Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 39: Ý đồ Xấu 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những bình luận lạc đề bị ép thu hồi lại.

"Dạo này xảy ra chuyện gì thế? Ngày nào cũng tung tin vịt rằng Hứa Đình Thâm có bạn gái, các người định cầm búa đập chết tôi à."

"Hứa Đình Thâm thừa nhận tôi sẽ lập tức gọi chị dâu, còn nếu không thừa nhận thì các người câm miệng hết cho tôi."

"Kiên quyết giương cờ couple Sơ Nhất, không chút dao động, tôi có thể không kết hôn, nhưng nhất định couple của tôi phải kết hôn!"

Khương Sơ vừa định lấy điện thoại ra lên mạng, lại cảm giác như người đàn ông bên cạnh đang căng thẳng nhìn mình, cô nhắm mắt lại, quay đầu tức giận hỏi: "Có phải anh lại làm chuyện xấu gì rồi không?"

Hứa Đình Thâm ra vẻ ung dung, sau đó nhẹ nhàng nằm xuống: "Những lời này phải là của anh mới đúng."

Âm báo có tin nhắn trên điện thoại của hai người đồng thời vang lên, Khương Sơ mở điện thoại ra.

Lật Diệp: "Em và Hứa Đình Thâm ở cùng nhau à?"

Khương Sơ: "Vâng."

Lật Diệp: "Em nên biết là lúc này công bố tình cảm thì sẽ ảnh hưởng không tốt chứ?"

"Em biết."

Lật Diệp cảm thấy Khương Sơ rất biết giác ngộ, liền vui mừng gật đầu, nhưng cô nàng lại không biết, vốn dĩ Khương Sơ không cùng suy nghĩ với mình.

"Em biết là tốt."

Khương Sơ gật đầu: "Tất nhiên không thể công khai rồi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Hứa Đình Thâm."

"..." Lật Diệp suýt phun máu ra ngoài: "Ý chị là sẽ ảnh hưởng đến em đó."

"A?" Khương Sơ không biết sao chuyện này lại ảnh hưởng đến mình, cô không để ý, xua xua tay: "Như nhau cả thôi, như nhau cả thôi."

Lật Diệp: "..."

Mà tin nhắn trên điện thoại của Hứa Đình Thâm thì không cần đoán cũng biết là do Liên Thắng gửi, đối phương có chút bình tĩnh.

Liên Thắng: "Cám ơn cậu."

Liên Thắng hít sâu một hơi, liên tục tự nhủ với bản thân rằng không được nổi giận, không được nổi giận: "Cậu đã giúp tôi có một cái tết vô cùng khó quên."

Hứa Đình Thâm: "Đừng khách sáo."

Hứa Đình Thâm gửi cho anh ta một bao lì xì, Liên Thắng tưởng đối phương muốn lắng lại cơn giận của mình, mang theo ba phần hi vọng mở ra, một đồng.

"..." A.

Khóe miệng Hứa Đình Thâm che giấu ý cười, Khương Sơ hoàn toàn không biết chuyện anh đã làm, cô mở điện thoại ra, thấy Trì Tinh đăng một tấm ảnh, tất cả mọi người bên dưới đều chúc anh ta sinh nhật vui vẻ.

Khương Sơ ngồi dậy, hơi hoang mang: "Hóa ra hôm nay là sinh nhật Trì Tinh sao? Em không chuẩn bị quà sinh nhật cho anh ta rồi."

"Hả?" Hứa Đình Thâm vô cùng không hài lòng vì bà xã nhà mình nhớ tới người khác: "Không sao đâu, mỗi gia đình tặng một phần quà là được rồi, anh đã tặng rồi."

Gia đình...

Khương Sơ cúi đầu, khóe miệng chậm rãi cong lên.

Trên tấm ảnh, Trì Tinh đang đeo một sợi dây chuyền nhãn hiệu xa xỉ nào đó.

"Sao tôi lại cảm thấy sợi dây này nhìn rất quen nhỉ?"

"Ông nói làm tôi cũng đột nhiên cảm thấy như vậy."

Ngay khi Trì Tinh tưởng bọn họ sẽ đào ra sợi dây chuyền này là của Hứa Đình Thâm tặng, sau đó anh ta sẽ có thể khoe khoang rằng mình và Hứa Đình Thâm là bạn bè, thì đột nhiên xuất hiện một bình luận: "Hình như chú chó nhà Hứa Đình Thâm cũng đeo một sợi dây giống vậy thì phải."

Trì Tinh: "..."

"Đúng đúng đúng, tôi đến đây thả nhẹ tấm ảnh nè."

"Quả đúng là cùng kiểu dáng, không nhầm đi đâu được. Hahaha tôi cười đến nỗi sắp phát điên rồi, Trì Tinh, sao anh lại muốn đeo sợi dây chuyền cùng kiểu dáng với vòng cổ của chú chó nhà Hứa Đình Thâm thế."

"Hahahaha thật xin lỗi, buồn cười quá đi mất."

Trì Tinh tức giận mỉm cười, lập tức xóa bài đăng trên Weibo, mỉm cười chất vấn Hứa Đình Thâm: "Anh là chó à?"

"Mặc dù anh là cha của chú, nhưng anh không phải chó."

"?" Phi.

*

Ngày tết đã qua, chào đón Khương Sơ và Hứa Đình Thâm chính là một loạt công việc nhiều đến dọa người.

Vì lúc trước Khương Sơ vẫn luôn quay phim, đợi đến khi phim được chiếu, chẳng những duy trì được độ nổi tiếng của cô mà độ hot cũng ngày càng cao. Hướng Diệc thì ngược lại, suốt ngày lăng xê nhưng không có tác phẩm mới, sau ba tháng chiếu phim thì fan cũng đã thoát gần hết.

Những fan hâm mộ lúc đầu đã chế giễu rằng Khương Sơ hám danh Hướng Diệc khi thấy Khương Sơ nhận được kịch bản tốt và liên tục được nhận làm đại ngôn, thì tức giận đến nỗi trong mắt như sắp nhỏ máu ra, thế nhưng vẫn luôn tự lừa mình rằng anh nhà vẫn đang hot, chỉ là phim đã chiếu hết nên tạm thời giảm xuống mà thôi.

Vốn dĩ sau khi hai người kết thúc hợp tác cũng không gặp nhau, nhưng cuối năm và đầu năm có không ít đài truyền hình tổ chức lễ trao giải, trong đó có một nhà đài mời cả Khương Sơ và Hướng Diệc.

Nếu là đài truyền hình khác thì Khương Sơ sẽ không đi, nhưng đài Quất Tử là một trong những đài truyền hình thu được lượng rating cao nhất, cô không có lý do nào để từ chối, hơn nữa, khách quý được mời đến còn có diễn viên Hứa Kính mà cô vẫn luôn hâm mộ.

Fan couple biết tin hai người sắp cùng khung hình thì kích động đến phát điên rồi, chạy nhảy khắp nơi hô hò ăn tết.

"Nhất định là Hướng Diệc tham gia vì Khương Sơ, tôi chắc chắn luôn."

"Huhuhu bọn họ đã rất lâu rồi không giao lưu với nhau trên cùng một khung hình, cuối cùng cũng đợi đến ngày này rồi huhuhu."

"Xúc động quá aaa, chỉ cần tôi sống lâu thì không sợ couple của tôi không cùng khung hình."

Khương Sơ đang trang điểm thì thấy Trần Niệm Niệm đứng bên cạnh mình, trông cô nàng không quá vui vẻ, bĩu môi: "Ahuhu tức quá đi, không muốn nhìn thấy Hướng Diệc chút nào cả."

Khương Sơ khẽ khép mí mắt, giọng điệu dí dỏm: "Hả, vậy làm sao bây giờ, không thì chị chọc mù mắt đi?"

Trần Niệm Niệm trừng cô: "Em cũng không còn là cô bé đáng yêu mà chị quý nhất nữa."

Khương Sơ thấy cô nàng nói vậy thì vô cùng nghiêm túc: "A, Hứa Đình Thâm nghe được câu này thì sẽ ám sát chị mất."

Trần Niệm Niệm lập tức tuyệt vọng, bắt đầu khóc lớn: "Tiểu Sơ Sơ, em trọng sắc khinh bạn, chị chăm sóc cho em trong khoảng thời gian dài như vậy mà còn kém một tên đàn ông tồi nữa."

"Chị chăm sóc em?" Khương Sơ nhíu mày, tính sổ cặn kẽ với cô nàng: "Lúc chị vừa vào studio đã vô tình mắc sai lầm, chị Lật Diệp định sa thải chị nhưng được em nói giúp, chị vì muốn báo đáp mà làm vỡ cả bộ cốc số lượng có hạn của em."

Trần Niệm Niệm: "..."

"Về sau, rốt cuộc chị cũng biết điều rồi, có một lần em mặc một bộ váy rất dài, em không cho chị xách đuôi váy nhưng chị lại khăng khăng đòi xách, cuối cùng em bị bôi nhọ rất thê thảm..."

Trần Niệm Niệm khóc huhu, giơ "bàn tay Nhĩ Khang" [1] lên ngăn cản cô: "Đừng nói nữa, Hứa Đình Thâm quan trọng, Hứa Đình Thâm quan trọng, cậu ta là người đàn ông tốt nhất thế giới, tốt gấp 10 lần chị."

[1] Bàn tay Nhĩ Khang: là hình meme này đó mấy bạn:v

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Khương Sơ như cười như không nhìn cô nàng.

Trần Niệm Niệm vội vàng nói: "20 lần, không thể hơn được nữa."

Thấy Trần Niệm Niệm đã nhận thua, Khương Sơ không nhịn được cong khóe môi, cô đột nhiên phát hiện, hình như mình bị Hứa Đình Thâm ảnh hưởng mất rồi.

Sao lại học cách trêu chọc người khác rồi, như vậy không đáng yêu chút nào.

Đúng lúc Lật Diệp đi đến, khẽ đập một phát sau đầu Trần Niệm Niệm: "Đừng có suốt ngày nói hươu nói vượn với Khương Sơ."

"Em không có." Trần Niệm Niệm oan ức nói.

Trần Niệm Niệm như một cô vợ nhỏ phải chịu tủi thân, bước đến giúp Khương Sơ chỉnh lại váy, sau đó cầm áo lông phủ thêm lên người cô.

*

Sau khi đi thảm đỏ ở trường quay xong, Khương Sơ xách váy ngồi xuống chỗ của mình, vì cùng một đoàn phim, nên Hướng Diệc vừa vặn ngồi bên cạnh cô.

"Đã lâu không gặp, công việc bận quá nên cũng không có cơ hội gặp mặt."

Khương Sơ cư xử đoan trang, khéo léo, giọng nói không lạnh cũng không nhạt: "Chỉ sợ sau này cơ hội gặp mặt càng ít."

Hướng Diệc lập tức cảm thấy rất thú vị, tựa như phát hiện một mặt khác của người mà mình rất quen thuộc: "Sao em lại chắc chắn như vậy, ngộ nhỡ sau này hợp tác cùng một bộ phim... Em cho rằng anh và em không cùng một tầng lớp sao?"

"Không phải nguyên nhân này." Hướng Diệc quy chụp cho cô cái danh nịnh bợ, Khương Sơ cũng không mắc mưu của anh ta: "Chính là, Hứa Đình Thâm sẽ ăn dấm."

Hướng Diệc: "..."

Tuyệt đối không ngờ cuối cùng lại là khay thức ăn cho chó lạnh lẽo.

Anh ta khẽ cười: "Nếu em nói về chuyện lăng xê couple thì anh có thể giải thích, đây đều là quyết định của người đại diện, anh đã nói với bà ấy rất nhiều lần, nhưng bà ấy vẫn khăng khăng làm như vậy, nếu chuyện này gây rắc rối cho em, anh có thể xin lỗi."

Trong mắt Khương Sơ không chút gợn sóng, hiển nhiên cũng không để chuyện này trong lòng, cô quay đầu, lông mi dài chớp chớp: "Hướng tiên sinh, có một số việc dù làm rõ cũng không có ý nghĩa nữa rồi."

Hướng Diệc càng ngày càng cảm thấy Khương Sơ không đơn giản, anh ta tiến đến bên tai Khương Sơ, nhìn từ sau tựa như hai người rất thân mật: "Anh còn tưởng em là cô gái yếu đuối, không ngờ còn có gai nhọn đấy?"

"Chuyện anh không biết còn nhiều lắm." Toàn bộ quá trình, vẻ mặt cô đều không chút cảm xúc, tựa như vốn dĩ không để Hướng Diệc trong mắt.

Khương Sơ đóng phim rất tốt, hợp tác với Hướng Diệc cũng miễn cưỡng coi như là vui vẻ, sau khi kết thúc, cô cũng sẽ không duy trì mối quan hệ này.

Chỉ sợ Hướng Diệc đã quên, tình cảm giữ họ vốn chỉ tới mức này mà thôi.

Hướng Diệc không ngờ mình lại tự chuốc lấy nhục, bèn im lặng.

Lúc đến lượt Khương Sơ nhận giải, cô xách làn váy bước lên sân khấu, phía dưới đột nhiên truyền đến một đám tiếng thét chói tai, nhưng những người đó lại không gọi tên Khương Sơ.

Người đàn ông dáng người cao gầy, mặc một thân âu phục màu đen đi tới, chói mắt đến nỗi khiến cho người người vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấy anh.

Khương Sơ nhìn bên dưới đài, không biết Hứa Đình Thâm đã ngồi vào chỗ ngồi của mình từ lúc nào, anh vươn tay cài lại cúc áo trên bộ âu phục, dưới đài lại bắt đầu huyên náo.

Người đàn ông này...

Mặt Khương Sơ hồng lên, cô thầm nghĩ, trước mặt người khác anh ra vẻ lãnh đạm như vậy cho ai xem, tối qua lúc gọi video còn lẳng lơ đến vô biên, cách màn hình điện thoại cũng có thể chọc cho cô mặt đỏ tới mang tai, lúc cuối còn nhất định phải lừa cô gọi mấy tiếng ông xã.

Trần Niệm Niệm nói không sai, tên đàn ông tồi.

Đúng lúc Hứa Đình Thâm đối diện với ánh mắt của cô, anh nhẹ nhàng cong khóe môi, tựa như nghĩ ra ý đồ xấu xa nào đó.

Khương Sơ cầm cúp trong tay, vì đang nghĩ đến Hứa Đình Thâm nên hơi xuất thần, Hướng Diệc bên cạnh đột nhiên nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi lại nhanh chóng buông ra, hướng microphone nói lời cảm ơn.

Nói chung thì nội dung chính là cảm ơn đoàn phim, cảm ơn Khương Sơ, nhưng Khương Sơ lại không hề nghe lọt chữ nào.

Cô trừng to mắt, ngây ngốc tại chỗ, lập tức căng thẳng nhìn về phía Hứa Đình Thâm, thấy sắc mặt đối phương càng ngày càng đen.

Hứa Đình Thâm đi đến bên cạnh, không biết nói gì đó với nhân viên, sau đó không thấy bóng dáng đâu nữa.

Khương Sơ chớp chớp mắt, cô vốn dĩ không thích cũng không ghét Hướng Diệc, nhưng lúc này lại hận anh ta sắp chết rồi, nếu Hứa Đình Thâm tức giận thì làm sao bây giờ. Cô gắt gao nắm chặt cúp, suy nghĩ đã sớm không còn trên sân khấu.

Vốn dĩ hôm nay Hứa Đình Thâm sẽ không xuất hiện ở đây, mỗi ngày anh đều rất bận rộn, cảnh quay trong đoàn phim vẫn chưa đóng máy, nhưng anh vẫn cố ý đến đây chính vì để gặp cô, kết quả là... Khương Sơ bĩu môi, vẻ mặt ủ rũ và áy náy, so với sợ Hứa Đình Thâm tức giận, hình như cô càng sợ Hứa Đình Thâm đau lòng hơn.

Vừa nghĩ đến người kia sẽ đau lòng, dù khóe môi chỉ kéo xuống một chút thôi, cô cũng cảm thấy không nỡ.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, cô vừa ngồi lên xe, còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào trong một lồng ngực ấm áp, ngón tay của người đàn ông đặt bên khóe môi cô: "Em nói xem, phải phạt em thế nào mới được đây?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Powered by sosanhnhat.com

loading...
DMCA.com Protection Status