Siêu đại gia trong trường học

Chương 89





Chương 89

“An Hinh?” Nhìn thấy ID này, Lâm Dật không kìm nổi mà nhau mày. Trong trận PK ban nãy mình đã đánh bại cô ta, sao giờ cô ta lại gửi lời kết bạn làm gì? Ngẫm nghĩ một lát, Lâm Dật vẫn ấn vào chấp nhận, đồng thời cậu cũng mở vào tin nhắn Lâm Mai Mai trả lời mình.

“Anh Mã Nghị! Đây là số wechat của em, nếu anh có thời gian thì add nick em nhé, em online suốt”. Ở cuối cùng là dãy số điện thoại.

“OK”. Lâm Dật trả lời đơn giản lại một câu, đồng thời tin nhắn của ‘Hinh Hinh thuần khiết’ cũng gửi đến.

“Anh Mã Nghị hư quá, ban nãy đánh người ta mạnh thế, không nể tình chút nào cả. Thể diện của người ta đều bị anh làm cho mất hết rồi đây này”.

Mất thể diện ư? Trong trận PK ban nãy, chỉ tính riêng đám cường hào tặng quà cho An Hinh, sau khi phân chia các kiểu thì An Hinh vẫn lấy được mười vạn. Nếu như vậy mà cảm thấy mất thể diện vậy thì biết bao người trong thiên hạ đều muốn như thế rồi.

“Ừm! Vậy cô add nick tôi có chuyện gì không?” Lâm Dật châm điếu thuốc rồi trả lời lại.

“Ai ya! Không có chuyện gì thì không thể add nick của anh sao? Chẳng phải người ta đều nói ‘không đánh không quen’ sao. Mặc dù hôm nay anh đánh người ta nhưng em vẫn cảm thấy anh rất có sức hút, em muốn kết bạn với anh có được không?” Lần này An Hinh gửi đến là một đoạn thoại. Giọng nói ỏn à ỏn ẻn khiến toàn thân Lâm Dật nổi da gà, điếu thuốc trong miệng thiếu chút nữa rơi xuống giường.

“Có chuyện gì thì cô mau nói đi, tôi phải đi ngủ rồi”. Lâm Dật không định có bất cứ giao thiệp nào với An Hinh. Đặc biệt là khi cậu phát hiện ra An Hinh xuất hiện trước mặt cậu với hai bộ mặt khác nhau khiến cho thiện cảm khó khăn lắm mới có lại được thì lúc này đã hoàn toàn tan biến rồi.

Nói xong, cậu định tắt phần mềm này đi.

“Đợi chút anh Mã Nghị! Anh có tiện để lại cách thức liên lạc không. Người ta nhìn thông tin của anh thì viết địa chỉ là Nam Đô. Người ta là sinh viên của đại học ở Nam Đô đấy, có thời gian em muốn mời anh đi uống rượu, được không?” Lần này giọng nói của An Hinh tràn đầy mê hoặc, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘sinh viên, như kiểu sợ Lâm Dật không biết vậy.

“Uống rượu xong rồi thì sao?” Ngón tay Lâm Dật do dự một lát nhưng cậu vẫn gửi tin nhắn đi.

“Ôi…Vậy anh muốn làm gì, muốn gì vậy…” Nghe giọng nói õng ẹo của An Hinh mà Lâm Dật thở dài một cái rồi thoát khỏi ứng dụng đó. Cậu ném điện thoại sang một bên, nằm trên giường với vẻ mặt phức tạp.

Một đêm không ngủ…Sáng sớm hôm nay, nếu không phải là Tưởng Dao đích thân đến gọi Lâm Dật dậy thì khéo cậu còn định ngủ đến tận chiều.

“Chuyến bay của sếp Hà đã cất cánh vào sáng sớm hôm qua, dự tính sẽ đến Nam Đô vào buổi chiều. Buổi tiệc tối sẽ tổ chức tại Hà gia, thiếu gia có cần chuẩn bị thêm gì nữa không?” Tưởng Dao mặc bộ đồ công sở màu đen, trông vô cùng hút mắt và quyến rũ.

“Bố mẹ của tôi đâu rồi, tôi định chiều nay dẫn họ đi mua ít quần áo, cô thấy hãng nào là phù hợp?” Đến bây giờ Lâm Dật vẫn còn nhớ, lúc mấy người xuống xe, bố mẹ nuôi của mình vác trên vai túi đậu phộng rồi đến phân phát hết cho đám quản gia và người giúp việc đợi ở cổng. Không phải cậu chê bố mẹ nuôi của mình không gọn gàng mà cậu cảm thấy lần đầu tiên gặp bố mẹ đẻ của mình thì ít nhiều cũng phải dễ coi một chút.

Dù sao thì vợ chồng Hà Chấn Đông đã coi trọng như vậy thì phía mình cũng không nên thể hiện ra vẻ bất cần, ít nhiều cũng không thể để mất đi lễ nghi.

Tưởng Dao cười nói: “Thiếu gia yên tâm! Chuyện này sao phiền đến cậu ra tay chứ, quần áo tôi đã mang đến rồi, hai bác đang thay đồ ở trong phòng của mình rồi”.

Tại phòng khách tầng một, ông Lâm Trực Cương và bà Liễu Quế Hoa được người giúp việc đỡ xuống tầng. Họ đều cảm thấy có chút không tự nhiên, khi xuống tầng thì đứng trước mặt Lâm Dật và Tưởng Dao.

Tưởng Dao chuẩn bị cho ông Lâm Trực Cương bộ quần áo màu đen, đúng kiểu phong cách áo vải Giang Nam, dưới chân đi đôi giày vải màu đen. Kết hợp với khuôn mặt rạn dày sương gió, mái tóc cũng kiểu mới, thoạt nhìn có cảm giác như gió thổi ở bến Thượng Hải, vừa giản đơn nhưng không mất đi vẻ chín chắn.

Còn bà Liễu Quế Hoa thì mặc rườm rà hơn chút. Vì thường ngày bà hay lao động chân tay nên thân người cũng không phải là béo. Tưởng Dao chọn cho bà bộ áo dài màu tím sẫm màu, kích cỡ vừa người. Mái tóc bạc trắng được búi cao, trên tay, trên cổ đều đeo vòng và dây chuyền trân châu, trông cũng vô cùng hút mắt. Thoạt nhìn bà đã bớt đi phần nào vẻ mộc mạc của người nông thôn mà giờ đây đã tăng thêm phần nào khí chất cao quý.

“Quả nhiên là người đẹp vì lụa, cảm giác cứ như đã biến thành người khác vậy. Nếu như bố mẹ mà đi trên đường khéo con không dám nhận nữa”. Lâm Dật thầm khen ngợi.

“Cái thằng nhóc này, không nhận bố mẹ thì mày định nhận ai hả?” Ông Lâm Trực Cương vừa mở miệng thì khí chất bến Thượng Hải mà ban nãy Lâm Dật khen giờ đã tan thành mây khói.

“Cái gì nhỉ…Dật Dật à! Đậu phộng mà bố mẹ chuẩn bị mang đến cho bố mẹ đẻ của con, lúc tối mà đi thì con đừng quên nhé. Đường xa mang đến đây cũng phải để cho người ta nếm thử nữa chứ”. Bà Liễu Quế Hoa vội dặn dò.

Mặc dù không biết vợ chồng Hà Chấn Đông có thích ăn đậu phộng không, dù sao đây cũng là tấm lòng của bố mẹ nuôi. Hơn nữa nhà họ cũng không thiếu thứ gì, tặng chút đặc sản quà quê, biết đâu lại có hiệu quả không ngờ.

Mấy người ăn cơm sáng xong thì ngồi ở phòng khách nói chuyện. Tưởng Dao cứ như con dâu tương lai, cô ngồi bên Lâm Dật rồi chú ý lắng nghe, thỉnh thoảng còn gật đầu rồi chen vào vài câu khiến cho bố mẹ Lâm Dật đều bật cười.

Lúc này, ánh mắt của ông Lâm Trực Cương sáng quắc như bóng đèn nhìn chằm chằm lên mặt Lâm Dật, như muốn nói, đây là cô con dâu tốt đó. Nếu mày mà không biết nắm giữ thì bố sẽ lấy đế giày đập chết mày!

Trong lúc nói chuyện, Lâm Dật nhỏ giọng hỏi Tưởng Dao về chuyện lập nên kênh livestream. Nhưng điều bất ngờ là hình như Tưởng Dao không hoàn toàn tán thành với suy nghĩ này của cậu.

Cô trầm tư một lúc rồi nhỏ giọng nói bên tai Lâm Dật: “Nói thật với thiếu gia, kênh livestream vào hai năm trước thì hot thật, chứ bây giờ nó đang đứng trước khó khăn lớn nhất chính là lưu lượng streamer và người dùng bị trùng lặp. Theo như tôi biết thì hiện giờ các kênh livestream đều hạ giá, không có ai dám tiếp quản đồng thời đều ở trạng thái thua lỗ. Lúc này mà đầu tư vào ngành này, e là không lý trí lắm”. Những lời này của Tưởng Dao khiến Lâm Dật có chút sững người.

Không phải cậu sững sờ vì cái suy nghĩ vừa mới trỗi dậy trong cậu lúc này bị dội gáo nước lạnh mà vì cậu cảm thấy, Tưởng Dao lúc này lại đang toát ra một sức hút khác. Dường như khiến cậu quay về buổi chiều hôm đó. Dưới ánh nắng mặt trời, người con gái có học thức và năng lực xuất chúng đang giảng giải cho cậu rất nhiều điều.

Thấy Lâm Dật trầm ngâm không nói gì, Tưởng Dao khẽ cười rồi bổ sung thêm: “Nhưng nếu như thiếu gia vẫn thích làm liên quan đến mạng internet thì tôi thấy, chi bằng thử mấy dự án thể thao điện tử ở câu lạc bộ ý, biết đâu lại có kỳ tích”.

Thể thao điện tử ở câu lạc bộ? Lâm Dật theo bản năng định lắc đầu bởi tình hình trong nước rất hạn chế về mảng này. Dưới tình hình bản quyền tri thức không được kiện toàn, thể thao điện tử ngoài việc dựa vào tiền thưởng thi đấu và phát ngôn quảng cáo thì không có thu nhập nào khác. Chỉ có duy nhất livestream mới có khả năng đó. Mặc dù có được lượng người xem khủng nhưng vì thiếu vấn đề bản quyền nên dẫn đến việc không có lợi ích kinh tế thực sự. Đây rõ ràng là không đáng tin bằng kênh livestream sao?

Nhưng Lâm Dật nhìn ánh mắt của Tưởng Dao mà không kìm nổi, hỏi: “Tại sao vậy?”

Tưởng Dao cười, nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Lâm Dật: “Có một số ngành nghề xuất hiện không nhất định vì muốn kiếm tiền. Đây giống như việc công ty nào đó nhiều năm liên tiếp đều thua lỗ mấy trăm triệu nhưng vẫn đi đầu tư vào đội bóng. Mặc dù đội bóng chơi không tốt trong mùa giải nhưng vì ông chủ của họ lấy danh nghĩa lập nên vinh quang cho nước nhà nên đón nhận được rất nhiều tài trợ. Chỉ tính riêng cổ phiếu, trong ba năm nay đã tăng lên 8 tỷ. Đây vẫn chưa được coi là đầu tư lớn. Nếu so về lợi ích thì rõ ràng tổn thất về đội bóng cũng chỉ có mấy trăm triệu, quả thật là rất đáng.

Lâm Dật cứ ngơ ngác nhìn Tưởng Dao. Cuối cùng cậu cũng hiểu, tại sao một cô gái hơn hai mươi tuổi vừa mới tốt nghiệp chưa có kinh nghiệm làm việc mà có thể đảm nhận chức vụ giám đốc bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Hà thị với số lương năm lên đến hàng triệu tệ. Xinh đẹp và trí tuệ, không thiếu thứ gì.

Vợ chồng ông Lâm Trực Cương thấy Lâm Dật và Tưởng Dao nói chuyện vui vẻ thì hai người liền nhìn nhau, thầm hiểu ý rồi lấy cớ ăn sáng no nên muốn vào phòng nghỉ ngơi chút. Lúc này, Lâm Dật đột nhiên thấy điện thoại rung. Cậu cúi đầu nhìn thì lập tức nhau mày.

“An Hinh?”

———————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 123 lượt.

Powered by top10congty.com

loading...
DMCA.com Protection Status