Sự huyền diệu của định mệnh

Chương 18



Ra ngoài, đi ra ngoài ăn cơm? Cô có thể cự tuyệt không?

Đáp án đương nhiên là NO. Vệ Cung Huyền quyết định chuyện gì làm gì có chỗ cho một Nguyễn Mộng nho nhỏ như cô có thể phản đối chứ?

Vạn bất đắc dĩ, cô chỉ có thể uất ức đi đổi y phục, chuẩn bị cùng đại thần đi ra cửa.

Cô vừa mới thay đồ xong, nhưng mà dùng đầu gối cũng biết Vệ Cung Huyền sẽ không mang cô đi quán ăn bình thường, cho nên tốt nhất vẫn là thay một bộ khác.

Nguyễn Mộng thở dài, đi vào phòng thay quần áo.

Vệ Cung Huyền cũng bắt đầu cởi áo choàng tắm. Anh ngồi ở trên giường, lười biếng cởi đai lung, tốc độ chậm chạp, cho đến khi Nguyễn Mộng ra ngoài anh còn chưa chuẩn bị xong.

Tròng mắt đen lúc nhìn thấy Nguyễn Mộng bất giác sáng lên.

Cô mặc một cái áo khoác mỏng màu vàng nhạt – loại áo thoải mái dễ chịu, vạt áo vừa tới đầu gối – kế đó là quần màu đen cùng giày cao gót… kỳ lạ là trông rất phù hợp với thân thể có vẻ mập mạp của cô.

Cả người thoạt nhìn không nói ra được thoải mái. Tóc lại còn thả xuống ngang vai, không thể che cả khuôn mặt.

Vệ Cung Huyền đứng lên, áo choàng tắm vẫn khoác, nhưng lại lộ ra lồng ngực tinh tráng cùng quần lót phía dưới.

Nguyễn Mộng không có chuẩn bị tinh thần liền bị anh kéo đi qua. Cô bị hôn đến trời đất quay cuồng. Lúc cô thở hổn hển tránh thoát thì đôi môi đã sung đỏ không như lúc đầu rồi.

Vệ Cung Huyền hôn nhẹ lên mặt cô, nói:

“Giúp anh chọn y phục.”

Cô bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là chọn một bộ tây trang màu xám cho anh.

Vệ Cung Huyền có vóc người hoàn mỹ trời sinh, y phục nào mặc ở trên người của anh đều rất đẹp.

Nguyễn Mộng nhìn anh thong thả, ung dung mặc vào áo sơ mi trắng. Dưới ánh nhìn chăm chú của anh liền rất tự giác đi qua giúp anh cài lại nút áo và thắt caravat. Xong xuôi liền nhận được một nụ hôn hài lòng của Vệ Cung Huyền.

Sau khi sống lại, thật ra Nguyễn Mộng rất e dè, giống như cô một chút cũng không muốn người khác biết cô cùng Vệ Cung Huyền là vợ chồng.

Cô sợ giống như kiếp trước lúc ly hôn bị người ta mắng chửi sau lưng, cô thật vất vả mới có thể sống lại lần nữa, thật sự không nên lại dẫm vào vết xe đổ kia rồi.

Bất kể kết quả cuối cùng như thế nào, ít nhất cô cũng muốn giữ vững tôn nghiêm của mình, cho dù cuối cùng thất bại thảm hại, cũng không đến nổi mất hết tôn nghiêm.

Cho nên sau khi vừa ra đến cửa, cô cố ý muốn cùng Vệ Cung Huyền giữ một khoảng cách, hành động này lại chọc giận Vệ đại thần.

Anh khiến người khác chán ghét không dám đến gần như vậy sao? Trong lòng một trận buồn bực, bàn tay duỗi một cái liền đem Nguyễn Mộng ôm vào trong lòng, bất kể cô giãy giụa thế nào cũng không chịu thả ra.

Trong lòng Nguyễn Mộng cuống quýt, cô như vậy đi ra ngoài, rất dễ bị người ta nhận ra nha!

May mắn chính là trời sanh tính tình Vệ Cung Huyền khiêm tốn, truyền thông chỉ biết tổng tài tập đoàn Vệ thị gọi là Vệ Cung Huyền, còn đối với diện mạo của anh liền không có mấy người nhận ra, cho nên khả năng bị đăng báo cũng không lớn lắm.

Bởi vì xung quanh chung cư có rất nhiều quán ăn, cho nên Vệ Cung Huyền rất hiếm khi quyết định một lần lãng mạn, cùng Nguyễn Mộng tay trong tay đi ra ngoài.

Lúc đi qua khu vực bảo Vệ của chung cư Nguyễn Mộng cảm giác mặt mình sắp cháy đến nơi rồi, dọc theo trên đường vẫn có người nhìn, thật là hoàn toàn hối hận mà. Cô vẫn luôn tận lực cúi đầu, không muốn cho người ta nhìn thấy mặt của mình, nhưng Vệ Cung Huyền rất rõ ràng không muốn cho cô thành công.

Bởi vì từ nãy đến giờ anh luôn không ngừng xoa bóp tay cô cùng mặt cô, nếu không thì là ôm vai và eo cô.

Nguyễn Mộng khóc ròng, đại thần anh không cần tiếp tục như vậy…. Không nhận ra cô đang chịu áp lực rất lớn sao?

Ngay lúc hai người đi ra chung cư không xa, đối diện đột nhiên có một người chạy xông tới như cuồng phong, Nguyễn Mộng cho là người đi đường nên không chú ý, ai ngờ bất chợt tay của mình bị cầm lên dùng sức lắc lư lay động, cô sửng sốt.

Vệ Cung Huyền phản ứng nhanh hơn cô, một động tác liền đem tay người kia hất xuống, che chở cô vào trong ngực, mặt cũng lạnh xuống. Không biết có phải Nguyễn Mộng bị ảo giác hay không, cô dường như cảm thấy ánh mắt phía sau toát ra tia lạnh lùng.

“Là cô, là cô, cô gái phương Đông của tôi, ngày đó thực sự cám ơn cô!”

Người đàn ông vừa mở miệng chính là tiếng Pháp, Nguyễn Mộng cẩn thận quan sát khuôn mặt người này, mới nhận ra anh ta chính là người đàn ông ngày đó trong siêu thị không có tiền trả, lập tức khẽ mỉm cười:

“Không cần khách sáo.”

Mặt Vệ Cung Huyền càng lạnh hơn, cái gì gọi là cô gái Phương Đông của tôi? Anh vừa mới chuẩn bị cùng bà xã mình bồi dưỡng tình cảm thì ở đâu nhô ra một tình địch không có mắt này vậy?

Mày kiếm vặn một cái, không nói hai lời, ôm chặt Nguyễn Mộng quay trở về . Nguyễn Mộng bị anh làm cho sợ hết hồn.

“Sao, làm sao vậy?”

“Anh đột nhiên muốn ăn món ăn em làm, chúng ta quay về nhà thôi.”

Nghe lời của anh, Nguyễn Mộng mặc dù cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô vốn cùng không muốn cùng anh đi ra ngoài, hơn nữa mình vẫn là bộ dáng như vậy, có thể quay trở về nhà chính là tốt nhất.

Lập tức liền mắt cười mị mị đi theo sát, hoàn toàn bỏ quên người đàn ông ngoại quốc mới vừa rồi mặt mày vui vẻ nắm tay mình.

Bất quá cô không muốn chú ý, cũng không đại biểu người khác không muốn trêu chọc cô.

Người đàn ông kia vô cùng thân thiết, Nguyễn Mộng nhớ lại lúc ở siêu thị gặp người này thì cũng không phải là vẻ mặt như vậy, cô theo bản năng né tránh vào trong lòng Vệ Cung Huyền.

Vệ Cung Huyền cho là cô sợ hãi, ôm cô chặt thêm một chút, đôi môi mỏng khẽ nâng lên thành một đường cong, ngay lúc người kia vừa bước tới vươn tay ra, anh trước một bước đạp lên chân người đàn ông, người đàn ông ôm chân tại chỗ kêu to, anh liền thuận thế mang theo Nguyễn Mộng từ bên cạnh đi qua, rất bình tĩnh tự nhiên, giống như không có xảy ra chuyện gì.

Nguyễn Mộng xấu hổ, vẫn là nhịn không được lấy ánh mắt đồng tình nhìn người đàn ông kia một cái, nhưng người kia cũng thật là nghịch ngơm, thấy cô nhìn anh, cư nhiên trong nháy mắt thu hồi đau đớn trên mặt, làm mặt quỷ với cô.

Nguyễn Mộng nhịn không được xì một tiếng bật cười, Vệ Cung Huyền vừa nghe cô cười, cũng quay đầu lại, người đàn ông kia chưa kịp thu hồi mặt quỷ, liền vừa vặn nhìn thấy. Vệ Cung Huyền gương mặt đen lại, hiên tại ban ngày ban mặt, nâng cằm Nguyễn Mộng lên hôn.

Rất yên lặng.~~~~~

Qua thật lâu, Nguyễn Mộng mới đẩy Vệ Cung Huyền ra được, đó cũng là anh nguyện ý cho cô đẩy ra, nếu không không chừng bây giờ vẫn còn bị hôn cho đầu óc choáng váng đấy.

Cô thở hổn hển, đỏ mặt không nói nên lời, khóe mắt liếc nhìn tất cả mọi người đang dùng một loại ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn bọn họ, nhất thời cảm thấy rất mất thể diện, nhưng được Vệ Cung Huyền ôm trong ngực cảm thấy thật ấm áp, giống như là pháo đài kiên cố, có thể vì cô chống đỡ tất cả phong ba trên đời.

Cho tới bây giờ da mặt của Nguyễn Mộng vẫn rất mỏng, hơn nữa đến bây giờ cô mới biết da mặt Vệ Cung Huyền dày như vậy, lập tức cắn răng một cái, đẩy anh ra muốn chạy.

Nhưng Vệ đại thần đâu phải là người dễ ứng phó như vậy? Đừng nói chạy, ngay cả ngực của anh cô cũng không thể thoát ra.

Người đàn ông ngoại quốc kia cũng ngây ngẩn cả người, Vệ Cung Huyền hài lòng liếc bốn phía một cái, thong thả ung dung không nhanh không chậm mà ôm Nguyễn Mộng quay về nhà, nhãn thần sau mắt kính thoáng qua một tia khoái trá hài lòng.

Sau khi về nhà Nguyễn Mộng vẫn còn có chút hoảng hốt, cô đổi dép rồi đi về hướng phòng khách, cổ tay bất thình lình bị Vệ Cung Huyền sau lưng bắt lấy, sau đó cả người cũng bị đặt ở trên cửa, sống lưng chống đỡ trên cánh cửa cứng rắn, có chút khó chịu.

Cô giãy dụa, Vệ Cung Huyền lại chen vào giữa hai chân cô, hơi thở tràn đầy tính mê hoặc phun tại bên môi cô:

“Nhuyễn, người đàn ông vừa rồi là ai, có phải em nên giải thích hay không nhỉ?”

“Ừm…”

Nguyễn Mộng ưm một tiếng, bởi vì môi anh đã rơi xuống ngực cô, cởi áo khoác, in dâú hôn trên người cô. Thân thể cô hiện tại rất nhạy cảm, bị anh vừa chạm tới ý nghĩ liền bay mất.

“Em, em không biết anh ta…”

“Không biết? vậy anh ta tự dưng xông lên cầm tay của em còn nói em là anh cô gái Phương Đông của anh ta à?”

Vệ Cung Huyền gặm ngực cô một ngụm, hàm răng mút lấy đầu nhũ hoa mềm mại, áo ngực của Nguyễn Mộng đã bị anh cởi ra, da thịt nhẵn nhụi thơm mát như sữa tươi đều lộ ra ngoài.

“Nói thật nhanh lên.”

Nguyễn Mộng bị anh hôn đến thần hồn điên đảo. Thậm chí ngay cả bản thân nghĩ gì cũng quên rồi, làm gì còn có thể nghe anh hỏi cái gì?

Qua thật lâu, cho đến khi ngực bị gặm cắn thật sự tê dại không chịu nổi mới hừ hừ cầu xin tha thứ:

“Ừ…Đừng, đừng cắn…Em nói, em nói…”

“Nói đi.”

Vệ Cung Huyền thong thả, ung dung xoa thịt non nớt ở eo cô. Bộ dáng rất nhàn nhã, giống như một chút cũng không vội, nhưng trong mắt rõ ràng loé sáng.

“Ừ…”

Anh vừa hôn vừa sờ, bảo cô làm sao mà nghĩ đây?

“Anh đừng đụng em trước…”

“Không đụng em?”

Vệ Cung Huyền hếch lên mày.

“Nghĩ muốn trả lời cho có lệ với anh sao?”

Đại thần, anh nghĩ nhiều thật.

Nguyễn Mộng cắn răng, chịu đựng từng trận tê dại, mềm giọng nói nói:

“Em không biết anh ta…Thật sự không biết!”

Eo bị bấm một cái, cô rất sợ nhột được không?

“Chờ, chờ một chút…Anh cho em thời gian nói chuyện với chứ!”

Thật là một phạm nhân nóng nảy.

Trong mắt Vệ Cung Huyền thoáng qua một chút ý cười, đôi tay đi đến ngang eo của Nguyễn Mộng. Đôi môi mỏng từ ngực cô một đường hôn ngược lại môi, cúi đầu nói:

“Nói.”

“Ngày đó em đến siêu thị mua đồ, người đàn ông ngoại quốc đó không có nhân dân tệ, cho nên em liền giúp một tay trả tiền giùm…”

Thấy vẻ mặt đại thần mơ hồ có chút không tin, Nguyễn Mộng thần kỳ đột nhiên biết anh đang nghĩ cái gì, vội vàng tiếp tục giải thích:

“Bởi vì anh ta ở quầy thu tiền cùng thu ngân tranh cãi thật lâu, lúc đó em mua tương đối nhiều, cho nên mới giúp anh ta trả tiền… Em không biết anh ta, thật sự không biết!”

Giống như là sợ Vệ Cung Huyền không tin, cô còn dùng lực gật đầu một cái.

Hình dáng đôi môi mỏng đẹp đẽ khẽ nâng lên một đường cong.

Vệ Cung Huyền coi như hài lòng với câu trả lời này, đem cô từ trên ván cửa nâng dậy, nắm cả eo của cô đi về hướng phòng khách, không quên in dấu ở môi cô một cái:

“Lần này liền tạm thời tin tưởng em, lần sau cần phải chú ý.”

Nguyễn Mộng cắn răng, đây không phải là chuyện của hai người sao?!

“Vậy anh ở trong công ty cũng chú ý đừng cùng nữ nhân viên nói chuyện.”

Vệ Cung Huyền chính là đang chờ câu này của cô.

“Vậy hay là em theo anh cùng đi làm đi. Một mặt có thể giám thị anh, một mặt cũng có thể bồi dưỡng một chút tình cảm.”

Dù sao cũng là người anh muốn sống chung cả đời. Anh bận rộn công việc, mỗi ngày trừ lúc ngủ ra, thời gian ở chung một chỗ không tới hai giờ. Cho dù có tình cảm cũng không thể nào phát triển rồi.

Lời này vốn chỉ là thuận miệng nói, nhưng sau khi bật thốt lên, Vệ Cung Huyền lại cảm thấy đem Nguyễn Mộng mang theo bên người là ý kiến không tồi. Thỉnh thoảng công việc mệt mỏi còn có bà xã để ôm.

Vừa khéo phòng làm việc còn có một gian bếp nhỏ, anh cũng không cần lại đi ăn đồ ăn ở ngoài, tự xưng là nhà hàng năm sao nhưng lại khó ăn muốn chết.

Nguyễn Mộng sợ hết hồn, vội vàng cự tuyệt:

“Không, không cần…”

Thấy tròng mắt đen của Vệ đại thần chuyển một cái, sợ anh còn muốn đưa ra ý kiến cổ quái gì, vội la lên:

“Thật ra thì em đang tìm việc làm, đã chuẩn bị phỏng vấn rồi, em sợ không có biện pháp đi cùng với anh.”

“Công việc? Phỏng vấn?”

Vệ Cung Huyền nhíu mày.

“Vậy thì thật là tốt, anh đang thiếu một trợ lý.”

Nguyễn Mộng hận bản thân tự đào hố, rất oán niệm:

“Nhưng mà chuyên môn không đúng.”

Năm đó môn cô chọn là văn học tiếng Pháp, đi Vệ thị có thể làm gì, cô cái gì cũng không biết, ngay cả báo cáo cũng không biết làm, đối với Computer càng thêm một chữ cũng không biết, trình độ chỉ dừng lại ở việc lên Internet tra Google nha.

Anh muốn cô đến công ty giúp một tay còn không bằng trực tiếp đem công ty đóng cửa cho rồi.

“Em biết tiếng Pháp, có thể làm phiên dịch cho anh.”

Vệ Cung Huyền một tay sờ sờ cằm, tay kia sờ sờ đầu Nguyễn Mộng.

“Anh nhớ em tiếng Anh cùng tiếng Đức cũng không tệ, em dường như còn có thể nói tiếng Quảng Đông nữa.”

Mặc dù trí nhớ rất xa xôi, nhưng anh nhớ chưa bao giờ sai cả. Lúc trước ở đại học cô đã từng giúp một đồng học người Quảng Đông, cô vậy mà nói tiếng Quảng Đông lưu loát vô cùng.

“… Anh cũng biết!”

Nguyễn Mộng tiếp tục oán niệm. Cô đời này có chút ít thiên phú ngôn ngữ, dù sao thì b nhau cũng hơn 10 năm rồi, anh không biết rằng thật ra cô còn biết cả tiếng Nhật cùng tiếng Hàn.

Vệ Cung Huyền rất tự nhiên nói:

“Ông chủ thì đương nhiên là muốn có 1 người phiên dịch khí phách thiên tài rồi.”

Nguyễn Mộng bày tỏ áp lực rất lớn, cô giật giật khóe miệng, cẩn thận kéo dài cự ly với Vệ Cung Huyền. Ngược lại Vệ Cung Huyền khôn khéo vô cùng, bất kể cô duỗi tay động chân ntn, đều bị đại thần nắm trong lòng bàn tay, không thể động đậy.

“Cái này, em không cần… à…. Em đi không phải hạ thấp hình tượng của công ty anh sao? Hơn nữa em cũng không thích hợp xuất đầu lộ diện… Ngộ nhỡ người khác biết em là bà xã của anh thì sao?”

Lặng lẽ đem tay di chuyển tới nơi thân thể 2 người kề nhau.

Nguyễn Mộng thông minh không tiếp tục kéo dài khoảng cách, chỉ là không dấu vết đem áo ngực của mình kéo lại, sửa sang lại váy, vừa đinh thở nhẹ 1 hơi, chợt nghe 1 tiếng ‘ba’ rất nhỏ ở phía sau, Nguyễn Mộng sửng sốt 1 chút. Áo ngực đột nhiên bị tuột xuống, thì ra là cuối cùng phía sau đã bị mở ra.

Cắn răng, người đàn ông này thật sự là – Nguyễn Mộng theo bản năng che ngực, cảm giác mình trải qua những ngày trọng sinh này so với kiếp trước còn mệt mỏi hơn.

Vệ Cung Huyền cười híp mắt, thuận thế đưa tay đến trên ngực cô, mặc dù đai an toàn vẫn còn ở trên người, chỉ là có hay không thì có gì khác đâu.

Kiếp trước Nguyễn Mộng không biết, hiện tại xem như hiểu rõ Vệ Cung Huyền đến cùng có bao nhiêu lợi hại. Anh bây giờ còn chưa có dụng tâm đi đối phó cô, mà cô đã vô phương chống đỡ rồi.

Nghĩ đến những đối thủ trên thương trường kia bị anh tính kế thê thảm, có phải còn bi thống gấp mấy trăm lần hay không?

Vừa nghĩ như thế, trong tâm Nguyễn Mộng liền bình ổn lại, chịu tội cũng không có 1 mình cô đâu nha.

Nhìn Vệ Cung Huyền bộ dáng như bản thân cô đã nói sai, em sai chỗ nào? Chỗ nào, chỗ nào chứ?

Vệ Cung Huyền nhìn mặt Nguyễn Mộng mờ mịt rồi lại liều chết lôi kéo váy mình, hận không thể ở trên mặt cô gặm 1 cái.

Nhưng nhìn bộ dáng cô vợ nhỏ của cô lại thấy thương tiếc. Trước kia mình đối với cô không tốt, lạnh nhạt có phần hơi quá mức. Hiện tại dọa cô sợ đến như vậy, mình mới là nguyên nhân lớn nhất.

Vì vậy trong lòng mọi ý tưởng giày vò cô rốt cuộc cũng không có xuất ra, chỉ đem Nguyễn Mộng ôm ngồi trên đùi anh, để mặt cô kề sát mặt anh, sau đó nói:

“Nhuyễn, em quên ước định của chúng ta rồi sao?”

Nguyễn Mộng sửng sốt một chút, ngay sau đó nhớ tới bọn họ đã từng ước định sống thật tốt sau này, liền vội vàng gật đầu.

“Vậy em đang sợ cái gì? Anh sẽ không nói mà không giữ lời, em tại sao sợ anh như vậy?”

Anh vẫn đối với chuyện như vậy vô cùng khó hiểu, theo lý thuyết cô không nên phản ứng như thế mới đúng.

Bây giờ suy nghĩ một chút, cô cũng là đột nhiên biến thành như vậy, cùng trước kia quả thật giống như hai người.

Chẳng lẽ là có chuyện gì đó đã xảy ra vào lúc nào đó mà anh không biết?

Nghĩ tới đây, anh liền siết chặt tay ôm Nguyễn Mộng, cẩn thận chăm chú nhìn cô, mãi đến khi Nguyễn Mộng rợn cả tóc gáy, mới hỏi:

“Nhuyễn, thành thật nói cho anh biết. Em đang dấu diếm anh cái gì sao?”

Vừa nói tay vừa tự nhiên vuốt ve gương mặt trẻ con non nớt của Nguyễn Mộng, cuối cùng ở trên cánh môi mọng nước lưu luyến không rời.

“Ha ha…”

Nguyễn Mộng cười gượng.

“Em không có sợ anh mà.”

Đánh chết cô cô cũng không dám nói mình là trọng sinh, tác giả lại không trao cho cô dũng khí này….

Hơn nữa nếu nói ra, ngộ nhỡ có người bắt cô làm thí nghiệm như con chuột trắng thì như thế nào?

Một người đã chết, đột nhiên hoàn hồn, hơn nữa còn là những mười năm trước nha! Đùa gì thế a….

Nhưng trước mặt cái vị đại thần này rất rõ ràng không phải dễ dàng lừa gạt cho qua chuyên a….

Cô ho khan mấy tiếng, tròng mắt chuyển qua chuyển lại, đáng tiếc dùng lượng não so với Vệ đại thần căn bản là không bì kịp, rốt cuộc cũng không thể nghĩ được một lý do thích hợp.

Cuối cùng, chỉ có thể nhắm mắt nói bậy.

“Cái kia…. Em không có lừa gạt anh chuyện gì, chính là lúc trước có đọc qua một cuốn tiểu thuyết, trong đó có nói qua làm người không nên quá cố chấp, không nên cưỡng cầu tình cảm không thuộc về mình…”

“Tiểu thuyết?”

Đối với những thứ này, Vệ Cung Huyền không ưa thích, nên chưa từng xem qua.

“Vậy liền đem chuyện hoang đường trong đó quên hết đi, cuộc sống cùng tiểu thuyết là không giống nhau.”

Nguyễn Mộng cảm giác mình đã qua ải trót lọt, liền vội vàng gật đầu, gật đầu, lại gật đầu. Vệ Cung Huyền lúc này mới hài lòng, ở môi cô khẽ hôn một cái, sau đó dắt cô đứng dậy, Nguyễn Mộng muốn sửa sang lại y phục, nhưng làm thế nào cũng không cài lại được áo ngực, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 3 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như 10 cong duc phong sanh, nhung dieu da duoc duc phat tien doan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status