Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 29: Ngọt ngào



Lưu lượng trong giới giải trí có thể biến hiện [1] thành tài nguyên, nhưng đối với Hứa Đình Thâm mà nói, anh không thiếu tài nguyên, cũng chẳng thèm chút danh tiếng đấy.

[1] Biến hiện: đổi lưu lượng trên trang web thành tiền mặt bằng các phương pháp như chạy quảng cáo,...

Hứa Đình Thâm cũng hiểu rõ Liên Thắng muốn tốt cho anh, nên an ủi: "Đừng tức giận, quen rồi thì sẽ tốt thôi."

"..." Liên Thắng nghe xong lại càng tuyệt vọng.

Hứa Đình Thâm vào nghề đã mấy năm nay, studio chưa từng đăng bài bác bỏ tin đồn yêu đương cho anh, đúng lúc đang cân nhắc, Khương Sơ bên kia đã bác bỏ tin đồn trước.

Studio của Khương Sơ đăng hai bức ảnh, kèm theo dòng chữ "Làm việc vui vẻ".

Một ảnh là thiết bị chụp ảnh của nhân viên công tác được bày trong phòng khách sạn, một ảnh khác là hình Khương Sơ mặc một chiếc áo len màu hồng ngồi trên ghế sofa, giơ ký hiệu "V" về phía máy ảnh, mắt bên phải của cô được phủ dưới ánh đèn, hiện lên màu hổ phách rất đẹp, mắt trái hơi nhắm lại, lông mi vừa dài vừa dày khẽ run, khóe môi mang theo nụ cười ngọt ngào, như quả anh đào khiến người khác muốn nếm thử.

Bài đăng Weibo này nhanh chóng vượt lên đứng đầu, thu hút một đống nonfan vào xuýt xoa.

Vốn dĩ hai người trong ảnh đều không có động tác thân mật gì, kiểu bác bỏ tin đồn này không những giảm nghi vấn của mọi ngược, ngược lại còn nói cho họ biết giữa hai người chẳng có gì cả.

"Gái nhà tôi thật sự xinh đẹp quá điiii, làm việc vất vả rồi."

"Hai người chỉ tình cờ vào cùng một nhà khách sạn thôi, suy nghĩ của vài người không hề xấu xa như vậy, rảnh quá nên muốn kiếm chuyện ha gì?"

"Lần trước bị lan truyền scandal với Hướng Diệc, Khương Sơ không hề bác bỏ tin đồn, lần này truyền scandal với Hứa Đình Thâm, Khương Sơ lại bác bỏ tin đồn! Khương Sơ Hướng Diệc là thật đấy!"

"Aaa Khương Sơ là của Hướng Diệc, Khương Sơ là của Hướng Diệc, Khương Sơ là của Hướng Diệc."

Bình luận cuối cùng bị fan của Khương Sơ chửi thê thảm.

Rất nhiều người nghi ngờ quan hệ giữa Hứa Đình Thâm và Khương Sơ, nhưng thấy các bình luận trên đều đã nói vậy rồi, dù có bình luận thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Đã hít drama đến tận mức này rồi, lại còn không nhận được sự thừa nhận nên mọi người cũng giải tán, dù sao thì kế hoạch ban đầu cũng không phải là tìm chứng cứ xác thực.

Fan của Hứa Đình Thâm cũng ra mặt để nói chuyện, Hứa Đình Thâm đến đó vì phải tham gia hoạt động của nhãn hiệu, chỉ có điều là đến sớm hơn thời hạn vài ngày mà thôi, chẳng lẽ cùng vào một khách sạn, tình cờ gặp nhau ở cửa thì cũng có quan hệ sao?

Một nhóm fan không chịu tin Hứa Đình Thâm yêu đương, nhóm khác lại cảm thấy hai người không thừa nhận chuyện này, cũng không có chứng cứ, nên đây chỉ là lời đồn, hoặc do Hứa Đình Thâm không chịu thừa nhận mà thôi, dù là khả năng gì thì với tư cách là fan hâm mộ, mọi người đều muốn bảo vệ idol mình thật tốt, không thể để những blog kia ngày nào cũng mang chuyện này ra hành văn.

Sau khi Khương Sơ bảo studio đăng những tin này, rốt cuộc thế giới cũng bình yên trở lại, cô chạy đi tìm Hứa Đình Thâm, lòng đầy căm phẫn nói: "Không biết ai lại quá đáng như vậy, vậy mà lại đăng những bức ảnh kia lên mạng để tung tin vịt!"

Khương Sơ ưỡn ngực, cô và Hứa Đình Thâm trong sạch, vốn dĩ không hề thuê phòng đấy, có được không?

Liên Thắng và Lâm Kỳ không hẹn mà cùng nhìn về phía Hứa Đình Thâm, vẻ mặt có hơi một lời khó nói hết.

Hứa Đình Thâm bị ba người nhìn chằm chằm, không nhịn được ho khan một cái, anh kéo tay Khương Sơ để cô ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó nhìn về phía Liên Thắng và Lâm Kỳ.

Lâm Kỳ thấp giọng mắng một câu, sau đó lôi kéo Liên Thắng nói: "Anh Thắng, chúng ta đi nói chuyện với nhãn hiệu đi."

"Có gì hay mà phải nói chuyện? Không phải đã sắp xếp xong xuôi rồi sao..." Cơn giận của Liên Thắng còn chưa nguôi, vừa muốn nói Hứa Đình Thâm vài câu trước mặt Khương Sơ, kết quả là bị Lâm Kỳ lôi đi.

Cửa nhẹ nhàng bị đóng lại, trong phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

"Chuyện lần này, may mà em nhanh trí bảo Niệm Niệm đăng ảnh chụp lúc làm việc lên mạng."

Sự nghiệp khoe ân ái vĩ đại của Hứa Đình Thâm đã bị chôn vùi trong tay bà xã mình, nhưng hết lần này đến lần khác,"kẻ đầu xỏ" còn đắc ý nhìn anh, sau lưng còn nhanh chóng mọc ra một cái đuôi vẫy vẫy rồi, đôi mắt nai long lanh nhìn về phía anh, tựa như viết ba chữ: "Khen em đi".

Hứa Đình Thâm: "..."

Anh cong khóe môi, đưa tay khoác lên ghế sofa sau lưng cô: "Em vừa nói, tin vịt?"

Khương Sơ nháy mắt mấy cái, không nhìn anh: "Em có nói à?"

Hứa Đình Thâm híp híp mắt, giữ chặt bả vai, không cho cô nhúc nhích: "Lúc nào mới định cho anh một danh phận? Có phải em lại muốn đùa giỡn anh lần nữa phải không?"

"Nếu em thật sự muốn đùa giỡn anh lần nữa thì sao?"

Hứa Đình Thâm cười xùy một tiếng mang chút xem thường, Khương Sơ tưởng anh tức giận, không ngờ bàn tay của người đàn ông lại nắm lấy cằm cô: "Em cho rằng lần này còn có thể toàn vẹn chạy thoát sao?"

Trong giọng nói còn mang theo tia hài hước và một chút tức giận, âm cuối còn nhuộm thêm vẻ ái muội, khiến người khác phải suy nghĩ xa xôi.

Lông mi của Khương Sơ run lên, dùng giọng điệu thương lượng, dè dặt hỏi anh: "Kia... Sau này anh có thể nhường em chút được không, không được bắt nạt em nữa."

Với tư cách là một lão súc sinh, Hứa Đình Thâm không hề có chút tự giác nào, bàn tay đang đặt trên cằm cô chuyển sang vuốt ve khóe môi mềm mại, tựa như chỉ một giây sau sẽ hôn xuống.

Giọng nói của anh khàn khàn: "Bắt nạt? Không phải anh vẫn luôn thương em sao?"

"..." Lại đùa giỡn lưu manh rồi.

Mặt Khương Sơ đỏ lên, chân Hứa Đình Thâm lại bị đạp.

"Á."

"Hứa Đình Thâm."

Anh ngẩng đầu: "Hả?"

Khương Sơ vô cùng nghiêm túc nói: "Anh giống cẩu thật đấy."

"?" Sao lại bị chửi thế này.

"Hơn nữa còn là cẩu độc thân."

Hứa Đình Thâm: "..."

Anh có hơi canh cánh trong lòng: "Chuyện lần trước với Hướng Diệc, sao em không bác bỏ tin đồn?"

Nhất định không chịu truyền scandal với mình vậy sao?

"Hướng Diệc?" Khương Sơ híp mắt, một hồi sau mới lục được chuyện này từ trong góc, nói: "Anh ta không quan trọng như anh."

Bản thân Khương Sơ cũng không sao cả, cô và Liên Thắng đều không muốn Hứa Đình Thâm phải chịu ảnh hưởng.

Hứa Đình Thâm cong khóe môi, từng nếp gấp trong lòng đã được vuốt phẳng.

Khương Sơ vốn dĩ muốn tìm một cơ hội tốt để nói với Hứa Đình Thâm về chuyện lúc trước, nhưng tên ngốc này lại không đứng đắn, làm loạn mạch suy nghĩ của cô.

*

Vì trước đó đã bị chụp ảnh, nên sau khi Hứa Đình Thâm kết thúc công việc, cô cũng không tiễn anh ra sân bay, sau khi về nhà chuẩn bị kỹ lưỡng xong, liền nghỉ ngơi một chút, vừa mới nằm ở nhà một ngày, bạn cùng bàn cấp ba là Lâm Diệu Diệu biết tin Khương Sơ đang ở Giang Thành, liền hỏi cô có muốn đến tham gia họp lớp hay không.

Khương Sơ còn chưa trả lời, Lâm Diệu Diệu đã nói: "Cậu yên tâm, chỉ có mấy người lớp mình thôi, mọi người nói là thuê phòng bao, sẽ không để cậu bị chụp đâu."

"Được."

"Hứa Đình Thâm đến không?"

Cô cong môi: "Hứa Đình Thâm trở về quay phim rồi."

"Tiếc thật, nhưng cậu có thể đến đã là rất tốt rồi."

Hôm đó, lúc Khương Sơ đến phòng bao, quả nhiên như lời Lâm Diệu Diệu nói, không có mấy người. Lâm Diệu Diệu nhiệt tình vẫy tay với Khương Sơ: "Tiểu Sơ Sơ!"

Hai người đã nhiều năm không gặp, trò chuyện rất vui vẻ, những người khác cũng thỉnh thoảng đáp lại lời Khương Sơ.

Vẻ mặt Lâm Diệu Diệu bát quái: "Có phải cậu hẹn hò với Hứa Đình Thâm không?"

Cô đoán có lẽ Lâm Diệu Diệu đã thấy scandal trên mạng, vì hai người là bạn tốt nhiều năm, nên Khương Sơ cũng không phủ nhận, mặt đỏ lên, không nói lời nào.

Mặc dù cô vẫn luôn nói đùa với Hứa Đình Thâm rằng mình không phải bạn gái của anh, nhưng trong lòng đã sớm thừa nhận.

Lâm Diệu Diệu nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô liền biết mình đã đoán đúng: "Mình biết sẽ như vậy mà, dù sao thì cậu ta cũng bắt đầu thầm mến cậu từ hồi cấp ba, lần này cũng coi như ôm được mỹ nhân rồi."

Nói xong còn vui mừng vỗ vỗ bả vai Khương Sơ.

Khương Sơ nghe vậy, bỗng hơi sửng sốt, mặc dù cô đã sớm biết chuyện này từ miệng Nghiêm Hi, song lúc nghe Lâm Diệu Diệu nói ra chuyện đó một lần nữa, Khương Sơ vẫn có chút khó tin.

Hứa Đình Thâm luôn tạo ra cho người khác cảm giác nồng nhiệt, giống như một ngọn núi lửa, dù bị bao trùm trong băng tuyết cũng không thể giấu được hơi ấm của mình. Dù sao thì Khương Sơ cũng không thể tưởng tượng nổi anh sẽ đơn phương thích mình như vậy.

Vậy nên, cô do dự hỏi: "Cậu nói hồi cấp ba anh ấy đã?"

"Đúng vậy, hóa ra cậu ta vẫn không hề nói cho cậu biết sao?" Lâm Diệu Diệu thầm cười: "Với tư cách là bạn cùng bàn của cậu, mình đã thu được không ít lợi lộc từ cậu ta đấy."

"Mình..." Khương Sơ chớp chớp mắt.

Đúng lúc một bạn học nam bên cạnh nghe thấy, không nhịn được liền góp vui; "Chắc lúc đó Hứa Đình Thâm khó chịu lắm đấy, mặc dù ngoài miệng không thừa nhận, nhưng ai mà không biết trong lòng cậu ta chỉ có cậu thôi chứ, những nữ sinh khác muốn bắt chuyện, cậu ta đều không thèm để ý. Mấy anh em chúng tôi thấy cậu ta lén lút bỏ đồ ăn vặt vào ngăn bàn của cậu, vụng trộm quan tâm cậu gì đó, thấy cậu ta ngây thơ như vậy, chúng tôi đã cười nhạo cậu ta rất lâu..."

"..." Khương Sơ ho khan một cái, đột nhiên có hơi chột dạ. Cô vốn rất xinh đẹp, từ trước đến nay không thiếu người theo đuổi vây quanh, nên đồ ăn vặt trong ngăn bàn gì đó, cô cũng không bận tâm, lúc đó trông thấy liền trực tiếp mang lên bục giảng.

Không ngờ, lại là Hứa Đình Thâm cho...

Khương Sơ giơ tay, vuốt những sợi tóc lộn xộn trên trán ra sau tai, giọng nói rất nhỏ: "Mình còn tưởng tính anh ấy như vậy, sẽ không thầm mến một người đâu."

Bạn học nam thấp giọng nói: "Trước đây mình cũng cảm thấy vậy. Người có gia cảnh tốt như cậu ấy, cảm giác như vừa sinh ra đã đứng ở vạch đích của người khác, cậu ta cần gì phải dè dặt chứ, thế nhưng, có đôi khi mình phát hiện, thật ra cũng không phải như vậy."

Cậu ta nói: "Có một lần Hứa Đình Thâm uống say, có người hỏi đùa rằng, sao cậu ấy lại không trực tiếp theo đuổi cậu."

Lúc đấy Hứa Đình Thâm cười khẽ một tiếng, ánh mắt mê man nhìn mặt đất: "Sợ cô ấy từ chối."

Những người bên cạnh tựa như nghe được một câu chuyện cười, còn tưởng Hứa Đình Thâm cố ý khoe khoang: "Các cậu nghe xem cậu ấy đang nói gì vậy."

Người kia lại nhìn Hứa Đình Thâm, cười nhạo: "Từ bé đến giờ cậu đã bị từ chối chưa?"

"Cô ấy không giống vậy." Cuối cùng, cậu trầm mặc một hồi, sau đó mới lặp lại lần nữa: "Khương Sơ không giống vậy."

"Mình không hiểu, có gì không giống nhau chứ."

Tình cảm thời niên thiếu chưa hẳn đã thuần khiết, có nhiều người chỉ theo đuổi một bạn học nữ trong vòng một tuần, không theo đuổi được liền từ bỏ. Còn kẻ thâm tình thì chỉ là không gặp được người tốt hơn mà thôi, lúc đó bọn họ đều cảm thấy như vậy.

Bạn nam kia nhớ lại một chút: "Tối hôm đó, bọn họ uống rất nhiều, chỉ có mình tỉnh táo, sau khi đưa họ về, vậy mà mình lại thấy Hứa Đình Thâm khóc. Mình nghĩ, thật ra, có lẽ nội tâm của cậu ấy rất yếu đuối."

Trái tim Khương Sơ rơi xuống, tựa như bị cái gì đó tàn nhẫn đánh vào.

Dù cô chỉ nghe được một câu nói đơn giản như vậy chứ không hề tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy lồng ngực đau xót, có chút không thở nổi.

"Bây giờ hai người ở bên nhau, đều đã qua rồi." Bạn học nam kia nhổ nước bọt: "Đến lúc kết hôn nhớ phát kẹo mừng đấy."

*

Khương Sơ không biết mình đã rời khỏi chỗ đó như thế nào, sau khi về đến nhà, cô liền gọi điện cho Hứa Đình Thâm.

Đầu dây bên kia nhanh chóng nhận máy, vừa mở miệng đã trêu ghẹo: "Rốt cuộc cũng nhớ đến anh rồi à?"

Khương Sơ hiếm khi thừa nhận, "vâng" một tiếng.

Hứa Đình Thâm cảm thấy không đúng, bình thường nhất định Khương Sơ sẽ chán ghét nói một câu "Ai nhớ anh chứ". Anh nhíu mày: "Sao vậy? Em bị bệnh hay là xảy ra chuyện gì rồi?"

"Đều không phải." Cô giả bộ ung dung: "Vừa đi gặp bạn học về, bọn họ nói với em rằng, năm đó anh yêu em mà không nói được, liền chốn trong chăn khóc lóc thảm thương."

Hứa Đình Thâm tức giận: "Đám người này còn bịa cả chuyện đồng nhân [2] cho anh nữa sao? Khá đấy, sao anh có thể làm chuyện này được cơ chứ?"

[2] Đồng nhân: Thể loại truyện lấy bối cảnh từ truyện tranh, phim ảnh, phim hoạt hình, hoặc một câu chuyện nào đó có thật.

Khương Sơ tìm anh xác nhận: "Họ nói là có một lần, sau khi uống say, anh vừa về ký túc xá liền bắt đầu khóc, không ngờ anh lại vì em mà..."

"Đó là vì lúc anh uống say thường có tật xấu thôi, người có cuộc sống viên mãn như anh mà khóc thì không biết cuộc sống của những người khác sẽ bi thảm đến mức nào nữa."

"..."

Hứa Đình Thâm không ngừng cảm thán, trong giọng nói còn tỏ vẻ đồng cảm với những người kia: "Bọn họ luôn cảm thấy, kẻ có tiền không nhất định sẽ hạnh phúc, nhưng hạnh phúc của kẻ có tiền, bọn họ căn bản không tưởng tượng được đâu."

Khương Sơ một lời khó nói hết: "..."

Đáng lẽ cô không nên vì một tên súc sinh mà cảm động.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ham nuoc mam, truyen cuoi khac co rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.