Siêu đại gia trong trường học

Chương 5

Hai người dường như không nhìn thấy Lâm Dật mà trực tiếp đi về phía cửa hàng bán điện thoại ở bên cạnh. Mặc dù không biết bọn họ đang làm gì nhưng trong lúc nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, trên mặt Lâm Dật vẫn thấy có chút không vui.

Những lời nói vô tình mà An Hinh nói với Lâm Dật trong điện thoại trước đó càng khiến cậu nhìn rõ hiện thực. Nhưng suy nghĩ lại thì mới thấy đây cũng là việc tốt. Ít nhất thì cậu có thể dùng mấy nghìn tệ để bản thân nhìn rõ được mặt thật của một người con gái.

Hiện giờ, cậu đã không thiếu tiền nhưng An Hinh lại là người con gái khiến cậu nhìn thấu được.

“Anh yêu à! Đợi lát nữa anh nói sẽ mua cho em loại túi mới nhất đó nhé”.

“Yên tâm đi, đợi anh lấy được điện thoại rồi sẽ lên tầng chọn với em, được không”.

Lưu Minh vừa nói rồi vừa sờ mó lên đôi chân của An Hinh mà không chút kiêng kị gì. Đột nhiên ánh mắt của hai người nhìn về Lâm Dật đang ngồi trong khu nghỉ ngơi. Hắn ta bật cười rồi dúi người vào An Hinh ở bên cạnh.

“Ôi! Đây chẳng phải là Lâm Dật sao? Sao vậy, không có tiền nằm viện nên bị tống cổ ra ngoài rồi à?” Lưu Minh ôm An Hinh rồi nghênh ngang bước đến trước mặt Lâm Dật, khuôn mặt tràn đầy vẻ châm biếm nói với Lâm Dật.

“Lâm Dật! Anh đừng đến đây mà làm mất mặt nữa, tránh để người ta nói học sinh trường này như ăn xin vậy”. An Hinh nói xong thì cố ý lấy điện thoại mới nhất ra giơ đi giơ lại.

Lâm Dật nhìn cô ta, trong lòng vẫn còn chút gì đó đau xót. Dù sao thì đây cũng là người mà cậu từng yêu thật lòng. Trong lúc tình cảm đang dâng trào chua xót thế này, có những lời cậu thật sự không nói ra được.


 
Nhưng ánh mắt mà An Hinh nhìn mình là gì đây? Một kẻ ăn mày? Một con chó? Lúc mà mình hết giá trị lợi dụng thì cô ta đá văng mình.


 
“Nói đi, có phải là đến đây phát tờ rơi để kiếm chút tiền viện phí không? Không sao, để anh giúp chú, chú đưa cho anh hai tờ, anh sẽ đến đó giúp chú”. Nhìn đống đồ trên tay Lâm Dật, Lưu Minh còn tưởng rằng cậu ấy đến đây phát tờ rơi.

“Tôi đến đây để mua điện thoại”. Lâm Dật trả lời một cách điềm tĩnh.

Cậu không muốn có bất cứ liên quan gì đến Lưu Minh, kể cả An Hinh cũng vậy. Những chuyện trước đây cậu không muốn nhắc lại nữa.

Hành động này của cậu khiến An Hinh thấy không vui chút nào. Cô ta đã mặc định Lâm Dật là một con chó, là con chó biết nghe lời. Lúc trước cứ suốt ngày trước mặt cô rồi tìm cách lấy lòng, cô ta đã quen với cảm giác này rồi.

Nhưng giờ đây, Lâm Dật lại không nói một lời, giống kiểu mình và Lâm Dật là hai người lạ không có chút liên quan gì với nhau. Sự kiêu ngạo trong lòng khiến cô ta không thể chấp nhận được những điều này.

Cô ta nhìn Lâm Dật với vẻ mặt khinh bỉ.

“Lâm Dật! Đừng tưởng là tôi không biết. Anh vẫn luôn theo dõi chúng tôi có phải không? Lưu Minh lấy tiền của anh nên anh không cam tâm đúng không? Vì vậy mà anh định đòi số tiền đó ở đây chứ gì?”

Lưu Minh nghe thấy thì bật cười, nói: “Lâm Dật! Nếu đúng là như vậy thì tao phải nói lời xin lỗi rồi. Điện thoại tao đã mua cho An Hinh rồi nên tiền của mày cũng không còn nữa. Thế nên mày tìm tao để đòi thì cũng vô dụng thôi. Nhưng nếu mày tự nhận mình là kẻ ăn mày thì cho mày hai trăm tệ cũng không phải không được. Dù sao thì sức khỏe mày cũng yếu mà”.

Nói xong, Lưu Minh lấy ra hai đồng tiền đỏ trong tay rồi trực tiếp ném trên đất.

“Thật ngại quá! Tay hơi trơn nên mày phải tự nhặt lên rồi”.

Nhìn hai tờ tiền trên đất mà Lâm Dật không nhịn được cười. Nếu là trước đây thì có lẽ cậu sẽ vì nó mà khom lưng chống gối mà cúi thấp đầu. Nhưng bây giờ cậu sẽ không phải làm như vậy nữa.

“Sao vậy? Chẳng phải mày rất cần tiền sao, nhặt lên là có rồi kìa”. Lưu Minh nói với giọng châm biếm.

Lâm Dật biết là bố của Lưu Minh làm về bất động sản. Chính vì mấy năm gần đây bất động sản rất hot nên bố của hắn cũng nhắm vào ngành này nên đã mua thêm mấy tòa mới.

Nếu như Lâm Dật đoán không nhầm thì nhà Lưu Minh giờ chắc cũng phải có tiền tỷ.

Trước đây thì Lâm Dật không có cách nào để đối kháng với hắn ta. Nhưng giờ đây cậu đã không còn là Lâm Dật ngày trước nữa rồi.

“Cậu giữ lại cho mình đi. Còn nữa An Hinh, tôi xuất hiện ở đây là quyền tự do của tôi, đây không phải là nhà của các người. Tại sao tôi không được đến đây?” Lâm Dật không chút khách khí mà đáp trả lại.


 
Thấy Lâm Dật không tôn trọng mình nên bản mặt đắc ý của Lưu Minh lúc này cũng có chút biến đổi. Hắn ta nhìn chằm chằm vào Lâm Dật, đang định mở miệng mắng người thì bị An Hinh kéo lại.

Đúng lúc này, nữ nhân viên trước đó bán điện thoại cho Lâm Dật bước lại. Cô đến đây là vì ban nãy căng thẳng quá mà quên mất gửi tặng Lâm Dật món quà nhỏ trong hoạt động tri ân khách hàng của cửa tiệm.

Lưu Minh thấy nữ nhân viên bước lại, còn tưởng Lâm Dật là nhân viên của cửa hàng đó nên lại bắt đầu ra oai.

“Cửa hàng của các cô tuyển người kiểu gì vậy? Loại người không coi ai ra gì như này mà không mau đuổi hắn đi. Tôi nói cho cô biết, nếu các người muốn tiếp tục kinh doanh thì đuổi ngay hắn đi cho tôi”.

Nữ nhân viên sững người ra, sau đó lộ ra nụ cười lịch sự.

“Thật ngại quá! Anh Lâm đây là khách quý của cửa hàng chúng tôi chứ không phải là nhân viên”.

“Khách quý á? Thằng nhãi này mà cũng được gọi là khách quý?” Lưu Minh ôm bụng cười ha hả.

“Cô à, tên Lâm Dật này có mối quan hệ gì với cô vậy? Mà sao cô lại đi giúp hắn. Cái điện thoại này cứ coi như bán hắn đi thì cũng chưa chắc có mua nổi không?” An Hinh cũng ở bên cạnh phụ họa.

“Là như này ạ! Ban nãy anh Lâm đây có mua hai chiếc điện thoại ở chỗ chúng tôi. Lần này tôi đến là muốn tặng món quà của chúng tôi cho anh ấy”. Nói xong, nữ nhân viên đưa cho Lâm Dật chiếc hộp trong tay.

“Anh Lâm! Ban nãy anh mua với số tiền hai mươi vạn nên cửa hàng chúng tôi gửi tặng anh một bộ bát gốm sứ”. Nữ nhân viên vừa nói vừa dùng ánh mắt khinh khỉnh nhìn về phía đám người Lưu Minh.

“Đúng là buồn nôn! Để trêu tức chúng ta, không ngờ hắn lại đi mua chuộc nhân viên ở đây”. Ánh mắt mà An Hinh nhìn Lâm Dật lại càng thêm phần khinh bỉ, sau đó cô ta kéo Lưu Minh rời đi.

Lưu Minh không tin là Lâm Dật có thể một chốc lấy ra được hai mươi vạn. Hắn ta cũng cảm giác Lâm Dật đã thương lượng trước với nữ nhân viên kia rồi.

“Anh yêu à, may mà em sớm rời khỏi tên nhãi đó. Thật không ngờ hắn lại là loại người đó”. An Hinh ôm cánh tay Lưu Minh, vẻ mặt thân mật nói.

Tâm trạng Lưu Minh cảm thấy vô cùng phức tạp, hắn buông tay của An Hinh ra.

“Anh yêu, anh đừng tức giận! Sau này anh muốn xử lý hắn thì vẫn còn cơ hội cơ mà”.

Nhìn dáng vẻ nóng ruột của An Hinh mà trong lòng Lâm Dật cũng cảm thấy vui mừng đôi chút.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 72 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như biet du la hanh phuc, nhung dieu da duoc duc phat tien doan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.