Siêu cấp hoàng kim thủ

Chương 995: Đại hội tông sư (5)


Nhóm dịch: QuyVoThuong

Mọi người ở dưới đài, đều khẩn trương nhìn Trần Vô Cực.

Tông sư, nhất đại tông sư, biểu hiện chuyện trọng đại như vậy, cho dù là những người lãnh đạo của Trung Bảo Hiệp trên đài cũng không dám khinh thị, Trần Vô Cực muốn nhận Lý Dương làm đồ đệ, lúc này chỉ có mấy lão tiền bối biết.

Đang nhìn xuống đài, Trần Vô Cực lại nở nụ cười sáng lạn.

- Hôm nay, cũng là ngày ta thâu nhận đồ đệ, ta Trần Vô Cực, sư theo Triệu sư, đến nay không có y bát truyền nhân, không phải ta không thu nhận đệ tử, mà là trên con đường này rất khó tìm được truyền nhân thích hợp.

- P -

Trần Vô Cực nói những lời này không sai, nếu có lựa chọn, lão cũng muốn nhận vài đệ tử đắc ý, nhưng trên con đường này rất khó tìm ra đệ tử thích hợp.

Sư phụ của ông tên là Triệu Lỗi, nhưng danh khí không bằng Trần Vô Cực, Trần Vô Cực chính là tự mình mượn ưu thế của mình, một lần nữa khai sáng ra một lưu phái.

Không nói khác, chạm ngọc của Trần Vô Cực chính là bản lĩnh của Thái Cực công điểm này làm khó vô số người, Trần Vô Cực căn cứ vào nguyên tắc Ninh Thiếu Mẫu Lam, nếu đệ tử nhận học không thành tựu, lão thà rằng không nhận.

Mà Lý Dương, chỉ có thể nói thật to chúc mừng hắn.

Trước kia trong lòng ông, Lý Dương rất có thiên phú, học Thái Cực Quyền cũng cần ba năm khổ luyện mới có thể nhập môn, chính Trần Vô Cực cũng không ngờ, ngắn ngủi không tới một năm, Thái Cực Quyền của Lý Dương đã đạt tới yêu cầu.

Quyền pháp của hắn bây giờ vẫn không thể giống Trần Vô Cực có thể giết địch, nhưng ứng dụng vào chạm ngọc là đủ rồi.

Năm đó lúc Trần Vô Cực học chạm ngọc, cũng chỉ vừa qua khỏi sơ cấp mà thôi.

Dưới đài mọi người lại bắt đầu ồn ào, tông sư thu đồ đệ không phải là nhỏ, rất nhiều người đều muốn xem người may mắn nào có vận khí tốt như vậy, lại để một đại tông sư trong đại hội chứng kiến của mình mở cửa nhận đồ đệ.

Lão Hồng nháy mắt với Lý Dương, Lý Dương hiểu ý gật đầu.

Đối với lão tiền bối bọn họ mà nói, nhận đồ đệ là chuyện rất trọng yếu cũng thật thận trọng, không giống đồ đệ thông thường bây giờ, đồ đệ bây giờ bỏ tiền ra là được, giữa thầy và trò hoàn toàn không có tình cảm gì.

Mà đại sư cấp đỉnh như bọn họ nhận đồ đệ, một khi xác lập quan hệ, thì là quan hệ tốt nhất, đồ đệ giống như con cháu của bọn họ, thầy cũng giống như cha mẹ thân mật bình thường.

Cái này cũng giống như lão Hà đối đãi với Lý Dương, hai người mặc dù không có nghi thức thu nhận đồ đệ chính thức, nhưng quan hệ lại sớm đã xác định rồi.

Trần Vô Cực nói xong lại đi trở về, đang ngồi ở chỗ giữa, sức ảnh hưởng của tông sư dưới đài gần mười ngàn người là vô hạn, có người nói sinh ra tông sư, liền chạy tới.

Lý Dương bưng chén trà lên, chậm rãi đi đến trước mặt Trần Vô Cực.

Tiếng bàn bạc dưới đài trong nháy mắt nhỏ đi rất nhiều, vô số người kinh ngạc nhìn thẳng vào Lý Dương đang dập đầu dâng trà, mọi người mới đều tỉnh ngộ.

Đồ đệ Trần Vô Cực thâu nhận, dĩ nhiên là Lý Dương.

Trong nháy mắt, dưới đài trở nên sôi trào hơn, bất luận là sư chạm ngọc hay là người yêu thích đổ thạch, hay thương gia và người của công ty châu báo, đều bàn tán ầm ĩ.

Lý Dương bản thân trên đổ thạnh đã có thành tựu cực lớn rồi, hôm nay lại bái nhập tông sư, trở thành đại đệ tử khai sơn của tông sư, có thể đoán được tương lai sau này của cả giới thạch ngọc, Lý Dương đều chiếm giữ vị trí cực kỳ quan trọng.

Lý Dương bái nhập môn hạ của Trần Vô Cực, mọi người đều giật mình, không có bất gì bất mãn, cho dù là những người yêu thích đổ thạch cũng vậy.

Lý Dương là người đệ nhất trong giới đổ thạch không sai, nhưng dù sao không phải là tông sư.

Tông sư, chính là khát vọng không thể thành, Trần Vô Cực ngày nay công khai nhận Lý Dương làm đồ đệ, đã biểu lộ coi trọng hắn chỉ cần Lý Dương bằng lòng, Trần Vô Cực sẽ đem toàn bộ sở học cả đời truyền dạy cho hắn.

Rất nhiều người lúc này cũng đang cảm thán.

Bọn họ cảm thán vận may của Lý Dương, tuổi của Lý Dương.

Lý Dương chỉ hơn hai mươi tuổi, lúc người khác đang ở tuổi này vẫn là mới nhập môn, còn Lý Dương đã lộ ra tài năng, làm ra những thành tích khiến mọi người không ngờ tới.

Thậm chí Lý Dương đứng đầu một ngành nghề trở thành sự sống rất nhiều người ngưỡng mộ.

Bây giờ hắn lại bái nhập môn hạ tông sư, bây giờ còn rất khó nói thành tựu tương lai thế nào, nhưng mọi người có lòng tin rất lớn đối với hắn, cho dù không trở thành tông sư cũng trở thành đại sư giống như những người lão Hồng.

Đợi sau khi các lão tiền bối xuống núi, giới thạch ngọc tương lai nhất định là do Lý Dương làm chủ.

Trẻ tuổi như vậy có nền tảng tương lai, mọi người đối với Lý Dương ngoài hâm mộ ra, cũng chỉ có ghen tỵ.

Mặt Trần Vô Cực hơi mỉm cười, cầm chén trà của Lý Dương uống, quan hệ của hai người cũng chính thức xác nhận rồi, lúc này trong lòng của Trần Vô Cực chỉ có vui mừng, so với chuyện mình trở thành tông sư còn phải vui hơn.

Tới lúc này, đại hội tông sư của Trần Vô Cực gần như kết thúc.

Tiếp theo người của hiệp hội ngọc thạch Bình Châu tuyên bố công bàn bắt đầu, cư nhiên có rất nhiều người không lập tức lựa chọn nguyên thạch, mọi người vẫn còn đang đứng một chỗ bàn tán, nhớ lại sự thần kỳ của vòng tay Hắc Long lúc nãy.

Sau khi kết thúc đại hội tông sư, bọn người Trần Vô Cực cũng rời khỏi đài chủ tịch.

Chủ tịch hiệp hội ngọc thạch đang nghỉ trong căn phòng rộng đó, hôm nay rất nhiều nhân vật quan trọng, sau đại hội tông sư, Lý Dương cũng dẫn Vương Giai Giai và những người của Hoắc Tư tiên sinh vào, An Văn Quan và Sang Dala cũng theo vào, chính hai người họ tự mình cũng có tư cách vào trong.

- Trần, tông sư Trần chào ngài!

Bước vào phòng nghỉ, Hoắc Tư tiên sinh kích động chào hỏi Trần Vô Cực, ông dùng tiếng Trung của Túc Chân gọi làm mọi người sửng sốt, lập tức cười.

- Hoắc Tư tiên sinh, ông khách khí rồi, ông gọi thẳng tên tôi là được rồi!

Trần Vô Cực cười sảng một tiếng, đích thân kéo Hoắc Tư tiên sinh ngồi xuống bên cạnh mình, Hoắc Tư tiên sinh dù sao cũng là khách quốc tế, tuy không phải là người trong nghề.

Hoắc Tư lập tức lắc đầu

- Không dám, không dàm, đen của ông, vòng tay Hắc Long, thật, thật sự rất tuyệt vời, có thể để ta xem lại không?

Tiếng Trung mà ông nói, một chữ một chữ không dính vào đâu, nói rất khó khăn, nhưng ít nhất cũng biểu đạt được ý tứ.

Trần Vô Cực cười to nói:

- Ha ha, Hoắc Tư tiên sinh, chiếc vòng này không phải là của ta, là của Lý Dương, ông muốn xem, chỉ có thể tìm cậu ấy.

- Của Lý Dương? Mắt của Lý Dương bỗng sáng ngời lên, quay đầu nhìn Lý Dương, nghi hoặc hỏi:

- Cái long thạch đó?

Lý Dương mỉm cười gật đầu, hắn ở Toronto giải ra Phỉ Thúy loại long thạch không phải là bí mật gì, tất cả các chuyên gia tham gia đại hội đều biết, tất nhiên Hoắc Tư tiên sinh cũng biết.

Chiếc vòng tay Hắc Long đó, chũng chính là Phỉ Thúy loại long thạch của Lý Dương làm ra.

Lý Dương lại đem chiếc vòng tay ra để nhìn thấy vòng tay, Hoắc Tư tiên sinh lập tức dịch chuyển mục tiêu, hai mắt nhìn vào chiếc vòng tay của chứa hắc long.

- Ta, có thể, cầm nó không?

Ở bên này, Hoắc Tư tiên sinh vẫn nói tiếng Trung, bất luận tốc độ thế nào, cảm giác kỳ quái thế nào, ông mỗi lần biểu đạt tâm ý rõ ràng cái này rất không dễ.

Hoắc Tư tiên sinh lại rất ít đến Trung Quốc, có thể nói tiếng Trung như vậy, đủ để nhìn ra ông rất khổ luyện.

- Đương nhiên!...

Lý Dương hơi cười, đưa thẳng chiếc vòng tay qua.

Đang cầm vòng tay, Hoắc Tư tiên sinh cảm nhận được sự thần kỳ của đông ấm hạ lạnh, càng cảm thán con Hắc Long trong chiếc vòng, đây đúng thật là tài nghệ điêu luyện.

Hoắc Tư tiên sinh vuốt nhẹ lên chiếc vòng, còn vô cùng cảm khái.

Lý Dương vẫn chăm chú nhìn ông, chậm rãi gật đầu.

Trong mắt Hoắc Tư tiên sinh chỉ có thưởng thức, không có tham dục, điểm này là rất khó, gặp được bảo bối tốt như vậy, suy nghĩ đầu tiên trong lòng rất nhiều người chính là chiếm lấy cho mình.

Cho dù An Văn Quân và Sang Dala cũng không ngoại lệ.

Hoắc Tư tiên sinh lại không có, ánh mắt của ông trong suốt vẫn không ngừng khen ngợi sự thần kỳ của chiếc vòng tay này, nhưng không có bất cứ tham vọng, nói rõ ông là một đại sư chân chính, đại sư hào hùng.

Hoắc Tư tiên sinh vẫn vuốt lên một góc của chiếc vòng, sờ nhẹ nhàng, không lâu, mắt của ông lại trừng lên, mọi người xung quanh đang trò chuyện cũng ngừng lại, tất cả đều nhìn vào tay của ông.

Xác thực nói mọi người chú ý là vòng tay trên tay ông.

Con Hắc Long bên trong vòng tay, sau khi từ trong vòng tay chầm chậm xông ra vật chất màu đen nhanh chóng biến lớn lên, biến thành trong suốt, không lâu, trên chủ tọa đài xuất hiện con Hắc Long trong suốt.

Lần này, ngay cả Lý Dương cũng kinh ngạc.

Trước đây Hắc Long xuất hiện là vì vật chất màu đen trong cơ thể hắn, nhưng lần này, vật chất màu đen trong cơ thể hắn rõ ràng không có ra ngoài, Hắc Long lại tự mình xuất hiện.

Lý Dương khai mở năng lực đặc biệt nếu không phải trong cơ thể Hoắc Tư tiên sinh không có sợi màu đen như vậy giống như trong cơ thể hắn, Lý Dương cũng hoài nghi đối phương cũng giống như mình cũng có năng lực đặc biệt giống như vậy.

Qua khoảng ba phút, Hắc Long trong suốt lại trở vào trong vòng tay, di chuyển rất thích thú.

- Thần kỳ, rất thần kỳ, tông sư Trần, rốt cuộc sao ngài làm được?

Hoắc Tư tiên sinh lớn tiếng khen ngợi, Hoắc Long trong suốt không phải là lần đầu tiên xuất hiện, Hoắc Tư tiên sinh ngược lại không có suy nghĩ khác.

- Hoắc Tư tiên sinh, sao ngài làm được?

Lão Hồng đột nhiên tiến lên, giật mình hỏi, chỉ có bọn họ biết, Hắc Long trong suốt này hôm nay mới có thần kỳ, trước đây đều không có.

- Tôi, tôi chính là sờ lên như vậy, không có làm gì?

Hoắc Tư tiên sinh ngẩng đầu, trên mặt đám người xung quanh đều khiếp sợ, lão Hồng lại tiếp lấy vòng tay, cẩn thẩn lật xem.

Qua một lúc, lão cũng học theo Hoắc Tư tiên sinh, vuốt nhẹ một chút lên đầu, qua khoảng mấy phút, Hắc Long trong suốt lại xuất hiện, trên vòng tay lượn vòng di chuyển

Lý Dương há hốc mồm.

Lão Hồng cũng có thể gọi Hắc Long ra, nói Hắc Long này trong suốt không phải là do sợi màu đen bên trong, hoặc là nói, bất cứ ai chỉ cần dùng cách sờ lên, thì có thể triệu hồi Hắc Long ra, tựa như bài Tử Cương Huyễn Ngọc.

Về phần tại sao lại như vậy, lúc này ngay cả Lý Dương cũng không nghĩ thông.

Trần Vô Cực, lão Tề, lão Tống, còn có Phỉ Thúy Vương cũng đều đi qua.

Mấy người cũng đều khen ngợi, cuối cùng nhất trí cho rằng, Hắc Long trong suốt này hẳn là chiếc vòng tay có năng lực vốn có, Trần Vô Cực cũng không phát hiện, hôm nay Lý Dương và Hoắc Tư tiên sinh cùng đem cái năng lực này khai triển ra.

Đây là chuyện tốt, thần khí như vậy ảnh hưởng càng lớn, cũng làm cho Trần Vô Cực càng thêm nổi danh.

Mấy người cùng khen ngợi Hắc Long, cuối cùng mới không nở đêm chiếc vòng tay giao trả lại cho Lý Dương, chiếc vòng tay này cuối cùng là đồ vật của Lý Dương...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như goc tuong dep, ao khoac rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.