Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 28: Scandal



Hướng đi này quả thực khiến người khác trở tay không kịp.

"Lúc trước ai nói Hứa Đình Thâm nên ở gầm xe? Nhìn tình hình này thì rõ ràng người ở gầm xe phải là Hướng Diệc chứ?"

"Trong bộ phim tình tay ba, luôn có một người là diễn viên xuất sắc."

"Không phải Hứa Đình Thâm đang quay phim ở Hoành Điếm sao? Sao lại xuất hiện ở nơi này! Ôi trời ơi, chẳng lẽ bọn họ thật sự có gì đó sao?"

"Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, Khương Sơ và Hướng Diệc mới là couple thật; nhất định đây chỉ là trùng hợp, ai nói vào khách sạn cùng nhau nhất định là thuê phòng chứ! Suy nghĩ của các người thật bẩn thỉu!"

*

Sự việc phải kể đến hai ngày trước, đúng lúc Hứa Đình Thâm phải tham gia một hoạt động rất quan trọng ở Giang Thành, trước lúc chuẩn bị đã bàn bạc với nhãn hiệu về địa điểm tổ chức hoạt động xong, chính là vì muốn gặp Khương Sơ.

Đêm đó, Hứa Đình Thâm nhờ trợ lý mua hộ vé máy bay, phấn khởi thu dọn hành lý. Nếu theo lời Lâm Kỳ miêu tả, thì đây có lẽ chính là cảnh tượng một chú mèo động dục chạy nhảy khắp nơi.

Khương Sơ gửi địa chỉ khách sạn của mình cho Hứa Đình Thâm, để anh đặt phòng trước.

Vì đây chỉ là lịch trình tạm thời, nên cơ bản không có ai biết tin này, ở sân bay cũng không có fan và truyền thông bao vây. Khương Sơ đi đón anh, hai người lén lút lên xe rời khỏi sân bay.

Cô mặc một chiếc áo len kẻ ngang màu hồng, mái tóc không biết đã nhuộm màu vàng nhạt từ lúc nào, búi thành một chỏm, nhìn rất hoạt bát, cô tháo khẩu trang xuống, mấy sợi tóc lộn xộn rơi trên vầng trán trắng nõn, đôi mắt tròn đen nhánh thỉnh thoảng liếc nhìn anh.

"Hết giận rồi à?" Hứa Đình Thâm như cười như không, nhìn cô bằng đôi mắt đào hoa.

Khương Sơ không ngờ anh lại nhắc đến chuyện kia, cô liếc nhìn xung quanh, giả bộ không hiểu: "Xảy ra chuyện gì sao?"

Nói xong, hàng mi dài còn chớp chớp vô tội, tựa như chuyện gì cũng không nhớ.

Hứa Đình Thâm không nhịn được liền bật cười, anh sợ đùa nữa thì cô lại đòi giận dỗi, đành phải nhịn xuống, không nói gì nữa, anh giơ bàn tay với những khớp xương rõ ràng lên, gẩy gẩy dây buộc tóc hình anh đào trên đầu cô: "Vì gặp anh nên cố ý thay đổi kiểu tóc à?"

"..." Khương Sơ một lời khó nói hết nhìn anh, rõ ràng tóc cắt từ hai hôm trước, chẳng liên quan gì đến anh cả, cô hơi hé môi: "Mái tóc này là..."

Ngón trỏ của người đàn ông đột nhiên đặt nhẹ trên đôi môi anh đào của cô, giọng nói vừa nhẹ vừa khàn: "Xuỵt."

Anh nháy nháy mắt, giọng điệu mập mờ: "Muốn nói nhớ anh, đợi chút nữa rồi nói."

"..." Khương Sơ nhìn anh chằm chằm, lại không biết xấu hổ rồi. Đúng lúc này, lão Lưu lái xe cho studio nhìn họ qua gương chiếu hậu, ánh mắt mang theo dò xét và kinh ngạc. Cô hơi ngượng, ngồi nghiêm chỉnh, quyết định tạm tha cho Hứa Đình Thâm.

Nhưng sao Hứa Đình Thâm lại bỏ qua cơ hội lần này cơ chứ, anh vừa chơi điện thoại vừa nói chuyện với lái xe: "Khương Sơ đã nhắc đến cháu với chú bao giờ chưa ạ?"

Lái xe hơi sửng sốt, sau đó kịp thời nhận ra Hứa Đình Thâm đang hỏi mình, ông suy nghĩ lại cẩn thận, vô cùng thẳng thắn nói: "Chưa."

Vậy mà Hứa Đình Thâm lại nhất thời không biết nên nói gì tiếp theo, chỉ vẻn vẹn hai chữ thế thôi mà đã vội vàng kết thúc cuộc đối thoại giữa hai người, Khương Sơ đang hóng chuyện, không nhịn được cười phì một tiếng.

"Cháu là anh hàng xóm thanh mai trúc mã của Khương Sơ." Hứa Đình Thâm lại bắt đầu vận dụng kỹ năng chém gió mà mình đã dày công tôi luyện: "Lúc cô ấy còn bé, qua từng nhà khóc lóc ầm ĩ đòi gả cho cháu, nếu cháu không đồng ý thì sẽ bám đuôi cả ngày, về sau, cháu thực sự không chịu nổi nữa, đành phải nói đợi đến khi cô ấy trưởng thành rồi cưới cô ấy, bây giờ không, cháu..."

"Á..." Anh còn chưa nói hết câu đã bị cô tàn nhẫn véo lên lưng.

Lão Lưu lái xe tươi cười, nhìn họ từ gương chiếu hậu: "Hóa ra là thanh mai trúc mã, thảo nào tình cảm lại tốt như vậy."

Hứa Đình Thâm rất hài lòng, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên đầu tựa như đang đàn dương cầm, quả là cảnh đẹp ý vui. Khương Sơ thầm cười trong lòng, đến khi vào phòng bao của nhà hàng, cô gọi món xong, hai tay vòng trước ngực, ngồi xuống: "Anh trai thanh mai trúc mã?"

"Ừ."

"Em bám đuôi đòi gả cho anh?" Khương Sơ chỉ lên mũi mình, nhớ đến những lời mà hôm đó cô nhìn thấy khi lướt Weibo, lúc này mà dùng trong hoàn cảnh này thì quả thực vô cùng thích hợp, cô nháy mắt mấy cái rồi nói: "Da mặt của anh còn dày hơn cả địa cầu."

Hứa Đình Thâm bị những lời này của cô chọc cười.

Anh tiến lại gần, kéo cánh tay cô: "Em sờ xem địa cầu có dày không."

Khương Sơ đập vào tay anh.

Hứa Đình Thâm mím môi, ngồi xuống vị trí bên cạnh, giọng nói khàn khàn truyền đến tai cô: "Tiểu Khương Sơ, nếu chúng ta là thanh mai trúc mã thì thật tốt, anh sẽ thương em từ bé."

Bên tai cô đỏ lên, lập tức dịch sang vị trí bên phải.

Chỉ cần mình cách tên đần này đủ xa thì lưu manh tấn công cũng không tới.

Sau khi ăn xong, hai người ngồi trên xe, Khương Sơ thăm dò hỏi một câu: "Dạo này anh không lên mạng à?"

Cô đảo đảo đôi mắt nai, bàn tay nhỏ nhắn đặt trên đầu gối, nhìn qua có hơi căng thẳng. Khương Sơ sợ Hứa Đình Thâm tức giận. Mặc dù bình thường cô đều thích nghĩ một đằng, nói một nẻo, nhưng quà Hứa Đình Thâm tặng, cô đều cảm thấy rất quý giá.

Hứa Đình Thâm quay đầu nhìn cô, cổ họng phát ra tiếng cười khẽ: "Sao thế? Lại làm chuyện trái với lương tâm rồi à?"

Biểu tình trên mặt tựa như nói cho cả thế giới rằng mình đã làm chuyện xấu, thế nhưng, hết lần này đến lần khác, dáng vẻ mềm mại đó lại khiến cho người khác không thể thức giận.

"Không." Cô cúi đầu, túm lấy vạt áo.

"À..." Hứa Đình Thâm cố ý đùa cô, lấy điện thoại trong túi ra: "Vốn dĩ không muốn lên mạng, nhưng em đã nhắc nhở, xem ra anh lại phải mở điện thoại ra rồi."

Khương Sơ mở to mắt, vội vàng đưa tay ngăn cản anh: "Không có gì đâu."

Lúc cô nói lời này còn chớp chớp mắt, tỏ vẻ mình rất thành thật.

"Không muốn cho anh xem à?" Hứa Đình Thâm chỉ lên mặt mình, xấu xa nói: "Hôn một cái."

Gương mặt Khương Sơ hồng hồng, liếc nhìn tài xế đang lái xe phía trước, có lẽ đối phương đã nghe được cuộc đối thoại của đôi tình nhân này, cố ý giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, thế nhưng, Khương Sơ vẫn xấu hổ lắc đầu.

Hứa Đình Thâm giả vờ mở điện thoại, Khương Sơ quýnh lên, ghé vào bên tai anh nói nhỏ: "Trở về rồi...được không?"

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, mềm mại, hơi nóng phả lên cổ anh, trái tim Hứa Đình Thâm đã tan chảy luôn rồi.

Thật ra anh đã sớm nhìn ra hành động lẳng lơ của Hướng Diệc, nếu nói không tức giận thì cũng không đúng, anh đã tặng riêng cho Khương Sơ chiếc nhẫn cùng đôi với chiếc trên tay anh, bên trong còn khắc tên viết tắt của đối phương, Hướng Diệc đột nhiên chui ra thò một chân vào, khiến người ta chán ghét đến không chịu được.

Nhưng Khương Sơ vừa dỗ anh, Hứa Đình Thâm đã không còn cảm thấy gì nữa.

*

Hai người vào một khách sạn có tính bảo mật tương đối cao, nhưng dù bảo mật có tốt đến đâu thì cũng không thoát khỏi mấy tên chó săn không có việc gì làm, ngồi xổm bên ngoài khách sạn, hai người vừa vào đã bị chụp lại.

Trước khi vào phòng, Hứa Đình Thâm giữ cô lại, Khương Sơ nhớ đến câu nói vừa nãy, cô liếc nhìn bốn phía, thừa dịp không có ai liền nhón chân hôn một cái lên mặt anh, không đợi đối phương kịp phản ứng, cô gái nhát gan đã chuồn vào phòng.

Đầu lưỡi Hứa Đình chống lên quai hàm, đứng ngoài cửa cười ngốc một lúc lâu.

Sau khi về phòng, Hứa Đình Thâm không nhịn được, gửi tin nhắn cho Trì Tinh: "Nói cho chú một chuyện rất ý nghĩa."

"..." Trì Tinh rất nghiêm túc trả lời: "Chuyện gì?"

"Hôm nay Khương Sơ chủ động hôn anh."

"..." Trì Tinh nhẫn nại nói: "Đây chính là chuyện ý nghĩa mà anh nói?"

"Đúng." Anh cong khóe môi: "Anh muốn ghi lại khoảnh khắc thần thánh này."

Trì Tinh không thể nhịn được nữa: "Cút!"

*

Lại nói đến tên chó săn chụp lén kia, sau khi hắn ta trở về liền dự định gửi hình ảnh cho Hứa Đình Thâm để thương lượng giá cả.

Vì hành động cợt nhả lần trước của Hứa Đình Thâm, nên bây giờ Liên Thắng vô cùng đề phòng anh, trực tiếp đổi mật khẩu hòm thư, không cho Hứa Đình Thâm đăng nhập, ngay cả mật khẩu official Weibo của studio cũng đổi lại.

Ai ngờ, tên chó săn này lại gửi đến hòm thư công tác của Hứa Đình Thâm, tuy Liên Thắng cũng kiểm tra hòm thư của Hứa Đình Thâm, nhưng cũng không thể sánh nổi tốc độ tay của Hứa Đình Thâm.

"Không trả tiền thì sẽ đăng lên mạng sao?"

Tên chó săn dường như có thể đọc được một tia hoảng sợ trong lời nói của Hứa Đình Thâm, hắn ta vô cùng đắc ý nói: "Đúng, chỉ cần cậu đưa tiền, tôi cam đoan sẽ không có người thứ ba nhìn thấy những bức hình này."

Hứa Đình Thâm lại bắt đầu cợt nhả, lười biếng trả lời: "Đăng đi, không đăng thì anh là cháu tôi."

Gõ xong hàng chữ này, anh gối hai tay sau đầu, dựa người trên ghế sofa, nhìn không có vẻ sốt ruột chút nào, thậm chí tâm tình còn rất tốt, mở ti vi lên xem mấy quảng cáo phát đi phát lại.

"..." Tên chó săn bị nghẹn họng, nghĩ lại cẩn thận thì thấy, Hứa Đình Thâm cố ý nói như vậy là để chọc giận mình, có lẽ là Hứa Đình Thâm chắc chắn rằng mình sẽ không đăng. Đăng thì đăng, ai sợ ai chứ! Dù sao thì mình cũng không tổn thất gì, đến lúc đó xem liệu Hứa Đình Thâm có mất fan bạn gái hay không.

Thế là, ảnh chụp lén vừa ra lò đã mau chóng bị lan truyền trên mạng, tạo ra một chủ đề nóng cho dân mạng.

"Khương Sơ Hứa Đình Thâm yêu nhau", "Khương Sơ Hứa Đình Thâm kết hôn bí mật", "Khương Sơ Hứa Đình Thâm hẹn hò"... đều xuất hiện trên tất cả các blog lớn trên Weibo, đối với chuyện này, fan hai nhà đều tỏ vẻ: "Bọn họ vào khách sạn đánh nhau còn đáng tin hơn là hẹn hò!"

Bình luận này đã chiếm lượt like cao nhất, bởi fan couple của Hướng Diệc và Khương Sơ đến chết cũng không chịu tin couple nhà mình là giả, không có chứng cứ xác thực thì bọn họ nhất định không tin!

"Chắc chỉ vào đấy đánh nhau thôi nhỉ, vốn dĩ quan hệ giữa họ đã không tốt rồi."

"Đúng đấy, hẹn nhau vào khách sạn đánh một trận."

Hứa Đình Thâm: "???"

Anh vừa lướt đến tin này, Liên Thắng bên cạnh vẫn đang mắng chửi.

"Hứa Đình Thâm, rốt cuộc cậu muốn thế nào đây? Có muốn tôi bảo studio trực tiếp tuyên bố cậu và Khương Sơ kết hôn luôn không, bây giờ không biết có bao nhiêu fan hâm mộ đã bỏ đi rồi, cậu có bệnh à?"

"..." Hứa Đình Thâm trầm mặc một lúc: "Ý này của anh không tệ, để em suy xét lại..."

"Cút!" Anh ta tức giận đến mức mi tâm nhíu lại: "Bây giờ anh lập tức bảo Lâm Kỳ bác bỏ tin đồn."

"Chẳng qua chỉ là tình cờ gặp nhau ngoài cửa khách sạn thôi, có gì đâu mà phải bác bỏ tin đồn." Hứa Đình Thâm vắt chéo hai chân: "Bị lộ thì rớt giá mất."

Lâm Kỳ bên cạnh Liên Thắng đã cạn lời: "Anh, nếu anh không muốn bác bỏ tin đồn thì cứ việc nói thẳng."

"..." Bị vạch trần rồi.

"Tôi thật sự sắp phát điên rồi, hai ngày nữa tôi sẽ đến đoàn phim giám sát cậu quay phim."

Lâm Kỳ vì muốn Liên Thắng nguôi giận, hỏi Hứa Đình Thâm: "Không phải lần trước anh nói còn chưa hẹn hò với Khương Sơ sao?"

"Mặc dù hôn rồi nhưng vẫn chưa hẹn hò." Nói xong, anh không nhịn được mà cười ra tiếng, thử hỏi dò: "Nếu không thì dùng những lời này để bác bỏ tin đồn đi?"

"..." Huyệt thái dương của Liên Thắng giật giật, ngực anh ta bị nghẹn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hứa! Đình! Thâm!"

Lâm Kỳ vội vàng vỗ lên lưng anh ta, trấn an nói: "Giết người là phạm pháp, giết người là phạm pháp."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như ma tran ge la gi, chien luoc marketing chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status