Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 36: Dỗ anh



"Chị dâu?"

Khương Sơ lấy lại tinh thần, nở nụ cười ngọt ngào: "Không có gì đâu, em đi chơi đi."

Hứa Gia Tứ cầm bóng rổ ra ngoài, ngoài cửa sổ thủy tinh có một bãi cỏ xanh mướt, ánh mặt trời ấm áp lười biếng phủ lên, con gái của người giúp việc vừa bước theo sau mẹ, vừa thổi bong bóng.

Khương Sơ liếc nhìn cảnh ngoài cửa sổ, cô mặc áo khoác, ra ngoài ngồi trên ghế dài phơi nắng, ánh mặt trời ấm áp phủ lên mặt cô, như có một loại thôi miên hiệu quả, Khương Sơ không khỏi có chút buồn ngủ.

Cô đang lim dim nửa ngủ nửa tỉnh, một bàn tay đột nhiên vươn ra từ phía sau, khoác lên vai cô, Khương Sơ giật mình, mở to mắt, nghiêng người nhìn anh.

Cô hơi hé môi, Hứa Đình Thâm tưởng cô định trêu mình, kết quả là Khương Sơ nuốt lại lời mình muốn nói, chớp chớp mắt nói: "Tóc anh vẫn chưa sấy khô, sao lại ra đây?"

"..." Mặc dù lời quan tâm này thực khiến cho người khác ấm lòng, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy dáng vẻ này có chút kỳ lạ.

Hứa Đình Thâm híp mắt, chăm chú nhìn Khương Sơ vài lần, anh luôn cảm thấy vẻ mặt củ cô khi nhìn mình có chút một lời khó nói hết, cảm giác quen thuộc tựa như đang nhìn một tên ăn mày bên đường hoặc một đứa trẻ trong viện mồ côi.

"?"

Anh nhíu mày càng sâu, trong mắt tựa như viết hai chữ "say mê", Khương Sơ thấy anh không cử động, liền nhanh chóng đứng dậy, kéo anh vào phòng: "Giữa mùa đông mà anh không sấy tóc, thật là ngốc... ngốc đến đáng yêu."

Hứa Đình Thâm thấy cô đột nhiên đổi giọng, không nhịn được cười khẽ một tiếng, hai tay anh chống eo, hơi quay đầu đánh giá cô: "Tiểu nha đầu, em đang làm chuyện tốt đấy à?"

Vừa nhìn dáng vẻ chột dạ và trái với lương tâm của cô khi lấy lòng mình, anh liền biết không phải chuyện gì tốt.

Khương Sơ trừng mắt: "Giữa người với người không thể tin tưởng nhau một chút sao?"

"Tin tưởng?" Hứa Đình Thâm dịch về trước một bước, nói khẽ: "Chuyện xấu mà em làm đủ để anh phạt em mấy ngày mấy đêm đấy."

Cô nghe thấy vậy, bên tai hơi đỏ lên, bất mãn nói: "Em nào có, không phải người làm chuyện xấu đều là anh sao?"

Lúc nói nửa câu cuối, giọng của cô rất nhỏ, rất nhỏ.

Hứa Đình Thâm cong môi, dùng giọng nói nhỏ tương tự cô, nói: "Vậy không thì em phạt anh mấy ngày mấy đêm đi?"

"..." Còn biết xấu hổ không đấy?

Khương Sơ tức giận giả bộ như không nghe thấy gì cả, kéo anh vào trong phòng, cô tìm máy sấy rồi cắm điện vào, vất vả ngẩng đầu sấy tóc cho anh.

Hứa Đình Thâm lườm cô, cố ý nói: "Tay ngắn chân ngắn, để anh tự sấy vậy."

"Hứ." Khương Sơ tắt máy sấy, tức giận nhét vào tay anh.

Anh mở máy sấy, bắt đầu thổi "vù vù", Khương Sơ đột nhiên nhận ra, mình chỉ muốn tốt cho anh, sao cuối cùng lại thành như vậy chứ?

Thế là Hứa Đình Thâm sấy tóc xong, sau khi buông máy sấy xuống, liền nghe được Khương Sơ nói: "Em tha cho anh đấy."

"?"

"Mặc dù anh không phải người, nhưng nhìn giá trị nhan sắc và dáng người của anh cũng tạm được, nên em tha thứ cho anh."

"??" Sao đang yên đang lành mà lại bắt đầu mắng chửi người rồi?

"Anh phải tin em sẽ đối xử tốt với anh như nuôi heo vậy đó..."

"Khương Sơ..." Hứa Đình Thâm không thể nhịn được nữa, ngắt lời cô: "Em như vậy khiến anh cảm thấy mình là một người chồng tốt."

"A?" Cô chớp chớp mắt.

"Sau này dù em có vào bệnh viện tâm thần, anh cũng không rời bỏ em." Anh cười giả tạo, dang tay về phía cô: "Cảm động không? Ngay cả anh cũng cảm động sắp phát khóc rồi."

Khương Sơ: "..."

Cô cảm động đạp cho Hứa Đình Thâm một phát.

Hứa Đình Thâm cười đến nỗi không hề để ý đến hình tượng, anh cúi đầu, nhìn có chút càn rỡ, Khương Sơ bị nụ cười của anh lây nhiễm, khóe môi cũng mỉm cười ngọt ngào.

Người đàn ông không nhịn được, đưa tay nhẹ nhàng chọc chọc trán của cô, cau mày hỏi: "Cái đầu nhỏ này của em suốt ngày nghĩ gì vậy?"

Cô chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Nghĩ rằng phải bảo vệ anh, chăm sóc anh thật tốt."

Hứa Đình Thâm bật cười một tiếng: "Chỉ bằng cơ thể nhỏ bé này của em..."

Anh sợ dùng sức sẽ làm gãy cô mất.

Hứa Đình Thâm vừa định tiếp tục cười nhạo, liền thấy cô chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn mình, đôi môi mềm mại của cô mím thành một đường thẳng, hai tay nắm tay áo anh, hết sức chăm chú nói: "Ai nói vậy, em đã trưởng thành rồi, em cũng có thể bảo vệ anh."

Cực kỳ giống đứa trẻ nghĩ mình đã trưởng thành.

Trái tim Hứa Đình Thâm trũng xuống, anh bước đền gần, ôm cô trong lồng ngực ấm áp của mình: "Được được được, cho em bảo vệ, có thu phí không?"

"Ừ..." Khương Sơ dựa trên lý lẽ "ngu mới không lấy", cô nói: "Thu chứ, thẻ lương đều phải nộp."

"Sao anh cảm giác như em xoay anh một vòng chính là để lừa tiền anh thế?" Hứa Đình Thâm nhìn thấu cô: "Còn chưa kết hôn mà đã có quyền quản lý tài chính của anh rồi hả?"

Khương Sơ vừa định nói "sao anh lại không chịu được thử thách như vậy", tên lưu manh kia đã không biết xấu hổ nói: "Anh thực sự có chút thương tâm, không ngờ vậy mà trong mắt em, anh lại thua những đồng tiền dơ bẩn kia, chẳng lẽ lấy thân trả nợ cũng không lời lãi hơn nộp thẻ lương sao?"

Phi, tên đần lại muốn chiếm tiện nghi của cô rồi.

Khương Sơ lắc đầu: "Không thèm, anh hãy thỏa sức dùng những đồng tiền dơ bẩn để chà đạp em đi."

Hứa Đình Thâm: "..."

Anh cúi đầu, giọng nói khàn khàn như lông vũ cọ lên vùng da sau tai mẫn cảm của cô: "Không cần dùng tiền để chà đạp em..."

Cuối cùng, Khương Sơ bị tên lưu manh nào đó hung hăng "chà đạp" một trận.

Trong không gian nhỏ hẹp, nhiệt độ bỗng tăng lên rất cao, toàn thân Khương Sơ mềm nhũn trong lòng anh, cô thấp giọng thăm dò: "Sao hôm nay không thấy cha anh?"

"Buối tối ông ấy mới về." Hứa Đình Thâm sợ cô nghĩ nhiều: "Không phải cha anh không thích em, dù sao thì anh cũng lâu rồi không về nhà, ông ấy cũng không..."

Giọng nói của người đàn ông ngừng lại, trong đầu Khương Sơ liền nảy ra một ý tưởng, cô đau lòng ôm chặt anh: "Nhất định ông ấy có việc gấp, nên mới không về nhà."

Hứa Đình Thâm hiểu rõ người kia, ý cười trên khóe miệng trộn lẫn một chút xem thường.

"Anh yên tâm, sau này em nhất định sẽ yêu thương anh như một người cha vậy."

Hứa Đình Thâm: "?"

Khương Sơ lại bắt đầu thể hiện tài năng diễn xuất của mình, cô lùi về sau một bước, trịnh trọng nói: "Em biết quá khứ của anh nhất định không suôn sẻ, mặc dù anh có rất nhiều tiền, nhưng không nhận được tình cảm quý giá. Anh yên tâm, sau này em sẽ yêu anh hết lòng."

Hứa Đình Thâm một lời khó nói hết nhìn cô, anh nhắm mắt lại: "Có phải em có hiểu lầm gì với kẻ có tiền rồi không?"

"Hả?"

Người đàn ông nghĩ nghĩ, đột nhiên hiểu rõ vì sao Khương Sơ lại khác thường như vậy, anh thu lại ý cười trong mắt: "Bị em phát hiện rồi, anh cũng không giấu em nữa."

Nghe giọng điệu này... cô liền biết Hứa Đình Thâm đã từng bị tổn thương, huhuhu thật đáng thương mà.

Hứa Đình Thâm vô cùng nghiêm túc: "Thật ra gia đình của anh rất không hạnh phúc, lúc anh còn bé thì mẹ đã bỏ đi rồi, người bây giờ em nhìn thấy chính là mẹ kế của anh, nên anh vẫn luôn không tin tưởng vào tình yêu, cho dù sau khi ở bên em,..."

Người đàn ông còn chưa nói xong, cô gái nào đó đột nhiên bổ nhào vào trong ngực anh: "Em thích anh, vô cùng thích anh."

Hứa Đình Thâm kiềm chế ý cười trên khóe miệng, cúi đầu nhẹ nhàng "A" một tiếng.

Khương Sơ tưởng anh không tin, bèn nhón chân lên hôn anh, đầu lưỡi xinh đẹp vụng về cạy mở hàm răng của anh, hàng lông mi dày nhẹ nhàng run rẩy, tựa như cánh bướm dưới ánh đèn.

Hứa Đình Thâm khó có thể hình dung cảm nhận của mình trong một khắc này, tựa như từng mạch máu trong cơ thể đều nổ tung, sợi dây cung lý trí bỗng kéo căng ra, tựa như chỉ một giây sau sẽ bị đứt.

May mắn là Khương Sơ kịp thời thoát khỏi vòng ôm của Hứa Đình Thâm, cô hơi thở dốc, tim đập "thình thịch", ánh mắt trong veo như nước nhìn anh.

Hứa Đình Thâm định đảo khách thành chủ, điện thoại đột nhiên vang lên.

Anh liếc nhìn, thấy studio có việc gấp, bèn đến một bên nghe điện thoại.

Khương Sơ vội vàng chạy tới bên cạnh, trong phòng Hứa Đình Thâm có một chiếc đàn dương cầm, trước đây cô từng học qua một chút, bèn ngồi lên ghế chơi mấy khúc đơn giản.

Hứa Đình Thâm xử lý công việc xong, thấy Khương Sơ đang lặng lẽ ngồi trước dương cầm, trên mặt mang theo vẻ say mê. Hứa Đình Thâm không nhịn được, lấy điện thoại ra chụp một bên mặt tinh xảo của cô.

Đúng lúc Khương Sơ bắt gặp hành động của anh, cô dừng động tác lại, tiếng đàn cũng ngừng, Khương Sơ trừng anh: "Anh lại định chụp lịch sử đen tối của em đấy à?"

Hứa Đình Thâm vuốt vuốt điện thoại, nghiêng đầu cười khẽ: "Xem ra em rất biết tự hiểu đấy."

Khương Sơ suýt bị tức chết, cảm thấy hối hận vì vừa nãy mình còn dỗ Hứa Đình Thâm.

Cô liền đứng dậy, đến ngồi trên sofa, giận dỗi Hứa Đình Thâm, một chiếc điện thoại liền rơi vào lòng cô.

"Vừa nãy tên đàn ông độ tuổi trung niên Liên Thắng kia bảo anh tặng chút phúc lợi cho fan hâm mộ." Hứa Đình Thâm cúi đầu hôn một cái lên mặt Khương Sơ: "Ngoan, giúp anh chụp mấy tấm ảnh đi."

Khương Sơ vốn đang cảm thấy khó chịu, bỗng hơi sửng sốt, cô nâng bàn tay trắng nõn lên sờ sờ mặt, lặng lẽ cong khóe môi.

Hứa Đình Thâm phải quay phim trong một khoảng thời gian dài, có thể nói là hầu như không có chút tin tức nào, lúc này, fan hâm mộ của Hứa Đình Thâm kinh ngạc phát hiện idol nhà mình đang online, vội vàng lan tin trong nhóm: "Anh ấy online rồi, chắc sắp đăng Weibo rồi! Mau! Lên!"

"Liệu lần này tôi có thể lên top không nhỉ?"

"Huhuhu muốn được anh ấy trả lời."

Quả nhiên đúng như fan mong đợi, vài phút sau, Hứa Đình Thâm đăng một vài tấm hình, trong đó có bốn tấm anh đang ngồi trước dương cầm, tấm cuối cùng là bong bóng nhiều màu sắc trên bãi cỏ xanh mướt.

Có lẽ bong bóng là lừa được của bé gái nhà người ta, cũng không ngại xấu hộ, một người đàn ông thổi bong bóng mà lại có thể vui vẻ như vậy.

Khương Sơ tỏ vẻ khinh thường.

Hứa Đình Thâm thổi một hàng bong bóng về phía cô: "Em chơi không?"

"Trẻ con." Khương Sơ quay mặt đi chỗ khác, đúng lúc nhìn thấy bong bóng rực rỡ sắc màu bay trước mặt mình, cô cảm thấy rất thơ mộng, không nhịn được cũng thổi một cái.

Cuối cùng, Khương Sơ bị Hứa Đình Thâm cười nhạo một lúc lâu.

Lúc này, fan hâm mộ vô cùng kích động:

"Cuối cùng cũng hoạt động, huhuhu nhớ anh quá đi à."

"Anh về nhà hả?"

"Đẹp trai quá, đẹp trai quá, đẹp trai quá, nếu anh có thể chơi dương cầm thì còn đẹp hơn nữa."

Ngay lúc đám fan hâm mộ vừa nghĩ vậy, studio của Hứa Đình Thâm liền đăng video cảnh Hứa Đình Thâm chơi đàn dương cầm, một đoạn rất ngắn, nhưng fan sắp kích động đến mức phát điên rồi.

"Ăn tết, ăn tết thôi."

"Đăng Weibo đều đặn đi anh, đừng có bỏ không mà."

"Ca khúc mà Hứa Đình Thâm chơi chính là Wedding March!!!"

"Chỉ có tôi phát hiện trên tấm ảnh cuối mà Hứa Đình Thâm đăng có một mép váy màu trắng sao? Hơn nữa còn chơi Wedding March... Hứa Đình Thâm lại ở nhà, hình như tôi phát hiện ra bí mật gì đó rồi!"

Khu bình luận lập tức bùng nổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Đối với phụ nữ thì sức khỏe và sắc đẹp luôn là vấn đề quan tâm hàng đầu,đặc biệt nó còn là thìa khóa vàng giúp cho họ có được thành công trong cuộc sống. Vì vậy, bạn không thể bỏ qua những bí quyết khỏe đẹp trên trang đẹp là lạ chẳng hạn như cach tri tham quang mat hieu qua, cach nhan biet dan ong bi yeu sinh ly Bạn thấy đó,mọi người đều hiểu là cần chăm sóc thân thể nếu muốn luôn khỏe mạnh nhưng chăm sóc thế nào thì không phải ai cũng biết.

loading...
DMCA.com Protection Status