Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 828: Đao gãy làm đôi (2)


Hắc Điền Tiểu Lâm lớn tiếng, vốn dĩ hắn cảm thấy có chút do dự, bởi lẽ nếu cây đao này có bất kì sự hư hại nào, hắn cũng không thể nào mà gánh được hậu quả mà nó gây ra, cho nên không dám mạo hiểm.

Dù sao thì thanh kiếm này trông cũng không đến nỗi nào, hơn nữa còn là một thanh kiếm bình thường của Trung Quốc cổ đại, hắn chưa suy nghĩ gì đã lập tức đồng ý.

Chỉ có điều bây giờ những điều này đều không còn quan trọng nữa, chịu một đòn đả kích của Lý Dương, hắn không còn chút do dự nào nữa, cảm thấy bất chấp tất cả, lần này nhất định phải dạy cho tên tiểu tử Trung Quốc này một bài học.

Khi chấp nhận, hắn đã tự đưa ra cho mình yêu cầu, tranh thủ điều kiện có lợi nhất.

Chấp nhận, Hắc Điền Tiểu Lâm chấp nhận rồi.

Dưới khán đài, các vị chuyên gia đều ngồi thẳng người, Hoàng lão há hốc miệng, chỉ muốn đứng hẳn lên để có thể nhìn thấy nụ cười tự tin của Lý Dương rồi lại ngồi thẳng người xuống, lúc này Hoàng lão có lòng tin không tưởng đối với Lý Dương.

Sau khi Hắc Điền Tiểu Lâm nói xong, thì trừng mắt nhìn thẳng vào Lý Dương.

Ưu điểm lớn nhất của cây đao Muramasa là độ sắc bén, đó cũng là điều mà hắn luôn tin tưởng, không chút nghi ngờ. Ở điểm này, đó cũng là một tiểu xảo của hắn, hình thức chém sẽ do hắn chọn, hắn sẽ có thể chọn hình thức có lợi cho mình nhất, Hắc Điền Tiểu Lâm định xông vào rồi chém thật mạnh.

Đao, bản thân của nó đã thích hợp với việc dùng lực, một khi có đà, đến chết rồi vẫn bổ mạnh xuống được, còn thanh kiếm của Lý Dương thì xem ra cũng chỉ sáng mà thôi, chứ không có chút sát khí nào cả, Hắc Điền Tiểu Lâm tin rằng mình có thể chém đứt thanh kiếm đó.

Chỉ cần chém nhanh một chút, cây đao của hắn sẽ không bị hư hỏng gì hết, với cách này, đã có không biết bao nhiêu người bị một đao chém thành 2 phần rồi.

- Được, ta đồng ý với ngươi.

Lý Dương mỉm cười gật đầu, ánh mắt trông càng lạnh lùng hơn.

Nếu như không phải đang ở trên khán đài thì Lý Dương sẽ không kiên trì được như thế. Khi đứng ở đó và lấy ra báu vật này, không chỉ đại diện cho mình hắn nữa, mà giờ đây đã trở thành đại diện cho cả một quốc gia.

Mặc dù Hắc Điền Tiểu Lâm đang khiêu khích Lý Dương, nhưng trên thực thế, hắn đang khiêu khích cả quốc gia, bởi vậy, Lý Dương không thể lùi bước.

Cũng giống như việc hắn vừa vạch trần Tam Tỉnh Khang, làm cho hắn một phen nhục nhã, người NHật Bản cũng cảm thấy được đó như là một nỗi nhục quốc thể.

- Được, bắt đầu đi!

Hắc Điền Tiểu Lâm ngẩng đầu lên, tay phải cầm chuôi đao, từ từ rút ra khỏi bao, thân đao lóe sáng, lại một lần nữa hiện ra trước mặt mọi người.

Từ trên khán đài, Lý Dương cũng cảm nhận được sát khí toát ra từ cây đao, cơ hồ cũng sánh ngang với Ngư Trường kiếm.

Hắc Điền rút cây đao ra, nắm chắc bằng hai tay, vỏ đao đặt ở một bên.

- Mang thanh kiếm của ngươi ra đi, chúng ta chuẩn bị bắt đầu thôi.

Hắc Điền hai tay cầm đao, đến luồng sát khí kia cũng toát lên trên người hắn, khiến cho bọn Lưu Cương và Triệu Vĩ cũng phải rùng mình.

Cây đao này, quả thật đã giết không biết bao nhiêu người, không chừng phải đến cả trăm người, cũng có khi lên đến vài trăm người cũng nên, chỉ có một thanh kiếm đã từng giết chiết nhiều sinh mạng như vậy mới khiến cho người cầm đao mang trên mình một luồng sát khí như thế.

- Lý huynh, hay để tôi cho!

Lý Dương đang quay người lại để lấy thanh kiếm, đột nhiên Lưu Cương đứng ra nói, hắn đang lo lắng cho Lý Dương, cả hai thứ vũ khí này đều không đơn giản chút nào, cây đao mà khiến cho Lý Dương bị thương thì thực sự rất phiền phức.

- Không sao đâu Lưu Cương, tin tôi đi.

Lý Dương mỉm cười lắc đầu, lần đối kiếm này chỉ có thể là hắn, hắn chủ động đưa ra lời đề nghị đấu, nhưng thực ra trong lòng hắn đã nắm chắc 100% chiến thắng rồi.

Chuyện này đã nắm chắc thắng rồi, nhưng chỉ có tự tay hắn làm, mới có thể trở thành sự thật.

Lý Dương cầm thanh kiếm lên, lúc đó Lý Dương đột nhiên lặng người đi một lúc, hắn cảm nhận được sự vui mừng, thân kiếm còn rung lên nhè nhẹ.

Cái cảm giác đó thật khó diễn tả thành lời, nhưng lại là một sự thật rõ ràng đang tồn tại, giống như thanh đao này cũng có linh Kiếm vậy, có thể hiểu được lời nói của đối phương.

Lý Dương cầm dọc thanh kiếm ngay trước mặt, cười không ngớt.

Sau khi có được cảm giác đó, Lý Dương không còn chút do dự nào nữa, quay ngươi đi thẳng về phía Hắc Điền Tiểu Lâm, trông hai người thật giống nhau, người thì cầm kiếm, người thì cầm đao, đứng cách nhau một khoảng, giống như hai người đang đứng tỉ thí võ nghệ trên khán đài vậy.

Lâm Lang đưa mắt nhìn xung quanh, bất đắc dĩ đành cúi đầu.

Hoạt động của buổi trưa nay đã chiếm không ít thời gian, có điều thoạt nhìn đã thấy hiệu quả của nó xem ra cũng không đến nỗi nào, ít nhất tính đến thời điểm hiện tại chưa có vị chuyên gia nào chủ động đề xuất ý kiến.

Ngược lại, rất nhiều chuyên gia tỏ ra rất hứng thú ngước lên khán đài, nhưng đó vốn dĩ không phải chủ ý của họ, đợi qua buổi trưa, nhất định phải đưa ra thêm vài quy định nữa, không thể tiếp tục xảy ra tình trạng như vậy được.

Đứng trên khán đài, Hắc Điền Tiểu Lâm đột nhiên cảm thấy không thoải mái, không biết là tại sao, nhìn thấy Lý Dương nhếch mép cười một cách thản nhiên nên cảm thấy có chút khó chịu, càng lúc càng buồn bực.

Lý Dương và Hắc Điền Tiểu Lâm thì hoàn toàn trái ngược nhau, lần này cầm thanh kiếm trên tay, hắn có một cảm giác kì quái mà từ trước đến nay chưa bao giờ thấy.

Lúc này, hắn như đang chìm đắm trong một ánh sáng ấm áp nhất, vặn người bẻ cổ một cách thoải mái, khiến hắn không cưỡng lại được mà nhắm mắt lại tận hưởng, không thèm nói tiếng nào.

Nhìn thấy Lý Dương nhắm nghiền mắt, Hắc Điền Tiểu Lâm có chút sửng sốt, sự phẫn nộ ngay lập tức càng hiện rõ trên nét mặt.

Lý Dương nhắm mắt lại cùng hắn đối kiếm, điều này khiến hắn không thể nào thuận mắt cho được, khiến cho Hắc Điền Tiểu Lâm càng thêm phẫn nộ, thiếu chút nữa là phát điên lên.

Nhìn thấy Lý Dương như vậy, khán giả phía dưới cũng ngẩn người.

Những chuyên gia Trung Quốc như Hoàng lão và Chu lão cũng không tránh khỏi lo lắng, đây chính là trận tỉ thí giữa hai thứ vũ khí sắc bén, chỉ cần một chút không cẩn thận, có thể sẽ gây thương tích đến cả người.

Những chuyên gia đến từ các nước khác trong lòng lại đều có chung một suy nghĩ: phải chăng Lý Dương quá tự cao tự đại, lúc như thế này mà còn dám nhắm mắt?

Lương lão và Khổng lão cũng hơi sửng sốt, không hiểu.

Ngược lại, Khổng Huyên lại cười đầy ẩn ý, giống như châm chọc Lý Dương không biết tự lượng sức mình.

Trước ti vi, rất nhiều khán giả cũng không thể hiểu được hành động đó của Lý Dương, có những người cùng người thân tranh luận, thầm dự đoán xem kết quả sẽ như thế nào?

Nhắm mắt lại, hắn tựa hồ như không nghe thấy bất kì một âm thanh nào từ bên ngoài, dường như trong không gian của trời đất, chỉ tồn tại một mình hắn, hoặc cũng có thể nói, chỉ còn lại mình hắn với thanh kiếm, ngoài ra không còn vật gì khác bên cạnh nữa cả.

Cái trạng thái đó khiến cho hắn bị mê hoặc, vô cùng thích thú.

Nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian chìm đắm trong cái trạng thái mê hoặc ấy, hắn đột nhiên đi đến một nơi trắng xóa trên thế giới này, tất cả mọi vật trên thế giới đó, hắn hoàn toàn có thể nhìn thấu.

Nhìn tất cả xung quanh, hắn thấy đôi chút kinh ngạc nhưng lại không lấy gì làm xa lạ.

Thứ mà hắn nhìn thấy, chính là hình ảnh lập thể được thấy bởi năng lực đặc biệt trong hắn. Hình ảnh lập thể lần này tự động hiện ra trước mắt.

- Có thể bắt đầu được chưa?

Hắc Điền Tiểu Lâm cố kìm nén sự tức tối, buồn bực, thở sâu một cái rồi lạnh lùng hỏi.

Hắc Điền Tiểu Lâm bình thường là người thận trọng, nhưng thực ra thì tính tình cũng khá là hấp tấp, nóng vội, nếu không lúc trước cũng đã không chất vấn, khiêu khích Lý Dương. Cảm giác lúc này của hắn rất khó chịu, không biết mình còn có thể kiên nhẫn được bao lâu nữa, nếu cứ tiếp tục đứng ở đó, hắn không chừng sẽ phát điên lên mất.

Tại sao hắn lại không suy nghĩ như vậy, trong lòng hắn bây giờ, chỉ nghĩ xem làm cách nào để chém thanh kiếm kia làm 2 khúc.

- Bắt đầu đi!

Lý Dương vẫn nhắm nghiền mắt, giơ thanh trường kiếm lên, thuận theo yêu cầu của Hắc Điền, hai bên phải dùng hết sức của mình để cho hai thứ vũ khí va chạm vào nhau có lực là mạnh nhất, cũng giống như trong bộ phim về thời cổ đại vậy, hai cao thủ, cùng xông thẳng vào bên đối phương, để phân thắng bại.

Trong phim, tất nhiên là người tốt sẽ thắng và kẻ xấu sẽ mất mạng, chỉ có điều bọn họ bây giờ chỉ là đấu vũ khí, chứ không làm thương đến người.

- Aaa!

Hắc Điền Tiểu Lâm hét to một tiếng, nắm lấy đao, nhanh chóng hướng về phía Lý Dương mà xông tới, Lý Dương vẫn nhắm nghiền mắt, không hề có động tĩnh gì cả.

Nhìn thấy bộ dạng đó của Lý Dương, hắn càng cầm chặt lấy cây đao hơn, nheo mắt một cái rồi lao nhanh về phía trước.

Uy lực lớn nhất của cây đao Muramasa chính là dùng lực chém khi công kích, thái đao là thực chiến của đao, như vậy mới có thể phát huy được hết uy lực lớn nhất của nó.

- Lý Dương, cậu ta đang làm cái quái gì thể?

Hoàng lão đứng phắt dậy, Chu lão và Liễu lão bên cạnh cũng đứng lên, Hắc Điền Tiểu Lâm đã xông lên rồi, không hiểu cậu ta còn đứng đó làm gì, mắt lại còn vẫn nhắm lại nữa chứ, thật là không thể hiểu được.

- Lý lão đệ!

Bạch Minh gào to lên, Hắc Điền Tiểu Lâm sắp tiến đến chỗ cậu ta rồi mà cậu ta vẫn không hề nhúc nhích tí nào, khiến cho các chuyên gia Trung Quốc không khỏi cảm thấy lo lắng, không biết hắn bị bệnh gì nữa.

Trên khán đài, Lâm Lang cũng mở to mắt ra nhìn trừng trừng, lúc này, hắn có muốn ngăn lại cũng đã quá muộn rồi.

Các chuyên gia phía Nhật Bản bên giới cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng dù sao cục diện như vậy cũng có lợi cho bọn họ, nên ai cũng cười đầy ngụ ý, đến Tam Tỉnh Khang cũng ngẩng đầu nhìn lên trên.

Lương lão, Khổng lão và Sở lão cũng đều cau mày lại, bọn họ đều giống nhau, không hiểu rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì nữa.

Còn Khổng Huyên thì cười khoái trá, cô thấy, xem ra tên Lý Dương này nhất định là sợ quá mà choáng váng đầu óc rồi.

Tất cả những người xem truyền hình đều có cảm giác như vậy, Lý Dương đứng yên không động đậy giống như chờ đợi cú chém đó vậy, chuyện này không giống hắn bình thường chút nào, bất thường nhất vẫn chính là vẻ mặt của hắn lúc này.

Mắt thì nhắm, miệng thì cười, thế nào cũng đem đến cảm giác kì quái cho người xem.

Biểu lộ trạng thái kì quái nhưng lại mang đến cho người khác cảm nhận được ánh hào quang, không có bất cứ sự kì lạ nào, khiến cho khán giả và các vị chuyên gia tại trường quay càng khó hiểu hơn.

- Tên tiểu tử này muốn làm gì đây?

Ngồi trước ti vi, Hà Kiệt cũng bất giác hét lớn, Hà San San cũng khá lo lắng, Lão Gia Tử thì nghiêm túc nhìn tivi không nói lời nào, cũng không biểu hiện cảm xúc gì.

Trong khi mọi người vẫn đang đoán già đoán non thì Hắc Điền Tiểu Lâm đã xông tới chỗ Lý Dương, lúc này, Lý Dương cuối cùng cũng bắt đầu hành động.

Cứ như mọi chuyện đã được sắp xếp từ trước, hình ảnh đã được tập luyện thuần thục rất nhiều lần rồi, Lý Dương nhẹ nhàng giơ thanh kiếm Trạm Lô lên, cây đao của Hắc Điền Tiểu Lâm lướt qua thanh kiếm, rồi hắn chạy thêm vài bước về phía trước.

Trên khán đài hai bên đã tách ra, phía dưới ai ai cũng mở to mắt ra nhìn cho kĩ.

- Choang!

Có tiếng của vật nào đó rơi xuống đất, sau đó không còn bất kì âm thanh nào nữa, cũng không có tiếng binh khí va vào nhau, cũng không thấy đao kiếm va vào nhau tóe lửa, hai người dường như chỉ thoáng lướt qua nhau mà thôi.

Cuối cùng Lý Dương cũng mở mắt ra, nhìn vào thanh kiếm hoàn mĩ không một tì vết trên tay, cười sung sướng.

Khoảnh khắc đó, thanh kiếm như người anh em của hắn, cảm giác ấy thật kì diệu, không thể thốt lên thành lời, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim.

Thanh kiếm lúc đó cũng như tự hãnh diện về mình, có cảm giác đang rung nhẹ nơi thân kiếm.

Xông lên rồi lại chạy thêm vài mét nữa, nên giờ tên Hắc Điền đang thở hắt ra, hắn cảm thấy cây đao của mình đã chém đúng vào thân của thanh trường kiếm kia, có điều cắt qua rất nhanh, khi ấy, hắn nghĩ mình đã chém thanh kiếm đó thành hai mảnh rồi chứ.

Hắn có niềm tin sắt đá đối với thứ bảo vật sắc bén này.

Sau khi dừng lại. khẽ lấy hơi, cầm đao giơ ra trước mặt mình, khoảnh khắc đó, hắn tròn xoe mắt, chớp liên hồi, nhãn cầu như sắp lồi cả ra ngoài đến nơi.

Trước mặt hắn, rõ ràng cây đao chỉ còn lại một nửa, cái nửa ấy vẫn còn lại chuôi dao, vết cắt trơn tru, trông có vẻ vẫn rất hoàn chỉnh.

Một cây đao bị chém thành hai mảnh, đích thị là như vậy, nhưng không phải là vật nào khác mà chính là bảo đao của hắn, giờ đây đã biến thành hai mảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty cung cap suat an cong nghiep bac ninh 2021, cong ty cung cap gio qua tet cho doanh nghiep rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại top10congty.com