Sốc! Sao bảo là show tài năng cơ mà

Chương 20: Nhiệt độ cao



Edit by tytydauphu on wattpad

Hơi nóng thấm vào lòng bàn tay.

Các lớp bùn đất hiện ra mất tự nhiên. Tầng trên đen đúa dính nhớp, tầng giữa hơi ẩm, chất đất ở tầng dưới cùng lại ngả màu xám, vài chỗ có vết nứt, giống như là bị nướng qua lửa.

—— nguồn nhiệt chôn dưới lớp bùn đất.

Toàn bộ khu vực bắt đầu nóng lên trước khi tuyển thủ hạ cánh ít nhất 2 tiếng.

Vu Cẩn nhíu mày, tất cả các manh mối rốt cuộc cũng được ghép lại hoàn chỉnh.

Môi trường khắc nghiệt trong vòng loại không phải mưa to gió lốc, mà là "lò nung" nhân tạo trong sân đấu kín.

Nhiệt độ vẫn đang không ngừng tăng lên.

Ekip sẽ loại bỏ và quyết định thứ tự của tuyển thủ trong vòng 24 giờ.

Nói cách khác, nhiệt độ sẽ tăng lên đến ngưỡng con người không thể chịu đựng được trong 24 giờ.

Ở vị trí ẩn nấp, Vu Cẩn nhanh chóng mở ba lô kiểm kê các trang bị hiện có.

Một cây súng kíp cải tiến, thân súng thô ráp đơn giản, nòng rỗng. Tổng cộng có 12 viên đạn chì, viên nào cũng đen như mực.

Vu Cẩn cố gắng nhét súng vào ba lô nhưng báng súng quá dài bị thò ra ngoài —— cậu đành bất đắc dĩ ôm ở trên tay.

Có vẻ sẽ không tìm được khẩu súng nào vô dụng hơn nó được nữa đâu.

Rõ ràng mang thể tích của ống phóng rocket, nhưng uy lực lại phụ thuộc vào kíp súng ở đuôi nòng, tuyệt đối không thể giúp cậu chống đỡ đến phút cuối cùng.

* Đậu: phần mô tả súng này khá khó hiểu nên mình tả theo ý hiểu về súng kíp gg tiếng Việt nhé. Nguyên văn là 明明有火箭筒的体积,威力却在热武器垫底

Vu Cẩn nháy mắt uể oải, khi mở túi trang bị ra lần nữa —— lại càng tuyệt vọng.

Đã qua 15 phút mà thứ duy nhất tìm được chỉ có một bó dây thừng, thanh Magie và ống hút.





Không có nước.

Trong môi trường có nhiệt độ cao, nước là tài nguyên nhất khan hiếm nhất.

Hiện tại vẫn là đêm tối, đồi núi với thảm thực vật thưa thớt khiến gió núi trở nên hơi lạnh.

Nhưng chờ đến khi mặt trời mọc, nước bốc hơi lên —— dựa theo tình hình nhiệt độ ngày càng tăng hiện tại, địa nhiệt cộng với ánh nắng mặt trời sẽ không khác gì tắm trong nước sôi, tuyển thủ nào cũng không thể sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt như vậy được.

Cậu không xác định được là chỉ có một khu vực hay toàn bộ bản đồ đều thế.

Bất kể là tránh nguồn nhiệt hay tìm nước, cậu đều cần phải rời khỏi nơi này.

Vu Cẩn nhanh chóng thu thập hành trang, đặt dù chung với các trang bị khác cẩn thận, sau đó đi sâu vào rừng ——

Đột nhiên cậu dừng lại, nhanh chóng nấp sau tảng đá.

Phía xa có tiếng bước chân truyền đến.

Trong phòng thu của Crowson, Axel còn đang hăng say bình luận về độ hạ cánh chính xác của nhóm thứ hai thì thình lình nhận được một thông báo.

—— người xem mãnh liệt yêu cầu cho tuyển thủ Vu xuất hiện 20 giây trở lên.

Axel đành phải tìm tọa độ của Vu Cẩn, khi hình ảnh chuyển tiếp thì không khỏi ngạc nhiên.

Camera được bố trí từ trước yên lặng chui ra từ đám rêu khô quắt.

Trong màn hình, ba tuyển thủ thuộc nhóm thứ hai đã lập đội, đang dò xét quanh chỗ Vu Cẩn ẩn nấp.

Axel lập tức cảm thấy hứng thú: "Quý vị khán giả, hiện tại ba tuyển thủ hiện đang ở rất gần điểm ẩn nấp. Chú ý, hai bên đều chưa tìm được nước. Dựa vào bản đồ mà chúng ta đã phân tích lúc trước, trong hoàn cảnh khắc nghiệt thiếu thốn đoan tài nguyên thì tổ đội mới là lựa chọn sáng suốt nhất."

"Chúng ta cùng xem tình hình của tuyển thủ Vu hiện tại —— một khẩu súng."

Axel cười: "Xem ra, tuyển thủ Vu phải giao súng ra mới được phép nhập đội. Xem ra chúng ta sắp được chứng kiến ván cờ kinh điển rồi. Sau khi nộp súng lên, 3 tuyển thủ cấp B này sẽ chấp nhận vị tuyển thủ " đảm nhiệm vai trò visual của Crowson ", hay là đổi ý loại luôn tuyển thủ Vu đây. OK, quay cận cảnh nào, tuyển thủ Vu sắp đi ra ——"

Trong màn hình, tiếng lách tách từ kíp súng bất chợt vang lên!

Lời của Axel bị tiếng viên đạn bật ra khỏi nòng cắt đứt, mặt đất nứt nẻ gần camera mini bắn tung lên ——

Không chỉ có 3 tuyển thủ đã tổ đội hoảng sợ, ngay cả Ứng Tương Tương đang điều chỉnh máy quay từ xa cũng bất ngờ.

Vu Cẩn dám nổ súng.

Đối diện có ba người, số lượng chênh lệnh quá xa.

Mặc dù Vu Cẩn có súng —— súng kíp lại không thể ngắm chính xác, kết quả bắn mục tiêu tĩnh của Vu Cẩn ra sao ai cũng biết.

Phát súng đầu tiên quả nhiên bắn trượt.

Cát bụi tan đi, camera chuyển hướng tới Vu Cẩn —— phát súng thứ hai đến nhanh hơn dự kiến, sau khi tấn công, Vu Cẩn đứng ở nơi sâu nhất của bóng đêm, đồng tử màu hổ phách ánh lên sự chuyên chú và lạnh lẽo.

Phát súng vừa rồi sượt qua bắp chân của một tuyển thủ, tâm bắn không đủ tạo thành thương tích. Bên đối diện đã nhanh chóng phản ứng lại che chắn cho cộng sự lui về phía sau.

Vu Cẩn không chút do dự bắn ra phát súng thứ ba, tay phải bỗng nhiên khẽ run lên.

Hầu như tất cả người xem đều cho rằng cậu đang khẩn trương, ngoài dự đoán, Axel lại không bắt lấy chi tiết này để trào phúng.

Môi Axel giật giật, nuốt xuống lời định nói ra.

Làm bình luận viên chuyên nghiệp, hắn đã thấy nhiều điều hơn khán giả rất nhiều. Tay phải của Vu Cẩn từ đầu đã không hề run, tuy rằng tâm ngắm rối tinh rối mù nhưng vẫn duy trì phối hợp với sức giật của súng.

Nháy mắt vừa rồi, không phải Vu Cẩn khẩn trương, mà là súng bị nổ.

Tỷ lệ súng bị nổ là dưới 1/1.000.000, nhưng trong tay Vu Cẩn lại là súng kíp.

Chỉ cần tăng lượng thuốc súng lên, khả năng nòng súng bị tổn hại là cực kỳ lớn. Nếu hắn đoán không nhầm, lúc này nòng súng phía trước đã bị vỡ.

Cây súng này đã thành vật vô dụng.

Đối diện Vu Cẩn, 3 tuyển thủ còn chưa rõ tình hình, quyết định rút lui để đảm bảo an toàn.

Lúc này người xem mới hiểu được chiến lược của Vu Cẩn.

Cậu muốn thanh tràng.

Tuy rằng ở thời điểm này, tổ đổi mới là lựa chọn tốt nhất —— nhưng Vu Cẩn không quan tâm, dùng số đạn ít ỏi để thanh tràng.

Hành động này rất mạo hiểm, nếu một trong ba người kia quay lại sẽ phát hiện ra ngay đối phương ngoài mạnh trong yếu, có thể sẽ loại Vu Cẩn ngay lập tức ——

Đúng lúc này.

Trong màn hình, một tuyển thủ mang theo nghi ngờ xoay người: "Tiếng súng không đúng lắm ——"

Giây tiếp theo, đạn chì đoàng một phát nổ bên tai bọn họ.

Phát thứ tư.

"Đậu, hắn nhặt được nhiều đạn lắm sao mà lãng phí như vậy?!" Người nọ hô to: "Rút lui!"

Trong núi nhanh chóng không còn bóng da ba người kia nữa.

Crowson.

Huyết Cáp đang quan sát bỗng nhiên mở miệng: "Thú vị, súng vỡ cũng dám bắn."

PD đang hít mây nhả khói giật mình: "Anh nói Tiểu Vu á? Từ từ, vừa rồi là súng...... súng súng súng vỡ?" PD lấy lại bình tĩnh, tấm tắc: "Tiểu Vu cũng gan thật."

Huyết Cáp mở miệng, phân tích hành động của Vu Cẩn vừa rồi: "Vị trí ẩn nấp của cậu ấy không tốt, trốn không thoát."

"Vì sao Tiểu Vu không tổ đội?" PD buồn bực.

"Cậu ấy muốn để dành thời hạn tổ đội đến cuối cùng." Huyết Cáp giải thích: "Cậu ấy muốn giữ được cấp A, nhất định phải sống đến cuối cùng."

PD bừng tỉnh. Một lúc sau, Huyết Cáp mới chậm rãi nói tiếp: "Kỹ năng dùng súng không tốt, kỹ thuật tránh né không tốt, nhưng có tham vọng, có khả năng phán đoán. Rất thú vị."





Trong ngọn núi.

Lực từ nòng súng vỡ đập vào khiến Vu Cẩn choáng váng, mảnh đạn vỡ cùng bụi đất đá vụn đánh vào mặt.

Cậu thấy hơi nhói lên, đưa tay trái cọ lên má, vết máu nhàn nhạt bị đầu ngón tay lau đi.

Vu Cẩn yên tâm.

Bị thương không nặng! Ít nhất không cần tìm thuốc!

Súng đã hỏng hoàn toàn, đạn còn thừa 8 viên. Vu Cẩn để lại 6 viên, cuối cùng vẫn không vứt súng đi —— này dù sao đây cũng là khẩu súng duy nhất của cậu, lúc cần thiết vẫn có thể dùng thay xẻng.

Lúc này nhiệt độ mặt đất đã bắt đầu bỏng cháy đế giày, thiết bị truyền tin trên cổ tay phải chợt lóe lên, hiển thị số lượng tuyển thủ đã hạ cánh.

493 người sống sót.

Vu Cẩn không rảnh để tìm hiểu vì sao mới mở màn mà 7 tuyển thủ đã phải rời sân.

Điều cậu biết rõ nhất lúc này chính là phải lập tức di chuyển. Sau khi vị trí bị lộ, một khi đối thủ tích góp đủ trang bị sẽ rất có khả năng quay lại bao vây diệt trừ.

Giữa rừng cây thưa thớt, những gốc cây khô kiệt không khác gì bóng quái vật, dưới ánh trăng mờ càng có vẻ dọa người.

Bóng tối yên tĩnh, nóng bức và thiếu nước khiến Vu Cẩn mơ hồ ù tai, cậu ép mình phải tập trung chú ý, phân tích toàn bộ thông tin mình đang có.

Theo tốc độ tăng nhiệt độ của khu vực này, những tuyển thủ ở đây đều sẽ nhanh chóng bị loại. Vòng loại sẽ không dồn tuyển thủ vào ngõ cụt, nên phải có quy luật nào đó. Nói cách khác sẽ có quy tắc nhất định để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt, hoặc là —— khu vực an toàn.

Thật bất hạnh, đến giờ cậu vẫn chưa tìm được khu vực an toàn.

4 giờ 10 phút, Vu Cẩn rốt cuộc cũng tìm thấy một túi trang bị khác đặt cạnh gốc cây dưới ánh trăng ảm đạm.

Mở túi ra, cậu mừng rỡ phát hiện công cụ có tác dụng sinh tồn đầu tiên —— một con dao khắc.

* không hiểu sao 2 hôm nay không đăng được ảnh lên.

Loại dao mà Vu Cẩn tìm được có đầu dẹt, mũi nhọn. Ở mình gọi là dao khắc gỗ.

Vu Cẩn nhanh chóng tìm được một cái cây đã gần chết, dùng dao nhọn cắm vào, đào ra, dùng ống hút làm đường dẫn, trải dù ra, dùng chất vải chống thấm để hứng.

Từng giọt nước nhỏ chảy ra từ thân cây giống như sự cứu rỗi trong không khí nóng cháy, Vu Cẩn vội vàng uống một hơi cạn sạch.

Nhờ nước mà năm giác quan đã khôi phục.

Lúc này nhiệt độ mặt đất đã không cách nào da trần chạm vào nữa, đế giày cao su cũng tỏa ra mùi khét.

Trên đồng hồ, số người bị loại không ngừng tăng lên.

Vu Cẩn cẩn thận dùng vải chống thấm giữ được một túi nước nhỏ. Tiếp tục đi về một hướng.

Phía trước là ngọn núi cao nhất.

Tính thời gian, lúc này đã gần sáng sớm.

Nếu muốn tìm được quy luật, ít nhất cậu phải có một tầm nhìn đủ rõ ràng.

Nếu không thể dùng may mắn tìm ra khu vực an toàn ——

Vu Cẩn liếc qua chiếc dù trong ba lô, đi thẳng tới hướng ngọn núi, không quay đầu lại.

Trong phòng thu Crowson.

Lúc này, nhiệt độ đã lên đến 72°, đã có nhóm tuyển thủ đầu tiên bị loại.

Axel rốt cuộc cũng chuyển hướng màn hình đến Vu Cẩn.

"Núi Bắc." Axel bình luận: "Hướng đi thật bất ngờ. Hiện tại có tổng cộng 370 tuyển thủ sống sót, chiến tuyến tập trung ở đường sông. Đương nhiên, tuyển thủ Vu không tham dự cũng dễ hiểu, mọi người đều biết khả năng dùng vũ khí của cậu."

"Thật đáng tiếc, tuyển thủ Vu không may mắn cho lắm, phương hướng cậu chọn luôn cách xa khu vực an toàn. Tất nhiên, may mắn cũng là một phần thực lực."

Ứng Tương Tương hơi nhướn mày.

Axel nhìn cô cười cười: "Hiện tại chỉ còn 10 phút là mặt trời mọc, thời gian chuẩn bị chiến đấu lâu nhất dành cho tuyển thủ Vu chỉ còn 1 tiếng nữa. 1 tiếng sau, nếu cậu ta không loại được tuyển thủ nào, chương trình sẽ loại cậu ta."

"Tôi thấy khó hiểu về quyết định của cậu ta. Gần chân núi phía Bắc đúng là có khu vực an toàn, nhưng đi xuống núi đến đó cũng phải 1 tiếng. Trừ khi cậu ta ăn may diệt được một người mới không bị loại —— à, tiền đề là cậu ta phải ăn may."

Ứng Tương Tương bình tĩnh nói: "Tuyển thủ Vu phát huy rất tốt lúc mở màn, tôi tin tưởng cậu ấy."

Axel: "Vậy sao? Tôi lại cảm thấy cậu ta chỉ định ngắm mặt trời mọc trước khi bị loại thôi."

Trên đỉnh núi.

Vu Cẩn uống cạn số nước cuối cùng, bởi vì hao phí nhiều thể lực mà không ngừng thở dốc.

Cả ngọn núi như đang bốc cháy, mặt đất hóa thành ngọn lửa vô hình, dày vò thần kinh của cậu.

Đường chân trời xa xôi trở nên trắng xóa —— thời điểm mặt trời lên, nhiệt độ không ngừng tăng lên biến nơi này thành luyện ngục.

Vu Cẩn nheo mắt lại, dựa theo ánh sáng mờ mờ dưới chân núi nhìn xuống.

Sông, thảo nguyên, đồi núi, không ngừng trải ra trong tầm mắt, chồng lên tọa độ bản đồ cậu nhớ trong đầu.

Nhưng cái cậu xem không phải địa hình.

Mà là thực vật.

Một đường cậu đi, cây cối khô khốc, gần như không thấy được một chiếc lá rụng. Mà ở sườn núi bên kia, có rừng lá kim khô vàng, có những mảng xanh um tươi tốt ——

Là khu vực an toàn.

Vu Cẩn không khỏi cảm thán bản thân thật sự xui xẻo. Nếu hạ cánh xuống hướng kia, sẽ không thành Vu Cẩn phơi khô.

Dưới chân núi, hệ sinh thái không giống nhau dày đặc như bàn cờ.

Vu Cẩn tính toán tọa độ, toàn bộ bản đồ bị chia làm 81 khu.





9X9.

Thảm thực vật đan xen rõ ràng, từ hoàn toàn khô héo, đến nửa non còn sống, lại đến rậm rạp xanh tốt, hình thành sự tương phản rõ ràng.

Vu Cẩn rút dao nhọn bên hông ra, dựa vào tình trạng của thảm thực vật, nhanh chóng khắc sự phân bổ nhiệt độ của khu vực mình thấy lên balo.

Trong phòng thu.

Axel thở dài: "Quả nhiên cậu ta đã nhìn thấy khu vực an toàn."

Ứng Tương Tương dừng một chút: "Nếu cho cậu ấy thêm nửa giờ, tuyển thủ Vu hẳn là phát hiện ra quy luật."

Axel: "Nhưng lựa chọn lúc đầu của cậu ta sai rõ ràng —— phá giải được quy luật cũng không được thêm điểm, sống sót mới quyết định thứ hạng. Nếu hiện tại cậu ta xuống núi, ít nhất cũng phải cần 1 tiếng rưỡi, sẽ bị cưỡng chế loại giữa đường ——"

Axel bỗng nhiên khựng lại.

Trong màn hình, Vu Cẩn khắc xong thì nhanh chóng thắt chặt hành trang, ném khẩu súng kíp chiếm nhiều trọng lượng đi.

"Cậu ấy muốn chạy xuống núi sao?" Ứng Tương Tương không chắc chắn lắm: "Thể lực hẳn là không đủ ——"

Giữa màn hình, Vu Cẩn đã nhanh chóng chuẩn bị xong dù.

Huyết Cáp đứng bên ngoài phòng thu đột nhiên đứng lên, kinh ngạc nhìn về phía màn hình.

Vu Cẩn xác nhận lại phương hướng của khu vực an toàn lần nữa, lùi về phía sau lấy đà rồi chạy thật nhanh lên phía trước, từ vách núi bỗng nhiên bay lên trời ——

Ứng Tương Tương há to miệng.

"Cậu ta......" Axel mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói: "Không phải chạy xuống, mà là...... Trực tiếp nhảy xuống."

Soạt một tiếng.

Dù đồng thời mở ra.

Cơn gió như thiêu như đốt đẩy Vu Cẩn về hướng khu vực xa an toàn, hợp lại cùng vầng mặt trời đang nhô lên phía chân trời xa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui, tranh to mau phong canh que huong rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status