Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 672: Đại hình giám bảo hoạt động (Thượng)


- Trần lão, tôi nhớ rõ chạm ngọc phải học từ nhỏ mới được, ông xem tôi lớn như thế này rồi, có thích hợp không?

Một hồi sau, Lý Dương mới cẩn thận nói, vẫn cho tới bây giờ, Lý Dương vẫn không dám tin nỗi.

Chạm ngọc là kỹ thuật sống động rườm rà, muốn học thành công không phải một ngày, muốn trở thành bậc thầy chạm ngọc nổi tiếng càng phải nỗ lực mấy chục năm, hơn nữa đao pháp chạm ngọc đòi hỏi rất nghiêm khắc, không học từ nhỏ thì không có căn bản, sau khi lớn muốn học chạm ngọc sẽ khó vô cùng.

Nói không chút khoa trương, lúc mười tám tuổi bắt đầu học chạm ngọc, so với bắt đầu lúc tám tuổi tinh lực hao phí gấp mười lần, càng không cần nói Lý Dương đã hai mươi lăm tuổi rồi, hắn lúc này quả thật không phải là thời cơ tốt học chạm ngọc, lúc này Lý Dương nghi ngờ thật, Trần lão có phải là cố ý trêu đùa Lý Dương không.

Trần lão không thèm để ý khoát tay, nhẹ giọng nói:

- Không vấn đề gì, tuổi tác không phải là vấn đề, Khâu Xử Cơ tổ sư chạm ngọc Bắc Kinh cũng là sau khi thành đạo sĩ mới bắt đầu học đấy thôi.

Lý Dương lại ngây người ra lần nữa, Khâu Xửa Cơ mà Trần lão nói hắn biết, giáo chưởng giáo Toàn Chân, đạo hiệu Trường Xuân Tử, Khâu Xử Cơ không chỉ là bậc thầy của chạm ngọc, còn là nhà văn học vĩ đại, được hoàng thất Mông Cổ và đương thời tôn trọng.

Đến nay Bắc Kinh rất nhiều nhà giới chạm ngọc còn bài đặt bài vị của chính nhân ở Xuân Trường, thành tựu của Khấu Xử Cơ quả thật lớn phi thường.

Hơn nữa Khấu Xử Cơ là võ sĩ mười mấy năm tuổi đạo, sau mấy năm làm võ sĩ mới bắt đầu học chạm ngọc, tính theo thời gian lúc đó mà nói, lúc vị bậc thầy này học chạm ngọc và tuổi của Lý Dương bây giờ hơn kém nhau không bao nhiêu, cao hoặc thấp hơn mấy tuổi mà thôi.

Khấu Xử Cơ ở đây cũng không phải là một vị đại hiệp trong tiểu thuyết võ hiệp, mà là một nhân vật truyền kỳ chân chính trong lịch sử.

- Trần lão, ông quá xem trọng tôi rồi!

Lý Dương khổ sở cười, đối với việc học chạm ngọc không hề phản đối, Lý Dương cũng muốn tự nhìn điêu khắc ra thứ mình cần, nhưng hắn lại sợ kết quả cuối cùng sẽ làm Trần lão thất vọng, đối với tình hình của mình Lý Dương hiểu rõ nhất.

Trần lão đột nhiên ngồi thẳng lên, sắc mặt có chút nghiêm túc, chầm chậm nói:

- Lý Dương, nhiều năm nay ta thấy qua không ít người, không có ai có thiên phú hơn cậu, tin ta, ta nhìn người không sai đâu, nếu cậu muốn học, thành tựu tương lai còn cao hơn tôi, đồ giống tôi sẽ cho cậu làm, nhưng tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ.

Lời nới của Trần lão lại làm cho quản lý Trương cảm thấy thêm chóng mặt.

Lý Dương đổ thạch đã đạt tới thần đàn, trở thành người đệ nhất trong giới đổ thạch, bây giờ Trần lão lại nói hắn trong giới chạm ngọc lại có tiềm lực không ai có thể sánh bằng, thậm chí còn nói thành tựu sau này của Lý Dương còn có thể vượt qua Trần lão.

Trần lão đã là bậc thầy cấp đỉnh của chạm ngọc, vượt qua Trần lão, đó chẳng phải là đệ nhất giới chạm ngọc sao?

Nghĩ tới tới đây quản lý Trương đã không dám nghĩ thêm, người đệ nhất giới đổ thạch và người đệ nhất giới chạm ngọc hợp trên cùng một người, chuyện này hình như chưa xảy ra bao giờ.

- Trần lão, tôi đồng ý, nhưng cũng đừng đặt nhiều hy vọng quá lớn ở tôi.

Lý Dương nhìn Lão Trần tràn đầy khát vọng, trong giây lát gật đầu, thấy Lý Dương gật đầu, trên mặt Trần lão lập tức lộ ra nụ cười rạng ngời.

- Ha ha, tốt, cậu yên tâm, tôi sẽ không tạo bất cứ áp lực gì cho cậu đâu, thời gian không còn sớm, các cậu đều đói rồi, chúng ta ăn cơm trước đi, ăn xong hãy nói.

Trần lão tỏ ra vô cùng phấn khởi, đứng dậy kéo Lý Dương vào phòng ăn, phòng ăn đó đã dọn xong bàn tiệc rất phong phú.

Buổi tối Trần lão ăn không ít, ông tuy lớn tuổi nhưng xương cốt còn tốt lắm, lượng cơm ăn cũng không nhỏ, trong mấy vị bậc thầy chạm ngọc, cũng là cơ thể Trần lão tốt nhất.

Hai ngày sau, Lý Dương rời khỏi Yết Dương, quản lý Trương một ngày trước đã về rồi, họ làm ăn ở Bình Châu có rất nhiều chuyện cần làm, không thể mãi ở đây cùng Lý Dương.

Kết quả chuyến đi này xảy ra ngoài dự kiến của Lý Dương, mời thành công Trần lão xuống núi giúp hắn điêu khắc lễ thọ, nhưng lại thêm điều kiện theo học chạm ngọc, kết quả như vậy Lý Dương cũng không biết rốt cuộc là tốt hay xấu.

Lúc rời khỏi, trên tay Lý Dương lại có thêm một quyến sổ tay công phu Thái Cực Quyền, đây là quyển sách đích thân Trần lão viết.

Công phu điêu khắc của Trần lão lấy Thái Cực công là nền tảng, người bình thường muốn học cũng rất khó, Trần lão bảo Lý Dương luyện tập Thái Cực công hai năm, sao đó mốt tiếp xúc với chạm ngọc, điều này cũng làm cho Lý Dương cũng cảm thấy nhẹ nhàng.

Nếu bây giờ mà học, Lý Dương đúng là sợ mình học không thành làm cho vị bậc thầu đức cao vọng trọng này thất vọng.

... ...

Sau khi trở về Bắc Kinh, cuộc sống của Lý Dương trở lại như trước, đại thọ của ông nội xác định cử hành ở Điếu Ngư Đài, chuyện đại thọ đều là các con cháu gái của ông nội thu xếp, không cần hắn bận tâm.

Trở về Bắc Kinh hai ngày, hai ngày này Lý Dương ngoài một chuyến đi Trung Bảo Hiệp, lấy thân phận xử lý chuyện bên ngoài, thì vẫn ở với Vương Giai Giai.

Ngày hai người đính hôn cũng đã xác định rồi, ngày thứ ba sau đại thọ ông nội, hai chuyện mừng cùng tổ chức một lượt, làm cho mọi người đều có thể cảm nhận được không khí vui vừng vô cùng náo nhiệt.

Ngày thứ ba Lý Dương trở về Bắc Kinh, đây là ngày cuối tuần, Lý Dương thức dậy trong căn biệt thự rất sớm thì ra cửa Ngọc Sơn Tuyền, đang đợi chờ lo lắng.

Trở về Bắc Kinh giống như trở về nhà, nên càng thêm vui sướng, đáng tiếc Vương Giai Giai sống chết cũng không muốn qua đêm ở căn biệt thự, trước khi chưa đính hôn người nhà của cô cũng không cho phép cô làm như vậy.

Kết quả mấy ngày sau trở về, Lý Dương vẫn trong trạng thái khao khát, hận ban ngày không thể dẫn Vương Giai Giai về nhà, hắn bây giờ rất nhớ những ngày tháng ở Myanmar.

- Vu vu

- Di động của Lý Dương đột nhiên reo lên, theo sau là giọng nói dễ nghe, tiếng chuông đó là Vương Giai Giai cài đặt cho hắn, đáng tiếc là tâm tình Lý Dương lúc này đang phiền não, cầm điện thoại ra không xem số của ai thì bấm nút nghe.

- Ai vậy?

-Cái thằng này, nói gì vậy, uống lộn thuốc hả, tôi là Hà Kiệt.

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói của Hà Kiệt, không chừng lúc nhận điện thoại của Hà Kiệt hắn không biết là ai.

- Anh Hà Kiệt, tôi không nhìn số, lúc này anh tìm tôi có việc gì.

Lý Dương lập tức thay đổi ngữ khí, đang ở Bắc Kinh, ngoài ông nội ra anh ta là người giúp đỡ hắn nhiêu nhất, thái độ tất nhiên cũng phải khiêm tốn một chút.

- Cậu hôm nay có rảnh không, đi với tôi ra ngoài bàn chút chuyện.

Khẩu khí của Hà Kiệt tốt hơn nhiều, nói chậm rãi, ngày đại thọ của ông nội càng ngày càng gần, nên Hà Kiệt cũng không cần nóng vội như vậy, thuận theo tự nhiên, thực sự tìm không được lễ thọ tốt nhất y cũng hết cách, cũng may có một người bạn Lý Dương đưa mẫu điêu khắc, cuối cùng cũng không phải là không có chút thu hoạch.

- Hôm nay à, không thể để hôm khác à?

Bộ mặt Lý Dương càng tỏ ra thê thảm, hôm nay hắn tính toán rất kỹ, cho dù phải xảy ra chuyện gì cũng hoãn lại phải mang sự nhiệt tình về cho vợ.

- Không được, nhất định phải hôm nay!

Bên kia Hà Kiệt kiên định nói, Lý Dương đang nói điện thoại Vương Giai Giai bên này khoát tay đi tới, không còn cách nào nói:

- Vậy thì được, anh đang ở đâu, tôi đón Vương Giai Gai rồi tới tìm anh.

0Cậu đừng tới tìm tôi, tôi sẽ tới tìm cậu, có phải cậu đang ở Ngọc Sơn Tuyền không?

Hà Kiệt đang ngồi ở văn phòng ngầng đầu nhìn đồng hồ, lập tức nói.

- Đúng, là ở đây, anh muốn tới nhưng phải nhanh một chút, tôi không thích chờ đợi lâu đâu.

Lý Dương đang nói điện thoại, mắt lại nhìn giai nhân cách đó không xa, Vương Giai Gia hôm nay mặc chiếc áo khoác ngoài màu hồng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đáng tiếc hôm nay lại không có cơ hội.

- Yên tâm đi, sẽ không để cậu chờ lâu đâu, tôi tắt máy trước, Hà Kiệt nói xong liền tắt máy, lấy chìa khóa xe rời khỏi văn phòng làm việc.

Không tới hai mươi phút, xa của Hà Kiệt đã ở trước cửa Ngọc Tuyền Sơn, kết quả lại bị Lý Dương ném một trận tức giận, Lý Dương nói y đến sớm, nên trễ thêm một chút, hắn đang cùng Vương Giai Giai đang bàn chuyện sau khi đính hôn nên sống chuyên như thế nào, Vương Giai Giai cũng bị động tâm theo hắn, nhưng Hà Kiệt lại đến không đúng lúc làm gãy ngang nữa chừng.

Nghe Lý Dương phàn nàn, Hà Kiệt nhất thời nổi đóa, lớn tiếng la quát:

- Cái thằng này biết không hả, anh mày vì sớm một chút vội vàng lái xe vượt mấy cái đèn đỏ, chính là sợ cậu chờ lâu, cậu lại ngang nhiên trách anh mày tới quá sớm.

-Hà Kiệt anh đừng giận, tôi nói chơi, anh nói đi, hôm nay chúng ta đi đâu.

Lý Dương vội vàng chuyển đề tài, cười khà khà, trên mặt Hà Kiệt cũng tỏ ra không biết làm sao, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn siết, mối quan hệ giữa y và Lý Dương ngày càng hòa hợp, bây giờ xem ra như hai anh em.

- Cậu đi theo rồi nói, tới đó cậu sẽ biết.

Hà Kiệt không còn giận Lý Dương, lên xe của mình lái xe chạy đi.

Lý Dương vội vàng kéo Vương Giai Giai lên xe, xe này là chiếc Land Rover y mới mua, lúc đi Myanmar mua, vẫn là bọn Triệu Khuê đưa về.

Chiếc đại hồng kỳ của ông nội Lý Dương không chưa lái, mấy ngày trước chuyện của mình cũng nhiều, thêm vào đó Lý Dương không có việc quan trong gì, chiếc đại hồng kỳ đành để ở bên ông nội.

Hai chiếc xe chạy như bay, phía sau còn có thêm một chiếc, Triệu Khuê và Hải Đông vẫn đi ở phía sau.

Nhìn thấy chiếc xe phía sau, Lý Dương đang cân nhắc nên đi mua thêm mấy chiếc khác, bây giờ trong nhà nhiều người, hai chiếc rõ ràng là không đủ, ba mẹ và anh trai cũng phải cần, họ ít nhất cũng phải một chiếc, tới lúc không có xe sẽ không thuận tiện.

Mười phút sau, Hà Kiệt chạy đến một cái sân vận động, xe đậu bên ngoài sân vẫn không ít, còn có rất nhiều người từ chỗ này đi vào, còn có những người cầm rất nhiều đồ trên tay.

- Anh Kiệt, tới đây làm gì? bây giờ anh có thể nói rồi chứ

Xuống xe, Lý Dương lập tức hỏi lại Hà Kiệt, thấy người xung quanh cầm hắn thấy lạ, đồ đang cầm rất nhiều là đồ cổ, ở đây nhìn thấy nhiều người cầm đồ cổ như vậy, cảm giác của Lý Dương thật sự có chút là lạ.

- CCTV săn tìm kho báo, chuyên mục hôm nay ở đây tổ chức hoạt động giám bảo, tôi muốn thử vận may, tới đây, Hà Kiệt mới nói ra mục đích của y.

Hoạt động bảo giám Cctv năm nay chuẩn bị không khác gì so với năm rồi, người đến bảo giám có hơn mấy ngàn người, chỉ chuyên gia thì mời mười mấy, ngoài giám định ra còn rất nhiều người sẽ bán bảo vật của mình, Hà Kiệt là đến đây tìm bảo vật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi cam thao, tra on con lon rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.