Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 50: Thị trường nguyên vật liệu (3)


Nhóm dịch: QuyVoThuong


- Ông chủ, khối nguyên liệu này ông có bán hay không , tôi có thể trả cho anh mười hai vạn!

Trong đám đông bắt đầu có người trả giá, Lý Dương lắc đầu khẽ cười, hắn có thể hiểu được cảm giác của Tư Mã Lâm lúc này, hưng phấn , kích động, còn có chút bất đắc dĩ .

- Ngài giải ở đây hay là mang đi !

Chủ hàng nhanh chóng đếm tiền, hài lòng đặt vào túi da đeo bên người, cười ha ha quay sang hỏi Tư Mã Lâm.

Cái giá năm vạn không thể nói là rẻ, nhưng rất muốn tìm vận may nên Tư Mã Lâm không nghĩ nhiều như vậy, khối nguyên liệu hình sét đánh này, bên trong sẽ cho ra màu xanh, chỉ cần không kém quá là được .

Từ vết mài bắt đầu cho ra màu ngọc, Phỉ Thúy bên trong chắc là loại Can Thanh Chủng. Can Thanh Chủng thuộc loại trang sức đẹp trong các loại Phỉ Thúy hạng trung. Nhưng lại có thêm Diễm Lục nên đã có thể xếp vào trang sức hạng cao – trung. Giá trị Phỉ Thúy bên trong tuyệt đối sẽ không thấp.

- Tư Mã tiên sinh, chi bằng chúng ta mài trước xem sao?

Lý Dương mỉm cười, trên mặt không giấu sự hưng phấn, nói với Tư Mã Lâm, Tư Mã Lâm rất thích cược thạch, và thích nhất chính là cảm giác cược thắng, lúc này hắn đang hưởng thụ cảm giác này .

Tiếng rè rè của máy cắt thạch hấp dẫn mọi người chung quanh, những người phía sau cũng ngó đầu nhín vào bên trong, còn có một số người đứng cả lên ghế để nhìn, máy giải thạch bên kia chỉ còn lại có bảy tám người tiếp tục ở lại xem, ai bảo bọn họ không cược thắng, cho nên không giữ được người xem.

- Xoẹt xoẹt !

Khối nguyên liệu đã bị Tư Mã Lâm cắt ra, lộ ra khối Diễm Dương Lục rất lớn bên trong.

Những gian hàng phía sau trống không. Ở đây có đặt hai chiếc máy giải thạch, trong đó một máy đang có người sử dụng, một máy còn lại thì Tư Mã Lâm đang giải thạch.

Nụ cười trên mặt Tư Mã Lâm lớn hơn, màu Lục đã lộ ra, quả là loại Diễm Dương Lục hiếm thấy, màu Diễm Dương Lục thuần khiết, thuộc loại cao cấp.

- Thắng rồi, lại thắng rồi!

Màu lục lộ ra càng ngày càng nhiều, tiếng kinh hô chung quanh lại càng lớn, Ngô Hiểu Lỵ đã đứng bên cạnh Lý Dương, người chung quanh bây giờ quá nhiều, cảm giác chật chội làm cho cô khó chịu, lại càng lo không cẩn thận sẽ bị một con sói háo sắc trong đám đông sàm sỡ.

Nhưng hôm nay Lý Dương ở dây, hơn nữa hắn lại muốn thử vận may, cho nên đã chọn giải thạch tại đây.

Hơn nữa, không ngừng có người chạy từ các gian hàng qua bên này, vừa nghe nói bên này có người cược thắng rất nhiều người đều chạy tới, người bán nguyên liệu cược thạch cho Tư Mã Lâm cứ cười mãi.

Trên mặt chủ cửa hàng cũng lộ sự vui sướng, tất cả nguyên liệu hôm nay hắn bán đều chưa thắng một lần, bây giờ có thể cược thắng cũng coi như giúp cho việc buôn bán của hắn.

Tư Mã Lâm vừa nhấc máy cắt thạch lên, trong lòng nghĩ tới câu nói, đó là: “Mài thắng không được tính là thắng, cắt thắng mới tính là thắng” . Vừa rồi nếu cắt ra màu Lục luôn, sợ rằng không chỉ là cái giá mười hai vạn.

- Được lắm!

Tư Mã Lâm nhếch miệng cười, chưa cho ra màu Lục, nhưng phía dưới những đường vân này có màu sương trắng đồng nghĩa với việc sẽ cho ra màu lục. Tâm trạng Tư Mã Lâm tốt lên trông thấy.

Giống những nơi bán nguyên liệu khác, ở đây cũng có máy giải thách, chủ quầy nói gì đó vơi người bên cạnh rồi dẫn bọn Tư Mã Lâm đi về phía sau.

- Được, thử mài chút xem sao.

Nghe Lý Dương nói xong, Tư Mã Lâm liền ôm khối nguyên liệu đem tới phía dưới máy mài. Âm thanh chói tai lại một lần nữa vang lên, lớp màu sương trắng dần bị mất đi, để lộ bộ mặt thật phía bên trong.

Như thường lệ, Tư Mã Lâm đứng cạnh máy giải thạch, hắn muốn đích thân giải khối nguyên liệu này.

Khi Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ nói chuyện to nhỏ với nhau, Tư Mã Lâm đã thỏa thuận xong giá cả.

Chỉ đáng thương cho cái người không cao, lại hơi mập, muốn chen vào bên trong nhưng không làm sao chen được, khiến cho Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ không nhịn cười nổi.

Mang theo người hơn mười vạn tiền mặt, xem ra Tư Mã Lâm đã có chuẩn bị trước.

Nguyên liệu đã được đặt dưới đao, Tư Mã Lâm đặt mặt có vết sét đánh hướng vào máy cắt thạch. Nguyên liệu có vết sét đánh lớn thế này, đặt dao chỗ vết sét đánh sẽ dễ dàng cho ra màu xanh.

- Rè rè rè !

Lưỡi dao nhanh chóng được hạ xuống, Lý Dương chạy tới vẩy nước. Sau khi giải xong hơn năm mươi khối nguyên liệu, trình độ giải thạch của Lý Dương đã tiến bộ rất nhiều. Dù chỉ là giúp đỡ nhưng rất thuần thục, khiến Ngô Hiểu Lỵ nhìn một cách ngạc nhiên.

- Xoẹt xoẹt!

Khối nguyên liệu này bị chia thành hai phần, Lý Dương vội vẩy nước, rửa sạch mặt vừa mài, mặt cắt hoàn toàn hiển hiện trước mặt mọi người.

Tư Mã Lâm liền lấy ra một xấp tiền trong ví đưa cho người chủ quầy, sau đó lấy thêm năm xấp nhỏ, Tư Mã Lâm đồng ý mua khối nguyên liệu này giá năm vạn.

Tư Mã Lâm nói xong, những người khác cũng không ra giá nữa, không thể làm gì khác hơn là nhìn Tư Mã lâm tiếp tục giải thạch, vừa nhìn vừa đoán cuối cùng khối nguyên liệu này có thể cho ra bao nhiêu Phỉ Thúy.

- Giải ở đây!

Tư Mã Lâm liền trả lời, hắn thích mua nguyên liệu mang tới Thúy Ngọc Hiên giải, một là ủng hộ công tác của hiệp hội ngọc thạch thành phố Minh Dương, hai là bên đó nhiều người quen, cược thắng hay thua cũng sẽ thoải mái hơn.

- Thắng rồi, bên này thắng rồi!

Đám đông xung quanh đã có người bắt đầu hô to, người xem giải thạch bên kia nhiều hơn, chỉ trong chốc lát, người vây xem đã là trong ba tầng ngoài ba tầng.

Tư Mã lâm dừng lại nghỉ ngơi, Lý Dương dùng nước lau sạch sẻ chỗ vừa cắt, mọi người đều thấy rõ màu sương trắng ở mặt cắt.

- Anh bạn, tôi trả ba mươi vạn mua khối nguyên liệu này của anh!

Trong đám người truyền ra tiếng hô to, một người còn cố sức nói với vào bên trong, có vẻ người này vừa ở bên ngoài nhìn thấy giải thắng, cho nên muốn chen lấn vào giữa.

- Xin lỗi, khối nguyên liệu này tôi không bán, tôi sẽ giải đến cùng!

Tư Mã Lâm liền lắc đầu, tính hắn giống tính Lý Dương, nhất định phải giải đến cuối cùng, còn không giống là ở chỗ Lý Dương biết kết quả mới có thể tiếp tục giải, còn hắn chẳng qua là sự cuồng nhiệt.

Hai bên mặt cắt đều cho ra màu sương trắng, hơn nữa trong lớp màu sương trắng còn có thể thấy màu Lục nhàn nhạt. Điều này chứng tỏkhả năng bên trong có Phỉ Thúy là rất lớn, hơn nữa màu lục của Phỉ Thúy lại rất đẹp.

- Thắng, lại thắng, thắng lớn rồi!

Xung quanh lại hỗn loạn, Tư Mã Lâm ngẩn người nhìn khối Diễm Lục trước mắt. Thắng rồi, thắng lớn rồi! Tư Mã Lâm không ngờ lại hoàn thành tâm nguyện nhanh đến thế. Quả thực đã thắng lớn một lần rồi.

- Tôi giả bốn mươi vạn, anh bạn, anh tuyệt đối không thiệt đâu, những nguy hiểm tiếp theo để tôi gánh giúp anh!

Người đứng vòng vây gần nhất lên tiếng. Lý Dương nhận ra đây chính là người mới ra giá mười hai vạn lúc trước, Tư Mã Lâm đã nói sẽ giải đến cùng, nhưng hắn vừa nghe có người khác ra giá, không nhịn được liền ra giá lần nữa.

Việc ở Thanh Đảo mới qua đi mười mấy ngày, khi đó Lý Dương hoàn toàn là người mới, nhưng Lý Dương bây giờ, thật khiến Ngô Hiểu Lỵ có cảm giác không dám tin.

Hắn rất chú ý khối nguyên liệu này, nếu không phải nguyên liệu của xưởng Sét Đánh, chắc rằng giá trị còn có thể cao hơn. Nếu so với nguyên liệu của các xưởng khác, tỉ lệ cho ra Phỉ Thúy từ nguyên liệu của xưởng Sét Đánh thấp hơn một chút.

- Ra rồi! Màu sương trắng, khởi đầu tốt đó!

Trịnh Khải Đạt hô lên, những người xung quanh vốn đang xem máy giải thạch bên cạnh lập tức vây lại đây, người thích sự náo nhiệt rất nhiều.

- Xoẹt xoẹt!

Lưỡi dao của chiếc máy cắt lại được hạ xuống lần nữa, Lý Dương đứng cạnh giúp Tư Mã Lâm, người tụ tập quanh máy giải thạch càng lúc càng nhiều, vừa nghe nói bên này có cược thắng đều chạy cả tới để xem.

stevenqb1890

Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như những bài thơ chế hay nhất, suy ngam đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với