Siêu cấp binh vương

Chương 165: Nghệ Thuật Tặng Quà


"Là Vương Duy, là tranh chữ của Vương Duy." Vương Bình sau khi mở ra tranh chữ, nhìn một hồi, kích động nói, "Tranh chữ của Vương Duy đặc điểm lớn nhất là trong thơ có họa, trong họa có thơ. Các ngươi xem, đây là bức tranh chủ đề nông thôn, miêu tả cảnh đẹp tự nhiên, thú vui ẩn cư sinh hoạt nơi nông thôn. Vương Duy là người đại biểu của phái tranh sơn thủy thơ điền viên, là một ngọn cờ riêng ở thời kì Thịnh Đường, tranh chữ của hắn người khác bắt chước không được."

Diệp Khiêm giả trang ra một bộ dáng mờ mịt, kinh ngạc hỏi: "Vương bí thư, đây quả thật là tranh chữ của Vương Duy sao? Ta còn tưởng rằng người kia gạt ta, ha ha, ngươi cũng biết ta một người thô lỗ đối với tranh chữ đâu hiểu được, bất quá lúc đó người kia thề son sắt nói là tranh thật nên ta mới mua, hơn nữa hắn cũng coi như là ân nhân của ta, vừa lúc thiếu tiền dùng, vì vậy ta liền mua."

"Ai, Diệp lão đệ a, ta không biết nói như thế nào với ngươi a, ngươi biết bức họa này bây giờ ở trên thị trường giá trị bao nhiêu sao?" Vương Bình nói. Thấy Diệp Khiêm lắc đầu, Vương Bình lại nói tiếp: "Cái bức tranh chữ này tối thiểu giá trị 200 vạn Đô-la. Bất quá, trọng yếu hơn không phải là bức tranh chữ này giá trị bao nhiêu tiền, mà là giá trị của nó. Đối với tại chúng ta loại người yêu tranh chữ hoặc là người nghiên cứu lịch sử, bức tranh chữ này quả thực là báu vật vô giá."

"Nghe Vương bí thư nói như vậy, ta thật đúng là nhặt được bảo. Ha ha!" Diệp Khiêm nói, "Nếu Vương bí thư đã ưa thích bức tranh chữ này, vậy thì giữ lại nhìn nhiều vài ngày, thuận tiện giúp ta tìm người mua a."

"Ừ? Ngươi muốn bán đi bức tranh chữ này? Diệp lão đệ, ngươi cần phải cân nhắc tốt, bức tranh chữ này rất trân quý đó." Vương Bình kinh ngạc nói.

"Ta một người thô lỗ, lại không hiểu được thưởng thức, giữ lại bức tranh chữ này cũng vô dụng, còn không bằng bán đi kiếm chút tiền." Diệp Khiêm cười cười xấu hổ, nói, "Ta là tục nhân, Vương bí thư đừng nên trách ah."

"Diệp lão đệ, nếu như ngươi thật sự muốn bán không bằng bán cho ta đi." Vương Bình nói, "Ngươi cũng biết, ta là người mê tranh chữ. Ha ha."

"Nếu Vương bí thư đã ưa thích, vậy thì cứ giữ lấy a. Bởi vì cái này gọi là bảo kiếm tặng anh hùng nha." Diệp Khiêm nói.

"Ai, cái này không thể được, đồ vật mắc như vậy ta cũng không thể giữ." Vương Bình nói, "Giao tình quy giao tình, cũng không thể để ngươi thiệt thòi ah. Bất quá ta hiện tại không có nhiều tiền như vậy, ta trã cho ngươi theo từng đợt, như thế nào? Diệp lão đệ, có được không?"

"Vương bí thư đã nói như vậy, ta đây cũng đành nghe theo. Bức tranh chữ này ta lúc ấy là dùng 200 vạn mua về, bất quá không phải Đô-la, là nhân dân tệ, ta lấy giá gốc bán cho ngươi đi. Bất quá dù sao ta cũng không cần tiền gấp, không cần phải gấp gáp trã tiền cho ta." Diệp Khiêm nói.

Kỳ thật, tất cả mọi người đều rõ, cái này bất quá chỉ là hình thức mà thôi. Vương Bình cũng hiểu rõ ràng, Diệp Khiêm nói những lời kia là có ý gì, một người có ngốc, cũng không có khả năng vô duyên vô cớ dùng nhiều tiền như vậy mua một bức tranh mà mình không biết giá cả. Hơn nữa, người bán tranh chữ cho Diệp Khiêm cũng không có khả năng ngu như vậy, một bức tranh giá trị ít nhất 200 vạn Đô-la, lại dùng 200 vạn nhân dân tệ chuyển nhượng. Cho dù cần tiền gấp, thì bức tranh chữ này tùy tiện đem đến chỗ của thương nhân đồ cổ, đều có giá tiền không ít hơn 200 vạn nhân dân tệ.

Diệp Khiêm đương nhiên cũng hiểu rỏ, mặc dù mình nói uyển chuyển, nhưng Vương Bình khẳng định cũng biết ý của mình. Bất quá chuyện tặng lễ này, có đôi khi chú ý là vấn đề hình thức, chú ý phương pháp tặng như thế nào. Phương thức tặng lễ của Diệp Khiêm cũng không mới lạ, cũng rất quê mùa, bất quá đối với Vương Bình bức tranh chữ này, nhưng lại có lực hấp dẫn rất lớn.

Sau khi ra khỏi nhà Vương Bình, Diệp Khiêm chở Jack hướng nhà chạy tới. Bức tranh chữ của Vương Duy tự nhiên được giữ lại, về phần Vương Bình nói dùng tiền mua, mọi người lòng dạ đều biết rõ.

"Lão đại, có nhiều quá không?" Trên đường, Jack có chút nhịn không được hỏi.

Diệp Khiêm nở nụ cười, nói: "Đầu tư cao hồi báo cao, hơn nữa, ta làm gì có nhiều tranh chữ, chỉ cần một bộ tranh chữ là có thể đưa hắn kéo xuống nước."

Jack nhẹ gật đầu, nói: "Cũng có đạo lý, không có trả giá nơi nào sẽ có hồi báo ah. Tuy trả giá hơi nhiều, nhưng tin tưởng về sau hồi báo cũng rất lớn. Lão đại, hiện tại bạch đạo cơ bản giải quyết, có lẽ không có vấn đề gì, kế tiếp là bên hắc đạo."

"Chuyện này tạm thời không vội, hiện tại Thanh bang, Hồng Môn cùng với tập đoàn Phi Tường tranh đấu gay gắt, tin tưởng không có thời gian để ý tới chúng ta. Chỉ là, ta không rõ vì cái gì Thanh bang không có bất cứ hành động nào, theo lý thuyết cái này không hợp Logic a, chúng ta đập phá địa bàn của Thanh bang, bọn hắn ít nhất cũng phải phái người đến đàm phán mới đúng." Diệp Khiêm nhíu mày, không nghĩ ra Thanh bang đang có ý gì, "Jack, ngươi để cho nhiều người lưu ý cử động của Thanh bang bên kia."

"Đã rõ!" Jack gật đầu đáp.

"Còn có, những nhân viên có tiềm lực tiến vào Nanh Sói, trước tiên cũng đừng truyền thụ cho bọn hắn các loại kỹ năng, trọng yếu là khảo sát nhân phẩm của bọn hắn. Đặc biệt là những binh sĩ xuất ngũ kia, những người này tại quân đều được giáo dục nghĩa yêu nước mãnh liệt, muốn hoàn toàn thu phục được bọn hắn, cần một ít thời gian cùng thủ đoạn. Ngươi lại để cho Thanh Phong chú ý một chút, tiểu tử kia quá lộ liễu, có một số việc nên nắm chắc tốt đúng mực." Diệp Khiêm nói.

"Lão đại, ta biết phải làm sao." Jack nói.

Diệp Khiêm ha ha nở nụ cười, nói: "Bề ngoài giống như ta có chút lề mề, ha ha, ngươi làm việc ta yên tâm. Về sau còn muốn ngươi vất vả thêm một chút."

"Tất cả mọi người là vì Nanh Sói nha." Jack nói.

Diệp Khiêm mỉm cười nhẹ gật đầu.

Sau khi đưa Jack về công ty bảo an Thiết Huyết, Diệp Khiêm lại đi ô-tô chạy tới khu biệt thự của Tần Nguyệt. Tối hôm qua đã bị yêu nữ Tống Nhiên giằng co cả đêm, Diệp Khiêm cũng không dám lại đi trở về, nếu không chỉ sợ mình đêm nay đừng nghĩ có thể ngủ ngon. Tống Nhiên có mị lực cùng lực hấp dẫn rất lớn, Diêp Khiêm nếu không nghĩ tới cùng nàng làm tình là không khả năng, thế nhưng mà hết lần này tới lần khác lại không thể bước qua bước kia, cái này đối với Diệp Khiêm quả thực là một loại tra tấn.

Để cho Diệp Khiêm buồn bực chính là thân phận của Hồ Hội, mạng tình báo do Tống Nhiên thành lập cũng không thể tra ra thân phận của nàng, rất rõ ràng, Hồ Hội có thân phận không đơn giản, chỉ sợ là thuộc về tổ chức bí mật nào của Hoa Hạ, tương tự như là Nanh Sói.

Sau khi xe dừng lại, Diệp Khiêm trực tiếp hướng trong biệt thự đi đến. Đêm nay tựa hồ có chút bất đồng, trong biệt thự rất yên tĩnh, thời điểm lúc trước có thể nghe thấy tiếng Triệu Nhã ở bên trong líu ríu nói không ngừng. Diệp Khiêm có chút nhíu lông mày, âm thầm thầm nghĩ, "Không phải là xảy ra chuyện gì chứ?" Nghĩ tới đây, Diệp Khiêm phóng nhẹ cước bộ, chậm rãi đi thẳng về phía trước. Bàn tay nắm thanh chùy thủ Huyết Sóng, Huyết Sóng tựa hồ cũng cảm nhận được nguy hiểm, trên thân đao tản ra sát ý đậm đặc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich thanh tu, dia cd cua lao hoa thuong hai hien cung xem no nhu kinh vo luong tho ma doc trich tddkkc tap 9 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.