàn bộ trong phòng ngủ lộ ra một loại cảm giác ấm áp. Tiểu nha đầu ăn mặc một bộ màu hồng phấn váy ngủ dựa vào trên giường, chăn, mền hơi chút che khuất thân thể của mình, Diệp Khiêm có chút nhịn không được âm thầm thầm nghĩ, nha đầu kia sẽ không liền nội y cũng là màu hồng phấn đường viền hoa? Cái này không, đầu vừa vừa nghĩ như thế, ánh mắt không tự giác tựu hướng nơi ngực của nàng nhìn mấy lần.

"Khục!" Hồ Hôi hiển nhiên cũng phát giác ánh mắt của Diệp Khiêm có chút không đúng, liền ho khan một tiếng.

Diệp Khiêm kịp phản ứng, hắc hắc gượng cười hai tiếng, ấp úng nói: "Cái kia... Cái kia... Ngươi còn chưa ngủ a?"

Hồ Hội có chút buồn bực nhìn hắn một cái, nghĩ thầm, ngươi đây không phải biết rõ còn cố hỏi, ta thật đúng là không có nhìn ra, ngươi thậm chí có bộ mặt chất phác như vậy. "Ngươi cảm thấy thế nào?" Hồ Hội nói. Dù sao mới vừa rồi còn cùng Diệp Khiêm giận dỗi kia mà, Hồ Hội không muốn lập tức biểu hiện quá mức hữu hảo, nếu không tiểu tử này về sau sẽ càng trở nên kiêu ngạo.

"Ha ha, ta cảm thấy ngươi có lẽ không ngủ." Diệp Khiêm gượng cười, đi đến bên giường của Hồ Hội, nhìn trái phải một chút, sau đó đặt mông ngồi xuống."Cái này giường thật là thoải mái, giống như có lò xo ở bên trông, ha ha." Diệp Khiêm nói.

Hồ Hội thật sự là đối với hắn có chút bó tay rồi, cũng không nói chuyện, chỉ là nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn xem tiểu tử này đến cùng muốn làm gì.

"Ách, kỳ thật, cái kia, ta... Ta là muốn nói, chuyện vừa rồi ta chỉ ăn ngay nói thật, không nghĩ tới lại chọc ngươi tức giận." Diệp Khiêm ấp úng nói, "Ngươi vẫn còn tức giận sao?"

"Ta tức giận cái gì? Ngươi nghĩ như thế nào là chuyện của ngươi, ta lại không là gì của ngươi, ta không có quyền lợi quản ngươi." Hồ Hội nói.

"Ha ha, nhìn ngươi nói như vậy, liền biết ngươi vẫn còn tức giận." Diệp Khiêm nói, "Kỳ thật, ta chỉ là một dân chúng bình thường, chuyện của Thanh bang cùng Hồng Môn ta muốn cũng không xen vào được. Có câu nói như thế nào nhỉ, đúng rồi là hữu tâm vô lực ah. Người ta đều là nhân vật nổi tiếng, sao có thể nghe ta nói được? Ngươi thấy ta nói có đúng không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com một số bài hay như allergy la gi nghia cua tu allergy la y hoc di ung thong tuc su ac, bigoted la gi nghia cua tu bigoted la tin mu quang chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp