Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 16: Lọ thuốc hít bằng Phỉ Thúy (1)


Nhóm dịch: QuyVoThuong


Áp chế hưng phấn, Lý Dương từ từ bình tĩnh lại, việc mình có năng lực đặc thù không thể nói cha cha mẹ được, nếu nói ra thì chỉ làm cho hai người họ lo lắng thêm mà thôi.

Lý Dương đã có quyết định trong lòng, hắn sẽ đem thứ này ra, khi cha mẹ hỏi thi hắn nói tình cờ thấy được nên lấy ra nên tình cờ đi tì Trương Ung dò hỏi giá tiền, thấy có giá nên hắn bán đi, một phần là giữ lại dùng, phần còn lại dùng để xây nhà và đưa một ít cho anh làm tiền vốn để làm ăn.

Nhìn về phía mặt đất cement, Lý Dương cảm thấy may mắn vì mình trong lúc lười biếng đã dùng năng lực đặc thù của mình dò xét xung quanh, nếu không như vậy thì mình cũng không thể nào phát hiện ra cái lọ Phỉ Thúy, nếu để tới lúc xây nhà thì không bị lấy mất thì cũng phải nộp lên cho quốc gia.

Lý Dương lặng lẽ rời giường, khi không thấy cha mẹ thì hắn len lén đi lấy cái dùi và cái đục rồi trở về phòng mình, nhẹ nhàng đẩy chiếc giường ra rồi hắn bắt đầu đục trên nên cement.

Năng lực đặc thù đã giúp Lý Dương nhiều việc, lần này cũng vậy, nền cement này đã có hơn mười năm, tuy lả đã lâu nhưng chất lượng vẫn còn rất tốt nên hắn muốn lấy chiếc hộp ra mà không kinh động tới cha mẹ không phải là không được, Lý Dương dựa vào hình ảnh lập thể có thể nhìn thấy chiếc hộp đã ở rất gần rồi, chỉ một lát sau là có thể lấy nó ra.

Sau khi nền cement đã được đục xong thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn, nhà của Lý Dương nằm ở khu quy hoạch củ nên nền nhà đều là đất nên việc đào bới thuận tiện hơn, hơn hai giờ sau Lý Dương đã đào sâu xuống được nữa thước.

Tuy là nền đất nhưng xuống càng sâu thì lại càng khó, xuống càng sâu thì mặt đất càng cứng lại, hơn nựa bên dưới lại có rất nhiều đá vụng, sau khi Lý Dương một lần nữa sử dụng năng lực đặt thù để tìm đường dào xuống mới có thể tiếp tục, hắn cứ như vậy liên tục đào mãi cho tới hơn năm giờ sáng hắn mới có thể lấy chiếc rương ra.

Nếu không phải có thể thấy được toàn bộ cấu tạo và vật chất bên trong nền đất thì cho dù là dùng hết ngày hôm nay thì hắn cũng không thể nào lấy được cái rương này ra, cho dù bây gờ đã lấy được cái rương thì lúc này Lý Dương cũng đã mệt tới mức thở hồng hộc, ngay cả sức lực nhúc nhích một ngón tay cũng không còn.

Nghỉ ngơi khoảng một giờ rồi Lý Dương bắt đầu lắp cái hố lại, nền cement không thể phục hồi lại như cũ nên hắn chỉ có thể để tạm ở chổ cũ chờ sau này mua cement trám lại, những thứ còn thừa lại thì hắn đem đi đổ.

Khi hắn thu thập xong mọi thứ thì trời đã sắp sáng, mẹ hắn đã làm xong điểm tâm, cha hắn thì đang ngồi trên ghế đọc sách, hai người không hề biết là con mình đã bận rộn suốt cả đêm.

"Thật là đẹp!"

Mở nắp ra Lý Dương liền trừng mắt hô lên, hắn chăm chù nhìn vào lọ thuôc hít.

Tuy rằng lọ thuốc hít này đã xuất hiện rất nhiều lần trong đầu Lý Dương nhưng dù sao nó cũng chỉ là ảo chứ không chân thật như lần này.

Lọ thuốc này chỉ cao có sáu bảy, rộng ba centimet, do được chôn dưới đất hơn nữa còn được gói cẩn thận nên nhựng hoa văn trên thân lọ không có hư hao gì, mặt khác dường như nó có linh tính nên mỗi lần Lý Dương sờ nó liền không nhịn được phải vuốt ve.

"Cao cấp Băng Chủng Phỉ Thúy, trạm trổ tỉ mỉ, lọ này ít nhất cũng có giá hai trăm vạn chứ không chơi!"

Lý Dương mỉm cười, chất liệu của cái lọ này và khối Phỉ Thúy của hắn lần trước không khác nhau nhiều lắm, những kết cấu bên trong nó và viên Phỉ Thúy lần trước khá giống nhau nên Lý Dương tin tưởng hai thứ này là cùng một loại.

"Dương Dương, ăn cơm!"

Mẫu thân ở bên ngoài đột nhiên kêu Lý Dương một tiếng, Lý Dương vội vàng thu hồi lọ thuốc hít, chỉnh sửa căn phòng lại như cũ rồi mở cửa bước ra ngoài.

Bửa ăn sáng rất phong phú hơn nữa Lý Dương mệt mỏi cà đêm nên ăn hơi nhiều, sau vụ cướp lần trước thì đây là bửa cơm mà Lý Dương cảm thấy ngon nhất, những khúc mắt trong lòng từ vụ bị bọn cướp bắt đã hoàn toàn biến mất.

Lý Dương thậm chí còn không thèm nghỉ tới, tên Hầu Tử kia hắn cũng không thèm để ý, chuyện bắt cướp là của cảnh sát, hơn nữa mình và hắn cũng không co liên quan gì, hắn không hề có lý do để tìm mình gây chuyện.

Ăn xong bửa sáng Lý Dương đi vào phòng chứa đồ, hắn đang nghĩ một lý do thích hợp để lấy cái lọ Phỉ Thúy này ra, suy nghĩ một hồi lâu hắn cũng chỉ có thể nói dối là vật này tình cờ có được, nếu không thì cha mẹ hắn sẽ nghi ngờ.

Một lát sau Lý Dương lấy cái rương ra, tuy rằng bùn đất đã bị Lý Dương xóa bớt nhưng mà dấu vết của việt bị chôn vùi thì không thể xóa được, Lý Dương cũng không thèm suy nghĩ nữa, có được vật báo thì ai lại suy nghĩ nhiều bao giờ.

"Mẹ, mẹ tới đây đi, đây là cái gì?"

Lấy ra lọ thuốc hít, Lý Dương quang minh chính đại nhìn ngắm một hồi rồi la lên, dưới ánh mặt trời, lọ thuốc hít bằng Phỉ Thúy càng thêm xinh đẹp.

"Gọi cái gì? Có việc gì thế!"

Mẹ hắn thu dọn một chút rồi đi tới, ngay lúc đi ra thì bà thấy Lý Dương đang nhìn cái gì đó.

"Lấy lại đây cho mẹ xem một chút nào, a, đây là cái gì? Ngọc sao?" Bà nhận lấy lọ thuốc hít từ tay Lý Dương rồi lật qua lật lại xem một tí sau đó kinh ngạc hỏi Lý Dương.

"Rất có thể là Phỉ Thúy, mẹ cũng biết con đang làm gì mà, hơn nữa mấy ngày hôm trước con còn buôn bán lời không ít nên con sẽ không nhìn nhầm đâu, đây chắc chắn là Phỉ Thúy!" Lý Dương cười ha hả trả lời, một lát nữa khi mẹ biết giá trị của thứ này không biết sẽ ra sao nhỉ.

"Phỉ Thúy? Có giá bao nhiêu, đưa cho cha con xem thử đi, nhà chúng ta từ khi nào lại có thứ này thế?"

Mẫu thân tiện tay đưa lọ thuốc trở lại tay Lý Dương rồi quay người đi vào phòng, Lý Dương cười khổ một tiếng, mẹ không biết đây là thứ gì nên đã xem đây là một vật bình thường rồi.

Lý Quân Sơn ẩn thận nhìn một lần, ông là một giáo sư cho nên kiến thức nhiều hơn mẹ Lý Dương một chút, nhìn một hồi thì ông đã nhìn ra thứ này là vật không tầm thường.

"Dương Dương, con nói thứ này là lấy từ trong phòng chứa đồ ra?" Nhìn một hồi, Lý Quân Sơn quay đầu lại hỏi một câu.

"Đúng vậy, nhà chúng ta cũng sắp xây mới nên con nghĩ muốn tìm xem có đồ kỷ niệm gì đó hay không nên vào đó tìm thử, không nghĩ là thấy được thứ này!" Lý Dương mỉm cười gật đầu, hắn hưng phấn nói:

"Ba, ba đừng xem thứ này nhỏ, cái lọ này được làm bằng Phỉ Thúy loại tốt nhất, giá ít nhất cũng một trăm vạn, ba nói cho con biết là từ khi nào nhà mình lại có một món đồ quý như thế?"

Lý Dương cuối cùng không quên hỏi lại một câu, một câu này của hắn đều àm cho người khác hiểu lầm đây chính là đồ vật có sẳn trong nhà.

"Trăm vạn, có khoa tương như vậy không? Con chỉ mới làm có vài tháng mà cũng tự nhận mình là chuyên gia ư?" Lý Quân Sơn lắc đầu, khuôn mặt có chút nghiêm túc nhìn lọ thuốc một lần nữa.

Nhìn một hồi, Lý Quân Sơn ngẩn đầu hỏi Lý Dương:

"Thứ này con tìm được ở đâu?"

"Ở trong một cái hộp sắc, cái hộp kia cũng đã cũ lắm rồi!" Lý Dương nhỏ giọng trả lời, Lý Quân Sơn đứng dậy đi tới phòng chứa đồ vật, Lý Dương vội vàng đi theo, một lát sau Lý Quân Sơn từ trong phòng chứa đồ lấy ra một cái hộp sắc.

Nhìn cái hộp sắc, Lý Quân Sơn nhíu mày.

Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như am dun sieu toc loai nao tot nhat, may khuech tan tinh dau phun suong chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.