Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 40: Hai canh



Khóe môi của Khương Sơ nóng lên, Hứa Đình Thâm thấy hàng lông mi dày của cô run run. Anh cười khẽ một tiếng, cầm áo lông bên cạnh khoác lên người Khương Sơ, vươn tay ôm cô vào trong ngực, bộ váy cổ chữ V khoét sâu lộ ra rãnh ngực gợi cảm, tựa như chỉ cần nhìn kỹ hơn cũng có thể thấy được phong cảnh sâu bên dưới, Hứa Đình Thâm hơi híp mắt lại.

Thật muốn giấu cô trong nhà để chỉ mình anh có thể thấy.

Vốn dĩ anh chỉ trêu đùa Khương Sơ một chút, lại thấy cô căng thẳng vặn ngón tay, dè dặt ngẩng đầu nhìn mình, có ý muốn lấy lòng lại sợ anh tức giận: "Hôn... Hôn một cái nhé?"

Hứa Đình Thâm nhíu mày, cô đã nói vậy rồi, đương nhiên anh không có lý do để từ chối.

Chỉ là: "Em thấy sao?"

"Cái... đó..." Khương Sơ cúi đầu càng thấp, thấp đến nỗi sắp chôn trong lồng ngực anh: "Anh đưa ra yêu cầu gì, em cũng... cũng sẽ không từ chối."

Dường như cô đã dùng hết toàn bộ dũng khí của mình, khuôn mặt đỏ đến nỗi khiến người khác muốn cắn một miếng, hai bàn tay mềm mại không xương kéo nhẹ vạt áo của Hứa Đình Thâm, nhìn như một miếng bánh ngọt ngon miệng, khiến tim người khác phải tan chảy.

"Ngoan vậy à?" Hứa Đình Thâm nắm cằm của cô, để đôi mắt nai của cô nhìn thẳng mình: "Rất sợ anh giận sao?"

Khương Sơ chớp chớp mắt, hít một hơi nhỏ, cố lấy dũng khí nói: "Ông xã."

Hứa Đình Thâm sững sờ, suýt nữa thì chửi thề.

Sao lại ngoan như vậy, khiến cho người khác...

Hứa Đình Thâm ho nhẹ một tiếng, buông cô ra: "Đợi lát nữa sẽ tính sổ với em."

Khương Sơ sợ anh tức giận, tiến lại gần hôn một cái lên khóe môi anh, trong mềm mại còn mang theo chút ngọt ngào, Hứa Đình Thâm vẫn chưa thỏa mãn, đặt cô ngồi trên ghế, nếm đủ rồi mới chịu buông ra.

Hứa Đình Thâm gọi điện thoại cho lái xe đến, người đại diện và trợ lý đã được anh sắp xếp cho về từ trước.

Khương Sơ nhìn phong cảnh bên ngoài lướt qua cửa xe, nhẹ giọng hỏi: "Anh có giận không?"

"Có."

Cô cúi đầu, xoa xoa áo lông trên người.

Hứa Đình Thâm quả thật cũng tức giận, chỉ có điều là không phải giận cô. Vừa rồi ở lễ trao giải, Khương Sơ và Hướng Diệc ôm nhau, có hai fangirl của Hướng Diệc phía sau anh đột nhiên bắt đầu mắng chửi Khương Sơ vô cùng gắt gỏng, nói những lời lẽ rất thô tục. Vì tiếng hò hét của fan ở trường quay không nhỏ nên hai fangirl này cũng không bị lộ, nhưng sắc mặt Hứa Đình Thâm phía trước đã đen lại, lập tức nói bảo vệ đuổi hai người này ra ngoài.

Anh nghiêng đầu, lồng ngực phập phồng lên xuống, tựa hồ còn tức giận vì chuyện kia.

Người mà mình đặt trong tim, không muốn bị bất kỳ ai khác mắng chửi và tổn thương, cho dù bản thân phải thay cô ngăn cản mũi dao đâm thẳng tới, cũng không muốn để cô nhìn thấy những mặt tăm tối, cho dù chỉ một chút.

*

Xe chạy đến cửa biệt thự, Hứa Đình Thâm sải bước đi vào, Khương Sơ như một học sinh cấp ba phạm sai, chột dạ đi theo sau anh.

Đóng cửa ngoài, Hứa Đình Thâm vừa định về phòng mình, góc áo đột nhiên bị người khác kéo lại, Khương Sơ chớp mắt: "Anh không làm gì em hả?"

"?"

Hứa Đình Thâm quay đầu, chọc chọc trán Khương Sơ, không biết cô tự mình dâng tới cửa là hành động gì nữa.

"Em... Em không có ý kia." Khương Sơ hơi xấu hổ, dè dặt nhìn anh: "Em muốn khiến anh hết giận."

Cô gái chân thành, đơn thuần, trong mắt như chứa một hồ nước trong veo.

Trái tim Hứa Đình Thâm như bị gì đó đâm vào, xúc động mạnh mẽ, anh đứng tại chỗ nhìn cô thật lâu, tựa như không thể tưởng tượng nổi, không có cách nào trách cô, còn có yêu thương mãnh liệt. Toàn bộ tức giận đều lập tức tan thành mây khói, cho dù là mùa đông trước mặt cũng biến thành một vườn hoa ấm áp.

"Tiểu Khương Sơ, đừng trách anh đấy."

Áo lông trên người Khương Sơ rơi xuống đất, vòng eo mảnh mai bị một bàn tay nắm lấy, cô ngẩng đầu ra sức nghênh đón nụ hôn của người đàn ông.

Cảm xúc khó có thể phát tiết rốt cuộc cũng tìm được một vết nứt, không thể khống chế mà trào ra bên ngoài.

"A..." Khương Sơ ngồi trong ngực anh, không tập trung mà nhìn xuống đất: "Áo đắt lắm..."

Hứa Đình Thâm bất mãn, che mắt cô lại: "Tập trung chút đi."

Suốt toàn bộ quá trình Khương Sơ đều đỏ mặt, ngay cả người cũng trở nên hồng nhạt, cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đều rịn mồ hôi.

Người đàn ông cảm nhận được sự nhạy cảm của cô: "Mới đến mức này mà đã không chịu nổi sao?"

Cơ thể Khương Sơ thoáng run lên, vì xấu hổ mà dứt khoát chôn mặt trong lòng ngực Hứa Đình Thâm, con thỏ đã biến thành đà điểu, Hứa Đình Thâm thật sự dở khóc dở cười.

Vì trong nhà không có bao, nên Hứa Đình Thâm không làm được bước cuối, Khương Sơ vẫn luôn nắm chặt áo anh: "Em... Em không sao đâu."

Vừa nói xong, trán lại ăn một phát búng, Khương Sơ bị đau, tủi thân nhìn anh.

"Lần sau xem anh phạt em thế nào."

*

Mãi cho đến hôm sau, Khương Sơ cũng không hồi lại sức, cô ngồi trên ghế, thỉnh thoảng lại cười cười như bị động kinh, Trần Niệm Niệm liếc nhìn cô: "Em cắn thuốc hả?"

Vừa nói xong liền bị Lật Diệp vỗ một cái vào sau đầu: "Không cần lưỡi nữa à? Nếu không thì chị cắt đi vậy."

Trần Niệm uất ức: "Chị thật đáng sợ, thật đẫm máu, thật tàn nhẫn."

"Im miệng, làm việc của em đi, còn bắt nạt Khương Sơ nữa chị sẽ đánh gãy chân em."

Trần Niệm Niệm: QAQ quả nhiên là mẹ ruột của Khương Sơ.

Nhìn dáng vẻ của Khương Sơ tựa như được tình yêu bổ dưỡng, do đó, lúc chụp quảng cáo rất nhập tâm, dễ làm việc, còn được đạo diễn khen ngợi, lúc ra ngoài cũng sắp phiêu rồi.

Trần Niệm Niệm không dám nhìn thẳng, mùi hôi chua của tình yêu trên người Khương Sơ không thể ngăn chặn được nữa rồi.

Cô nàng đi theo Khương Sơ trở lại biệt thự của Hứa Đình Thâm, ngây ngốc nhìn quanh bốn phía: "Sao chị không biết em còn có căn nhà này?"

Khương Sơ thẹn thùng nói: "Đây là của Hứa Đình Thâm."

"Hai người ở chung?"

Cô hơi sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Em chưa nói với chị?"

Vẻ mặt Trần Niệm Niệm như bị sét đánh: "Em đã nói với chị đâu, trời ơi, vậy mà em lại không nói cho chị, điên lên mất, có phải đêm qua hai người ngủ với nhau hay không?"

"..."

Khương Sơ im lặng một hồi lâu, cuối cùng không nhịn nổi nữa: "Trần Niệm Niệm, sau này chị có thể đừng hỏi những vấn đề riêng tư mà lại khiếp sợ như vậy nữa được không."

Cô không muốn đang uống nước mà bị phun hết ra đâu.

Cô tưởng rằng sau khi mình nói vậy thì Trần Niệm Niệm sẽ tự kiểm điểm lại bản thân, kết quả là đối phương hoàn toàn không để mắt đến cô: "Vậy nên rốt cuộc hai người có hay vậy không?"

"Không." Khương Sơ vội vàng phủ nhận.

"Được rồi." Vẻ mặt Trần Niệm Niệm tựa như rất thất vọng: "Nhưng cũng là chuyện sớm muộn thôi."

Khương Sơ: "..." Sao lại không thể tin tưởng cô như vậy chứ.

Trần Niệm Niệm giúp cô thu dọn đồ đạc, lúc chơi điện thoại bỗng lướt đến hot search liên quan đến Hứa Đình Thâm, một lời khó nói nhìn về phía Khương Sơ: "Chị cảm thấy em vừa mới nói dối chị."

Khương Sơ phủ nhận: "Em không có, không phải em, đừng nói linh tinh."

Mỗi chữ cô nói đều là thật.

"Tự em nhìn xem Hứa Đình Thâm lại làm ra hành động lẳng lơ gì đi."

Khương Sơ có dự cảm không lành, vội vàng lấy điện thoại ra, sáng nay sau khi cô đi chụp quảng cáo, có nhân viên đến biệt thự quay vlog cho Hứa Đình Thâm để đăng lên official Weibo của thương hiệu, có một cô gái tinh mắt phát hiện trên ghế salon sau lưng Hứa Đình Thâm có một bộ váy ngủ màu hồng nhạt, hoặc là Hứa Đình Thâm có sở thích đặc biệt, hoặc chính là Hứa Đình Thâm ở chung với nghệ sĩ nữ.

Fan hâm mộ đã phát điên hết lên, thế này thì xác thực là có bạn gái rồi.

"Chị chỉ có một thắc mắc, sao đồ ngủ của em lại ở trên salon."

Khương Sơ lúc này chỉ muốn chết, áo ngủ của cô ở trên ghế sofa là vì sáng nay trước khi đi, hai người từ ghế sofa đến phòng ngủ... Đều tại Hứa Đình Thâm, mặc dù không bị lộ ra cô, nhưng Khương Sơ lại cảm thấy không biết giấu mặt đi đâu.

"Em... Em định lấy đồ ngủ để đi tắm, không cẩn thận lại để trên ghế sofa."

Trần Niệm Niệm nửa tin nửa ngờ nhìn cô.

Sau khi Trần Niệm Niệm trở về, một mình Khương Sơ ở lại biệt thự, Hứa Đình Thâm chỉ có thể dành ra một chút xíu thời gian để ở cùng cô, hôm qua lúc anh đến đã bỏ lỡ thảm đỏ, bây giờ đã quay về rồi.

Đêm qua... Cô đỏ mặt, cả người đều chôn trong chăn, nhớ đến nhiệt độ cực nóng từ ngón tay anh, cảm giác khi đôi môi mềm mại hôn lên, lúc này cô chỉ cảm thấy nai con trong lòng sắp bị đâm chết rồi.

Cảm giác rung động khi tiếp xúc thân mật này còn mang đến nhiều mãnh liệt hơn so với thời gian đầu ở bên nhau, nó dâng trào đến nỗi khó có thể kiềm chế.

Hứa Đình Thâm vừa đi, Khương Sơ đã nhớ anh rồi, nghĩ đến chắc bây giờ anh cũng sắp xong việc rồi, Khương Sơ liền gọi video cho anh.

Hứa Đình Thâm nhận điện thoại nhưng không nói chuyện, Khương Sơ nhìn qua màn hình, cảm thấy chắc hẳn điện thoại được đặt trên giường, cô liếc nhìn Hứa Đình Thâm đang để trần nửa người trên, lập tức trừng mắt hạnh, bên tai ửng hồng.

"Cậu lại thế rồi đấy." Liên Thắng đưa hình ảnh đồ ngủ màu hồng cho anh xem.

Coi như người đại diện này đã sắp hết cách cai quản rồi.

Hứa Đình Thâm liếc nhìn, không nhịn được mà cười ra tiếng: "Lúc đó em thật sự không cố ý."

Anh chỉ là quên thu dọn, ai ngờ người nhân viên kia vừa mới đến đã vội vàng chụp rồi bỏ chạy, tựa như đi đánh giặc.

Liên Thắng nghe ra ý tứ trong lời nói của Hứa Đình Thâm chính là mấy lần trước anh đều cố ý, liền cười lạnh: "Cậu xem lại xem những lời mà cậu đã nói có câu nào là thật không?"

"Anh thật thông minh."

Liên Thắng: "..." Tỉnh táo, phải tỉnh táo.

Lúc Liên Thắng đi ra ngoài, Khương Sơ nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại, sau đó Hứa Đình Thâm liền xuất hiện ngay trước mặt cô. Khương Sơ giả vờ đứng đắn: "Anh có thể mặc quần áo chỉnh tề vào được không."

Hứa Đình Thâm lấy một chiếc áo len mỏng trong tủ ra mặc lên người, cười khẽ một tiếng: "Không phải những gì nên nhìn thì đều nhìn rồi sao?"

"..." Cô không nghe, cô không nghe, cô không nghe.

Người đàn ông bật cười: "Hôm qua em gọi anh là ông xã, lúc này gọi lại một tiếng cho anh nghe xem nào."

Khương Sơ vẫn cảm thấy xưng hô ông xã như vậy có hơi tục, hơn nữa, nói ra quả thực là xấu hổ, cảm giác rất nóng mặt, hôm qua cũng là vì muốn anh vui nên mới nói vậy, thế là Khương Sơ từ chối: "Em không nói, hôm nay em không làm gì sai cả."

"Không à?" Hứa Đình Thâm nhíu mày: "Ai để đồ ngủ trên ghế sofa?"

"..." Khương Sơ lại định chui vào chăn: "Không phải do anh... anh cởi sao? Hôm qua anh..."

Hứa Đình Thâm đùa cô: "Anh làm gì?"

Khương Sơ nói không nên lời, chỉ có thể nhận thua: "Lỗi của em, là lỗi của em..."

Người đàn ông không nói lời nào, chờ cô làm theo thỏa thuận.

Một bàn tay của Khương Sơ nắm chặt chăn, giọng nói mềm mại: "Ông... ông xã."

Yết hầu của Hứa Đình Thâm dịch chuyển lên xuống, anh cố nhẫn nại: "Khương Sơ, anh phải đi tắm lại rồi."

Lúc này, gương mặt của cô đã nóng hổi, liền cúp điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như chứng chỉ hành nghề thuế, chiết khấu thanh toán chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status