Sói vương bất bại

Chương 191: Bố con trùng phùng, tiếng gọi bố đầu đời



Tô Tử Lam bị hù dọa.

Bị một tiếng "Nghiệt tử" của bà cụ nhà họ Tiêu dọa sợ, cũng bị ánh mắt đột nhiên trở nên kinh khủng của Tiêu Nhất Thiên dọa sợ.

Thâm thù đại hận, không chết không thôi!

Dù cho đã chuẩn bị tâm lý nhưng Tô Tử Lam phát hiện khi thời điểm này đến thì cô vẫn không nhịn được mà hơi hãi hùng khiếp vía! Tiêu Nhất Thiên bị tổn thương bởi nhà họ Tiêu ở thủ đô còn lớn hơn những oan ức mà cô phải chịu ở nhà họ Tô.

Yên lặng đưa tay ra.

Tô Tử Lam chủ động cầm tay Tiêu Nhất Thiên, không mở miệng nói chuyện, nhưng đó ủng là một kiểu cổ vũ trong im lặng, cô nhìn Tiêu Nhất Thiên, ánh mắt cũng vô cùng kiên quyết, giống như đang nói: "Cho dù sau này như thế nào, em đều ở bên cạnh anh!"

Liếc nhìn Tô Tử Lam, ảnh mắt lạnh như băng của Tiêu Nhất Thiên mới thoáng hoà hoãn lại.

Gật đầu một cái, Tiêu Nhất Thiên hừ lạnh một tiếng, nói với bà cụ nhà họ Tiêu bên kia đầu dây: "Bà còn sống?"

"Được! Rất tốt!"

"Mạng của bà, hôm nào đó tôi sẽ tới lấy!"

Đúng như Tiêu Quốc Nguyên đoán, năm năm trước một tay bà cụ nhà họ Tiêu bày ra thảm kịch đó. Khiến Tiêu Nhất Thiên hàm oan vào tù, chiếm vị trí gia chủ của Tiêu Thanh Sơn, bức tử Đỗ Thanh Trúc, bà ta mới là người mà trong lòng Tiêu Nhất Thiên cực kỳ căm hận!

Hận không thể đoạt mệnh, chém đầu, ăn thịt, uống máu!

Thật sao?"

Bà cụ nhà họ Tiêu khinh thường cười một tiếng. Nói: "Nếu như mày có bản lĩnh đó thì cứ tới."

"Tao, chờ."

"Nhưng trước đó, tốt nhất mày nên điều tra rõ ràng nhà họ Lâm ở thủ đô đóng vai trò gì trong chuyện năm năm trước đã

"Đừng như đồ ngu, bị người ta lợi dụng, làm đao của người khác mà còn không biết, còn nằm mộng báo thù rửa hận gì đó.”

Một câu nói của bà cụ nhà họ Tiêu khiến người khiếp sợ. Có vẻ như bà ta cũng muốn kéo nhà họ Lâm ở thủ đô xuống nước!

"Bà đang cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của tôi?" "Khiêu khích tôi và nhà họ Lâm ở thủ đô?"

Tiêu Nhất Thiên chế giễu lại nói: "Cho tới giờ người đối xử với tôi như đồ ngu hẳn là bà mới đúng chứ?"

"Bà cho rằng tôi vẫn là con rối để mặc cho bà xoay tới xoay lui như năm năm trước sao?"

Tất nhiên Tiêu Nhất Thiên sẽ không tin lời nói của bà cụ nhà họ Tiêu.

Một chữ cũng không tin!

"Tin hay không tùy mày" Bà cụ nhà họ Tiêu cũng lường trước được ket qua se la inu vay, cũng không thèm để ý thái độ của Tiêu Nhất Thiên, trầm giọng nói: "Sự thật năm năm trước không phải đơn giản như những thứ mà mày điều tra được."

"Mày giết nhiều người của nhà họ Tiêu như vậy, một lòng muốn báo thù, một lòng muốn giết tao, tao không trách mày"

"Bởi vì, tao cũng muốn giết mày!"

"Nhưng tao vẫn muốn khuyên mày một câu, kẻ địch của mày không chỉ là nhà họ Tiêu, đừng để người thân đau đớn, kẻ thù sung sướng, đừng để ông nội của mày ở dưới cửu tuyên cũng khó mà nhắm mắt!"

"Đừng để bố của mày hối hận, lúc trước vì giữ lại mạng của mày mà trả giá lớn!"

Nghe nói như thế, trong lòng Tiêu Nhất Thiên khẽ nhúc nhích.

Trước kia ở nhà họ Tiêu ở thủ đô, ngoại trừ mẹ là Đỗ Thanh Trúc ra thì chỉ có ông nội Tiêu Kinh Tùng và bố Tiêu Thanh Sơn thương yêu Tiêu Nhất Thiên nhất, nếu không phải bọn họ che chở thì e là mẹ con Tiêu Nhất Thiên và Đỗ Thanh Trúc đã bị đuổi khỏi nhà họ Tiêu từ lâu!

Cho nên!

Khi bà cụ nhà họ Tiêu nhắc tới Tiêu Kình Tùng và Tiêu Thanh Sơn thì trái tim Tiêu Nhất Thiên như bị kim đâm, bị dùng lửa đốt, hung hăng run rẩy mấy lần.

Sau khi thảm kịch năm năm trước xảy ra, Tiêu Nhất Thiên vào tù, Đỗ Thanh Trúc chết thảm, mà Tiêu Thanh Sơn không chỉ có bị tước đoạt vị trí gia chủ, đồng thời

hoàn toàn mai danh ẩn tích. Dường như bốc hơi khỏi nhân gian!

Là chết?

Hay sống?

Không người biết được!

Năm năm qua, mặc dù Tiêu Nhất Thiên thân ở trong bộ đội nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ tới an nguy của bố mình, không chỉ một lần phái người âm thầm điều tra nhưng mà không thu hoạch được gì!

Cho nên, Tiêu Nhất Thiên cho rằng lúc đó vì mẹ nên bố mới bị người của nhà họ Tiêu hai chết!

Mà bây giờ!

Bà cụ nhà họ Tiêu lại nói ông nội Tiêu Kình Tùng ở dưới cửu tuyền, mà bố Tiêu

Thanh Sơn, năm năm trước vì giữ lại mạng của Tiêu Nhất Thiên Ẩn ý trong đó là bố Tiêu Thanh Sơn, còn sống?

Như vậy sao không khiến Tiêu Nhất Thiên giật mình được?

Sao có thể không kích động được?

Tuy nhiên Tiêu Nhất Thiên hít sâu một hơi. Dẫn sự khiếp sợ và kích động trong lòng xuống, hỏi: "Bổ tôi, ở đâu?”

"Mày muốn biết?"

"Ha ha!"

Bà cụ nhà họ Tiêu cười lạnh nói: "Muốn biết, vậy thì tự mình đi điều tra đi"

"Chờ mày tra ra toàn bộ sự thật năm năm trước thì có thể tìm được tung tích của bố mày...

Nói xong, ngắt máy.

Tiêu Nhất Thiên ngẩn người, không nhịn được màng một câu: "Khôn kiếp!"

Hiển nhiên, bà cụ nhà họ Tiêu gọi điện thoại tới đúng vào lúc này, cố ý tiết lộ tin

tức Tiêu Thanh Sơn còn sống với Tiêu Nhất Thiên, đồng thời cũng vu cáo nhà họ Lâm thủ đô chính là sợ Tiêu Nhất Thiên liên thủ với nhà họ Lâm ở thủ đô gây bất lợi cho nhà họ Tiêu!

Bà ta sợ!

Khi Tiêu Nhất Thiên biểu hiện ra thực lực kinh khủng và quan hệ rộng lớn của mà trả giá lón? mình ra thì cho dù bà cụ nhà họ Tiêu kiêu ngạo không ai bi nồi cung cari te kị và sợ hãi! kieng

Cho nên!

Bà ta muốn tan rã liên minh giữa Tiêu Nhất Thiên và nhà họ Lâm ở thủ đô, kéo dài bước chân tới thủ đô trả thù của Tiêu Nhất Thiên!

Đối với truyện này, Tiêu Nhất Thiên cũng không quan tâm!

Bởi vì anh chưa từng nghĩ sẽ liên thủ với nhà họ Lâm ở thủ đô, là người của nhà họ Tiêu hiểu lầm!

Điều anh quan tâm là Tiêu Thanh Sơn!

Ông nội và mẹ đã mệnh về Hoàng Tuyền, trên thế giới này, có thể nói bố Tiêu Thanh Sơn là người thân nhất của Tiêu Nhất Thiên. Chỉ cần Tiêu Thanh Sơn còn sống, chỉ cần còn có một tia hi vọng, Tiêu Nhất Thiên cũng sẽ không bỏ cuộc!

"Anh không sao chứ?"

Tô Tử Lam nắm tay Tiêu Nhất Thiên, cầm chặt thêm mấy phần, khẽ nói: "Chuyện năm năm trước, chúng ta đều là người bị hai, bây giờ lại là vợ chồng"

"Không cần biết như thế nào, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, cùng anh đối mặt

Chân tình, thiết ý!

Tiêu Nhất Thiên nằm chặt tay Tô Tử Lam, cười nói: "Vợ, em rất tốt."

"Thảm án năm năm trước khiến cho anh đã mất bố, mẹ, ba người nhà bác hai, nhưng may mắn là ông trời vẫn có mắt, tặng một người vợ xinh đẹp như hoa, khéo hiểu lòng người như em cho anh."

"Còn tặng cho anh một đứa con hiếu thảo, đáng yêu như An Nhiên!”

Nói xong, dừng xe trước cửa nhà trẻ. Mặt Tô Tử Lam lập tức đỏ tới mang tai.

Vừa hay ngay lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, Tô Tử Lam mượn cơ hội rút tay về, đỏ mặt quay người xuống xe. Cũng không quay đầu lại, nói: "Em vô trường học đón An Nhiên"

"Anh cũng đi."

Tiêu Nhất Thiên xuống xe theo, hai người cùng đi tới dưới khu dạy học, Tô Tử là Lam lên lâu một mình, khoảng năm phút sau. Hai mẹ con bước ra khỏi khu dạy học.

Tô Tử Lam giương ngón tay lên chỉ Tiêu Nhất Thiên đang chờ ở dưới lầu, cười nói: "An Nhiên, con nhìn xem đó là ai?"

Tô An Nhiên nhìn theo hướng ngón tay Tô Tử Lam chỉ. Thấy được dáng người khôi ngô cao lớn của Tiêu Nhất Thiên, cơ thể nho nhó bông nhiên cứng đờ, ngay sau đó, đôi mắt trong veo như tỏa sáng, trên gương mặt non nớt nở một nụ cười xản lạn, khó mà ức chế được vẻ kích động lộ rõ trên mặt.

Hoảng sợ nói: "Bốt”

Bật thốt lên một tiếng, sau đó thì không kịp chờ đợi mà giang hai cánh tay ra, nhanh chân chạy tới chỗ Tiêu Nhất Thiên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 12 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như tích hợp facebook chat vào website wordpress, ma giam gia chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status