Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 14: Vô liêm sỉ



May mà Khương Sơ đã lấy lại tinh thần, nhanh chóng dùng sức đẩy Hứa Đình Thâm ra, hô hấp có chút khó khăn, cô nghiêng đầu hít thở từng chút một nhưng vẫn chưa bình ổn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, tựa như bông hồng còn đọng sương sớm.

Hứa Đình Thâm chớp mắt, vươn tay định chạm vào, lại bị Khương Sơ né tránh.

"Anh... Đồ lưu manh." Khương Sơ thở gấp nói, cô cẩn thận suy đoán: "Nếu tôi không đến thì anh sẽ làm vậy với Minh Dĩ Hân, anh là... đồ lòng lang dạ sói... mặt người dạ thú..."

Khương Sơ nghẹn họng một lúc lâu: "Vô liêm sỉ!"

Hứa Đình Thâm bị dáng vẻ cố tìm từ ngữ của cô chọc cười: "Còn gì nữa không?"

Khương Sơ hơi há miệng, bỗng nhận ra rằng anh đang trêu chọc mình, cô thẹn quá hoá giận, giơ tay định đánh anh thì bị anh nắm cổ tay.

"Lưu manh?" Khuôn mặt Hứa Đình Thâm sát lại gần, giọng nói mềm mại tựa lông vũ phả vào cổ cô tạo ra cảm giác ngứa ngáy, giọng nói hơi khàn khiến tâm hồn người khác cũng rung động theo: "Vẫn còn lưu manh hơn đấy, em có muốn thử không?"

Vành mắt Khương Sơ ửng hồng, không biết là sợ hãi hay tức giận, bộ ngực vừa đủ phập phồng gợi cảm, tựa như sắp chạm vào ngực anh.

Lông mi của Hứa Đình Thâm run lên, anh lặng lẽ rời ánh mắt: "Em cho rằng tôi sẽ làm với cô ấy sao?"

Khương Sơ lườm anh: "Rõ ràng anh vừa nói..."

"Để em hiểu lầm thôi." Hứa Đình Thâm ngắt lời cô, anh xoay người ngồi trên ghế sofa, chậm rãi lấy một quyển tạp chí dưới bàn trà ra xem: "Ý của tôi là, nếu em không đến, cô ấy sẽ quyến rũ tôi. Nhưng chuyện vừa nãy, tôi chỉ có hứng thú với em thôi."

Câu nói gần như thổ lộ khiến Khương Sơ không thở nổi, trí mạng nhất chính là thế mà cô lại nhớ đến dáng vẻ mê muội của mình lúc hôn anh ngày trước, ánh mắt vô thức chuyển qua đôi môi mềm mại đẹp đẽ của Hứa Đình Thâm.

Cô lắc đầu, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân rằng, loại người như Hứa Đình Thâm này vốn dĩ thường không nói lời thật lòng, không thể tin tưởng anh ta, cô liền mở miệng nói giọng khách sáo: "Hứa tiên sinh, lần trước tôi đã nói với anh rất rõ ràng rồi, quan hệ hợp tác đã kết thúc, anh không cần phải đùa giỡn tôi nữa. Ví như chuyện xảy ra ngày hôm nay, anh trực tiếp từ chối Minh tiểu thư là được rồi, sao lại lôi cả tôi vào?"

Hứa Đình Thâm cho rằng bản thân đã vứt bỏ tự tôn để thổ lộ tình cảm, ít nhất thì Khương Sơ cũng phải cảm động một chút, không ngờ lại nhận được câu nói đầy tổn thương của đối phương, cơn giận trào dâng trong lòng, anh mím môi, đành nói giọng châm chọc: "Chẳng phải em thích nhất là đùa giỡn sao?"

Khương Sơ không dám tin, nghiêng đầu nhìn anh, không khí mập mờ vừa nãy nhanh chóng biến mất.

Đôi mắt Hứa Đình Thâm đã lạnh nhạt hơn trước: "Khương Sơ, tôi cứ nghĩ rằng em sẽ hối hận."

"Tôi chưa từng hối hận." Mắt Khương Sơ hơi ươn ướt, cô cho rằng từ trước đến nay Hứa Đình Thâm đều muốn xem trò cười của mình: "Nói về đùa giỡn thì không ai hơn được anh đâu, Hứa đại diễn viên."

Cửa đóng "sầm" một tiếng, đầu ngón tay của Hứa Đình Thâm hơi run run.

Giết địch một ngàn, ta tổn thất tám trăm. Còn gì đau khổ hơn chuyện này nữa.

Không biết anh đã ngồi trên ghế sofa bao lâu, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa. Hứa Đình Thâm thừa nhận không quên được cô nguyên nhân một phần là vì không cam tâm và đau lòng, nhưng hơn cả chính là sự ngọt ngào và khắc sâu của mối tình đầu, nếu không thì sao anh lại tránh mặt cô mọi nơi chứ. Hứa Đình Thâm hiểu rõ, chỉ cần anh đến gần Khương Sơ, nhất định lòng tự tôn sẽ sớm bị vỡ vụn hoàn toàn.

Anh lấy tờ giấy tỏ tình trong ví ra, ánh mắt có hơi chua xót, sau đó xé tờ giấy thành từng mảnh nhỏ. Hứa Đình Thâm lại thấy trong ví còn một bức ảnh hai người chụp chung, nhìn Khương Sơ lúc đó ngây thơ biết bao, tóc tết bím hai bên, mặc váy liền áo màu xanh trắng, ngay cả tựa lên vai anh cũng không dám.

Hứa Đình Thâm không dám chạm đến bức ảnh nữa, gắt gao nhắm mắt, cúi thấp đầu, anh cười khẽ một tiếng khó nghe thấy, tự giễu nói: "Đồ không có lòng tự trọng."

Nếu biết tự trọng, sao anh lại cố ý tham gia gameshow để tiếp cận Khương Sơ, tạo cơ hội cùng quay phim với cô chứ, lại càng không sắp xếp phòng của cô đối diện phòng mình.

Liên Thắng đã từng nói, đợi đến khi anh bắt đầu một đoạn tình cảm mới thì sẽ quên được cô. Nhưng Hứa Đình Thâm không thể bắt đầu một đoạn tình cảm nào khác được, ngay cả thuốc lá khó cai mà anh vẫn cai được, nhưng làm thế nào cũng không quên được cô.

*

Ngày hôm sau, trong lúc ghi hình mọi người đọc lời thoại rất trôi chảy, nhờ nỗ lực tối qua nên cảnh quay rất thuận lợi, ngay cả Khương Sơ cũng hơi khó tin.

Hứa Đình Thâm vẫn còn có mấy cảnh quay nữa, cảnh của cô cũng đã gần hết, bèn ngồi một bên uống nước, người đàn ông diễn vai Hoàng tử Chúc Hàm Dục là một nghệ sĩ vào đoàn nhờ quan hệ, diện mạo vô cùng anh tuấn, anh ta là giọng ca chính của một nhóm nhạc nam, khó khăn lắm mới nhận được cơ hội đóng phim lần này.

Nhưng không hiểu vì sao mà tất cả mọi người đều xa lánh anh ta, sau khi gặp được Khương Sơ, Chúc Hàm Dục như gặp được người cùng cảnh ngộ, vô cùng nhiệt tình đưa một chai nước chưa mở nắp cho cô: "Cô tên là Khương Sơ à?"

Khương Sơ quay đầu, thấy Chúc Hàm Dục hơi quen mắt, nhíu mày đáp: "Ừ."

"Ôi, gặp được cô, tôi thấy thoải mái hơn hẳn." Chúc Hàm Dục uống một ngụm nước: "Hình như tôi có xem qua phim cô diễn rồi."

Chúc Hàm Dục nói một tràng về chủ đề xoay quanh bộ phim mà Khương Sơ diễn, Khương Sơ lễ phép đáp lại, anh ta lại thấp giọng nói: "Tôi cũng mới đóng phim thôi, vừa hay chúng ta đều nhờ quan hệ, sau này mong chỉ bảo nhiều hơn."

Chúc Hàm Dục mang theo vẻ mặt cầu xin, tựa như đang nói: Đừng bỏ mặc tôi mà.

Ý cười trong mắt Khương Sơ hoàn toàn biến mất, cô chớp mắt: "Cậu nói gì cơ?"

"Chẳng phải nhờ có Hứa Đình Thâm tìm đạo diễn nên cô mới được vào đoàn sao?"

Những lời này tựa như sét đánh ngang tai khiến Khương Sơ sửng sốt, một lúc lâu sau cô mới nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Đình Thâm đang quay phim bên kia, lửa giận trong lòng cuồn cuộn trào dâng.

"Sao cậu biết?"

"Tôi cũng nhờ quan hệ nên tất nhiên biết." Chúc Hàm Dục mở điện thoại lên: "Hơn nữa, scandal của cô và Hứa Đình Thâm còn bay đầy ngoài kia kìa."

Chúc Hàm Dục dùng từ hơi quá, bình thường anh ta vẫn hay lướt diễn đàn nên biết rất nhiều tin vịt.

Anh ta mấp máy môi, nhỏ giọng hỏi: "Tối qua cô ngồi đợi hơn hai tiếng trong phòng Hứa Đình Thâm phải không?"

Khương Sơ quay đầu nhìn vẻ mặt bát quái của Chúc Hàm Dục, lạnh mặt cười "ha ha" một tiếng.

Chúc Hàm Dục: "..." Thật đáng sợ.

Lúc Trần Niệm Niệm trở lại thì nhìn thấy trên mặt Tiểu Sơ Sơ mang vẻ tức giận, cô nàng lườm Chúc Hàm Dục: "Có phải cậu bắt nạt Khương Sơ nhà tôi hay không?"

Chúc Hàm Dục nghiêng đầu liếc nhìn, anh ta nuốt nước bọt, cẩn thận nhớ lại xem có phải mình đã nói sai chỗ nào rồi hay không. Thế nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, nếu không thì sao lại vô ý chọc giận người khác rồi.

Trần Niệm Niệm nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc bén.

*

Buổi chiều, sau khi kết thúc cảnh quay cuối, Khương Sơ đang chuẩn bị rời đi thì Minh Dĩ Hân gọi cô lại: "Chúng ta cùng đi ăn đi?"

Cô nàng biết, nếu một mình mình mời Hứa Đình Thâm, nhất định đối phương sẽ không đồng ý, nên mới gọi Khương Sơ đi cùng.

Khương Sơ đen mặt: "Mọi người đi đi, tôi có việc."

Minh Dĩ Hân kéo cánh tay cô: "Chỉ ăn một bữa cơm thôi, không có gì đâu..."

Hứa Đình Thâm vẫn còn đang tức giận, nhất là hồi sáng thấy cô và Chúc Hàm Dục ngồi cùng nhau, trong lòng lại càng khó chịu, anh nhớ tới câu mà cô nói tối qua, lạnh lùng nói: "Cô ấy có việc, đừng ép cô ấy."

Khương Sơ nâng mắt, chăm chú nhìn anh, một lúc lâu sau mới quay mặt đi.

Minh Dĩ Hân không ngờ mình lại có cơ hội ở cùng một chỗ với Hứa Đình Thâm, cô nàng còn chưa kịp vui sướng thì Hứa Đình Thâm lại kéo cả Trì Tinh vào: "Cùng đi ăn cơm đi."

Trì Tinh: "?" Con mẹ nó chứ, tôi chỉ là người qua đường vô tội thôi mà.

Minh Dĩ Hân hơi ủ rũ, nhưng lại cảm thấy có thể cùng ăn cơm cũng tốt. Cô nàng có chút vui vẻ, nhưng không ngờ sau khi lấy đồ xong thì chỉ còn lại mỗi Trì Tinh.

Minh Dĩ Hân nhìn xung quanh: "Anh Hứa đâu rồi?"

Vừa dứt lời, Wechat của Trì Tinh kêu lên.

Hứa Đình Thâm: "Vì để tạo cơ hội cho hai người ở cùng nhau, nên tối nay anh có việc, không cần cảm ơn."

Trì Tinh: "..." Đến khi nào thì tên khốn này mới bị sét đánh chết?

Minh Dĩ Hân định gọi điện cho Hứa Đình Thâm, Trì Tinh cười nói: "Anh ấy có việc nên không đến, gọi thêm mấy người nữa đi ăn cùng đi."

Thế là toàn bộ kế hoạch của Minh Dĩ Hân đều bị ngâm nước nóng.

Trì Tinh không dễ bị lừa Hứa Đình Thâm, anh ta cố ý gọi thêm mấy người nữa là vì không tạo scandal với Minh Dĩ Hân. Minh Dĩ Hân nhếch môi, lặng lẽ hỏi dò: "Có phải anh Hứa thích Khương Sơ không?"

"Cô thật sự muốn biết à?"

Minh Dĩ Hân gật nhẹ đầu: "Muốn."

Trì Tinh ngoắc ngoắc ngón tay, dáng vẻ như muốn tiết lộ bí mật gì đó cho cô nàng, hai mắt Minh Dĩ Hân sáng lên, vội vàng đến gần, sau đó cô nàng chỉ nghe thấy Trì Tinh nói: "Thật ra Hứa Đình Thâm là gay, không thích phụ nữ."

Vẻ mặt Minh Dĩ Hân khiếp sợ, trong giới giải trí cũng có rất nhiều gay, nhưng nhìn Hứa Đình Thâm thế nào cũng thấy không liên quan đến từ này, cô nàng nuốt nước bọt: "Không phải chứ?"

Nhưng nghĩ kỹ lại thì, Hứa Đình Thâm giữ mình trong sạch như vậy, chưa từng lăng xê với nữ nghệ sĩ nào cả, lại càng không để các cô có cơ hội đến gần, hình như đúng là không thích phụ nữ thật.

Trì Tinh thấy dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ của cô nàng liền bật cười: "Không ngờ cô lại tin đấy."

Minh Dĩ Hân: "..."

*

Ngày hôm sau, Minh Dĩ Hân ôm hận đi hỏi Hứa Đình Thâm, cô nàng còn cố tình tìm một nơi không có nhân viên, vẻ mặt kinh ngạc, chớp chớp mắt nói: "Anh Hứa, nhìn anh thật sự không giống..."

Hứa Đình Thâm: "?"

Minh Dĩ Hân thấp giọng nói: "Gay."

Hứa Đình Thâm híp mắt: "Ai nói với cô vậy?"

Minh Dĩ Hân liếc nhìn Trì Tinh, anh ta tựa như có cảm ứng, từ từ nhìn sang bên này, sau đó liền nhận được ánh mắt sắc bén của Hứa Đình Thâm.

Trì Tinh nhát gan lần đầu bịa chuyện mà đã thất bại thảm hại rồi.

Đúng lúc này, Khương Sơ lại đi tới, thấy Hứa Đình Thâm và Minh Dĩ Hân đang thân mật đứng chung một chỗ, cô định tránh sang một bên để giảm bớt cảm giác tồn tại, đột nhiên nghe thấy giọng nói trêu chọc của Hứa Đình Thâm: "Tôi có phải là gay hay không, Khương Sơ biết rõ nhất."

Khương Sơ đột nhiên bị nhắc tên: "?"

Minh Dĩ Hân ngẩn người: "Hai người?"

Hình như cô nàng biết được bí mật kinh hoàng gì rồi.

Lời này thực sự khiến cho người khác phải suy nghĩ linh tinh, Trì Tinh và Minh Dĩ Hân lập tức nhìn Khương Sơ bằng ánh mắt sâu xa, Khương Sơ thuận miệng đáp: "Hả, chính anh thì có."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như nhung cau noi gian hon trong tinh yeu, banh sinh nhat de thuong va doc dao rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com.

loading...
DMCA.com Protection Status