Sự đầu hàng ngọt ngào

Chương 8: Niềm vui bất ngờ



Đây chăng phải là vợ hát chồng khen hay sao?

Ngón tay Khương Sơ chạm vào màn hình điện thoại nóng lên, ngay cả ba mẹ cũng chưa từng gọi cô bằng cái tên thân mật như thế này. Cô cầm khăn khẽ lau khóe miệng để che giấu cảm xúc, xấu hổ nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là chương trình.

Cho dù Hứa Đình Thâm thực sự thích cô cũng sẽ không gọi thế này, ngày xưa lúc bên nhau, Hứa Đình Thâm luôn chỉ gọi tên cô mà thôi.

Khương Sơ ổn định hô hấp, đến khi cô lấy lại tinh thần, trong nhóm lại bắt đầu náo nhiệt:

Bưởi: Dù Hứa Đình Thâm gọi cô là bảo bối, nhưng quan hệ giữa hai người là thuần khiết!

Dâu tây: Chúng tôi đều tin quan hệ giữa hai người là trong sáng!

Quýt: Còn trong sáng hơn cả chùm chăn nói chuyện phiếm!

Chuối tiêu: Còn trong sáng hơn cả Eddie của tôi!

"..."

Khương Sơ nghiêng đầu lườm Hứa Đình Thâm, nếu không phải ngồi trong xe thì e rằng chân của anh khó tránh khỏi một kiếp nạn, kẻ đầu sỏ vẫn giữ vẻ mặt bình thản, anh nghiêng người tiến đến gần cô, giọng nói nhẹ nhàng như lông vũ lọt vào tai cô: "Nghệ sĩ nữ các em chẳng phải đều cần chú trọng hình tượng sao?"

Ý của anh chính là chuyện Khương Sơ vừa phun nước vào màn hình điện thoại, Khương Sơ tự thấy mình đuối lý, cũng không thể phản bác gì, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng quên mất không hỏi Hứa Đình Thâm.

Khương sơ: "..." Cảm giác như... có chỗ nào không đúng!

Trên xe yên tĩnh lại, trong nhóm đột nhiên xuất hiện thông báo của nhân viên, tiền thưởng mà Khương Sơ và Hứa Đình Thâm thắng được đã được sử dụng cho hoạt động công ích. Khương Sơ vốn đang cảm thấy mình bị trêu đùa, lúc này mới cong môi nở nụ cười, xem ra rất vui vẻ.

Hứa Đình Thâm nhìn cô, đuôi mắt cong lên, trong mắt tràn đầy tia vui mừng.

Chơi đùa cả ngày đến lúc cảm thấy hơi mệt, Khương Sơ mới trở lại phòng, camera man hỏi cô: "Mai là ngày cuối cùng rồi, cô có gì muốn nói với bạn cùng phòng không?"

Khương Sơ nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào: "Không hẹn gặp lại!"

Camera man lại qua chỗ Hứa Đình Thâm, anh đang tháo đồng hồ trên cổ tay, lông mi vừa dày vừa dài rủ xuống, giọng của người đàn ông thờ ơ lại nhuộm vẻ bình tĩnh: "Cô ấy nghĩ hay đấy!"

【 Hứa Đình Thâm đoán được suy nghĩ của Khương Sơ sao? 】

【 Hahahaha ghép lời thoại lại với nhau nghe buồn cười thật đấy, còn có lần sau sao? 】

【 Buồn cười chết mất, Hứa Đình Thâm tiếp tục cà khịa đi, đừng dừng lại! 】

【 Hứa Đình Thâm thật sự ghét Khương Sơ mới nói như vậy, nếu không phải đang đứng trước mặt Khương Sơ thì chắc anh sẽ khiến cô ấy không thoải mái đâu. 】

【 E là lầu trên bị mù rồi, hai người này chẳng phải là oan gia hoan hỉ sao? 】

【 Hiệu quả của chương trình cũng có lúc không thật lắm nhỉ? Quan hệ giữa các nghệ sĩ trong ngành giải trí gần đây đều rất giả tạo. 】

Trước sự "mong đợi" của cả hai, rốt cuộc ngày cuối cùng cũng đã tới.

Nhờ có kinh nghiệm lúc trước, lúc Hứa Đình Thâm gọi Khương Sơ lần thứ mười một cô mới lề mề vén chăn dậy, vừa đi vừa mơ màng hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"6 rưỡi."

Vậy mà lại còn sớm hơn hôm qua... Khương Sơ hít một ngụm khí, suýt nói không nên lời: "Anh bị bệnh à?"

Lúc Khương Sơ vừa thức dậy thường nóng nảy hơn bình thường, trông rất giống một chú mèo xù lông.

Khăn mặt trên tay Hứa Đình Thâm vắt lên xương quai xanh gợi cảm, anh vừa lau mồ hôi vừa bước đến cạnh Khương Sơ, vì vừa vận động nên hơi thở có hơi nặng nề, phả vào tai cô: "Có bệnh, chỉ em mới chữa được!"

"..."

Không khí vô cùng ái muội, trái tim Khương Sơ đập như sấm.

Cô hơi há miệng rồi lại khép lại, gương mặt dần nóng lên như bị bỏng. Cô vội vàng trốn đi rửa mặt, lòng thầm nghĩ, trong trận đấu với Hứa Đình Thâm, cô vẫn mãi chỉ là người thua cuộc mà thôi.

Da mặt Hứa Đình Thâm rất dày, không người thường nào có thể bằng được.

Khương Sơ và Hứa Đình Thâm là cặp đôi đầu tiên rời đi, không kể tổ chương trình, Khương Sơ ngồi trong xe tò mò nhìn ra ngoài. Đi được nửa đường thì xe dừng lại, tổ chương trình tách hai người ra rồi giao nhiệm vụ riêng cho Hứa Đình Thâm, Khương Sơ chỉ việc chơi cho đã đời là được.

Khương Sơ cảm thấy bản thân như biến thành người nông dân vui chơi ca hát, cuối cùng cũng có thể thấy cảnh tổ chương trình hành hạ Hứa Đình Thâm rồi, cô vui mừng bước xuống xe.

Khương Sơ quay đầu làm mặt quỷ với Hứa Đình Thâm, rồi xoay người bắt đầu vui vẻ chơi đùa. Đôi chân thẳng tắp trắng như tuyết của cô gái tắm dưới ánh nắng mặt trời, như tỏa ra một vầng sáng rực rỡ.

Hứa Đình Thâm nhìn cô, một tay để trong túi quần định lấy gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thể lấy ra cái gì.

Anh hạ mắt, cười khẽ.

Nhân viên của chương trình giao nhiệm vụ cho anh: Tặng bạn gái (giả) một niềm vui bất ngờ. Bên dưới còn viết: Nhất định phải khiến cho bạn gái phản ứng dữ dội.

So với những khách mời nam khác đang gặp khó khăn, xem ra Hứa Đình Thâm đã nắm chắc thắng lợi trong tay, ngay cả camera man cũng tò mò hỏi anh: "Anh Hứa, anh định chuẩn bị gì?"

Anh cong khóe môi nhìn camera: "Khương Sơ sẽ thích."

Khương Sơ đang sơn móng tay liền hắt hơi một cái, sao lại có dự cảm xấu thế này...

Khu bình luận rõ ràng cũng giống cô:

【 Cảm giác như Hứa Đình Thâm lại sắp chơi xấu rồi, một giây đau lòng trước cho Khương Sơ. 】

【 Không hiểu sao nụ cười này của Hứa Đình Thâm lại làm tôi nhớ đến câu ‘Cô ấy nghĩ hay lắm’ hôm qua. 】

【 Hứa Đình Thâm đừng có bắt nạt Khương Sơ nữa, phải đối xử tốt với cô ấy chứ! 】

【 Phải khiến cho Khương Sơ phản ứng dữ dội, sao nghe như dọa ma thế nhỉ! 】

Lúc Khương Sơ và các chị em khác vui chơi về thì đã 7 giờ tối. Khương Sơ vẫy tay chào mọi người rồi về phòng, cô mở cửa ra thì thấy bên trong rất tối.

"Hứa Đình Thâm chưa về sao?" Cô vừa tự hỏi vừa đưa tay bật công tắc đèn phía trên.

Nhưng tay vừa chạm đến công tắc thì bị một bàn tay ấm áp khác ngăn lại, Khương Sơ vô thức lùi về sau: "A!"

Cô ngẩng đầu, bỗng thấy có ánh đèn đột nhiên chiếu lên một khuôn mặt tái nhợt, dòng máu đỏ tươi đang chảy xuống từ mắt, ngay sau đó căn phòng lập tức bị lấp đầy bởi một tiếng thét chói tai, Khương Sơ định lao ra khỏi phòng nhưng cánh cửa đã bị ai đó đè lại, thế là cô lại chạy đến ghế sofa trốn: "Ngươi tìm Hứa Đình Thâm ý, anh ta ăn ngon hơn tôi."

Người nào đó: "..."

Căn phòng lại chìm trong bóng tối, Khương Sơ không dám động đậy, chỉ sợ vừa duỗi tay ra lại chạm phải thứ gì đó.

Xung quanh đột nhiên sáng lên, trước mặt cô bỗng xuất hiện một người đàn ông mặc bộ đồ gấu, tay cầm một bó hoa, chú gấu đáng yêu lắc lư qua lại, bóng bay bảy màu rơi từ trên xuống.

Thời gian bỗng như trôi chậm lại, ngay cả bóng bay cũng thoát khỏi lực hút của trái đất, rơi rất chậm và cực kỳ nhẹ nhàng, hai người bị vây ở giữa, tựa như đứng trong một thế giới lãng mạn khác.

Khu bình luận vừa mới bị chủ nghĩa lãng mạn làm đứng hình cuối cùng cũng lấy lại tinh thần:

【 Phản ứng dữ dội, đây chẳng phải phản ứng dữ dội hay sao? 】

【 Điên mất thôi! Hứa Đình Thâm lại thật sự giả ma để dọa người, gào thét! 】

【 Tôi đã bảo là dọa ma rồi mà, cả đời này cũng không chờ được đến ngày Hứa Đình Thâm lãng mạn đâu! 】

【 Tôi lại cảm thấy rất lãng mạn mà! 】

【 Tôi có dự cảm Khương Sơ sẽ đánh người, ahuhu chị đừng đánh vào mặt nha, tên ngốc Hứa Đình Thâm này vẫn cần dựa vào mặt để kiếm cơm đấy. 】

Khương Sơ nhận bó hoa trong tay Hứa Đình Thâm.

"Cảm động à?"

Cô lắc đầu, khóe miệng còn mang ý cười: "Không cảm động."

Cuối cùng cục diện biến thành cảnh một cô gái xinh đẹp nhỏ nhắn đuổi bắt chú gấu to lớn, không hiểu sao Khương Sơ bỗng bị trượt chân ngã lên ghế sofa, cô vừa định đứng dậy thì chú gấu to lớn kia cũng bị trượt chân.

Cô nhắm mắt, ôi, sắp bị đè chết rồi!

Không khí vô cùng yên tĩnh, Khương Sơ bị hơi thở vừa xa lạ vừa quen thuộc bao quanh, cô nghe thấy tiếng của chú gấu trên người dè dặt nói: "Anh thích em!"

- ------------

Mọi người đoán xem gương này lành được chưa 😂😂
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như segurazo la gi, chia se may in qua mang Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status