Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 13: Nai con chạy loạn



Liên Thắng vừa đến, Lâm Kỳ liền vội vàng tố cáo: "Anh Thắng mau nhìn Hứa Đình Thâm kìa, anh ấy không những bỏ bê công việc mà còn đăng Weibo tố cáo với fan rằng tất cả đều là lỗi của Trì Tinh đấy!"

Hứa Đình Thâm thấy cô nói linh tinh thì nhíu mày, hơi nghiêng người nói: "Ý này không tồi!"

Nói xong thì vươn tay định cầm điện thoại.

Liên Thắng tức giận, tiện tay cầm gối ôm trên mặt bàn đập vào ngực anh: "Thần kinh à? Chuyện lần trước tôi đã đồng ý với cậu rồi, có thể an phận một chút, đừng có gây sự nữa được không?"

Hứa Đình Thâm bắt lấy gối ôm, vừa chậm rãi cầm bút để ký tên, vừa nói: "Để xem tâm trạng thế nào đã!"

Liên Thắng tức đến trợn trắng mắt, Lâm Kỳ giữ chặt anh ta: "Ơ? Chuyện lần trước là gì vậy?"

Anh ta sợ nếu mình nói ra lại càng cảm thấy áp lực, tức giận nói: "Chuyện người lớn, trẻ em không được xen vào!"

Lâm Kỳ: "..." Cô là trẻ em lúc nào?

Thấy anh ta đi, Lâm Kỳ lại đến gần Hứa Đình Thâm, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Hứa Đình Thâm mang vẻ mặt nghiêm túc: "Liên Thắng thấy cô ham ăn lười làm nên định sa thải, cuối cùng nhờ anh xin hộ nên anh ấy mới đành để cô ở lại."

"Cút!"

Nếu Lâm Kỳ không đi theo anh từ lâu thì chắc rằng đã bị mắc lừa rồi. Lúc vừa đến làm ở studio, Hứa Đình Thâm đã không ít lần lừa cô, lúc đó Lâm Kỳ còn rất ngây thơ, tưởng Hứa Đình Thâm là người tốt, còn Liên Thắng lại là đại ma đầu*, ngày nào cũng chân chó giúp Hứa Đình Thâm làm việc. Lúc rảnh rỗi còn đăng Weibo khen anh là ông chủ tốt, bây giờ vẫn được fan hâm mộ dùng đem đi khoe.

Lúc này nghĩ lại thì... haha!

Ngón trỏ của Hứa Đình Thâm để dọc trước đôi môi mỏng: "Kiếm chị dâu cho cô, giữ bí mật đấy!"

"Chị dâu?" Lâm Kỳ vừa định hét lên liền bị Hứa Đình Thâm bịt kín miệng.

Hứa Đình Thâm duỗi một ngón tay đẩy trán cô ra: "Trẻ em ra chỗ khác chơi!"

Lâm Kỳ biết tin liền khiếp sợ, lập tức nhắn tin Weibo cho bạn thân: "Giữ giúp tôi một chức trong công ty bà với, tôi cảm thấy ngày studio đóng cửa không xa nữa rồi!"

Cô lại nhìn Hứa Đình Thâm vài lần, thầm nghĩ, chả trách gần đây Hứa Đình Thâm càng ngày càng vô lại, thì ra là yêu rồi.

*

Lúc vào đoàn làm phim thì đã là nửa tháng sau, Hứa Đình Thâm vừa đi công tác ở Australia về liền tham dự lễ khai máy. Khương Sơ hiển nhiên cũng có mặt ở đây, cô nhìn Hứa Đình Thâm phía trước, cảm thấy cả người đều không thoải mái.

Trì Tinh bên cạnh còn khoa trương hơn, đội mũ, đeo kính râm núp trong góc sợ bị Hứa Đình Thâm phát hiện.

Khương Sơ nghiêng đầu nhìn anh ta, chỉ nghe được tiếng Trì Tinh nói nhỏ: "Cô đừng nhìn tôi!"

"Hả?"

Anh ta dùng ngón trỏ hơi gạt kính dâm xuống, lộ ra đôi mắt đẹp đẽ: "Tôi sợ cô bị tôi mê hoặc!"

Khương Sơ: "..." Tuổi còn trẻ mà bệnh không nhẹ!

Thấy cô không nhìn mình nữa, Trì Tinh thở phào nhẹ nhõm, anh ta lại nhìn Hứa Đình Thâm đang ở phía xa, thầm nghĩ, như vậy sẽ không bị tên đại dấm chua nào đó theo dõi rồi!

Buổi tối, trong phòng khách sạn mà đoàn làm phim phân chia, Khương Sơ vừa ăn tối xong thì nghe thấy có tiếng chuông cửa bên ngoài, cô mở cửa ra thì thấy trợ lý Hiểu Lâm chuyển đồ đến cho mình.

Khương Sơ nhận đồ, vừa định vào phòng thì thoáng thấy một cô gái mặc váy, mái tóc dài uốn xoăn đứng ở cửa phòng đối diện, Khương Sơ nhận ra cô ấy là Minh Dĩ Hân, một minh tinh không mấy nổi tiếng trong giới giải trí, diễn vai chị dâu của nam chính trong bộ phim, giễu cợt đối thủ Hứa Đình Thâm không ít.

Nhìn xa hơn nữa thì thấy, người đang đứng trước mặt cô ấy là Hứa Đình Thâm.

Sao Hứa Đình Thâm lại ở đối diện phòng mình? Hai người này đang làm gì vậy? Trong đầu Khương Sơ nhanh chóng bị những vấn đề này chất đầy.

Có lẽ Minh Dĩ Hân đã nhìn ra nghi ngờ của cô.

"Tôi và Hứa Đình Thâm đang định tập lời thoại" Cô nàng hơi vuốt mái tóc dài, nở nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, nói xong còn nhìn Hứa Đình Thâm cười cười: "Đúng không?"

Hứa Đình Thâm hơi nhíu mày, sau đó "Ừ" một tiếng.

Khương Sơ gật đầu nhẹ, ánh mắt thoáng lướt qua hai người, trong lòng hơi khó chịu, cô đang định đóng cửa đi vào, bên tai liền truyền đến giọng nói lười biếng của Hứa Đình Thâm, mang theo vài phần không vui khó phát hiện: "Vào cùng đi!"

"Hả? Tôi à?" Khương Sơ ngây người: "Làm gì?"

"Tập lời thoại."

"..." Cô im lặng: "Hai người tập là được rồi mà!"

Vào tình cảnh này, ai cũng phát hiện ra Minh Dĩ Hân có hứng thú với Hứa Đình Thâm, hai người cô nam quả nữ chung một phòng đương nhiên là hẹn hò rồi, cô là người ngoài đột nhiên chen vào thì sẽ ra sao? Chẳng lẽ định làm bóng đèn à?

Hẳn là không được đâu?

Khương Sơ ngẩng đầu liếc nhìn Minh Dĩ Hân, thấy người kia đang nhìn mình bằng ánh mắt có chút không vui và khó hiểu nhìn, thậm chí còn như muốn ăn thịt cô nhưng vẻ mặt vẫn khăng khăng giả bộ ung dung, hòa đồng. Khương Sơ bỗng hiểu ra, nhất định là Hứa Đình Thâm muốn chỉnh cô đây mà!

Cô xoay người đang định chuồn đi, Hứa Đình Thâm lại nhếch môi nói: "Tôi mời em cùng tập lời thoại, em không vừa ý à?"

"Tôi..."

"Không đồng ý thì thôi, dù sao thì cũng có rất nhiều người sẵn lòng." Hứa Đình Thâm hạ mắt, thờ ơ sửa lại ống tay áo: "Tưởng em kính nghiệp lắm, ai ngờ chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm."

"..." Khương Sơ khóc không ra nước mắt, vốn dĩ Hứa Đình Thâm chính là hồ ly xảo quyệt, lúc nào cũng khiến cô vô thức sa vào bẫy của anh, Khương Sơ tuyệt vọng đành gật đầu: "Được thôi."

Trên mặt tỏ vẻ thấy chết cũng không sờn!

Người đàn ông thích thú thưởng thức biểu cảm của cô, khóe môi lặng lẽ mang theo ý cười.

Nói là tập lời thoại, thật ra cũng chẳng liên quan mấy đến Khương Sơ, lời thoại của Minh Dĩ Hân và Hứa Đình Thâm tương đối nhiều, còn cô chỉ có một đoạn ngắn mà thôi, Hứa Đình Thâm cầm kịch bản nghiêm túc tập với Minh Dĩ Hân, Khương Sơ bên cạnh nhìn một hồi liền bắt đầu buồn ngủ.

Thật nhàm chán, mà lơ đãng thì lại bất lịch sự!

Minh Dĩ Hân đã sớm tức đến hộc máu, thực ra cô nàng tìm Hứa Đình Thâm không phải vì muốn tập lời thoại, nhưng không ngờ anh lại rất kính nghiệp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn là trạng thái làm việc như ngày thường.

Trước khi đến, thật ra cô nàng đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối rồi, không ít nữ minh tinh muốn vào phòng của Hứa Đình Thâm, cho dù không phát sinh gì mà chỉ tạo scandal để hot thôi cũng được rồi, thế nhưng Hứa Đình Thâm lại khá cẩn thận, cũng coi thường không muốn tạo scandal với người khác.

Trước khi Khương Sơ xuất hiện, Hứa Đình Thâm đứng ngăn cô ở cửa phòng, trên mặt lộ vẻ tươi cười lịch sự nhưng lại xa cách, một tay để trong túi quần, cả người đều mang vẻ vô lại, ai không biết còn tưởng rằng anh là playboy. Lúc nói chuyện còn đùa với cô, nhìn qua thì mọi thứ đều vô cùng bình thường.

Thế nhưng Hứa Đình Thâm vẫn không hề cho cô bước chân vào phòng anh, tựa như giữa căn phòng và hành lang là một khoảng cách không thể vượt qua.

Minh Dĩ Hân đang định từ bỏ, nhưng Khương Sơ vừa xuất hiện thì Hứa Đình Thâm liền lập tức đồng ý, còn chưa kịp vui mừng thì không ngờ Hứa Đình Thâm lại gọi cả Khương Sơ theo.

Cô nàng nhìn Khương Sơ, giọng điệu đùa giỡn: "Khương Sơ, cô có biết là có bao nhiêu người khao khát phòng của cô không?"

Khương Sơ dụi dụi mắt, khó hiểu hỏi: "Khao khát phòng của tôi, vì sao?"

"Vì ở đối diện phòng của Hứa Đình Thâm đó." Cô nàng bật cười.

Minh Dĩ Hân không tin đây chỉ là trùng hợp, cô nàng cảm thấy nhất định Khương Sơ đã sử dụng thủ đoạn gì đó mới có thể ở đối diện phòng của Hứa Đình Thâm, không ngờ Khương Sơ chỉ ngáp một cái, vẻ mặt tiếc nuối nói: "Tiếc thật, bây giờ phòng đã chia rồi, không thể đổi nữa."

Sao lần nào cô cũng ở đối diện phòng Hứa Đình Thâm vậy? Khương Sơ lòng đầy ai oán nghĩ.

Vẻ mặt Hứa Đình Thâm lập tức có chút bối rối, bàn tay cầm kịch bản siết chặt, anh nghiêm túc nhìn nét mặt Khương Sơ, cô thật sự đang tiếc nuối, không hề giả bộ như không quan tâm.

Minh Dĩ Hân không ngờ đẳng cấp của Khương Sơ lại cao như vậy: "Tất cả mọi người đều thích anh Hứa, chẳng lẽ cô không thích sao?"

Khương Sơ không biết việc người khác có thích Hứa Đình Thâm hay không có liên quan gì đến việc mình thích Hứa Đình Thâm hay không, cô hé miệng định phủ nhận thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hứa Đình Thâm, tựa như anh đang sợ nghe được đáp án kia: "Tiếp tục tập lời thoại."

Khương Sơ không nói gì nữa.

Trong phòng nhanh chóng trở lại không khí lúc làm việc, thật lâu sau, Khương Sơ đã mơ mơ màng màng ngủ mà vẫn nguyền rủa Hứa Đình Thâm trong mộng, thật nhàm chán, bao giờ mới có thể rời khỏi đây. Bọn họ hẹn hò thì cứ hẹn đi, sao lại lôi cả mình vào chứ?

Minh Dĩ Hân thấy Khương Sơ đã nhắm mắt lại, liền vươn tay lay cô dậy: "Đã muộn rồi, cô về phòng trước đi!"

Cô nàng nghĩ việc chỉ cần Khương Sơ về phòng thì mình sẽ có cơ hội ở cùng Hứa Đình Thâm, không ngờ Hứa Đình Thâm lại bỏ kịch bản xuống, lạnh nhạt ngầm ra lệnh đuổi khách: "Muộn vậy rồi, Minh tiểu thư nên về phòng đi."

Minh Dĩ Hân mở to mắt, ngón tay chỉ chỉ sống mũi, khó hiểu hỏi: "Tôi á?"

"Không phải à?" Hứa Đình Thâm nghiêng đầu, lộ ra nốt ruồi nhỏ gợi cảm trên cổ.

Minh Dĩ Hân vẫn muốn nói gì đó, nhưng người đàn ông đối diện lại có vẻ không dễ nói chuyện như lúc đầu, ánh mắt tựa như không chút biến hóa, nhưng lại khiến người khác không dám nói từ "Không".

Minh Dĩ Hân liếc nhìn Khương Sơ một lúc, không cam lòng nhưng cũng đành phải trở về phòng của mình.

Khương Sơ vẫn còn mơ màng, đến khi tỉnh táo lại thì phát hiện trong phòng chỉ còn lại mỗi cô và Hứa Đình Thâm, không biết Minh Dĩ Hân đã đi từ lúc nào, cô cũng đứng dậy chuẩn bị về phòng thì thấy Hứa Đình Thâm bước đến chỗ mình: "Có biết vì sao cô ấy đến phòng anh không?"

"Không phải để tập lời thoại sao?" Nhân tiện còn hẹn hò nữa.

Khương Sơ bị hai kẻ kính nghiệp này làm cho bội phục, tập lời thoại mà lại lâu như vậy, trên mặt cô gái mang theo vài tia không vui, tức giận nhìn Hứa Đình Thâm.

Hứa Đình Thâm thấy vậy, anh hơi híp mắt, lại tiến vài bước đến chỗ cô, giọng nói khàn khàn: "Em có biết nếu hôm nay em không xuất hiện thì sẽ xảy ra chuyện gì không?"

Khương Sơ lùi về sau một bước: "Xảy... xảy ra chuyện gì?"

Hứa Đình Thâm vây cô trong góc, Khương Sơ trừng mắt nhìn anh, hai tay chống lên lồng ngực anh, nhưng vẫn không ngăn được hormone phát ra từ cơ thể người đàn ông, tim không ngừng đập kịch liệt, ngay cả trong hơi thở cũng đều là mùi hương của Hứa Đình Thâm.

Tựa như còn mang theo cả mùi nước hoa nhàn nhạt dễ chịu, cô nghĩ đến xuất thần.

Khương Sơ nuốt nước miếng, vừa ngẩng đầu, một đôi môi mềm mại gợi cảm chậm rãi tiến lại gần, tựa như chỉ một giây sau sẽ chạm vào môi cô, nai con trong lồng ngực nhanh chóng vọt chạy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Sức khỏe là món tài sản vô giá của mỗi người mà không gì có thể mua được. Bởi khi cơ thể khỏe mạnh, tràn đầy sức sống! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như honey jackson, thuoc sinh ly velvet power rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status