Sử thượng đệ nhất mật thám

Chương 63: Phong vân hội! Vì Ngạo Thiên, ta tranh giành tình nhân



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

"Vân Trung Hạc, ngươi đoán báo cáo ngày mai của Ninh Thanh sẽ thế nào?" Tỉnh Trung Nguyệt hỏi.

Vân Trung Hạc nói: "Chủ quân đoán trước xem."

Tỉnh Trung Nguyệt nghĩ một hồi nói: "Ngươi từ bỏ Ninh Thanh, cho nên nàng hận ngươi. Thu Thủy thành và Tẩy Ngọc thành hãm hại nàng, nàng cũng thống hận Tẩy Ngọc thành. Cho nên nàng sẽ đổ tội danh chiến tranh lên đầu Thu Thủy thành, nhưng lại định cho ta một tội danh lớn hơn, tỉ như đồ sát dân chúng vô tội Thu Thủy thành. Sau đó đề nghị liên minh chư hầu đồng thời chế tài Thu Thủy thành và Liệt Phong thành."

Vân Trung Hạc suy nghĩ kỹ một hồi, lắc đầu nói: "Ta cảm thấy không phải."

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Nói một chút."

Vân Trung Hạc nói: "Ta cảm thấy nàng sẽ được ăn cả ngã về không, đẩy tất cả trách nhiệm lên đầu Thu Thủy thành, xin liên minh chư hầu chế tài Thu Thủy thành."

"Vì sao?" Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Cái này không hợp lý."

Vân Trung Hạc nói: "Ngươi biết một nữ nhân kiêu ngạo mỹ lệ bị ném bỏ, sẽ phản ứng gì không?"

"Trả thù." Tỉnh Trung Nguyệt nói.

Vân Trung Hạc nói: "Đúng, trả thù! Nhưng so với trả thù thì suy nghĩ càng thêm mãnh liệt, chính là làm cho đối phương hối hận."

"Như thế nào?" Tỉnh Trung Nguyệt hỏi.

Vân Trung Hạc nói: "Thí dụ, tình đầu của ta ghét bỏ ta vô dụng, cho nên từ bỏ ta, gả cho người khác. Ta muốn nhất chính là làm cho mình trở nên càng thêm ưu tú, sẽ có một ngày xuất hiện ở trước mặt nàng, so với trượng phu nàng càng ưu tú gấp trăm lần. Mà trùng hợp nàng lại lâm vào trong vũng bùn, ta nhẹ nhàng khoát tay, liền cứu vớt vận mệnh của nàng, lúc này mới là thoải mái nhất. Trả thù chỉ là một loại tình cảm phi thường cấp thấp, bình thường người kiêu ngạo đều khinh thường chuyện đó."

"Nói tiếp." Tỉnh Trung Nguyệt nói.

Vân Trung Hạc nói: "Nàng để cho ta lựa chọn giữa nàng và ngươi. Ta biểu hiện phi thường rõ ràng, tình nguyện làm ưng khuyển cho ngươi, cũng không nguyện ý song túc song phi cùng nàng. Điều này khiến nàng phi thường phẫn nộ, không cam lòng, sỉ nhục, cho nên nàng sẽ trăm phương ngàn kế ở trước mặt ta biểu hiện ra nàng càng thêm ưu tú hơn so với ngươi, để cho ta có một ngày hối hận không kịp, cảm giác mắt mình bị mù, mới lựa chọn ngươi mà vứt bỏ nàng."

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Ta giống như có chút hiểu."

Vân Trung Hạc nói: "Nàng biểu hiện ưu tú hơn ngươi như thế nào đây? Vô cùng đơn giản, cứu vãn ngươi trong nước lửa, như vậy mới lộ ra vẻ khoan dung, mới lộ ra vẻ kiêu ngạo mà cao cao tại thượng. Giống như trượng phu mối tình đầu gặp phiền phức ngập trời, ta nhẹ nhàng khoát tay, liền cứu vãn vận mệnh của hắn. Như vậy mối tình đầu của ta sẽ tiếp tục sùng bái ta, đồng thời hối tiếc không kịp lựa chọn ban đầu."

Tỉnh Trung Nguyệt nhìn mà than thở, Vân Trung Hạc trước mắt này không hổ là tổ tông lừa tiền lừa sắc.

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Vậy ngươi sẽ làm như vậy sao? Nếu như mối tình đầu ngươi từ bỏ ngươi, gả cho nam nhân khác. Chờ ngươi sau khi cường đại, mà trượng phu nàng gặp phải phiền phức, ngươi sẽ như Thiên Thần hạ phàm cứu vớt vận mệnh trượng phu nàng, để nàng một lần nữa ngưỡng mộ ngươi sao?"

"Sẽ như vậy." Vân Trung Hạc nói: "Ta sẽ cứu vãn vận mệnh trượng phu nàng, để nàng sùng bái ta, một lần nữa đầu nhập vào ngực của ta. Để cho trượng phu nàng đội nón xanh, sau đó ta sẽ đẩy trượng phu nàng một lần nữa vào Địa Ngục, để nàng tiếp tục ở trong địa ngục trầm luân, ngày ngày khóc nỉ non. Ta cam đoan sẽ không liếc nhìn nàng một cái, nhưng lại để nàng sống trong thống khổ."

Tỉnh Trung Nguyệt nhìn Vân Trung Hạc thật lâu nói: "Mặc dù ta ngốc nghếch đối với tình yêu nam nữ, nhưng ta cảm giác ngươi đang ám chỉ ta cái gì."

Ngươi đoán không sai.

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Ta cảm thấy Tẩy Ngọc thành sẽ không dễ từ bỏ ý đồ như thế, bọn hắn sẽ uy hiếp Ninh Thanh."

Vân Trung Hạc nói: "Nhất định sẽ, nhưng đối với Ninh Thanh lúc này chỉ vô hiệu, sẽ chỉ hoàn toàn ngược lại."

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Nếu như Tẩy Ngọc thành Mạc thị gia tộc nắm giữ nhược điểm trí mạng Ninh Thanh?"

"Nhược điểm trí mạng?" Vân Trung Hạc nhắm mắt lại trầm mặc thật lâu, sau đó mở hai mắt ra nói: "Như thế cũng vô sự."

...

Cách hừng đông chỉ còn hai canh giờ.

Một bóng đen chạy vội vào trong tòa thành.

"Ta muốn gặp Ninh Thanh đại nhân." Người tới xốc áo choàng lên, lộ ra gương mặt.

Đây là một nam tử trung niên, người này là Tẩy Ngọc thành chủ bộ Ngôn Nhược Sơn.

"Thật có lỗi, Ninh Thanh đại nhân đã ngủ." Một nữ võ sĩ ngăn trở Ngôn Nhược Sơn.

Ngôn Nhược Sơn lạnh giọng nói: "Nhờ ngươi đi bẩm báo, ta nhất định phải gặp nàng. Nếu nàng không đồng ý, cả đời sẽ hối hận."

Nữ võ sĩ nói: "Thật có lỗi, Ninh Thanh đại nhân đã nói, dù trời có sập xuống, cũng sẽ không gặp bất luận kẻ nào."

Ngôn Nhược Sơn nói: "Là liên quan tới cái chết trượng phu thứ nhất của nàng."

Nữ võ sĩ nghe vậy, không còn dám kéo dài, lập tức đi vào bẩm báo.

Một lát sau, Ngôn Nhược Sơn vào trong thư phòng gặp được quả phụ Ninh Thanh, ánh mắt gã hơi nhíu một cái.

Quả phụ Ninh Thanh này rất quái dị, trước nay chưa từng khóc, nhưng giờ hai con ngươi đỏ bừng, hiển nhiên khóc đã lâu.

Cục diện phát sinh xấu nhất rồi.

Quả phụ danh xưng Thánh Nữ này quả nhiên bị nam nhân khác cầm xuống, nhìn mặt nàng như hoa đào, hiển nhiên đã làm chuyện đó. Nhưng nhìn ánh mắt nàng bi phẫn, hai con ngươi đỏ bừng, hẳn là bị từ bỏ?

Đây là Vân Ngạo Thiên Liệt Phong thành kia làm?

Bản lãnh này cũng quá mạnh đi.

"Ninh Thanh đại nhân, báo cáo ngày mai người đã viết xong chưa?" Tẩy Ngọc thành chủ bộ Ngôn Nhược Sơn hỏi.

"Rồi." Ninh Thanh lãnh đạm nói.

Ngôn Nhược Sơn nói: "Ta có thể biết, nội dung trong này không?"

Ninh Thanh nói: "Không thể."

Ngôn Nhược Sơn nói: "Tốt, ta mặc kệ bên trong là nội dung gì. Thu Thủy thành hãm hại ngươi, nhưng ngươi phải triệt để quên sạch chuyện này. Trong phần báo cáo này, nhất định phải viết Liệt Phong thành Tỉnh thị gia tộc tội ác cùng cực, nhất là chuyện đồ sát dân chúng Thu Thủy thành, phải ghi lại việc quan trọng đó, tóm lại nhất định phải chế tài Liệt Phong cốc."

Ninh Thanh lạnh giọng nói: "Ta nên làm thế nào, còn chưa tới phiên ngươi đến dạy ta."

Ánh mắt Ngôn Nhược Sơn trở nên băng lãnh, chậm rãi nói: "Ninh Thanh tiểu thư, trượng phu đời thứ nhất Vân Vạn Lý của ngươi thật là bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử sao? Chẳng lẽ không phải ngươi mưu sát sao?"

Trong nháy mắt, khuôn mặt tuyệt mỹ Ninh Thanh bỗng nhiên biến đổi.

Nói xong Ngôn Nhược Sơn đưa tới một trang giấy, nói: "Ninh Thanh đại nhân, xin mời xem cho rõ, chuyện ghi chép phía trên có phải nhìn rất quen mắt hay không? Giọt Mê Ly Tuý kia ngươi còn nhớ rõ không? Mùi thơm quấn à! Nếu như chúng ta công khai bí sự này, tội Ninh Thanh Thánh Nữ giết phu, có phải sẽ thân bại danh liệt không? Thậm chí là chết không có chỗ chôn đấy!"

Lập tức, khuôn mặt Ninh Thanh triệt để mất đi huyết sắc, vẻ mê người cũng đã biến mất, triệt để trắng bệch.

"Biết nhược điểm này, vì sao các ngươi không lấy ra sớm?" Ninh Thanh run rẩy hỏi.

"Bởi vì chúng ta cũng không muốn vạch mặt." Ngôn Nhược Sơn nói: "Nhưng ai ngờ, cục diện lại phát sinh biến hóa như vậy?"

Sau đó, vị Tẩy Ngọc thành chủ bộ Ngôn Nhược Sơn đứng lên nói: "Ngày mai nên làm thế nào, tin tưởng không cần ta dạy cho ngươi chứ? Nếu không muốn thân bại danh liệt, trong báo cáo phải viết cho Liệt Phong thành chết đi."

Sau đó, Ngôn Nhược Sơn đứng dậy rời đi.

Lưu lại Ninh Thanh một mình run rẩy xé tan mảnh giấy trong tay thành từng mảnh.

...

Ngày kế tiếp!

Vân Trung Hạc lại một lần nữa biến thành Vân Ngạo Thiên, bộ dáng trung niên hèn mọn ăn mày kia, đi theo Tỉnh Trung Nguyệt lại một lần nữa tiến về pháo đài sơn cốc.

Tỉnh Trung Nguyệt xem như khoan thai đi chậm, lúc nàng mang theo Vân Ngạo Thiên trình diện, trong đại sảnh đã ngồi mấy chục người.

Trong nháy mắt nàng tiến đến, toàn bộ đại sảnh bỗng nhiên an tĩnh.

Ánh mắt mọi người chỉnh tề trông lại nàng, có si mê, có mê ly, còn có trong cừu hận mang theo ái mộ.

Chân chính diễm ép toàn trường.

Tỉnh Trung Nguyệt thuộc về loại nữ nhân kia, ngươi lần đầu nhìn, phát hiện mỹ lệ tới cực điểm.

Nhưng càng xem, vậy mà càng mỹ lệ hơn, nàng mỹ lệ phảng phất lấy không hết, dùng mãi không cạn.

Dưới gương mặt đẹp đẽ tuyệt luân, thân thể mềm mại yểu điệu này, vậy mà cất giấu lực lượng võ đạo cường đại, còn có tâm tính hung ác sát lục.

Chính loại tương phản này, làm nàng tràn đầy mị lực không gì sánh nổi.

Thiếu chủ Thu Thủy thành hận nàng thấu xương, nhưng lại mê luyến không gì sánh được.

Tỉnh Trung Nguyệt mặc cẩm phục hoa lệ, làm khuôn mặt tôn lên vẻ kiều diễm tuyệt luân.

Rõ ràng là phong cách ăn mặc nam trang trung tính, lại có vẻ nữ nhân vũ mị.

Toàn trường mười mấy nam nhân, đa phần đều là địch nhân của nàng, cùng lúc đó đa phần nam nhân đều mê luyến nàng.

Thật sự là quá phức tạp đi.

Tỉnh Trung Nguyệt đi vào bên trái trước mặt lão giả thượng thủ kia, khom mình hành lễ nói: "Bái kiến Chúc lão sư."

"Nguyệt nhi tới à." Lão giả kia hơi đưa tay.

Lão giả này tên là Chúc Thiên Phóng, là viện trưởng Đại Tây thư viện, mà cơ hồ toàn bộ con cái chư hầu Vô Chủ chi địa đều đã học qua ở đó.

Lão còn có một thân phận khác, đó chính là quân sư liên minh chư hầu, là cấp trên Ninh Thanh.

Địa vị lão tại Vô Chủ chi địa chân chính đức cao vọng trọng, cấp nhân vật đại lão.

Tỉnh Trung Nguyệt cũng không nhiều lễ, đi thẳng trở lại vị trí của mình, ngồi xuống.

Lập tức rất nhiều nam nhân ở đây hô hấp gấp lên, bởi vì lúc nàng ngồi quỳ chân xuống, đường cong thật sự quá mê người.

Mà Vân Ngạo Thiên làm tùy tùng không có chỗ ngồi, đứng thẳng ở sau lưng nàng.

Lúc này, tất cả mọi người chung quanh mới chú ý tới Vân Ngạo Thiên sau lưng nàng.

Có ít người còn không biết thân phận của hắn, không khỏi kinh ngạc, Tỉnh Trung Nguyệt mang một tên trung niên hèn mọn ăn mày tới đây làm gì?

Cơ hồ tất cả mọi người tới đông đủ, bao gồm thiếu chủ Thu Thủy thành, Khâu Nhất Minh. Gã ngồi đối diện Tỉnh Trung Nguyệt, vị trí thứ hai bên trái đại sảnh.

Còn thiếu một người chưa đến, vị trí người này đối diện viện trưởng Chúc Thiên Phóng.

Y là ai? Hẳn là người Tẩy Ngọc thành?

Nhưng y lại có cái tư cách gì ngồi phía trên Tỉnh Trung Nguyệt?

"Chư vị, thật có lỗi, đến chậm, đến chậm." Một lát sau, ngoài đại sảnh truyền đến một tiếng cười cởi mở.

Không thấy người, trước nghe âm thanh.

Sau đó một thanh niên công tử đi vào bên trong đại sảnh.

"Mạc Thu, bái kiến lão sư." Công tử trẻ tuổi kia sau khi đi vào, khom người thi lễ một cái với viện trưởng Chúc Thiên Phóng.

Tiếp theo, y lại thi lễ một cái với Tỉnh Trung Nguyệt.

"Bái kiến Tỉnh Hầu."

Y không xưng là Tỉnh thành chủ, mà xưng là Tỉnh Hầu.

Người này chính là thiếu chủ Tẩy Ngọc thành, Mạc Thu?

Dáng dấp cũng không quá phi thường tuấn mỹ, ăn mặc cũng không hoa lệ, lộ ra phi thường thoải mái, tràn đầy loại mị lực khác.

Hoặc nói, người này vô cùng vô cùng có mị lực.

Buông thả mà không mất ưu nhã.

Phía sau y còn đi theo một nam tử trung niên, chính là Tẩy Ngọc thành chủ bộ Ngôn Nhược Sơn.

Mạc Thu nhìn thấy vị trí của mình, lập tức kinh ngạc nói: "Ta có tài đức gì, có thể ngồi ở vị trí này?"

Đại Tây thư viện viện trưởng Chúc Thiên Phóng nói: "Chúng ta hôm nay là người chứng kiến, lại là người điều tiết, ngồi ở vị trí này không sao."

"Không được, không được!" Mạc Thu nói: "Học sinh sao dám ngồi đối diện lão sư, sao dám ngồi trên Tỉnh Hầu?"

Sau đó y dời đệm của mình, đi đến vị trí cuối đại sảnh ngồi xuống, đồng thời cười nói: "Hay là nơi này đi, nơi này dễ chịu hơn."

Đây là cao thủ.

Mà người này trong thời gian rất lâu là tử địch Liệt Phong cốc, câu dẫn đám người phản loạn bên cạnh Ninh Thanh, có phải chính là người này không?

"Đại gia hỏa đã tới đủ chưa?" Chúc Thiên Phóng viện trưởng nói.

"Viện trưởng, tổng cộng 27 người đều tới đủ." Một tên thư biện bẩm báo.

Chúc Thiên Phóng nói: "Tốt, bắt đầu đi."

"Ầm ầm ầm..." Lập tức toàn bộ cửa đại sảnh triệt để đóng lại.

Xem ra hôm nay không có kết quả thì sẽ không mở cửa.

"Đi gọi Ninh Thanh đặc sứ ra đi." Chúc Thiên Phóng nói: "Gọi toàn bộ quan viên đoàn điều tra tới luôn."

"Vâng!"

Tên nữ thư biện này bước nhỏ chạy mau, đi gọi Ninh Thanh, còn có mười chín tên quan viên đoàn điều tra.

Một lát sau.

Một tên thư biện nói: "Đoàn điều tra đặc sứ Ninh Thanh đến."

Ánh mắt mọi người nhìn lại cửa vào phía hậu đường.

Quả phụ Ninh Thanh tới.

Tất cả ánh mắt mọi người lại một lần nữa sáng lên.

Trước đó Ninh Thanh, không xinh đẹp như vậy á.

Lúc này Ninh Thanh thật sự lộ ra diễm quang tứ xạ.

Ninh Thanh trước đó, vĩnh viễn là một thân tuyết trắng, ngày hôm nay Ninh Thanh lại mặc một thân màu tím.

Hơn nữa còn trang điểm, toàn thân cao thấp, đều cực kỳ đẹp đẽ, vài chục năm không mang bất luận châu báu đồ trang sức gì, lúc này lại đeo khuyên tai, đeo trâm cài tóc.

Nhìn quen Ninh thanh một thân trắng thuần, lúc này thấy nàng ăn mặc diễm lệ như vậy, thật sự là đoạt tâm phách người à.

Mà hai tròng mắt của nàng còn mang theo một tia điên cuồng quyết tuyệt.

Bất quá là vì sao? Nàng phảng phất muốn ganh đua sắc đẹp cùng người.

Bởi vì nàng diễm lệ, khiến cho mười tám tên quan viên đoàn điều tra phía sau nàng hoàn toàn ảm đạm thất sắc.

Nàng đây là muốn phân cao thấp với Tỉnh Trung Nguyệt? Hoặc là tranh giành tình nhân?

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như cuộc đời đức phật tập 44, vu lan nho me be ngoc ngan nhac phat giao lay di nuoc mat cua nhieu nguoi những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status