Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 257: Bán Phỉ Thúy


Nhóm dịch: QuyVoThuong


Tiếng pháo đã làm lấn áp âm thanh của máy giải thạch, ngoài những người đứng xung quanh máy ra thì những người khác chỉ nghe thấy tiếng pháo nổ vang trời, nếu nói chuyện thì phải nói thật to mới có thể nghe thấy.

Những người xung quanh đến ngày càng nhiều, từ lúc tiếng pháo nổ vang lên thì không lúc nào ngừng lại cả.

Tiếng pháo nổ liên miên dường như đang nói với mọi người rằng, đại công bàn lần này, sẽ xuất hiện khối Phỉ Thúy trong suốt thứ 3, mà lại xuất hiện trong những khu giao dịch tự do, một lần đại công bàn xuất hiện 3 khối Phỉ Thúy trong suốt, đối với những người ở hiệp hội đá quý Bình Châu mà nói thì đó là một niềm vui bất ngờ.

Tuy những lần đại hội giao dịch trước đều xuất hiện Thủy Tinh Chủng nhưng đa phần đều là nguyên thạch được đấu giá ở khu Ám Tiêu. Số Phỉ Thúy này đều được gia công sau khi mang khỏi cuộc đấu giá. Năm vừa rồi thời điểm mà công bàn tổ chức, những loại Phỉ Thúy xuất hiện trên hội trường rất ít, năm trước nhiều nhất nhưng cũng chỉ có 2 khối mà thôi.

Năm nay tưởng rằng cũng chỉ có hai khối, điều này đã nhanh chóng kết thúc rồi, không ngờ lại có người mang đến cho bọn họ một sự vui mừng kinh ngạc

Tin rằng loại khối Thủy Tinh Chủng này sau khi xuất hiện, sự ảnh hưởng của đại công bàn sẽ có sự thay đổi lớn, trước mặt công chúng có thể tìm ra ba khối Phỉ Thúy trong suốt, Phỉ Thúy trong suốt mà nguyên thạch Ám Tiêu có chẳng phải là càng nhiều sao? Sau khi có một số tin đồn, e rằng số người đến tham gia hội công bàn sẽ tăng lên không ít, thu hút những thương nhân hàng nguyên thạch cũng sẽ có một sự thay đổi lớn. Những thành phố như Doanh Giang, Côn Minh muốn mở rộng quy mô công bàn Phỉ Thủy, muốn đuổi theo Bình Châu sẽ ngày càng khó hơn.

Tiếng pháo nổ vẫn chưa dứt, Lý Dương đã gia công xong toàn bộ Phỉ Thủy, đây là một khối Phỉ Thủy hình bầu dục, nhìn thấy Phỉ Thủy như thế này, An Văn Quân cũng vui mừng kinh ngạc. Loại nguyên liệu Phi Thủy có hình dạng này càng dễ dàng tiến hành việc phân tách, có thể tạo ra thứ giá trị có lợi nhất.

Thấy Phỉ Thúy mà Lý Dương gia công toàn bộ xong, mấy người Tư Mã Lâm đều tròn mắt nhìn, lúc này thì pháo của bọn họ một nửa vẫn chưa nổ hết.

Cuối cùng Lý Dương cũng đem Phỉ Thúy đặt trên mặt máy, đợi bọn họ cho nổ hết pháo xong mới chịu rời khỏi, còn nguyên thạch chưa gia công thì hôm nay thực sự không có cách nào nữa.

Lúc ra ngoài, còn có rất nhiều người hâm mộ đi theo Lý Dương

Mấy người Lý Dương vẫn chưa đi xa, thì chiếc máy mà Lý Dương dùng để gia công ra Phỉ Thúy trong suốt đã bị người khác chiếm dùng. Trên tay người này không có đổ thạch, liền nhanh chóng mua một khối từ chỗ máy gia công thô sơ. Y suýt chút nữa thì cười méo mồm, chiếc máy giải thạch đó cho đến ngày hội Công Bàn kết thúc vẫn đang trong sử dụng, khiến cho những người khác vội vàng vây quanh.

Đương nhiên, nhưng điều này bọn Lý Dương ngày hôm sau mới nghe nói lại.

Đã giải xong khối Phỉ Thúy trong suốt, vẫn chưa đến sáu giờ còn nguyên thạch tốt, có vài người đi đến hướng cửa lớn, Sang Dala vẫn đi theo bọn họ, điều làm cho Lý Dương không ngờ được chính là Thiệu Ngọc Cường cũng đi theo sau.

Lúc đến cửa lớn, đằng sau bọn họ có một chiếc xe đi đến, xung quanh bọn họ đã dừng hết lại. Lý Dương đã từng gặp qua chiếc xe này trong ngày đầu tiên ở đại công bàn, là xe ô tô riêng của Thiệu Ngọc Cường. Y là người của hiệp hội ngọc thạch, có thể lái xe đến đây không giống như những người khác phải dừng ở bãi đỗ xe.

Trước khi lên xe Thiệu Ngọc Cường bỗng nhiên đi về phía Lý Dương, khi chỉ còn cách Lý Dương hai bước thì y dừng lại.

- Lý Dương, cuộc đánh cược của chúng ta vẫn chưa kết thúc, ngày mai là ngày cuối cùng, anh thì rất lợi hại nhưng tôi sẽ không chịu thua dễ dàng đâu, ngài mai tôi vẫn còn cơ hội, tôi tin là tôi nhất định sẽ thắng.

Thiệu Ngọc Cường nói xong, lúc này mới quay về lên xe, chờ sau khi Thiệu Ngọc Cường lên xe, mấy chiếc xe đã nhanh chóng rời đi

- Tên Thiệu Ngọc Cường này, thật kì lạ!

Vương Hạo Dân nhìn những chiếc đèn sau xe, lắc đầu nói. Lời nói của y cũng là ý của những người xung quanh, ngay cả Sang Dala cũng lộ vẻ mặt kì lạ.

- Lý tiên sinh, chúc mừng ngài!

Sang Dala chủ động đến gần Lý Dương, vẻ mặt tươi cười, tin tưởng Lý Dương lần này sẽ nổi tiếng toàn quốc, có ảnh hưởng mạnh mẽ ở Bình Châu hơn là ở Nam Dương, có thể ở Bình Châu tìm ra hai khối Phỉ Thúy trong suốt, sức ảnh hưởng lớn hơn khối Phỉ Thúy mà Lý Dương đã tìm ra ở Nam Dương.

- Cảm ơn, tôi cũng không ngờ lại may mắn như thế này, lần này tìm ra được Phỉ Thúy trong suốt, công lao lớn nhất là của cô An.

Lý Dương khẽ cười nói, An Văn Bình và An Văn Quân đều lấy làm lạ, ngay sau đó họ hiểu ngay được người mà Lý Dương nói là An Văn Bình, đối với An Văn Quân, Lý Dương luôn gọi là trưởng phòng An.

Trên mặt của An Văn Bình lộ ra vẻ ngượng ngùng, Sang Dala nhìn bọn họ rồi đột nhiên phá lên cười nói:

- Lý tiên sinh nói đúng, công lao của An tiểu thư là lớn nhất, không ngờ An tiểu thư lại có một sức hấp dẫn thần kì đến vậy!

Sang Dala nói vậy làm vẻ mặt của An Văn Bình lại càng đỏ hơn, những người khác họ không hiểu có chuyện gì, sau khi lặng lẽ hỏi Lưu Cương thì mới hiểu, nhưng đều không chú ý lắm.

Nếu nói là An Văn Bình có công, thì những người khác ai cũng có công, nói như vậy không phải chỉ có một mình An Văn Bình. Buổi chiều ngày hôm nay người nào cũng có góp công, dù gì thì cũng là ông trời thấy họ đủ thành ý thì mới cho Lý Dương tìm ra khối Phỉ Thúy đó.

- Lý tiên sinh, tôi phải đi trước đây, hẹn lần sau gặp lại!

Sang Dala giơ tay phải ra, Lý Dương vội nắm lấy tay của Đạt Lạp, nghi hoặc hỏi:

- Ngày mai mới là ngày cuối cùng của đại hội giao dịch, cũng là ngày của Ám Tiêu, chẳng lẽ cô không tham gia sao?

Sang Dala lắc đầu nói:

- Tối nay tôi phải đi Hongkong một chuyến, tôi có việc cần phải giải quyết, từ Hongkong tôi sẽ về Myanmar luôn, thế nhưng tôi tin chúng ta sẽ sớm có cơ hội gặp lại.

- Thì ra là như vậy, vậy thì tôi chúc Sang Dala lên đường thuận buồm xuôi gió!

Lý Dương gật đầu cười nói, Sang Dala phải đi rồi, trong lòng của Lý Dương có phần hoài nghi, thế nhưng hắn không tiện nói ra, cảm thấy trong lời nói của Sang Dala có câu trả lời rồi.

- Tạm biệt!

Sang Dala cười ha ha vẫy tay chào , từ bên trong có một chiếc xe đi tới, sau khi lên xe Sang Dala liền đi ngay

An Văn Quân nhìn Sang Dala đi, cúi đầu xuống không biết là đang nghĩ gì nữa. An Văn Quân hiểu Tang Đạt Lạp hơn Lý Dương nhiều, lần trước Sang Dala muốn đợi công bàn giải quyết rõ ràng khoản tiền nong thì mới chịu đi, lần này đi vội vã như vậy chác chắn là có lý do riêng.

Hơn nữa, Sang Dala đi tới Hongkong, mà người chú hiện tại của Sang Dala đang ở hongkong được mời đến tập đoàn An Thị, đặc biệt thương lượng vê việc cùng khai thác khoáng sản ở Myanma, Sang Dala dời đi trong đúng lúc này e rằng có liên quan đến việc đó.

Một lát sau An Văn Quân mới lắc đầu nói,việc Sang Dala đến Hongkong chỉ là cô ấy muốn truyền tin tức đi, việc ở hongkong đã có người lo rồi, đó không phải là điều cô ấy phải lo trước mắt, hiện tại đối với An Văn Quân mà nói việc quan trọng nhất là nhanh chóng mua được Phỉ Thúy trong suốt trong tay Lý Dương, tránh đêm dài lắm mộng.

- Cố vấn Lý, không biết ngài có thời gian không? Chúng ta có thể thương lượng một chút về Phỉ Thúy được không?

An Văn Quân đi được vài bước, đuổi kịp được Lý Dương, cười ha ha nói với lý dương. Tư Mã Lâm rất thích khối phí thúy đó nhưng cuối cùng lại lắc đầu, Tư Mã Lâm hiểu được sự ảnh hưởng của khổi Phỉ Thúy này. Trong buổi đấu giá chắc chắn sẽ có ảnh hưởng càng lớn hơn, chỉ tiếc là Lý Dương trước đó đã đồng ý với người nhà họ An, Lý Dương cũng đã quyết định, hắn không nói thêm gì nữa.

- Thế cũng tốt, địa điểm là do trưởng phòng An sắp xếp đi!

Lý Dương nghĩ một lúc rồi gật đầu. Khối thủy tinh này hoàn toàn có khả năng lợi dụng, có thể làm ra 6 cái vòng tay, vẫn nhiểu hơn khối Phỉ Thúy mà Lý Dương tìm ra ở Nam Dương, chắc giá cả sẽ cao hơn. Đây là một mối kinh doanh lớn, phải tìm một chỗ yên tĩnh bàn bạc mới được.

- Được, cảm ơn, vậy chúng ta đến ngôi biệt thự khác của tôi đi, ở đó bảo đảm sẽ yên tĩnh và an toàn.

An Văn Quân lập tức gật đầu phấn khởi, Lý Dương không nói gì. Một số người đã đi tới nơi mà chiếc xe đang đỗ, Phỉ Thúy hiện giờ đang ở trong tay Lưu Cương. Lưu Cương đang ôm một khối Phỉ Thúy vô giá nhưng trong lòng Lưu Cương không hề thấy căng thẳng, thế nhưng vẫn cảnh giác cao độ, một bàn tay vẫn đặt bên hông, nơi mà súng của Lưu Cương được cất dấu.

Nhưng thật ra mấy người vệ sĩ mà An Văn Quân lúc đó đã gọi đều rất căng thẳng quan sát xung quanh đợi Lý Dương lên xe mới thở phào nhẹ nhõm.

Bọn người Tư Mã Lâm, Trương Vĩ đều bắt đầu khởi động xe, cùng đi tới, Tư Mã Lâm muốn giúp Lý Dương tham mưu một chút, Phỉ Thúy thì có thể bán cho An thị nhưng tuyệt đối không để Lý Dương chịu thiệt.

Vị trí biệt thự khác của Lưu Cương rất rõ ràng, y đưa An Văn Bình về không chỉ một lần, chưa đến 12 giờ thì chiếc xe đã dừng trước biệt thự.

Bên trong sớm đã có người chuẩn bị tốt tất cả rồi, với bọn họ, tất cả những người vào đều không được sơ suất, đợi sau khi bọn người Cao lão đến xem Phỉ Thúy thì An thị sẽ để Lý Dương trực tiếp đưa ra một giá cao.

96 triệu tệ, đó là giá của Phỉ Thúy mà An thị đưa ra.

Nghe thấy mức giá như vậy, có vài người đã giật mình, đặc biệt là Trương Vĩ, trong lòng nghĩ, hai khối Phỉ Thúy Thủy Tinh Chủng Lý Dương bán hơn 100 triệu, còn một khối Phỉ Thúy nữa cũng chưa đem ra đấu giá, hiện tại thì Lý Dương có 300 triệu rồi, bọn họ còn lâu mới đuổi kịp.

Lý Dương cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi nhìn thấy Tư Mã Lâm, cuối cùng thì cũng gật đầu đòng ý.

Khối thủy tinh trong suốt này to hơn khối của Lý Dương ở Nam Dương, nhưng không to gấp đôi, hơn nữa mầu xanh còn kém hơn lần trước, giá 96 triệu là hợp lý rồi.

Lần đấu giá trước lên tới 100 triệu, nhưng chắc chắn là rất kịch liệt thì mới đạt đến mức giá như thế này, mà có thể đạt tới mức giá như thế nào nữa thì cũng chưa thể biết được.

Tóm lại , An thị cũng thành tâm thành ý, Tư Mã Lâm trước kia cũng chỉ dám đưa tới mức giá 90 triệu, cũng không ngờ An thị lại có thể đưa mức giá thêm sáu triệu nữa.

96 triệu, chỉ không đến nửa giờ, mức giá này đã lên tới con số gần trăm triệu, đợi Lý Dương chuyển nhượng hợp đồng cho bên An thị, An Văn Quân và Cao lão vẻ mặt lập tức phấn khởi lên, An thi không sợ tiêu tiền, chỉ sợ không mua được thứ hàng tuyệt đỉnh đó, khối Phỉ Thúy này sẽ làm cho hiên trạng của An thị dịu đi rất nhiều.

Trong lòng của An Văn Quân thậm chí đã có kế hoạch từ trước rồi, nếu tận dụng toàn bộ thì sẽ làm ra 6 chiếc vòng, còn làm được 10 chiếc dây chuyền nữa, làm nhiều mặt đá thêm một chút thì ước chừng có thể làm ra hơn 40 sản phẩm, cộng lại tất cả khoảng 60 đồ trang sức.

Hơn 60 đồ trang sức bằng khối Phỉ Thúy này ít nhất cũng có thể thu hút hàng trăm khách hàng có mắt thẩm mĩ. Nếu như là khối Phỉ Thúy ngọc lục bảo và khối Phỉ Thúy băng trước khi Lý Dương gia công ra được thì tin rằng có thể thu hút được càng nhiều khách hàng hơn nữa.

Sự trở lại của những khách hàng này có thể giải quyết được những vấn đề khó khăn mà An thị đang phải đối mặt. Mục đích mà Thiệu thị muốn tiếp tục gây áp lực cho An thị về mặt khách hàng sẽ bị phá vỡ.

Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như ceo la gi, su khac nhau hu tieu học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công