Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 33: Ngọt ngào



Khương Sơ nhịn cười đến nỗi sắp phát điên rồi.

Trì Tinh thở dài một hơi, có lẽ Hứa Đình Thâm nói đúng, anh mới là con trai ruột của mẹ mình, còn mình chắc chỉ là nhặt từ thùng rác về thôi, hơn nữa còn là một thùng rác ẩm ướt.

Ha ha.

Lúc đi, mẹ Trì Tinh còn nói với Hứa Đình Thâm: "Cám ơn cháu vẫn luôn chăm sóc Trì Tinh."

Trước mặt trưởng bối, tốt xấu gì thì Hứa Đình Thâm cũng đứng đắn hơn: "Cháu nên làm ạ."

Trì Tinh dựa người lên cửa, ghét bỏ nhìn Hứa Đình Thâm: "Được rồi được rồi, ăn xong rồi thì mau cút đi."

Hứa Đình Thâm nhíu mày, còn chưa kịp nói lời châm chọc, cánh tay Trì Tinh đã bị đập: "Sao lại nói vậy chứ?"

"Mẹ!"

Sau khi xuống lầu, nụ cười trên khuôn mặt Khương Sơ vẫn không giảm: "Tình cảm giữa dì và Trì Tinh thật tốt."

Mặc dù ngoài miệng luôn thiên vị Hứa Đình Thâm, nhưng Khương Sơ vẫn có thể nhìn ra dì rất quan tâm Trì Tinh, lúc bà cảm ơn Hứa Đình Thâm cũng thật sự hy vọng anh chăm sóc con mình thật tốt.

Hứa Đình Thâm cong môi, ánh mắt lóe lên tia yếu ớt.

"Đêm tất niên anh cũng ở đoàn phim à?"

"Tất niên có lẽ đoàn phim sẽ cho nghỉ vài ngày, nhưng lúc đó nhất định sẽ tham gia tiết mục."

Khương Sơ dừng bước, cố ý nói: "Thật ghen tỵ với người đại diện của anh."

"Cắt." Anh chẳng thèm nhìn: "Anh ta chỉ là một tên đàn ông đang độ tuổi mãn kinh, có gì tốt mà phải ghen tị."

"..." Đột nhiên đau lòng thay cho người đại diện.

Hứa Đình Thâm lấy điện thoại ra, nói không theo lẽ thường: "Nếu không thì vậy đi, bây giờ anh sẽ đuổi người đại diện rồi thay em vào."

Khương Sơ: "..." Ngài quả đúng là dám nói vậy.

Thấy anh thật sự muốn gọi điện thoại, Khương Sơ nhón chân lên định cướp điện thoại trong tay Hứa Đình Thâm, lại bị người đàn ông giữ trong ngực: "Chỉ là, làm người đại diện của anh sẽ phải kiêm thêm chức trợ lý, phải ở chung, ngủ chung giường..."

Nói hươu nói vượn gì đấy!

Cô trừng mắt, đưa tay lên đánh anh: "Làm gì có người đại diện nào còn phải làm trợ lý, cho dù là trợ lý, thì... sao lại phải ngủ chung giường chứ?"

"Em chưa nghe bao giờ à? Trợ lý cái gì cũng phải làm, phải lo lắng toàn bộ cho ông chủ." Hứa Đình Thâm hơi cúi đầu, tiến đến bên tai cô nói: "Không ngủ chung giường thì sao có thể giải quyết khó khăn cho anh chứ?"

Khương Sơ hơi ngơ ngác, sau khi hiểu ra ý nghĩ sâu xa của anh, cả khuôn mặt lập tức đỏ lên như quả táo, toàn thân cô khô nóng, nhất thời không có cách nào tỉnh táo lại.

Trước mặt mọi người vậy mà anh lại nói những lời hạ lưu, đùa giỡn lưu manh với cô...

Khương Sơ ho khan một cái, cố giả bộ bình tĩnh, cô ngẩng đầu, giọng nói mang theo vẻ nghiêm túc: "Hóa ra trợ lý là thế này. Hứa Đình Thâm, không ngờ anh lại là người như vậy, bây giờ em sẽ lên mạng vạch trần anh, để anh thân bại danh liệt."

Hứa Đình Thâm không nhịn được cười: "Vạch trần anh cái gì?"

Bàn tay ấm áp của anh ôm sát vòng eo mảnh mai của cô, để cơ thể cô dán lên ngực mình, giọng nói của người đàn ông khàn khàn: "Là vạch trần việc anh để em làm trợ lý, hay vạch trần anh bảo em ngủ trên giường anh?"

Khương Sơ nghe thấy mấy chữ cuối, đầu óc nổ ong ong, cô mím môi nhìn anh, cảm thấy mình lại thua trận trước mặt anh rồi, đáng ghét.

"Hửm?" Hứa Đình Thâm tiến đến trước mặt Khương Sơ, gần như sắp hôn cô: "Còn vạch trần anh không?"

Khương Sơ bị hơi thở nam tính phả vào mặt, đến nỗi nói không nên lời, tim đập thình thịch: "Em... Em không vạch trần."

"Ngoan." Hứa Đình Thâm cong khóe môi, đang định buông cô ra, vòng eo lại đột nhiên bị người nào đó ôm, Khương Sơ nhẹ nhàng nhón chân hôn một cái lên môi anh, sau đó vội vàng chạy mất.

Trêu ghẹo xong bỏ chạy rất kích thích?

Hứa Đình Thâm đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu, mãi cho đến khi nhiệt độ trên mặt giảm xuống mới đuổi theo. Anh thầm tự phỉ nhổ chính mình, bình thường thì lời cợt nhả nào cũng có thể nói, chẳng qua là bị hôn một cái mà lại phản ứng lớn như vậy.

Thật thất vọng!

Khương Sơ đã sớm ngồi trong xe, Hứa Đình Thâm đưa Khương Sơ đến trước khách sạn, anh dặn dò cô vài câu, vừa chuẩn bị để Khương Sơ xuống xe thì bị cô kéo vạt áo: "Mai anh trở về Hoành Điếm rồi."

Bờ môi mỏng của anh mím thẳng thành một đường: "Ừ."

"Em sẽ không được gặp anh trong một khoảng thời gian rất dài."

"Ừ."

"Nhưng làm sao bây giờ, lúc này em đã nhớ anh rồi." Khương Sơ bĩu môi.

Hứa Đình Thâm không nhịn được, cười khẽ một tiếng: "Anh vẫn còn ở đây mà sao em đã nhớ anh rồi?"

Khương Sơ rất bất mãn vì anh đã phá hỏng bầu không khí, hùng hồn nói: "Nhớ trước đấy, không được à?"

"Được."

Giữa lúc Khương Sơ cảm thấy Hứa Đình Thâm sẽ dỗ cô, người đàn ông liền tiến lại gần, hàng lông mi dài in một mảng bóng trên khuôn mặt trắng trẻo: "Bây giờ anh gọi điện cho đạo diễn nói mình không quay phim này nữa, rồi giải tán studio, sau này chỉ ở bên em thôi, được không?"

"Hứa Đình Thâm!"

Khương Sơ phục anh luôn rồi, cô liếc Hứa Đình Thâm, cười hai tiếng: "Ha ha."

Hứa Đình Thâm thấy cô xù lông, không nhịn được mà bật cười, cô muốn tức giận kia mà, kết quả lại bị anh làm nghẹn đến không cười nổi, tức giận vươn tay không ngừng đánh anh.

Khương Sơ nghiêm túc nói: "Mặc dù em là phú bà, nhưng em không nuôi tiểu bạch kiểm, anh đừng có ý định ăn bám."

"Thật sự không cân nhắc sao?" Hứa Đình Thâm kéo khóa áo lông trên người, kéo tay Khương Sơ đặt lên trên cơ bụng của mình cách một lớp áo thun: "Dùng thử không mất tiền, không hài lòng có thể trả hàng."

Hiển nhiên, trình độ lưu manh của Hứa Đình Thâm lại khai sáng kiến thức của Khương Sơ lần nữa.

Có lẽ là từ sau lần Khương Sơ nói anh không lưu manh, bản thân không có cảm giác an toàn, Hứa Đình Thâm liền bắt đầu to gan mà mặc mấy đồ như quần áo lên người [1], thiếu chút nữa thì ngay cả tủ đồ của con người cũng không chứa nổi.

[1] Ý chỉ lẳng lơ, cợt nhả:v

Khương Sơ rút tay về như bị bỏng: "Anh nghĩ hay lắm."

Nói xong, cô vội vàng mở cửa rồi xuống xe, sau khi về phòng, trên mặt vẫn còn hồng hồng.

Cơ bụng của Hứa Đình Thâm sờ thích thật đấy, nhất định là rèn luyện thường xuyên. Cô nằm trên giường lăn vài vòng, mở điện thoại, cài hình của Hứa Đình Thâm làm ảnh nền.

A a a thích quá đi.

*

Từ khi trở lại đoàn phim, Hứa Đình Thâm đã an phận hơn trước, một là Liên Thắng ở bên cạnh giám sát, không cho anh gây chuyện, hai là Trì Tinh đã đóng máy, Khương Sơ lại không ở đoàn phim, anh không có đối tượng để cà khịa. Nguyên nhân cuối cùng là vì còn rất nhiều cảnh quay, Hứa Đình Thâm bận đến nỗi ngay cả thời gian chụp quảng cáo cũng không có.

Liên Thắng cảm thấy vô cùng vui mừng: "Không uổng công tôi theo cậu nhiều năm như vậy, tôi biết cậu sẽ không phụ sự kỳ vọng của tôi mà."

Lời này nói ra, có vẻ lại càng một lời khó nói hết, Hứa Đình Thâm ghét bỏ nhìn anh ta: "Anh theo em rất nhiều năm?"

Mẹ nó, mình mới vào nghề bốn năm, rất nhiều năm ở đâu ra chứ.

"Sao? Cậu quên năm đó là ai đã dẫn cậu đi trên con đường này rồi à?"

Hứa Đình Thâm cong môi, anh chưa nhắc đến năm đó mà Liên Thắng đã nhắc đến rồi: "Năm đó anh ở công ty không có công trạng gì, nếu không phải dẫn dắt nghệ sĩ như em, thì chắc anh phải đi ăn xin dưới gầm cầu vượt mất.

Liên Thắng: "..."

"Lúc đó anh còn nước mắt nước mũi cầu xin em giúp đỡ, cuối cùng em rủ lòng từ bi, quyết định cứu anh một mạng." Hứa Đình Thâm "chậc" một tiếng, chớp mắt mấy cái: "Hôm nay anh nhắc em mới nhớ, hóa ra em là ân nhân của anh đấy."

Liên Thắng: "..."

Hôm nay nói không nổi nữa rồi.

Hứa Đình Thâm chạm đúng nỗi đau của Liên Thắng, cuối cùng cũng khiến cho quân địch tháo chạy thảm hại.

Anh nhìn bóng lưng Liên Thắng, cười khinh thường, lấy laptop ra xem livestream của Khương Sơ.

Mặc dù phim đã chiếu xong, nhưng danh tiếng của Khương Sơ lại không hề giảm xuống, ngược lại, vì hiện tại đang chiếu một bộ phim mới nên đang dần có xu thế tăng lên.

Khương Sơ đang trang điểm, bỗng nhìn thấy một ID quen thuộc lướt qua khu bình luận: Trợ lý nhỏ cấp thấp cọ bồn cầu.

Tuy ID này ngập chìm trong một đống fan hâm mộ, nhưng Khương Sơ luôn cảm thấy cái ID kỳ lạ này rất giống Hứa Đình Thâm, chắc hẳn là do giác quan thứ sáu của phụ nữ.

A a a nhất định là vì nhớ Hứa Đình Thâm quá rồi.

Không biết Hứa Đình Thâm đang làm gì, nhớ anh, nhớ anh, nhớ anh quá.

Trần Niệm Niệm bên cạnh lén lút báo tin cho Hứa Đình Thâm: "Sáng nay Tiểu Sơ Sơ say sưa nhìn chằm chằm hình nền điện thoại tận mười mấy phút."

"Hình nền gì?" Hứa Đình Thâm nhạy bén ngửi được một chút cảm giác nguy cơ.

"Một người đàn ông."

Anh thầm nghĩ, trực giác của mình luôn đúng, khẩn trương hỏi: "Ai?"

Lại còn nhìn tận mười mấy phút? Đẹp trai đến thế sao?

"Người kia rất phiền phức."

Hứa Đình Thâm thầm nghĩ, quả nhiên mị lực kém hơn mình, anh khinh thường hỏi: "Vậy, hắn tên là gì?"

"Họ Hứa, tên Đình Thâm."

"..."

Hứa Đình Thâm cà khịa người khác chưa từng thất thủ vậy mà lại ngã trong tay Trần Niệm Niệm, anh hơi tức giận, nhưng nghĩ đến Khương Sơ nhớ anh như vậy, lại không khỏi cảm thấy ngọt ngào.

Khương Sơ vốn dĩ không hề biết Trần Niệm Niệm trước đây đã cực lực ngăn cản mình đến gần Hứa Đình Thâm đã tạo phản, nên sau khi kết thúc livestream, Hứa Đình Thâm gọi video đến, lúc anh hỏi cô có nhớ mình hay không, Khương Sơ lắc đầu: "Không nhớ đâu."

Cô gái mà anh thích, ngay cả khi nghĩ một đằng, nói một nẻo mà cũng đáng yêu thế này.

Có một số việc Hứa Đình Thâm không cần hỏi cũng biết đáp án, có thể là anh luôn thích trêu chọc Khương Sơ, nhất định phải chọc cho cô đỏ bừng mặt hoặc lộ tính ngạo kiều mới thôi.

"Thì ra không nhớ." Hứa Đình Thâm giả bộ thương tâm gần chết: "Đồ không có lương tâm, nhưng anh vẫn luôn nhớ em đấy."

Khương Sơ còn cảm thấy mình đã tổn thương trái tim anh, hoàn toàn không biết Hứa Đình Thâm đang giả nai.

"Có biết anh nhớ em như thế nào không?"

Trực giác mách bảo Khương Sơ rằng, nhất định đây không phải lời gì hay ho, liền nói sang chuyện khác: "Anh thấy vừa nãy em trang điểm có đẹp không?"

Hứa Đình Thâm suy nghĩ một chút, nói giọng của trực nam: "Khác nhau chỗ nào sao?"

Khương Sơ: "..." Đây là đang sỉ nhục kỹ thuật trang điểm của cô sao?

"À..." Dường như anh đột nhiên nhìn ra chút gì đó: "Môi hôn rất thích."

"Phi."

Hứa Đình Thâm đột nhiên nói: "Khương Sơ, trước giao thừa đến nhà anh một chuyến đi."

"Hả?" Khương Sơ chớp chớp mắt: "Vì sao?"

"Mẹ anh nói bà ấy muốn gặp em." Ngón tay thon dài của Hứa Đình Thâm nắm thành quả đấm, đặt bên môi che giấu ý cười: "Hơn nữa, không phải em nhìn chằm chằm hình nền của anh tận mười mấy phút sao? Không muốn gặp anh à?"

Khương Sơ mở to hai mắt: "Sao anh biết?"

Sau khi ý thức được những lời này chẳng khác nào thừa nhận trá hình, cô lập tức đổi giọng: "Em không có."

Ý cười bên khóe môi Hứa Đình Thâm càng đậm: "Hình nền của anh đẹp không? Hửm?"

Khương Sơ vừa bị mất mặt, bèn nói: "Hình nền là Photoshop đấy, tất nhiên là đẹp hơn anh rồi."

Nhưng thực sự là Hứa Đình Thâm hàng thật nhìn đẹp hơn trên hình rất nhiều.

Anh nhíu mày: "Hình nền có thể hôn em không?"

Thật không biết xấu hổ mà, Khương Sơ nhăn mũi, không nói gì.

Hứa Đình Thâm giữ chừng mực: "Đến lúc đó anh được nghỉ rồi sẽ đón em, yên tâm, mẹ anh không ăn thịt người đâu."

Khương Sơ vẫn không nói gì, sau khi tắt video, cả người vẫn hốt hoảng như cũ.

Đây nghĩa là... gặp phụ huynh sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như cach tao connection giua excel voi sql de lay du lieu, download file excel ke toan kho chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.