Siêu đại gia trong trường học

Chương 91





Chương 91

Đó là chiếc áo khoác màu đen, thoạt nhìn thì không có gì bắt mắt nhưng nhìn lâu rồi mới thấy vẻ sang trọng của nó. Chất liệu gấm Vân Nam, nghệ thuật thủ công vô cùng rườm rà phức tạp cùng với sự tinh tế trong lựa chọn tơ tằm khiến cho chiếc áo trở nên vô cùng giá trị. Đồng thời phần eo cũng được xử lý khá công phu, rõ ràng trông bắt mắt hơn cả. Đường may tỉ mỉ, thủ pháp cắt cũng tinh tế, thoạt nhìn đúng là đồ thượng hạng.

Sau khi Lâm Dật mặc thử thì mấy nhân viên bán hàng ở đây đều sáng hết mắt lên.

“Cô ơi! Bạn trai cô rất hợp với kiểu gấm Vân Nam này, rất có khí chất hào phóng phong lưu”. Nữ nhân viên phụ trách ở quầy lễ tân nói với vẻ mặt khen ngợi.

“À, cậu ấy không phải là bạn trai của tôi”. Tưởng Dao thấy chột dạ, cô vội nói với vẻ mặt không cảm xúc.

“Thật ngại quá! Vậy là em trai của cô chăng. Em trai cô rất có khí chất, thoạt nhìn rất giống cô luôn”.

“Cậu ấy cũng không phải là em tôi”. Tưởng Dao có chút căng thẳng nhìn về phía cửa, lúc thấy không có ai ở đó thì mới thấy nhẹ nhõm.

“Vậy lấy bộ này nhé”. Lâm Dật nhìn vào gương và cũng thấy khá hài lòng về mình. Đúng là người đẹp vì lụa thật, câu nói này quả không sai.

“Bao nhiêu tiền vậy?”

“Tổng cộng là hai mươi ba vạn ạ”. Nữ nhân viên nói.

Bộ đồ này không đắt ở kiểu cách và thiết kế mà chủ yếu là toàn bộ phần vải đều dùng gấm Vân Nam. Gấm Vân Nam là loại gấm lụa được làm với kỹ thuật tốt nhất thời xưa, trước đây đều dùng làm long bào cho Hoàng đế, tấc gấm tấc vàng, câu nói này không khoa trương chút nào.

Cũng may là Lâm Dật có kinh nghiệm dạo phố với bà Tô Duyệt Như và Tô Mạch Nhiễm vào lần trước nên đã có sự chuẩn bị tâm lý nhất định đối với giá cả của những sản phẩm trong trung tâm thương mại rồi. Cậu chỉ liếc nhìn một cái rồi lấy thẻ ra thanh toán.

“Quẹt thẻ đi”. Tưởng Dao từ trong túi xách lấy ra thẻ ngân hàng rồi đưa cho nhân viên.

“Không cần đâu, tôi cũng có tiền đây rồi”. Lâm Dật nói rồi đưa thẻ đến tay của nữ nhân viên. Tưởng Dao vốn nhận lương của nhà mình rồi, sao lại để cô ấy bỏ tiền túi ra để mua quần áo cho mình được.

Thấy Lâm Dật cương quyết như vậy nên Tưởng Dao cũng không ép cậu.

Hai người vừa cầm quần áo đi ra cửa thì một người thanh niên mặc áo sơ mi hãng Burberry đang ôm một cô gái đẹp cũng đi lên trước. Sau khi nhìn thấy Tưởng Dao, người thanh niên đó hỏi với sắc mặt kinh ngạc: “Sếp Tưởng, sao cô cũng ở đây, dạo phố sao?”

“Đúng vậy”. Tưởng Dao lạnh lùng đáp một câu.

Nhưng còn Lâm Dật, khi cậu nhìn thấy người thanh niên kia đang ôm cô gái đẹp thì trong mắt cậu toát lên vẻ bất ngờ. Thật là tài quá đi, không ngờ lại gặp An Hinh ở đây. Lúc này, An Hinh mặc váy bó sát người màu đen, chân đi tất da chân màu đen, trang điểm đậm hoàn toàn không giống với dáng vẻ của một sinh viên đại học. Lúc cô ta ngẩng đầu lên, sau khi bất ngờ thấy vẻ đẹp của Tưởng Dao thì liền nhìn về phía Lâm Dật, nói với vẻ mặt khinh bỉ: “Ha ha, Lâm Dật, hóa ra hiện giờ anh là bộ dạng như này hả?”

“Bộ dạng gì?” Lâm Dật thản nhiên hỏi.

“Ý tôi nói là sao đột nhiên anh lại trở thành người có tiền, lại còn ở bệnh viện tốt như vậy, hóa ra là được phụ nữ bao nuôi. Thật không thể nhìn ra, anh là loại người vô liêm sỉ như vậy, vì tiền mà chuyện như này anh cũng làm ra được. Nếu như tôi nói ra chuyện tôi nhìn thấy hôm nay cho các bạn cùng lớp thì để xem sau này anh còn mặt mũi xuất hiện ở trường không?”

“Ồ, tùy cô thôi”. Lâm Dật nhún vai một cái, nói. Dù sao thì cũng sắp tốt nghiệp rồi, một khi rời cánh cổng trường đại học thì ai đi đường nấy, có mấy người là còn liên lạc với nhau đâu. Tùy ý An Hinh nói thế nào, Lâm Dật đều không muốn giải thích.

“Thật như vậy sao, sếp Tưởng?” Ánh mắt người thanh niên kia nhìn lên người Lâm Dật rồi hỏi Tưởng Dao: “Không ngờ cô lại tìm người nhỏ tuổi như này làm bạn trai của mình? Không phải là cố ý làm nhục tôi thế đấy chứ?”

“Liên quan gì đến anh sao?” Tưởng Dao nói với thái độ chán ngắt.

“À, dám làm nhưng không dám nhận kìa, chột dạ rồi?” Nhìn thấy người đàn ông bên cạnh mình nhìn Tưởng Dao với ánh mắt rạo rực thèm khát, An Hinh nói với giọng cay cú: “Có những người phụ nữ dựa vào chút nhan sắc của mình mà không cần đến sĩ diện, đi khắp nơi câu dẫn đàn ông. Vẻ bề ngoài thì giả bộ thanh cao lạnh lùng nhưng không ai biết được cuộc sống riêng tư thì vô cùng thác loạn”.

“Cô là ai?” Tưởng Dao nhìn An Hinh một cái, hỏi.

“Ha ha, cô không biết tôi nhưng chắc chắn biết chồng tôi là ai chứ? Đây chính là anh Tường- Diêm Thế Tường nổi tiếng Nam Đô với số tài sản lên đến hàng tỷ. Anh ấy có thể đứng đây nói chuyện với cô là nể mặt cô lắm rồi đấy. Cô đã không biết điều lại còn ra vẻ thanh cao, cái loại gì vậy”.

Tên Diêm Thế Tường này chính là tên công tước nickname anh Tường mà tối qua đã tặng gần mười vạn tiền quà cho An Hinh trong phòng livestream. Hắn ta là loại ăn chơi khét tiếng trong giới phú nhị đại. Dựa vào nhà mình có tiền mà vung tiền khắp nơi, những người con gái bên cạnh hắn cứ mỗi ngày thay một cô.

Hôm nay là ngày đầu tiên hắn ta và An Hinh gặp mặt. Tối hôm qua hắn giúp An Hinh trận PK trong phòng livestream nên An Hinh đồng ý là hôm nay đi uống trà xem phim với hắn, sau đó là đi đặt phòng khách sạn. Thật không ngờ vừa mới vào trung tâm thương mại thì lại gặp Tưởng Dao xinh đẹp lạnh lùng nổi tiếng khắp Nam Đô.

Diêm Thế Tường là bạn cùng lớp với Tưởng Dao ở Mỹ một năm, lúc đó hắn ta tìm đủ mọi cách để theo đuổi cô nhưng cô lại không thèm để ý đến. Điều này khiến Diêm Thế Tường vẫn luôn ôm hận trong lòng. Đặc biệt là sau khi hắn về Nam Đô cũng mấy lần mời Tưởng Dao đi ăn tối nhưng đều bị cô từ chối. Thật không ngờ hôm nay được gặp cô ở đây, hơn nữa cô còn bao nuôi một chàng trai trẻ, điều này khiến hắn ta cảm thấy như bị đánh một cái vào mặt, tâm trạng không vui chút nào.

Nhưng tính so sánh của phụ nữ thì lại càng đáng sợ hơn. An Hinh vốn giả bộ ở trước mặt Lâm Dật lâu như vậy là muốn lừa cho Lâm Dật hồi tâm chuyển ý tiếp tục thuận theo ý cô ta để cô ta lại có cơ hội moi tiền. Nhưng thật không ngờ Lâm Dật lại không để ý gì đến mình, sáng nay định gọi điện chế giễu Lâm Dật là mình giờ đây đã là bạn gái của Diêm Thế Tường nhưng không ngờ cậu ta còn không nghe máy. Điều này khiến bao nhiêu công sức cô ta bỏ ra giờ đây như cú đấm vào sợi bông, cảm giác trống rỗng không có gì cả.

Hôm nay lại gặp lại, hơn nữa còn nhìn thấy Lâm Dật và người con gái xinh đẹp xuất hiện cùng nhau nên cô ta không kìm nổi muốn trút hết oán hận trong lòng, đồng thời muốn chế giễu đôi gian phu dâm phụ này.

“Hiện giờ chúng tôi có việc phải đi, các người định tiếp tục ở lại đây sao?” Tưởng Dao nhìn An Hinh rồi thản nhiên nói.

“Ôi, chúng tôi đâu dám nhưng có loại người đúng là vô liêm sỉ, ban ngày ban mặt mà vẫn muốn đi câu kéo đàn ông của người khác, vậy thì cần gì cứ phải giả bộ vẻ thánh nữ cơ chứ?” An Hinh cười châm biếm, nói.

An Hinh không ngờ Tưởng Dao lại trả lời lại nên cô ta thấy rất vui, vui đến mức toàn thân run rẩy.

“Cô là bạn cùng lớp với Lâm Dật chăng? Một sinh viên mà không cố gắng học rồi tìm việc, suốt ngày cứ đặt điều bịa chuyện mà nghĩ là hay là giỏi. Nhưng ngoài những việc này, cô còn biết làm gì nữa?” Tưởng Dao nhìn An Hinh, ánh mắt có chút thương hại. Cô không muốn nói nhưng không có nghĩa là cô không nhìn ra.

Từ ánh mắt của Lâm Dật thì không khó phán đoán, cô gái ở trước mặt này chắc là cùng một người sáng nay đã gọi điện cho Lâm Dật. Nhưng một cô gái sao lại có hứng thú với cuộc sống riêng tư của người đàn ông lạ? Rõ ràng phải là bạn gái cũ thì mới vậy.

An Hinh không muốn mất đi thứ mà cô ta từng đánh mất, cô không thể chấp nhận được người con trai cô ta từng ‘đá văng’ giờ lại sống tốt hơn cô, hơn nữa mình lại trở thành người con gái bên cạnh bạn trai cũ. Cô nghĩ rằng, người khác sẽ coi cô là vật thay thế nhưng cô lại không thể từ bỏ người đàn ông đang mang lại cho cô cảm giác được hưởng thụ vật chất như anh Tường…..Đây mới là sự đáng thương của một người con gái.

“Đặt điều bịa chuyện? Tôi là loại người đó sao?” An Hinh chỉ vào Lâm Dật, khinh bỉ nói: “Hai người ban nãy ở trong cửa hàng vừa ôm vừa thơm hôn nhau, chúng tôi đã nhìn thấy hết rồi, sao trên đời này lại có loại đàn ông vô sỉ như anh cớ chứ, thế mà giờ lại muốn chối? Còn chối được nữa không?”

Gì mà vừa ôm vừa thơm? Lâm Dật với sắc mặt kinh ngạc, cậu cũng muốn được như thế với Tưởng Dao lắm, thậm chí còn muốn nằm trên đất làm những việc tuyệt vời hơn…Nhưng cũng cần người ta phối hợp nữa chứ?

“Con mắt nào của cô nhìn thấy chúng tôi ôm ấp thơm hôn nhau ở đây?” Tưởng Dao cười hỏi.

“Hai mắt tôi đều nhìn thấy rồi? Sao? Cô vẫn còn định chối à?” An Hinh ôm vai, dáng vẻ đắc ý nhìn đôi gian phu dâm phụ trước mặt, đột nhiên khóe môi cô nở nụ cười châm biếm, nhìn Tưởng Dao nói với vẻ mặt ngạc nhiên: “Tôi nhớ ra rồi, người con gái lần trước dạo phố với Lâm Dật không phải là cô, tôi nhớ nhầm rồi. Hóa ra Lâm Dật lại thay bạn gái nhanh như vậy, đúng là khiến người ta không thể ngờ đến được”.

———————–



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 122 lượt.

Powered by danhgiacongty.vn

loading...
DMCA.com Protection Status