Siêu đại gia trong trường học

Chương 7

Trương Dương sau khi cầm được chiếc điện thoại thì đột nhiên hỏi Lâm Dật một câu.

“Chuyện nhà cậu giải phóng mặt bằng, An Hinh có biết không?”

“Không! Tớ chuẩn bị nói cho cô ấy, chỉ có điều, trước đó cô ấy đã nói cho tớ biết một tin mà tớ không thể ngờ được”.

Trương Dương cảm thấy mình không nên nhắc đến việc đó vào lúc này, rõ ràng là cậu ấy không biết nên làm thế nào.

“Chết tiệt! Cái loại con gái đó đúng là hám lợi, nếu không thì sao cô ta phải đi bám lấy thằng Lưu Minh kia?” Tống Phán Tử nói đùa một câu.

“Cũng không thể nói thế được. Dù sao thì Lưu Minh cũng không phải hạng người bình thường. Gia sản nhà nó không phải là thứ mà mấy người chúng ta có thể so sánh được đâu”. Lý Hạo bất đắc dĩ, nói.

“Tình cảm thì khác chứ. Lâm Dật của chúng ta đối với An Hinh là tình cảm như nào, cậu ấy chỉ hận nỗi không thể khắc tên cô ta lên tay thôi.” Trương Dương nói chen ngang vào.

Nhìn thấy mấy người đang bàn luận, trong lòng Lâm Dật thấy vô cùng phức tạp. Nếu như nói cho họ biết chân tướng sự việc, vậy thì mọi thứ sẽ trở nên thế nào?

“Không nói chuyện này nữa! Nhân lúc đang vui, chúng ta giúp Lâm Dật đi giải đen một chút. Đi lối cổng sau rồi đi hát nhé”. Trương Dương đột nhiên đề xuất.

Mấy người vừa nghe thấy thế thì lập tức đồng ý.

Ở cổng sau của trường có một phố đồ ăn vặt. Đồ ở đây không những giá cả rẻ mà hương vị cũng rất ngon, là nơi mà những thanh niên ở gần thích đến nhất.

Sau khi giải quyết xong một số chuyện nhỏ nhặt, mấy người cao hứng đi phía cổng sau đến cửa tiệm đó. Họ ngồi trên ghế đơn giản, sau đó gọi ngay món đồ nướng. Trương Dương lấy ra một két bia lớn rồi nghiêng ngả đi tới.


 
“Hôm nay cả nhóm ăn uống tớ bao hết. Chúng ta phải chúc mừng và chúc cho Lâm Dật sớm tìm được bạn gái còn đẹp hơn cả An Hinh”.


 
Mấy người nghe thấy thế thì đều cầm chén rượu trong tay lên chúc mừng.

Lâm Dật đột nhiên nhớ đến lời dặn dò của Sở An Nhiên là mình không được uống rượu. Nhưng hôm nay cậu quá vui mừng.

“Lâm Dật! Cứ coi như hiện giờ cậu là người có tiền rồi nhưng có một chuyện tớ phải nhắc nhở cậu. Chúng ta làm người thì phải biết điều, không được ỷ vào mình có chút tiền là giống như thằng khốn Lưu Minh. Đến lúc đó cậu đừng có trách anh em ‘xử lý’ cậu đấy”. Trương Dương mượn rượu để nói một câu.

Lưu Minh học cùng lớp với bọn họ nên ngày thường ít nhiều cũng bị bắt nạt.

“Chẳng phải là ỷ vào mình có cái xe hay sao, thế nên mới hống hách ở trường như vậy”. Tống Phán Tử không khách khí mà nói một câu, tiếp đó là nuốt ực hai miếng thịt nướng vào bụng.

“Cái xe đó của hắn bao nhiêu tiền?” Lâm Dật hỏi với sắc mặt hoài nghi.

“Không rõ nữa, nghe nói là hơn ba mươi vạn”. Nhìn thấy Lâm Dật với sắc mặt nghiêm túc, Tống Phán Tử khẽ ho một tiếng.

“Tớ nói này, không phải là cậu muốn có một chiếc đó chứ? Chuyện này không làm được đâu. Nhà người ta có tiền, còn chút tiền này của cậu là không dễ dàng mà có được”.

Lý Hạo cũng phụ họa vào nói: “Đúng vậy! Sắp tốt nghiệp rồi, cầm chỗ tiền này làm kinh doanh hay gì đó vẫn tốt hơn là cầm nó đi tiêu”.

Lâm Dật chỉ cười mà không nói gì. Bản thân cậu rất rõ mình đang ở trong hoàn cảnh như nào. Một trăm triệu trong túi, một chiếc xe mấy chục vạn thật sự không có gì đáng nói. Nhưng các anh em lại sợ mình xốc nổi nên có lòng tốt khuyên mình. Vì thế mà Lâm Dật tạm thời từ bỏ suy nghĩ đó.

Sau khi ăn xong đồ nướng, mấy người gọi xe đến KTV gần đó. Sau khi lên xe, Tống Phán Tử không yên tâm mà hích Lâm Dật một cái.


 
“Lâm Dật! Cậu đừng có mà làm chuyện ngốc ngếch đấy nhé! Nếu không thì anh em chúng tớ sẽ coi thường cậu đó”.

“Không đâu không đâu! Hiện giờ tớ cũng không biết lái xe, hà tất phải lãng phí số tiền đó”.

Nghe thấy Lâm Dật nói như vậy, mấy người mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Rất nhanh xe đã đến được cổng của KTV, mấy người thanh toán rồi đi lên tầng. Sau khi đặt một phòng bình thường rồi mọi người vào hát.

Sau một phen náo nhiệt, mấy người đột nhiên cảm thấy có chút thương cảm. Dù sao thì thời gian ở cùng nhau cũng cách lúc tốt nghiệp không còn nhiều nữa.

Bốn người dựa vào nhau, họ bật hát đi hát lại mấy bài về tình nghĩa anh em. Sau khi hát mệt rồi, Lý Hạo đứng dậy nói đi lấy hai thùng rượu đến tiếp tục uống.

“Hay để tớ đi cho”. Lâm Dật ngăn Lý Hạo lại, cười nói để mình đi.

Lý Hạo gật đầu để Lâm Dật đi ra ngoài.

Lâm Dật đi đến trước quầy rồi hỏi nhân viên ở đó.

“Cô ơi, xin hỏi ở đây loại rượu đắt nhất là loại nào?”

“Là loại Hoàng Gia ạ! 8000 tệ một thùng. Nếu như mua nhiều thì sẽ được rẻ hơn”.

Lâm Dật cười rồi trực tiếp lấy hai thùng.

Người trước quầy có chút bất ngờ. Bởi vì bình thường có rất ít học sinh sinh viên chủ động mua nhiều như vậy. Nhưng thiếu niên trước mặt này, thoạt nhìn không giống người có tiền lắm.

“Phải rồi! Còn một việc nhỏ mong cô giúp đỡ. Lát nữa khi mang rượu vào trong đó, các cô cứ nói là rượu do quán tặng nha”.

Nhân viên trước quầy không hiểu chuyện gì nhưng nghĩ đến đây là yêu cầu của khách hàng nên vẫn đồng ý. Rất nhanh, các nhân viên liền chuyển hai thùng rượu vào trong phòng hát của Lâm Dật.

Lâm Dật bước vào sau một bước. Lúc đến cửa phòng hát, nghe thấy tiếng hò hét của Tống Phán Tử thì cậu không nhịn được cười, ghé sát vào tường ở hành lang nghịch điện thoại.

Dù sao thì đây cũng không phải là hãng điện thoại thường nên trong mắt của mấy người đẹp đi qua, Lâm Dật tất nhiên trở thành điểm hút rồi. Bỗng nhiên một thân hình đẹp xuất hiện trước mặt Lâm Dật, đôi mắt trong suốt không ngừng nhìn cậu.

“Hotboy! Có lửa không?” Người đẹp đó ghé sát lại, tay cầm điếu thuốc hỏi Lâm Dật một câu.

Lâm Dật sững người ra, sau đó vẫn lấy ra bật lửa ở trong túi mình. Mặc dù cậu rất ít khi hút thuốc nhưng lúc nào cũng mang theo bật lửa.

“Hãng điện thoại thì đẳng cấp đấy nhưng cái bật lửa này có chút không hợp với thân phận lắm”. Cô gái mỉm cười một cái rồi ném bật lửa về phía Lâm Dật.

Mặt của cô ta rất đẹp, trong cái đẹp đó còn toát lên vẻ chín chắn và gợi cảm.

Lâm Dật không kìm nổi mà liếc nhìn thân dưới của cô ta một cái. Xem ra, nơi gợi cảm nhất của cô ta không chỉ có khuôn mặt, mà thân hình lồi trước lõm sau kia mới khiến Lâm Dật không kìm nổi.

“Muốn làm một hơi không?” Cô gái nói rồi đưa điếu thuốc trong miệng ra.

Trên điếu thuốc đó vẫn còn lưu lại vết son màu đỏ đậm của cô gái đó.

Lâm Dật có chút kích động khó hiểu, cậu muốn cầm lấy nhưng lại không dám. Sau khi đứng tại chỗ đờ ra mấy giây rồi mới chầm chậm giơ tay định nắm lấy điếu thuốc của cô gái nhưng lại bị cô ta đoạt lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 72 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như dan y bai tho song chi tiet danh cho cac teen 2k2, so sanh hai doan van trong nguoi lai do song da sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.