Siêu cấp binh vương

Chương 131: Cuộc Tình Tay Ba


Lúc Lâm Nhu Nhu vội vội vàng vàng xông vào phòng bệnh, bác sĩ đang bôi thuốc mở trên cánh tay của Diệp Khiêm. Tần Nguyệt đứng ở một bên, thỉnh thoảng quan tâm để cho bác sĩ cẩn thận một chút, bộ dáng kia thoạt nhìn quả thực giống như là cô vợ bé của Diệp Khiêm vậy.



Lâm Nhu Nhu không khỏi có chút sửng sốt, sau đó hít thật sâu một hơi, vội vội vàng vàng đi đến trước, quan tâm nói: "Diệp Khiêm, anh không sao chớ? Như thế nào lại bị thương? Bác sĩ Tiễn, thương thế của hắn có sao không? Sẽ không lưu lại cái gì di chứng chứ?"



Bác sĩ Tiễn có chút kinh ngạc nhìn Lâm Nhu Nhu, hắn thật sự không rõ đến cùng là chuyện gì đang xảy ra, vừa rồi hắn còn tưởng rằng Diệp Khiêm cùng Tần Nguyệt là tình lữ, hiện tại Lâm Nhu Nhu bỗng nhiên lại chạy đến quan tâm Diệp Khiêm như vậy. Bất quá, bác sĩ Tiễn dù sao gặp qua "Các mặt của xã hội ", ở trong bệnh viện ngẫu nhiên cũng sẽ có chuyện như vậy phát sinh, cuộc tình tay ba nha. Ha ha nở nụ cười, bác sĩ Tiễn nói: "Yên tâm đi, thể chất của hắn rất tốt, miệng vết thương đã được khữ trùng rồi, về sau chú ý là được, không có cái gì trở ngại."



Nghe xong lời bác sĩ Tiễn nói, Lâm Nhu Nhu nhẹ nhàng thở ra, sau đó oán trách trợn nhìn Diệp Khiêm, nói: "Anh nhìn anh đi, lớn như vậy còn không chú ý, để em xem xem, còn đau không?" Tuy ngữ khí oán trách, thế nhưng mà lại ân cần chăm sóc.



Tần Nguyệt ở một bên nhìn, có chút sửng sốt, sai đó nhàn nhạt nở nụ cười.



Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, một tay ôm Lâm Nhu Nhu để nàng ngồi trên đùi của mình, nói: "Vẫn là vợ yêu tốt, đến, để cho lão công hôn một cái." Vừa nói đem miệng hướng đến.



Lâm Nhu Nhu một hồi thẹn thùng, gắt giọng: "Đừng làm rộn, anh không biết xấu hổ hả."



Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, cũng không có tiếp tục dây dưa. Sau khi bác sĩ Tiễn thoa thuốc mỡ xong, nói với Lâm Nhu Nhu: "Nhu Nhu, ngươi hỗ trợ băng bó một chút a, ta đi ra ngoài trước. Trong khoảng thời gian này đừng để dính nước, nếu không miệng vết thương nhiễm trùng sẽ không tốt."



Lâm Nhu Nhu từ trên đùi Diệp Khiêm đứng lên, cầm băng gạc ôn nhu cẩn thận thay Diệp Khiêm băng bó lại. Vừa băng bó vừa nói: "Diệp Khiêm, chuyện gì xảy ra? Như thế nào lại bị thương?"



Diệp Khiêm nhàn nhạt nở nụ cười, nói: "Không có gì, chính mình không cẩn thận bị dao đâm."



"Không cẩn thận, đây là bị xuyên qua, nếu như không may thì toàn bộ cánh tay đều phế đi, đến lúc đó em xem anh phải làm sao." Lâm Nhu Nhu trợn nhìn Diệp Khiêm, nói.



"Anh không phải có em là cô vợ tốt sao, cho dù tay phế anh đi, em cũng sẽ quan tâm anh, có phải hay không?" Diệp Khiêm làm nũng nói, "Vợ yêu, em sẽ không quan tâm ta nữa hả?"



Lâm Nhu Nhu đối với biểu hiện vô lại của Diệp Khiêm, thật sự không có biện pháp, bất quá trong nội tâm lại vui vẻ không thôi. Sau khi trợn nhìn Diệp Khiêm, Lâm Nhu Nhu nhìn Tần Nguyệt, nói: "Diệp Khiêm, vị này chính là bằng hữu của anh hả? Như thế nào cũng không giới thiệu một chút."



"Ta gọi Tần Nguyệt, ngươi nhất định là bạn gái của Diệp Khiêm? Diệp Khiêm thường xuyên nhắc tới ngươi ở trước mặt của ta." Tần Nguyệt rất lễ phép vươn tay, nói.



Lâm Nhu Nhu thế nhưng mà là người huệ chất lan tâm, nàng có thể nghe ra trong lời nói của Tần Nguyệt toàn là vị giấm, nếu không Tần Nguyệt đã không nói như thế, "Ngươi nhất định là bạn gái của Diệp Khiêm, Lâm Nhu Nhu phải không?" Nhưng mà, Tần Nguyệt cũng không có nhắc đến tên của mình, rất rõ ràng đúng là giả dối. Bất quá Lâm Nhu Nhu tự nhiên sẽ không nói ra, rất lễ phép cùng Tần Nguyệt bắt tay, nói: "Ta gọi Lâm Nhu Nhu. Diệp Khiêm bị thương còn nhờ ngươi đưa hắn đến bệnh viện, thật sự đã làm phiền ngươi."



Tần Nguyệt có chút nở nụ cười, nói: "Ta đi làm tiện đường đưa hắn đi luôn. Đúng rồi, ta trong trường học còn có việc, có ngươi ở nơi này chiếu cố hắn, ta đây liền đi trước." Sau đó ánh mắt chuyển hướng Diệp Khiêm, trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Diệp Khiêm, ta đây trước hết trở lại trường học."



"Ừ." Diệp Khiêm chỉ đơn giản lên tiếng, ngoại trừ cái này, hắn thật sự không biết nên nói như thế nào. Kỳ thật, đối với Tần Nguyệt Diệp Khiêm cũng có một loại đặc biệt cảm giác, nếu như không phải Lâm Nhu Nhu đang ở trước mặt, Diệp Khiêm tuyệt đối sẽ truy cầu Tần Nguyệt. Chỉ là, hiện tại đã có Lâm Nhu Nhu, Diệp Khiêm lại không muốn tổn thương nàng, cho nên nếu như hắn chỉ có thể lựa chọn một người thì cũng chỉ có thể là Lâm Nhu Nhu.



Tần Nguyệt nhìn Lâm Nhu Nhu có chút nở nụ cười, quay người hướng bên ngoài phòng bệnh đi ra.



Tần Nguyệt vừa đi, Diệp Khiêm một tay ôm chầm Lâm Nhu Nhu, ôm nàng vào trong ngực, nói: "Vợ yêu, có nhớ anh không vậy?"



"Đừng làm rộn, đây là bệnh viện, có người nhìn thấy bây giờ." Lâm Nhu Nhu thẹn thùng nói.



Diệp Khiêm bốn phía nhìn lướt qua, đang có hai người bệnh lão niên vẻ mặt mập mờ nhìn bọn hắn. Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, nói: "Vợ ta, ha ha." Sau đó ôm Lâm Nhu Nhu nói: "Vợ yêu, gia gia nãi nãi đám bọn họ đều là người từng trải, bọn hắn có thể hiểu được tâm tình vợ chồng son chúng ta."



Lâm Nhu Nhu liếc Diệp Khiêm, nói: "Em còn có việc, anh chờ em tan tầm, giữa trưa cùng đi ăn cơm."



Diệp Khiêm cũng muốn đến thăm Vương Hổ, cho nên cũng không có tiếp tục dây dưa, hắc hắc nở nụ cười, nói: "Đến, vợ yêu, hôn một cái." Nói xong, hung hăng ở trên mặt Lâm Nhu Nhu ba một cái, lúc này mới để nàng ly khai.



Nhìn Lâm Nhu Nhu đi rồi, bác gái lớn tuổi trong phòng ha ha vừa cười vừa nói: "Hài tử, cô nương này không tệ, ngươi phải nắm chắc nha."



"Đó là chuyện đương nhiên." Diệp Khiêm ha ha vừa cười vừa nói, "Đại gia bác gái, các ngươi cứ yên tâm đi, người vợ tốt như vậy, ta làm sao có thể để cho nàng bị người khác cướp được. Đại gia bác gái, các ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi thăm bằng hữu của ta." Nói xong, Diệp Khiêm đứng dậy hướng phòng bệnh 304 đi tới.



Lúc đến cửa phòng bệnh 304, Diệp Khiêm trực tiếp đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Vương Hổ toàn thân quấn đầy băng nằm ở trên giường, cả người hoàn toàn giống như là một xác ướp. Lý Đông cùng mấy tên tiểu tử đứng ở một bên, không ngừng ồn ào muốn đi báo thù cho Vương Hổ.



Diệp Khiêm lông mày vặn lại với nhau, trong mắt không khỏi bạo phát ra trận trận sát khí. Mặc kệ người nào tổn thương Vương Hổ, có dạng gì bối cảnh cùng thế lực, Diệp Khiêm tuyệt đối sẽ không để cho bằng hữu của mình không công bị thương tổn như vậy. Nhìn Lý Đông cùng mấy cái tiểu tử đang không ngừng ồn ào, Diệp Khiêm lớn tiếng quát: "Đều con mẹ nó câm miệng lại." Vừa nói vừa đi vào.



Một tên tiểu tử bên cạnh nhìn Diệp Khiêm, khinh thường nói: "Đjxmm~, ngươi tính toán là cái củ hành gì? Còn dám đến nơi đây đó la ó? Lập tức cút ngay cho tao, nếu không ngươi thủng vài lỗ, có tin không?"



Diệp Khiêm lạnh lùng hừ một tiếng, trực tiếp một cước đạp tới. Tiểu tử kia bị đau, cả người như diều đứt dây bị đạp bay ra ngoài. Giãy dụa đứng lên, hướng Diệp Khiêm đánh tới. "Dừng tay!" Lý Đông lớn tiếng quát, "Không biết lớn nhỏ, đây là Nhị thiếu gia, đại ca của Hổ ca."*
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như dung qua tin vao cai thay cua minh, tai sao ta khong tu rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.