Sự huyền diệu của định mệnh

Chương 15



“Sao em không đợi anh?”

Đối với câu hỏi của Vệ Cung Huyền, Nguyễn Mộng có chút kinh ngạc. Cô cho là anh đang nói tại sao không đợi anh cùng nhau ăn điểm tâm, vội vàng giải thích:

“Bởi vì em thấy anh còn chưa thức… cho nên mới ăn sáng trước… Anh có đói không? Nếu anh đói em liền làm cho anh ăn có được hay không?”

Anh thật sự đáng sợ như vậy sao? Bọn họ hôm qua mới quyết định cùng nhau sống những ngày tháng thật tốt. Tối hôm qua trải qua chuyện nước sữa hoà nhau, thân mật đến như thế, tại sao sáng sớm hôm nay tỉnh lại, cô vẫn còn sợ anh như vậy?

Vệ Cung Huyền thở dài, đến gần Nguyễn Mộng, sờ sờ tóc mai có chút rối của cô:

“Ý anh hỏi em là vì sao không đợi anh cùng thức.”

Cả đêm triền miên, sang ngày thứ hai không thấy được người tối hôm qua cùng mình triền miên, tâm tình sẽ rất không tốt.

Vừa nghĩ như thế, anh quả thật so với phụ nữ còn muốn giống “phụ nữ” hơn. Mà Nguyễn Mộng cũng so với người đàn ông bình thường không khá hơn bao nhiêu, buổi sáng cũng không có một chút lưu luyến mà liền rời đi như vậy.

Mặt Nguyễn Mộng đỏ lên, cà lắm giải thích:

“Không có, không có mà…Ngủ nướng không phải thói quen tốt…”

Kiếp trước cô sống mơ mơ màng màng, đời này tuyệt đối không thể như vậy được.

Vệ Cung Huyền cười cười, khụt khịt cái mũi:

“Rất thơm, em đang làm món gì đó?”

“Ừ… chỉ là món súp hầm xương…chuẩn bị làm ăn chung với bún.”

Nguyễn Mộng thôi cười, liền tranh thủ dời lực chú ý về trong nồi lần nữa, cầm cái muỗng cẩn thận khuấy, sau đó tắt bếp, tay lấy tạp dề xoa xoa, liền đi tới lò vi sóng đem bữa ăn sang để ở bên trong đó lấy ra, chuẩn bị đem ra ngoài phòng ăn, lại bị Vệ Cung Huyền cản lại:

“Ăn ở chỗ này là được rồi, không phải có cái bàn sao?”

Anh nhẹ nhàng cười một tiếng, mặt mày tràn đầy ôn hoà, mềm mại.

Nguyễn Mộng sửng sốt một chút, cũng không nói gì, đem bữa ăn sáng để lên trên bàn, ngay cả đôi đũa cũng giúp Vệ Cung Huyền sắp xếp cẩn thận, sau đó xoay người đi dọn dẹp.

Vệ Cung Huyền ngồi xuống, cầm thìa lên uống một hớp cháo.

Tay nghề của Nguyễn Mộng thật sự rất tốt.

Lúc trước, anh vẫn luôn câu nệ với tim của mình, cái gì cũng không nhìn thấy, sao lại có thể trách Nguyễn Mộng sợ anh chứ? Lúc mới bắt đầu, mình cũng chưa có thật lòng đối đãi với cô, sao lại có thể trách người khác không thật lòng đối với mình?

Trên đời này luôn có vài thứ cần phải trả giá mới có hồi báo, sao anh lại có thể bởi vì đã từng chịu tổn thương, liền quên đi chuyện quan trọng như thế?

“Anh không thích ăn sao?”

Nguyễn Mộng thấy anh cũng không động đũa, chỉ lo đờ đẫn, vội vàng đi tới tủ lạnh nói:

“Em có làm thêm một phần bò bít tết cùng cà rốt salad, anh có muốn ăn không?”

Vệ Cung Huyền bất đắc dĩ, anh vội vàng ngăn Nguyễn Mộng lại:

“Không cần, Mộng, em đừng bận rộn quá, qua đây ngồi xuống cùng anh ăn một chút đi.”

Nguyễn Mộng liền vội vàng lắc đầu, cô đã ăn rồi, cũng không ăn thêm được. Sau khi trọng sinh, khẩu vị của cô trở nên rất nhỏ, giống như là người chết vĩnh viễn không cần ăn thức ăn, chỉ ăn một chút xíu liền sẽ nhét không vô.

“Không, em no rồi. Anh từ từ ăn đi, em đi ra ngoài đổ rác. Xe rác cũng sắp tới rồi.”

Nói xong liền xốc túi rác nơi góc tường của phòng bếp lên chuẩn bị đi ra ngoài. Đây là số lượng của cả ngày hôm qua, rất nặng, nhưng Nguyễn Mộng không muốn để cho Vệ Cung Huyền nhìn ra mình đang cố hết sức, giả bộ buông lỏng đi về hướng phòng bếp, định lát nữa ra cửa sẽ nữa kéo đi.

Sàn nhà cô vừa mới lau qua, kéo đồ dơ đi ngang sẽ làm cho sàn nhà lại bẩn. Nào biết cô mới vừa đi không có mấy bước, túi rác trên tay liền bị Vệ Cung Huyền cầm lấy.

Trong tim Nguyễn Mộng không nhịn được, bắt đầu thấp thỏm không yên:

“Để em làm được rồi…”

“Công việc dùng thể lực là chuyện của đàn ông.”

Vệ Cung Huyền chỉ nói một câu nhàn nhạt, dễ dàng nhắc túi rác lên, sải chân bước đi.

Nguyễn Mộng sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo:

“Anh không biết xe rác ở nơi nào…hay là để em…”

Một câu nói chưa kịp nói xong, liền bị Vệ Cung Huyền hung hăng hôn lên. Đầu lưỡi linh xảo chui vào.

Trước đó Nguyễn Mộng uống một bát cháo, trong miệng tràn đầy mùi gạo trắng thơm ngát. Vệ Cung Huyền có chút hơi mất hồn, mặc dù không nỡ nhưng vẫn cố cưỡng bách mình buông cô ra:

“Còn nói nhảm nữa anh không đổ rác nữa mà trước tiên đem em ném trên giường. Đi lấy mắt kính tới đây giùm anh.”

Nói xong lại hôn lên môi cô một cái, nhấc bao rác đi ra cửa.

Nguyễn Mộng còn chưa kịp xấu hổ liền bị mệnh lệnh của anh hù sợ, cả người lập tức giống như tên rời cung, hoả tốc chạy về hướng phòng ngủ.

Vệ Cung Huyền nhìn bộ dáng như chim sợ ná của cô, trong lòng buồn cười. Thật hết cách, nhưng cũng không còn biện pháp nào, chỉ có thể từ từ đi. Muốn cho Nguyễn Mộng lập tức không sợ anh nữa chính là chuyện không thể nào.

Từ phòng ngủ đến cửa trước, Nguyễn Mộng chỉ tốn không tới nửa phút, cô cầm mắt kính lao ra, còn thở hổn hển. Vệ Cung Huyền cười khẽ, ý bảo cô đeo mắt kính cho mình.

Nguyễn Mộng sửng sốt một chút, sau đó nhìn đến bao rác trên tay anh, hiểu ý, nhón chân lên giúp anh đeo. Vệ Cung Huyền rất cao, Nguyễn Mộng nhón chân lên, duỗi dài cánh tay mới có thể đến lỗ tai của anh. Đôi tay mở ra chân kiếng, cẩn thận đưa đến trên lỗ tai Vệ Cung Huyền.

Hơi thở trên người anh cực kỳ dễ ngửi, không phải nước hoa cũng không phải mùi sữa tắm, chính là một loài nhàn nhạt, mùi vị riêng của đàn ông. Nguyễn Mộng không nhịn được đỏ mặt lên.

Lúc cô đeo mắt kính cho anh, anh cũng nhìn cô, mắt đen như mực, lông mi thật dài, lỗ mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mang theo nét cười nhàn nhạt.

Nguyễn Mộng bị anh nhìn đến mức tâm loạn như ma. Cô thật sự không có thói quen bị anh dùng ánh mắt – ừ, đắm đuối đưa tình nhìn thế này. Thật sự là quá, quá được thương yêu khiến người ta kinh ngạc.

Vệ Cung Huyền đeo mắt kính cùng với Vệ Cung Huyền không mang mắt kính quả thực là hai người.

Lúc đeo mắt kính, nhìn dáng vẻ anh không nói không cười, vô cùng nghiêm túc, cũng làm cho người ta sinh ra một loại ảo giác rằng anh cách rất xa.

Lúc trước, Nguyễn Mộng sợ anh cũng là nguyên nhân này. Hầu như anh chưa từng tháo mắt kính trước mặt của cô. Mà cho đến ngày hôn qua, Nguyễn Mộng mới biết Vệ Cung Huyền không mang mắt kính là dáng vẻ gì.

Quả thật có thể nói là dịu dàng – đây mới là dáng vẻ chân chính của anh.

“Đi thôi, bé ngu ngốc.”

Dùng lỗ mũi cọ xát gương mặt Nguyễn Mộng, Vệ Cung Huyền đem túi rác chuyển sang một tay, sau đó dắt Nguyễn Mộng đi về hướng thang máy. Nhắc tới cũng thật là may mắn, thời điểm hai người vừa đến dưới lầu, xe rác cũng vừa đến.

Nguyễn Mộng theo thói quen liền muốn đoạt lấy túi rác trên tay Vệ Cung Huyền đuổi theo, lại bị anh ngăn lại. Sau đó, Nguyễn Mộng liền nhìn người đàn ông cao cao tại thượng giống như thiên thần kia chạy đuổi theo xe rác, cuối cùng lấy một tư thế giống như động tác ném bóng hoàn mỹ đem bao rác ném vào. Cô lắc đầu bày tỏ sự hâm mộ của mình.

Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói:

“Chậc, bạn sói vứt rác thật lưu loát nha!”

Cái giọng điệu này — Nguyễn Mộng vừa quay đầu lại, phát hiện rõ ràng chính là bạn Ôn Dư Thừa tối hôm qua mặt dày rửa chén làm bể một cái mâm, hai cái chén cùng với đánh rơi mất hai cái đĩa nhỏ.

“Ôn Phó tổng?” … Ban ngày cũng tới ăn chực?

Ôn Dư Thừa xoa xoa tay, nhìn phía sau cô bĩu bĩu môi.

“Em nói thế là có ý gì, em nhìn ánh mắt người đàn ông kia coi, giống như là thấy tôi rất tham ăn vậy, dầu gì tôi và anh ta cũng là thanh mai trúc mã….”

“Vậy thì phải thật xin lỗi tiểu Thanh mai, ánh mắt của tôi đã làm cho cậu không vui.”

Vệ Cung Huyền hừ lạnh một tiếng, kéo bả vai Nguyễn Mộng liền đem cô ôm siết vào trong ngực, hoàn toàn bỏ quên Ôn Dư Thừa.

Người này cũng không phải là có thể bỏ qua dễ dàng.

“Sao cậu tính toán chi li dữ vậy, tôi tốt bụng gọi điện thoại bảo cậu đi làm, cậu lại đối với tôi như vậy hay sao? Tự nhiên lại cúp máy giữa chừng, có ai giống cậu thế không?

Vì biểu đạt áy náy của cậu với tôi, vậy cứ kêu bánh bao làm cho tôi bữa cơm sáng là được. Đúng rồi, buổi trưa hình như sắp đến rồi, hay đầu tiên cậu bảo bánh bao làm điểm tâm tôi ăn lót bụng, sau đó nấu cơm trưa, cậu cảm thấy thế nào?”

(MTY: chưa ai mặt dày như anh này o.0)

Nghe vậy, Nguyễn Mộng lấy một loại ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía anh ta.

Không hiểu sao trên thế giới này còn có người da mặt dày trình độ này, lại càng không hiểu người này làm sao có thể vô liêm sỉ như thế, trong khuôn viên rộng lớn của Vệ thị tất cả nhân viên đều coi anh ta như thần tượng.

Xét cho cùng, chính là người này thật là quá biết giả bộ, quá biết giả bộ mà!

Ôn Dư Thừa tính toán nghĩ, đáng tiếc Vệ Cung Huyền cũng không phải là người bình thường, anh khe khẽ đẩy mắt kính, không biết Nguyễn Mộng có bị ảo giác hay không.

Cô giống như cảm thấy có một đường tơ bạc dưới mắt kính lướt qua đôi mắt đen kia, tựa hồ loé qua một chút tinh quang.

“Tốt.” Vệ Cung Huyền nói.

Nguyễn Mộng liền trừng lớn mắt, lại không mở miệng.

Cô có một loại dự cảm lời của người này còn chưa nói hết. Quả nhiên…

“Cậu đã thích ở nhà chúng tôi ăn chực như vậy, nếu không cho cậu ăn cũng không tiện, tránh cho người khác nói tôi hẹp hòi, Mộng, em nói đúng không?”

Nguyễn Mộng không nắm chắc ý của Vệ Cung Huyền, chỉ có thể gật đầu một cái.

“Thật sao?”

Ôn Dư Thừa cũng cảm thấy anh đồng ý quá nhanh, bên trong nhất định là có vấn đề.

“Đừng nói thiệt hay giả, cậu chỉ cần nói cậu ăn hay không ăn.”

Vệ Cung Huyền nhướng mi cười đến ôn hoà, tỏ ra là một người rất dễ thương lượng:

“Nếu như muốn ăn, về sau cứ đến nhà chúng tôi ăn cơm.”

Ôn Dư Thừa đương nhiên cầu còn không được, liền vội vàng gật đầu:

“Vậy thì tốt quá, tôi dĩ nhiên ăn! Cậu chắc chắn sau này sẽ bao tôi ăn ngày ba bữa? Không có âm mưu gì chứ?”

“Dĩ nhiên.”

Ôm Nguyễn Mộng đi về hướng thang máy, Vệ Cung Huyền lười biếng liếc anh một cái.

“Đây chính là tự cậu nói muốn ở nhà chúng tôi ăn cơm. Nếu như muốn đổi ý…Vậy tháng sau về làm hợp đồng bên dự án kia cho tôi.”

Ôn Dư Thừa cực kỳ hào khí đồng ý:

“Không thành vấn đề!”

Khoé miệng của Vệ Cung Huyền càng cong lợi hại hơn. Nguyễn Mộng nhìn anh rồi lại nhìn Ôn Dư Thừa một chút… mờ mờ ảo ảo mà cảm thấy Ôn phó tổng sắp xảy ra bi kịch.

Sự thật chứng minh trực giác của Nguyễn Mộng quả nhiên là vô cùng chính xác.

Ôn Dư Thừa ngồi ở vị trí chủ vị bàn ăn, Nguyễn Mộng ngồi ở đối diện anh. Mà Vệ Cung Huyền đứng ở giữa hai người, đưa cho Ôn Dư Thừa một đôi đũa.

Khoé miệng co giật mấy cái, Ôn Dư Thừa nheo mắt lại nhìn về phía Vệ Cung Huyền:

“Cái này là có ý gì?”

“Cậu không phải là còn chưa có ăn điểm tâm sao?”

Ưu nhã cởi tạp dề trên người ra, sau đó đem một ly nước trái cây trong khay – xem ra là thứ duy nhất có thể uống được – để xuống trước mặt Nguyễn Mộng, ý bảo cô uống cho thấm giọng, đôi môi mỏng nâng lên một độ cong mê người:

“Tôi tự mình làm vì cậu đó, mau ăn đi.”

Vừa nói vừa sờ đầu Nguyễn Mộng, giúp cô đem cổ áo chỉnh sửa lại cho tốt, một bộ dáng vẻ cực độ nhàn nhã, tự đắc.

Ôn Dư Thừa cự tuyệt ăn thứ thức ăn cho heo này. Anh và Vệ Cung Huyền từ nhỏ chung một phe. Tài nấu nướng của người này ra sao chẳng lẽ anh không biết?

Đơn giản mà nói, chỉ là chiên một quả trứng cũng có thể làm cho người ăn chết ngắc. Ăn thức ăn mà Vệ Cung Huyền làm? Anh cũng không muốn chết:

“Tôi là muốn ăn bánh bao làm. Bánh bao, mau mau, đi làm chút gì đó cho anh ăn.”

Nguyễn Mộng lập tức đứng lên, lại bị Vệ Cung Huyền đè xuống.

Thần sắc anh hơi không vui, một lọn tóc đen nhánh chảy xuống trước trán, có vẻ cả người anh nguy hiểm rất nhiều:

“Cô ấy là bà xã của tôi, phải làm cũng là làm cho tôi ăn. Cậu từ đâu đến thì tốt nhất nên chạy về chỗ đó. Chớ có ở trước mặt tôi quơ tay múa chân sai bảo cô ấy.

Đây là nhà của tôi và cô ấy, cậu mới chính là khách ngoại lai.”

Ôn Dư Thừa cắn răng nghiến lợi:

“Mới vừa rồi là ai nói muốn cho tôi ăn chực vậy!”

“Chính là tôi nói.”

Vệ Cung Huyền nhếch miệng cười một tiếng.

“Chỉ là người nấu đổi thành chính tôi thôi.”

Khoé miệng co quắp lần nữa, Ôn Dư Thừa đứng lên:

“Hừ, cậu cho rằng Ôn thiếu tôi thèm ăn mấy món mà bánh bao làm lắm sao? Không ăn thì không ăn, đánh chết tôi cũng không ăn mấy món vũ khí sinh hoá mà cậu làm.”

Nói xong liền đem áo khoác khoát hờ đến đầu vai định đi ra cửa.

Đi chưa được mấy bước, sau lưng liền truyền đến giọng nói lành lạnh của Vệ Cung Huyền:

“Nhớ dự án ‘lực hợp’ đã giao cho Ôn thiếu rồi đấy.”

Dưới chân lảo đảo một cái, Ôn Dư Thừa suýt nữa té ngã trên đất.

Được lắm, anh bị gã nham hiểm này tính kế trên đầu rồi! Biết mình không ăn được nên nhân cơ hội tốt để bỏ đá xuống giếng như thế này. Cho nên cố ý đồng ý yêu cầu của mình, thì ra để hãm hại mình!

Nhớ tới vị tổng giám đốc háo sắc đáng sợ bên Lực Hợp, Ôn Dư Thừa cảm thấy vô cùng tức giận.

Nguyễn Mộng nhìn đồng hồ trên tay một chút.

Từ lúc Ôn Dư Thừa xuất hiện đến lúc Ôn Dư Thừa biến mất, Vệ Cung Huyền đuổi đi một người đàn ông được xem như một con hồ ly trên thương trường, chỉ đúng…không tới nửa giờ.

Quả nhiên, núi cao còn có núi cao hơn. Ở trước mặt Vệ Cung Huyền vô địch, mọi thứ chỉ là mây bay. Cô giật giật khoé miệng, nhấp miếng nước trái cây, có chút nhức đầu.

Mặc dù thành công đem Ôn phó tổng đẹp mắt, thích gây phiền toái đó đuổi đi, nhưng lúc nãy cô cũng nghe được một ít chuỗi tiếng vang răng rắc.

Phòng bếp tất nhiên là một mảnh hỗn độn nữa rồi. Cô không biết phải mất bao nhiêu thời gian dọn dẹp đây.

Mà thời gian uống thuốc cũng sắp đến rồi. Vệ Cung Huyền không thích mùi lạ, cô cũng không thể nấu thuốc ở trong phòng bếp được.

Suy đi nghĩ lại, hay là đi quét dọn một chút trước. Nhưng cô mới vừa đứng lên liền bị Vệ Cung Huyền nắm cánh tay:

“Em tính làm gì vậy?”

Nguyễn Mộng kỳ quái nhìn anh một cái:

“Dọn dẹp phòng bếp.”

“Để anh là được.”

Vệ Cung Huyền đem cô nhấn xuống lại trên ghế dựa, lại sờ sờ đầu của cô, bưng lên dĩa thức ăn nám đen đến không nỡ nhìn tới ở trên bàn đi tới nhà bếp.

Nguyễn Mộng thấy dáng vẻ anh làm rất có tư thế, giống như thật sự biết làm việc nhà.

Có thể tưởng tượng ra lúc anh vừa đeo tạp dề vừa nấu ăn đó, buồn cười. Biết bộ dạng này cũng không phải không gì làm không được!

Nghĩ tới đây, cô lập tức đứng lên đi về hướng phòng bếp. Quả nhiên không ngoài dự đoán, đại thần tay vội chân loạn khiêng cây lau nhà đang lau nước khắp trên mặt đất. Bộ dạng giống như có thể làm thành Đại Chiến Thế Giới lần thứ n…

Thật là người không thể nhìn bề ngoài a… Nguyễn Mộng thầm cảm thán, quen việc dễ làm cầm khối khăn lau bắt đầu lau nước trên bồn rửa. Thấy Vệ Cung Huyền đang ra sức lau nhà, nhẹ giọng nói:

“Trước tiên đem bồn rửa thu dọn trước, cuối cùng mới lau nhà. Nếu không, anh sẽ phải lau lại sàn nhà một lần nữa đó.”

Vệ Cung Huyền thấy cô đi vào, mặt tự nhiên đỏ lên. Nhưng mà anh lập tức thích ứng, vội vàng theo lời Nguyễn Mộng nói – đi quét mấy mảnh trái cây vụn văng tung toé trên thành bồn.

“Khụ…Nguyên nhân anh làm không tốt là vì anh chưa học qua, cho nên mới…chỉ là em không cần phải lo lắng. Anh rất mau là có thể học được,”

Nguyễn Mộng dĩ nhiên sẽ không đả kích lòng tự ái đàn ông của anh, liền gật đầu cười.

Vệ Cung Huyền cảm thấy cô giống như qua loa mà gật chứ không thật sự tin lời mình, nhưng mà anh thật sự là nói không ra lời, không thể làm gì khác hơn là xấu hổ đem mặt mo tiếp tục cầm khăn lau lau.

Người đàn ông chưa từng làm việc nhà cùng người phụ nữ cả ngày làm việc nhà đúng là không giống nhau.

Nguyễn Mộng dọn dẹp xong hơn phân nửa, Vệ Cung Huyền vẫn còn đang lau dọn ở một góc nhỏ mà mãi vẫn không xong, cô âm thầm thở dài, cầm lấy khăn lau trong tay anh.

“Anh rửa tay đi ra ngoài đi, em làm được rồi.”

Để cho anh làm như lời anh nói thì có trời mới biết anh phải làm đến khi nào thì mới xong.

Cô đây là… ghét bỏ anh? Vệ Cung Huyền cảm giác tôn nghiêm đàn ông của mình đang bị coi thường như không khí, anh nheo mắt lại, quyết không chịu thua, lại càng không chịu mất thể diện ở trước mặt người phụ nữ của mình.

Hôm qua mới nói muốn cùng nhau sống thật tốt, hôm nay liền cho thấy mình là một người đàn ông đến chuyện nhà cũng không biết làm.

“Không sao, anh có thể học, em dạy cho anh là được.”

Nguyễn Mộng còn muốn cự tuyệt, lại bị Vệ Cung Huyền chận trở lại.

“Người đàn ông tốt là phải cùng vợ của mình cùng nhau làm việc nhà, mau, mau dạy anh, cũng không thể để em một mình làm mãi những chuyện này.”

Nói xong liền kéo tay của cô, đẩy cô đến trước cửa phòng bếp ngồi xuống, rất hào khí mà tỏ vẻ.

“Em chỉ cần chỉ huy là anh sẽ làm được ngay mà, để một mình anh làm cho.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như that nghiep, truyen cuoi thuc te rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.