Sốc! Sao bảo là show tài năng cơ mà

Chương 22: Giữ cấp



Edit by tytydauphu on Wattpad

"Cậu nói không nhìn thấy ai hết?" Sau khi xác nhận đã an toàn, Bạc Truyền Hỏa vèo một cái chui lên từ dưới đất, đứng lên như chưa từng có gì xảy ra.

Vu Cẩn chột dạ gật đầu.

Bên kia, Bạc Truyền Hỏa đã bình tĩnh chấp nhận ý nghĩ kẻ địch bị mình doạ chạy, chán ghét phủi đi bụi đất trên mặt: "Trang điểm có bị nhòe không?" 

Màu da của Bạc Truyền Hỏa thiên trắng, vì chạy theo phong cách đang thịnh hành nên bôi thêm một lớp đậm hơn, vừa rồi cắm đầu xuống đất nên thành đen trắng nham nhở không đều.

Vu Cẩn thành khẩn gật đầu: "Có nhòe."

Bạc Truyền Hỏa đành phải dùng thủ pháp thô bạo lau nốt tầng phấn nền kia đi.

Hai người xuất phát từ khu an toàn thì đã bước sang tiếng thứ bảy.

Các khu vực được phân bố giống như đúc trong trí nhớ của Vu Cẩn.

Nhìn từ trên đỉnh núi —— có ít nhất 7 loại thang nhiệt rải rác trên hàng chục khu vực. Từ vị trí trước mắt đến dòng sông, con đường tốt nhất phải vòng qua thêm 4 tọa độ nữa, hơn nữa phải đi qua 6 khu nhiệt độ tương đối cao và một khu an toàn.

Thời điểm mặt trời mọc, mặt đất nóng hừng hực như bị ác ma đánh thức.

Thực vật ven đường không ngừng bốc hơi nước, lúc này còn 230 tuyển thủ sống sót, mà từ cấp A trở lên chỉ có 25 người. 

Tiếng thứ chín, Vu Cẩn lần thứ hai biểu hiện triệu chứng mất nước, số nước chưng cất được đã dùng hết, thực vật trong khu nhiệt độ cao đã khô héo, rất khó cất thêm được nước. 

Sắc mặt Bạc Truyền Hỏa cũng bắt đầu chìm xuống. 

Nước hắn dự trữ được cũng không đủ dùng. 

"Bây giờ trở về khu an toàn mất bao lâu." Bạc Truyền Hỏa bỗng nhiên lên tiếng. 

Vu Cẩn cau mày trả lời: "3 tiếng." Tiện đà bổ sung: "Chỗ này cũng là khu an toàn." 

Bạc Truyền Hỏa dùng ánh mắt không tin tưởng nhìn cậu. 

Vu Cẩn ra hiệu hắn chạm vào đất: "Không cảm giác nóng. Thực vật khô héo là vì —— không khí lưu động." 

Mặt trời liên tục phản xạ giữa không khí và mặt đất, xung quanh cũng từ từ ấm lên, kể cả khu an toàn miễn cưỡng có thể di chuyển qua được cũng không khác gì địa ngục trần gian. 

Sau khi mặt trời mọc, toàn bản đồ đã không còn khu nào là tuyệt đối an toàn nữa.

Bạc Truyện Hỏa rốt cục cũng hiểu ra, ánh mắt nhìn Vu Cẩn cũng thêm mấy phần nghiền ngẫm: "Tiếp tục đi tới phía sông đi." 

Khu an toàn đang bên bờ biến mất. 

Trong hoàn cảnh nhiệt độ khắc nghiệt, chỉ còn lựa chọn duy nhất là nhấc súng tiêu diệt đối thủ để cướp nước. 

Vu Cẩn nhớ phương hướng cuối cùng Vệ Thời biến mất cũng là về phía con sông. 

Tình trạng của cậu hiện giờ đang rất tệ. Cổ họng khô khốc, không còn chút dấu vết nào của nước, tim đập nhanh hơn, mạch đập lại cực kỳ yếu ớt. 

Nhiệt khí thiêu đốt tầm mắt của cậu, trên ngọn núi xa nhất cậu có thể nhìn thấy được, cành khô đất cát y như hoang mạc. 

Con sông đã ở phía trước, nhưng gần như cùng lúc cậu và Bạc Truyện Hỏa đến nơi, con số sống sót hiển thị trên thiết bị truyền tin đột ngột giảm mạnh. 

84 người. 

Trong im lặng, tiếng súng dữ dội vang lên từ xa. 

Bạc Truyền Hỏa chấn động, nâng súng định ké một chân, nhưng bị Vu Cẩn cản lại. 

"Chờ chút!" Vu Cẩn nói, âm thanh bởi vì mất nước mà mang vẻ suy yếu, não bộ gian nan hoạt động. 

Chỉ 5 phút đã loại gần 8 người. 

Súng bắn liên tiếp. Nếu như còn tài nguyên, thời gian thi đấu mới được gần một nửa, đa số tuyển thủ cũng sẽ không liều mạng lúc này. 

Trừ khi —— tài nguyên biến mất, tuyển thủ phát hiện ra thời gian thi đấu ngắn hơn dự kiến, hình thức bên bờ sông bị đảo ngược buộc các tuyển thủ phải tiến hành giao chiến —— 

Chỉ có một khả năng. 

Vu Cẩn rốt cục tìm lại được giọng nói: "Anh nghe tiếng súng, dòng sông cũng đã khô cạn." 

Bạc Truyền Hỏa hơi ngừng lại, giọng nói của thiếu niên hơi khàn khàn, mềm mại như mèo con đáng thương. 

Tin tức cậu nói ra, cả hai người đều không mong gặp phải. 

Suy đoán của Vu Cẩn là có cơ sở, để ý thêm một chút, cả Bạc Truyền Hỏa cũng sẽ nghĩ đến. 

Một khi sông cạn, Chỉ còn một cách duy nhất để có được nước. 

Vu Cẩn cấp tốc nạp đạn. 

Bạc Truyền Hỏa liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt hơi ngừng lại: "Cậu còn trụ được không?" 

Sắc mặt thiếu niên trắng hơn rất nhiều so với hai tiếng trước, môi cũng khô đi vì thiếu nước, hai má lại không tự nhiên đỏ ửng. 

Bạc Truyền Hỏa dám khẳng định 100% —— lúc này nhất định tất cả camera đều tập trung trên mặt Vu Cẩn. 

Tiểu mỹ nhân xinh đẹp yếu đuối càng khiến người lưu luyến. 

Bạc Truyền Hỏa đổi sang một cây súng phun lửa uy lực mạnh, ngoài ý muốn, Vu Cẩn cũng theo phía sau. 

"Tôi đi về phía Đông Nam." Vu Cẩn nói thẳng. 

Cho dù tình trạng của cậu hiện tại rất tệ, tay vẫn vững vàng cầm súng. 

Nhịp tim của Vu Cẩn lại tăng nhanh, thậm chí cậu có thể cảm giác được đầu gối đang run lên, biểu hiện bị say nắng cực kỳ rõ ràng. 

Nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. 

Cả bản đồ, một khi tài nguyên tự nhiên biến mất, chỉ có thể dùng cách loại bỏ tuyển thủ khác mới cướp được nước. 

Bạc Truyền Hỏa ra dấu với cậu, hai người nhanh chóng đi về hướng Nam. 

Giữa đống cành khô đầy đất, ánh nắng chói chang mang theo nhiệt độ gần như đốt cháy tầm nhìn của Vu Cẩn. Cành cây lặp đi lặp lại trước mắt như tạo thành những vòng tròn sao kỳ quái, rõ ràng hai chân vẫn đang run rẩy, nhưng tầm nhìn vẫn không thay đổi. 

Cách đó 20m, vỏ cây bạch dương tróc ra từng mảng, lá khô rơi rụng bị đạp lên phát ra tiếng động rất khẽ. 

Hai người. 

Một gần một xa. 

Tim Vu Cẩn thịch một cái, Bạc Truyền Hỏa bên cạnh ngừng động tác. 

Không phải bước chân của hắn. 

Hai tuần huấn luyện đã giúp tay chân Vu Cẩn phản xạ nhanh hơn suy nghĩ, đạn như lửa cháy xẹt qua từ phía sau cây dương —— ngay sát cánh tay của cậu. 

Bạc Truyền Hỏa tránh nhanh hơn cậu, lập tức rút súng phản kích.

Theo sát là đạn của Vu Cẩn. 

7 phút, hai khoang cấp cứu bắn ra từ phía sau boongke. 

"Có thể lấy được đầu người, khá hơn hồi nãy một chút rồi." Bạc Truyền Hỏa thở phào nhẹ nhõm, thẳng thắn nhận xét đồng đội, một mặt nhanh chóng tiến lên kiểm tra trang bị của đối thủ, ngay sau đó chửi thề: "Mẹ kiếp, bọn họ cũng không có nước." 

Nói xong quay đầu lại, Bạc Truyền Hỏa khựng lại. 

Tình trạng của Vu Cẩn đã kém hơn trước khi giao chiến, đồng tử bởi vì say nắng mà hơi tan rã. Người mới chưa trải qua huấn luyện có thể sống đến bây giờ trong hoàn cảnh khắc nghiệt đã không dễ dàng.

"Cậu ——" Bạc Truyền Hỏa nhìn đồng hồ: "Tôi để cậu vào khoang cấp cứu nhé."

Vu Cẩn cắn môi dưới, nhẹ nhàng lắc đầu: "Còn bao nhiêu người?"

"78 người."

Vu Cẩn cầm súng lên, im lặng đi theo Bạc Truyền Hỏa.

"Còn có, thời hạn tổ đội sắp hết rồi."

Vu Cẩn hoảng hốt gật đầu, chân thành nói: "Cảm ơn, thi đấu xong gặp lại..."

Mặc dù không còn sức, Vu Cẩn vẫn cúi người chào Bạc Truyện Hỏa, y hệt năm đó khi gặp tiền bối trong công ty. Cậu vẫy tay, xoay người rời đi.

Bạc Truyền Hỏa nhìn bóng lưng cậu một lát, bỗng nhiên gọi người lại.

"Súng." Hắn rút một cây súng từ sau lưng, lúc đưa ra còn hơi đau lòng, giống như chim công bị nhổ lông: "Tôi nhớ lúc đấu bán kết cậu dùng loại này?"

Vu Cẩn bỗng phấn chấn hơn.

Thời gian từ từ trôi đến giữa trưa.

11 giờ. 46 người sống sót.

12 giờ, 35 người sống sot.

Sau cái bóng của tảng đá, Vu Cẩn không ngừng thở dốc.

Trên thiết bị truyền tin của cậu, con số tiêu diệt đã nhảy lên 3.

30 phút trước, cậu cùng một tuyển thủ cấp E không hẹn mà gặp, tiêu hết thể lực và đạn mới giết được đối thủ.

Vẫn là kiểu giết chẳng mấy đẹp đẽ.

Vết thương bên má phải nứt ra, cánh tay bị thương 3 chỗ.

Vu Cẩn cúi đầu, tay phải cầm súng, mười ngón không còn chút máu nào. Mất nước nghiêm trọng khiến cho sự mệt mỏi giày vò cậu ——

Ý thức hỗn độn, ù tai, ảo giác.

Mỗi giây đều có khả năng ngủ thiếp đi, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Nếu như hôn mê, khoang cấp cứu sẽ bắn ra khiến cậu bị loại.

Vu Cẩn không biết là ống kính trong phòng thu Crowson đã chuyển sang mình từ rất lâu.

"Thật liều mạng." Ứng Tương Tương khẽ than: "Được rồi, phát thông báo lên. Dựa theo quy tắc thi đấu, Crowson sẽ không áp dụng bất kỳ hình thức viện trợ nào cho tuyển thủ trong sân, đây đã là lần thứ ba chúng ta trả lời vấn đề này."

"Khi bỏ phiếu cho tuyển thủ, họ cũng phải tôn trọng sự lựa chọn của tuyển thủ đó. Trên thiết bị truyền tin có một nút màu đỏ, chắc chắn tất cả mọi người đều quen thuộc. Cậu ta có thể rời sân bất cứ lúc nào. Axel—— "

Axel hiếm thấy gật đầu: "Thủ pháp không tính là đặc sắc nhưng rất đáng kính nể."

Ứng Tương Tương rốt cục cũng nở nụ cười.

Mấy chục ngàn bình luận theo làn đạn dính vào nhau.

Lượng người xem trực tiếp chương trình Crowson cả đêm vẫn không có dấu hiệu suy giảm. Sau hậu trường, đạo diễn vẫn đang không ngừng lọc bình luận cho hiển thị lên màn hình.

"Em yêu anh Tiểu Vu a a a a a!!!!!"

"Tiểu ca ca em đợi anh ra ngoài QAQ! Tại sao xem chương trình thoát hiểm mà suýt khóc thế này!! Đừng cắn răng chịu đựng nữa có được không!!! Em rất lo cho anh!!"

"Gửi Tiểu Vu trái tim! Fan mẹ ruột lòng đau như cắt, ngoan, mama ở ngoài này chờ con, hãnh diện vì con!"

Axel hắng giọng một cái, cưỡng chế dời ống kính trong sự phản đối của vô số khán giả: "Chúng ta cùng xem tình hình của tuyển thủ Ngụy Diễn hiện tại, không ngoài dự đoán, tất cả nguồn nước hiện có đều tập trung trên người cậu ta —— chờ chút, Ngụy Diễn bị bắn? Làm sao Ngụy Diễn có thể bị bắn?!!"

Phía Bắc con sông, Bạc Truyền Hỏa trốn trong đống cỏ vừa bật camera vừa live stream với fan: "Các bảo bối, chỉ còn 29 người thôi. Chờ tôi ra ngoài, có nên live stream tặng quà —— "

Hắn đột nhiên khựng lại, giọng nói như bị người bóp cổ.

Trong kính ngắm, Ngụy Diễn bị bắn một phát vào cánh tay phải.

Nhìn vẻ mặt như thể đang nói mình có bị thương hay không —— đa số thời gian Ngụy Diễn đều không lộ cảm xúc gì, lúc này Bạc Truyện Hỏa lại nhìn ra hắn đang hoang mang, mờ mịt, không thể tin nổi.

Hắn nhìn thấy ai ——

Biểu tình như thể kẻ thù cũ bò ra khỏi mộ tìm hắn vậy...

Sau núi. Vệ Thời đóng kính, bãi cỏ nóng như biển lửa, không biết vì sao hắn vẫn có thể đứng vững vàng được.

Mãi đến khi Tóc đỏ nhảy tưng tưng tới: "Vệ ca cỏ này nóng quá —— "

Hai người vừa mới tới gần, thiết bị truyền tin đã bắt đầu ong ong cảnh báo.

Thời hạn tổ đội đã hết, hệ thống cưỡng chế tuyển thủ khai chiến, không chết không dừng.

"Đến đây làm gì." Hiện tại Vệ Thời nhìn Tóc đỏ không khác gì nhìn khoang cấp cứu.

"Vừa đấu một trận với một tên bên Bạch Nguyệt Quang, thật mẹ nó sảng khoái!" Tóc đỏ phấn khích kể: "Tới đây vì... Vệ ca, thật sự không cần hỗ trợ Tiểu Vu của anh sao? Nhìn đáng thương quá, không phải tôi sợ anh không thấy..."

Vệ Thời ừ một tiếng, nhanh chóng lên đạn: "Tôi đang nhìn."

Lông đỏ kinh ngạc. Vệ ca đang nhìn? Không hổ là Vệ ca, đối với tiểu tình nhân cũng cứng rắn như vậy ——

Thấy thiết bị truyền tin chuyển sang báo động đỏ, hắn hoảng loạn nói: "Vệ ca đừng dùng súng phun, tôi chỉ thích đạn thôi, anh cho tôi một viên là được rồi —— "

Vệ Thời không bị lay động, ra tay dứt khoát.

Bùn một tiếng, Tóc đỏ biến thành khoang cấp cứu, lăn xuống sườn núi.

Còn lại 28 người.

Vệ Thời đứng trên ngọn núi, không khí nóng rực cuốn theo nhiệt độ mặt đất không khác gì luyện ngục.

Nhiệt độ cơ thể anh ta lại không hề tăng lên. Dưới chân, camera bị tháo pin phơi xác trên mặt đất.

Vệ Thời không bóp cò, mắt hơi nheo lại, tầm mắt khóa tại một boongke bên bờ sông.

26 người.

25 người.

Con số "25" bảo đảm cấp độ của tuyển thủ như một tín hiệu, tiếng súng vừa kết thúc, khoang cấp cứu bắn ra phía sau boongke.

Vệ Thời rốt cục cũng dời ánh mắt.

Còn lại 24 người.

Vệ Thời đổi một khẩu súng khác, gió núi mãnh liệt như lửa bùng lên.

Ánh nắng chiếu rọi trên đỉnh núi bị nhiệt độ vặn vẹo trong không khí không thể thấy được bóng người, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng và tiêu điểm của nó, tụ lại ở khoảng cách gần mặt trời nhất ——

Vệ Thời đang đứng ở đó. Trong im lặng, tiếng súng hung hãn vang lên.

24 người.

15 người.

Dưới chân núi, Bạc Truyền Hỏa đã nhận ra có điểm không đúng, lập tức đóng camera. Theo phán đoán của hắn, ít nhất còn phải giằng co 2 tiếng nữa —— tuyển thủ không thể bị loại nhanh như vậy được.

Nhưng con số trên đồng hồ vẫn nhanh chóng giảm xuống ——

"Mợ nó!" Bạc Truyện Hỏa lăn một cái, boongke trước mặt hắn nổ tung, sau đó bị bắn trúng điểm yếu hại —— Bạc Truyền Hỏa bị loại.

Sống sót, 2 người.

Tiếng nhạc như pháo nổ vang lên trên bầu trời, nhân viên gác bên ngoài sân sững sờ: "Kết thúc rồi? Nhanh vậy đã kết thúc rồi á?!"

"Quán quân là ai vậy —— không phải nói còn mấy tiếng nữa..."

"Ngụy Diễn." Quay phim vừa chạy tới trả lời: "Nhanh lên, đưa hết người ra ngoài."

Trợ lý sản xuất gật gật đầu, quả nhiên nằm trong dự tính. Hắn vội vàng điều chỉnh ống kính lần theo Ngụy Diễn, sau đó cười khúc khích: "Tuyển thủ Ngụy choáng váng rồi sao? Cũng không phải lần đầu tiên thi đấu, ngại ngùng gì chứ..."

Trong màn hình, trực thăng ầm ầm hạ xuống, một loạt máy quay vây xung quanh phỏng vấn.

Ngụy Diễn vẫn trầm mặc, một lúc lâu sau mới quay sang nói với ống kính. Nhìn khẩu hình, hình như hắn chỉ nói đúng một câu. "Không phải tôi, tôi không nổ súng."

@

Bên ngoài sân. Khoang cấp cứu lần lượt được mang ra.

"Đội y? Đội y đến chưa? PD vừa giục, tình trạng của Tiểu Vu không ổn —— 5 phút nữa? Chuyện gì xảy ra?!"

Khoảnh khắc khoang mở ra, tiếng ồn ào từ khắp nơi dội tới.

"Tuyển thủ này, đi kiểm tra sức khoẻ trước đã, đội y —— không, đội y chưa đến —— "

Ánh mặt trời chói mắt xuyên qua đôi mắt nhắm nghiền.

Ý thức của Vu Cẩn rất mơ hồ, lông mi rung rung, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Một đôi tay che trên đôi mắt của cậu, tia sáng mang theo bước sóng hỗn độn rốt cục biến mất, ý thức bình tĩnh lại.

Có người nắm chặt tay cậu.

"Hô hấp 28, nhịp tim 146, mất nước nghiêm trọng." Giọng nói của người đàn ông trầm thấp mạnh mẽ: "Truyền nước. 300ml, 30 phút một lần, tránh hydrat hoá quá mức, đạt 2,2 lít thì dừng."

"Truyền cả đường glu-cô."

Bàn tay hơi lạnh trùm lên tay Vu Cẩn, lúc kim truyền dịch đâm vào, Vu Cẩn bỗng nhiên giật giật.

Hai mắt thiếu niên nhắm nghiền, gò má trắng gần như trong suốt, ngũ quan xinh đẹp hơi nhíu lại, môi mỏng không chút hồng hào, bất an như con thú nhỏ bị bỏ rơi.

"Vệ..." cậu giống như có trực giác, trong cơn ác mộng gian nan mở miệng.

"Ừm, tôi ở đây." Người đàn ông dễ dàng đè người xuống, bên trong hổ khẩu, bàn tay trái mất đi huyết sắc của Vu Cẩn được lòng bàn tay man mát đầy vết chai nắm chặt.

(1) Hổ khẩu: vị trí giữa ngón trỏ và ngón cái. Có hình dạng giống như chỗ gặp nhau (Hợp) của miệng hang (Cốc) nên gọi là Hợp Cốc hoặc Hổ Khẩu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as ho chi minh attractions, binh tay market all there informations will help you to have a good trip in Vietanm

loading...
DMCA.com Protection Status