Sử thượng đệ nhất mật thám

Chương 75: Vân Trung Hạc, ngươi quá thần!



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Đương nhiên, nếu như tháng sau rút không đúng bệnh nhân tâm thần mà mình muốn, thì nên làm gì?

Vậy chỉ có thể ngoan ngoãn đàm phán, đàm phán được một triệu tám trăm ngàn lượng chính là thắng lợi.

Nhưng như thế, Vân Trung Hạc sẽ ném đi mặt mũi ở trước mặt Tỉnh Trung Nguyệt.

Bất quá Vân Trung Hạc phát hiện, những tên bệnh nhân tâm thần thiên tài này vẫn vô cùng thân cận, bình thường hắn cần thiên phú gì, sẽ có bệnh nhân tâm thần đó gia thân.

"Chủ quân, cho ta bảy ngày." Vân Trung Hạc nói: "Trong bảy ngày này, mặc kệ Chư Hầu liên minh bức bách thế nào, ngài cũng không cần để ý tới, trực tiếp gián đoạn đàm phán, ngó lơ bọn họ."

"Bảy ngày?" Tỉnh Trung Nguyệt hỏi.

"Đúng, bảy ngày."

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Tốt, ta sẽ cho ngươi bảy ngày!"

Vân Trung Hạc nói: "Bảy ngày sau, ta nhất định cho ngài một kỳ tích."

Bởi vì chỉ còn bảy ngày thì tháng này sẽ kết thúc, mới có thể đổi một bệnh nhân tâm thần khác gia thân.

Vân Trung Hạc đã hỏi rất nhiều lần, số 27 Quỷ Nương có thể xuống sớm hay không, để đổi một bệnh nhân tâm thần khác. Kết quả không được, nhất định phải chờ đến chu kỳ kết thúc.

...

Ngày kế tiếp, đoàn đàm phán gởi đến Tỉnh Trung Nguyệt thông điệp, mãnh liệt yêu cầu Tỉnh Trung Nguyệt thay người, nếu không trực tiếp bỏ dở đàm phán.

Tỉnh Trung Nguyệt cũng vô cùng cường ngạnh, tuyệt đối không thay người, chỉ dùng Tả Ngạn và Vân Trung Hạc.

Sau đó, đoàn đàm phán lại phát tới công hàm, yêu cầu Tả Ngạn tham dự đàm phán, khai trừ Vân Ngạo Thiên ra khỏi đoàn đàm phán.

Tỉnh Trung Nguyệt vẫn như cũ cường ngạnh: Vân Ngạo Thiên tuyệt đối không đổi.

Đoàn đàm phán thẹn quá hoá giận, lập tức có người mang tin tức từ Thanh Thủy biệt viện rong ruổi đi.

Mấy ngày sau, lại một tin tức xấu truyền đến.

15,000 đại quân liên quân chính thức xuất phát, không ngừng tới gần lãnh địa Liệt Phong cốc.

Mà liên minh chư hầu không ngừng canh chừng, Liệt Phong cốc đã vô lực khống chế cục diện ruộng muối Bạch Ngân và Lan Điền, Chư Hầu liên minh cần phải điều động đại quân tiến vào hai lãnh địa này, duy trì trật tự, bảo hộ điều tra và tiến hành cứu trợ, miễn cho nhân số tử thương tăng lên nhiều.

Nhưng Liệt Phong cốc rõ ràng đã phái ra rất nhiều nhân lực vật lực đi tìm cách cứu viện

Lập tức, Tỉnh Trung Nguyệt lại một lần nữa tiếp nhận áp lực cực lớn.

Thế là, Tả Ngạn và Vân Trung Hạc lại một lần nữa ra Liệt Phong thành, tiến về Thanh Thủy biệt viện đàm phán.

Vân Vạn Huyết vẫn như cũ đưa qua một trang giấy, nói: "Ký đi!"

Tả Ngạn lấy tới xem xét, vẫn như cũ là năm triệu lượng bồi thường.

Vân Trung Hạc cũng từ trong ngực móc ra một phần khế ước đưa tới nói: "Ký đi."

Vân Vạn Huyết lấy tới xem xét, phía trên lại viết một triệu lượng bạc bồi thường.

Lập tức gã nổi giận, xé nát.

Sau đó bỗng nhiên một chưởng bổ tới Vân Trung Hạc.

Một cỗ cương phong cường đại đánh tới, Vân Trung Hạc trong lúc nhất thời hoàn toàn không thể nào hô hấp, thậm chí muốn triệt để bất tỉnh.

"Ọe..." Vân Trung Hạc phun một ngụm máu tươi.

Cực kỳ thống khổ.

Nhưng chỉ một giây sau, tất cả thống khổ biến mất vô tung vô ảnh.

Bởi vì bàn tay Tả Ngạn quân sư áp sau lưng Vân Trung Hạc.

Vân Trung Hạc cảm thấy ấm áp, cỗ lực lượng cường đại tập kích trước ngực cũng triệt để tiêu tán.

"Khụ khụ khụ..." Tả Ngạn phát ra từng đợt ho khan, sau đó buông lỏng lưng Vân Trung Hạc ra.

"Vân hội trưởng, chớ có mất thể diện." Tả Ngạn quân sư nói, sau đó bàn tay lão vỗ nhè nhẹ trên bàn, lập tức lưu lại thật sâu năm ngón tay.

Lão đầu này, võ công lại cao như thế.

Ngươi, không phải thư sinh sao?

So với Vân Trung Hạc còn muốn yếu đuối hơn.

Vân Vạn Huyết chậm rãi nói: "Xem ra đúng là không cần nói chuyện, thôi thôi đi!"

Lúc này viện trưởng Chúc Thiên Phóng đức cao vọng trọng đi ra, nói: "Ta vốn là người làm chứng cho các ngươi đàm phán, hiện tại xem ra không cần nữa rồi, vậy cáo từ."

Vân Vạn Huyết nói: "Đưa sứ giả về Chư Hầu liên minh, nói không cần đàm phán, để đại quân trực tiếp tiến vào chiếm giữ Bạch Ngân lĩnh và Lan Điền lĩnh đi. Trên bàn đàm phán không có được đồ vật, vậy để đao kiếm đạt được."

"Đúng!" Mấy người mang tin tức rời đi.

"Chúng ta cũng trở về thôi." Vân Vạn Huyết nói: "Chờ đánh xong bàn lại, đến lúc đó cũng không phải là hai ba trăm vạn có thể giải quyết."

Sau đó, gã mang theo sứ đoàn muốn rời khỏi Thanh Thủy biệt viện, triệt để bỏ dở đàm phán.

Lần này không phải cố làm ra vẻ, mà là làm thật.

Sau đó đại quân liên minh thật sẽ lấy danh nghĩa tiếp quản trật tự cứu vớt thương binh, tiến vào Bạch Ngân lĩnh.

Một khi để quân đội liên minh vào Bạch Ngân lĩnh, muốn bọn chúng rời đi càng khó khăn, hậu quả khó mà lường được.

"Chờ một chút!" Tả Ngạn quân sư nói.

Vân Vạn Huyết ngừng lại.

Tả Ngạn quân sư nói: "Vân Vạn Huyết đại nhân, xin mời lưu lại một đêm, giữa trưa mai Liệt Phong cốc ta nhất định sẽ cho các ngươi một cái công đạo."

Vân Vạn Huyết nhìn chằm chằm Tả Ngạn, nói: "Chúc viện trưởng, ngài cũng nghe chứ."

Chúc Thiên Phóng nói: "Nghe được."

Vân Vạn Huyết nói: "Vậy chúng ta lưu lại một đêm, giữa trưa mai chờ tin tức các ngươi."

Tả Ngạn quân sư nói: "Ngày mai gặp."

...

Trên đường trở về phủ thành chủ, Vân Trung Hạc nhịn không được hỏi: "Tả lão, võ công ngài cao như vậy, võ công chủ quân là theo chân ngài học sao?"

Tả Ngạn nói: "Lúc nàng còn nhỏ, võ công là do ta và Tỉnh Ách chủ quân dạy. 12 tuổi tốt nghiệp Đại Tây thư viện, nàng liền đi Bạch Vân thành tập võ."

Vân Trung Hạc nói: "Bạch Vân thành chủ Diệp Cô Thành?"

Tả Ngạn nói: "Người ngươi nói ta chưa từng nghe qua, Bạch Vân thành chủ họ Bạch, tên là Bạch Cổ."

Vân Trung Hạc nói: "Hắn cũng là chư hầu Vô Chủ chi địa, sao chưa nghe nói qua?"

Tả Ngạn nói: "Hắn không phải chư hầu, mà là một Võ Đạo tông sư, một trong ngũ đại Tông Sư. Bạch Vân thành treo cô độc ngoài hải ngoại, không thuộc bất kỳ quốc gia nào, xem như một thế lực võ đạo siêu thoát."

Vân Trung Hạc nói: "Vậy chủ quân học tại Bạch Vân thành rất lâu sao?"

Tả Ngạn nói: "Đúng, từ 12 tuổi đến 23 tuổi đều ở trong Bạch Vân thành."

Vân Trung Hạc nói: "Vậy so võ công ngài và chủ quân, ai cao ai thấp?"

Tả Ngạn nói: "Đương nhiên chủ quân cao hơn."

...

Mấy ngày nay không có đàm phán, nhưng Vân Trung Hạc vẫn luôn bề bộn nhiều việc, vì đại kế kiếm tiền mà bận rộn.

Cơ hồ mỗi ngày đều đọc con số tình báo trên trời, nhất là tin tức trọng đại Nam Chu đế quốc.

Không chỉ như vậy, mỗi ngày hắn còn chuẩn bị đủ loại vật liệu.

Hôm nay ban đêm, hắn lên giường đi ngủ sớm.

Bởi vì một tháng kỳ hạn đã đến, rốt cuộc có thể đổi một bệnh nhân tâm thần khác.

Ngày mai có thể ngăn cơn sóng dữ hay không, có thể tiêu diệt Vân Vạn Huyết hay không, để gã thua thổ huyết, phải xem buổi tối hôm nay.

Số 16, số 16, số 16.

Nếu như có thể ngẫu nhiên được số 16, như vậy hắn tất thắng Vân Vạn Huyết.

Nếu như có thể ngẫu nhiên được số 23 Da Vinci, vậy sẽ thắng tám thành.

Nếu như ngẫu nhiên đạt bệnh nhân tâm thần khác, trên cơ bản sẽ đầy rủi ro.

Vậy lần đàm phán này thất bại, liền ngoan ngoãn móc một triệu tám trăm ngàn lượng bạc ra.

Nếu vậy, Vân Trung Hạc ở trước mặt Tỉnh Trung Nguyệt cũng triệt để mất thể diện.

Số 16, số 16, số 16!

Trong âm thanh không ngừng cầu nguyện này, Vân Trung Hạc tiến nhập mộng đẹp.

Sau đó một màn quen thuộc xuất hiện.

Trong mộng cảnh lại phảng phất về tới bệnh viện tâm thần X.

Tất cả bệnh nhân tâm thần, ngồi trước mặt hắn, ngoại trừ số 01, 02, 03.

"Ai nha, người ta thật sự không nỡ rời đi đâu." Quỷ Nương dịu dàng nói: "Chúc mừng viện trưởng, trong thời gian một tháng này, ngài chỉ triệu hoán ta ba lần, một lần cuối thật đúng là có chút khó coi á."

Chỉ thấy Quỷ Nương như Sadako, chậm rãi về chỗ trống của nàng ngồi xuống.

Vân Trung Hạc nói: "Ngày mai đối với ta phi thường trọng yếu, ta rất cần số 16, có thể thương lượng một chút hay không, tháng sau để số 16 làm bạn ta đi?"

"Không được!" Tất cả bệnh nhân tâm thần nói: "Nhất định phải dựa theo quy củ, chùm sáng chiếu vào trên thân ai, tháng này ngài có thể triệu hoán chính là người đó."

Lại trăm miệng một lời, chém đinh chặt sắt.

Tốt, tốt.

"Viện trưởng, ngài bắt đầu hô, rút thăm ngẫu nhiên sẽ bắt đầu."

Vân Trung Hạc hít sâu một hơi, hô: "Bắt đầu!"

Lập tức toàn bộ không gian triệt để tối xuống, sau đó một đạo quang trụ xuất hiện, đồng thời bắt đầu di động, di động một cách ngẫu nhiên

Trong lòng Vân Trung Hạc không ngừng mặc niệm: "Số 16, số 16."

Chỉ cần rút được số 16, một đợt này sẽ ổn.

Quang trụ di động càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, không ngừng chiếu sáng mặt bệnh nhân tâm thần nào đó.

"5, 4, 3, 2, 1!"

Đếm ngược kết thúc!

Vân Trung Hạc tập trung nhìn vào.

Trong lòng đầu tiên là một trận thất lạc, bởi vì vẫn không trúng số 16 Độc Tâm Thuật.

Ngay sau đó, hắn không khỏi một trận kinh ngạc.

Đây... Đây là cái quỷ gì vậy?

Bởi vì trong cột ánh sáng xuất hiện hai gương mặt.

Một bệnh nhân tâm thần nữ ngồi ở trên đùi số 23 Da Vinci.

Dựa vào?

Hai người các ngươi có một chân à?

"Ngươi, ngươi là ai?" Vân Trung Hạc hỏi.

Bệnh nhân tâm thần nữ kia nói: "Ta số 24."

Vân Trung Hạc nhớ ra rồi, quan hệ giữa số 23 Da Vinci và số 24 xác thực không tệ, hai người thường xuyên như hình với bóng.

Lúc đó Da Vinci muốn nghiên cứu sinh mệnh (thằng nhỏ), số 24 nguyện ý dâng ra chính mình, nhưng do nàng là nữ, cho nên số 23 Da Vinci mới phiến chính mình.

Bất quá, số 24 này trong bệnh viện tâm thần X không xuất chúng chút nào.

"Ngươi, ngươi có bản lãnh gì?" Vân Trung Hạc nói: "Ngươi mau nói ngươi ngoại hiệu là gì?"

Số 24 nói: "Ta gọi Âm Ma, bất quá tất cả mọi người gọi ta là Thuận Phong Nhĩ, dù là một con muỗi bay qua bên cạnh ta, ta cũng biết là đực hay cái. Mà ta còn có thể mô phỏng ra thanh âm đồ vật, khẩu kỹ của ta không cần há miệng."

"Thật hay giả?" Vân Trung Hạc kinh ngạc.

Số 24 nói: "Đương nhiên là thật, ngươi lúc đó cùng Lê thượng tá ở trong phòng yêu đương vụng trộm, rõ ràng thanh âm gì cũng không phát ra, nhưng vẫn bị ta nghe được."

Vân Trung Hạc nói: "Sau đó ngươi liền nói ra à?"

Số 24 nói: "Ta liền báo cho số 23 Da Vinci đó."

Số 23 Da Vinci nói: "Ta chưa hề nói với ai, nhưng lại bị số 16 biết."

Vân Trung Hạc lập tức triệt để im lặng.

Ta, ta rốt cuộc tìm được nguyên nhân rồi.

Nguyên lai là ngươi, số 24, ta và Lê thượng tá tư tình bí ẩn như vậy, làm sao toàn bộ bệnh viện tâm thần đều biết, nguyên lai là ngươi gián tiếp hại chết ta.

Bất quá bây giờ truy cứu cái này còn có ý nghĩa gì?

Vân Trung Hạc hỏi: "Vậy bây giờ quang trụ chiếu vào trên thân hai người các ngươi, chẳng lẽ một tháng tiếp theo, chính là hai người các ngươi theo giúp ta?"

Số 24 dịu dàng cười nói: "Đó là đương nhiên."

Vân Trung Hạc nói: "Năng khiếu cụ thể ngươi là gì?"

Số 24 bất đắc dĩ nói: "Năng khiếu ta là phân biệt âm thanh. Trên thế giới này có rất nhiều loại thanh âm, con người có thể nghe được thanh âm từ 20 đến 2000 Hertz, nhưng ta có thể nghe được vượt xa phạm vi con số này."

Vân Trung Hạc nói: "Vậy dùng được gì?"

Số 24 trầm mặc thật lâu, nói: "Vô dụng, trước khi vào bệnh viện tâm thần X thì vô dụng, chỉ có thể chịu đủ vô hạn tra tấn. Sau khi đến bệnh viện tâm thần X thì hữu dụng, bởi vì những thanh âm tần số cao nghe không được kia, đúng lúc là âm thanh tử vong của số 8 Beethoven. Rất nhiều âm nhạc tử vong của hắn đều dưới sự hỗ trợ của ta mới làm ra. Về sau các ngươi giam Beethoven lại, ta mới ở cùng một chỗ với số 23 Da Vinci, dù sao hắn cũng là nghệ thuật gia."

Vân Trung Hạc kinh ngạc, nguyên lai trong này còn có một đoạn tình tay ba?

Vân Trung Hạc nói: "Ngươi phân biệt âm thanh lợi hại như vậy, có thể nghe ra điểm số xúc xắc không?"

"Dễ như trở bàn tay." Số 24 cười khanh khách nói: "Chủ quân, chẳng lẽ ngươi không biết ta làm sao được đưa vào bệnh viện tâm thần X à?

Vân Trung Hạc nói: "Sau khi viện trưởng tiền nhiệm chết, một phần tư liệu trong bệnh viện tâm thần mất đi, ta cũng không phải đều quen mỗi người các ngươi."

Số 24 nói: "Tại Las Vegas ta thắng 5 ức đôla, sau đó bị cưỡng ép đưa vào bệnh viện tâm thần."

Vân Trung Hạc kinh ngạc, sau đó cũng bình thường trở lại, có thiên phú ngưu bức như vậy, khẳng định phải đi sòng bạc kiếm tiền. Bất quá số 24 này kiếm thực sự quá nhiều, hoàn toàn biến ông trùm sòng bạc thành kẻ ngốc, cho nên mới bi kịch.

"Chủ nhân, ngươi muốn đi đánh cược à?" Số 24 Thuận Phong Nhĩ hỏi.

Vân Trung Hạc lại nói: "Vậy ngươi có thể lắc ra bất luận điểm số nào không?"

Số 24 nói: "Chủ nhân, chỉ cần ngươi phân biệt âm thanh, một bên nghe một bên dao động, giống như thanh âm khối rubic, có thể lắc ra bất luận điểm số nào ngươi muốn, rất dễ dàng."

Vân Trung Hạc nói: "Ngươi lợi hại như vậy, ta muốn so đấu cùng một Đổ Thần, hẳn là có thể thắng chứ?"

Số 24 nói: "So cái gì?"

Vân Trung Hạc nói: "Đơn giản nhất, so ba viên xúc xắc."

Số 24 nói: "Đối phương làm nhà cái à?"

Vân Trung Hạc nói: "Có lẽ vậy."

Số 24 nói: "Nếu như đối phương là tuyệt đỉnh cao thủ, bằng vào dao động điểm số là không đủ. Cần ta dùng đòn sát thủ, xin ngài nhớ kỹ, năng khiếu ta là thanh âm."

Vân Trung Hạc nói: "Vậy chúng ta tranh thủ thời gian, tập luyện một chút cuộc chiến đấu ngày mai."

...

Hôm sau trời vừa sáng.

Sau khi Vân Trung Hạc tỉnh lại, trực tiếp cầu kiến Tỉnh Trung Nguyệt.

Tỉnh Trung Nguyệt vừa mới rửa mặt xong, nhưng vẫn mặc y phục hàng ngày, tóc cũng xoã tùy ý.

Vân Trung Hạc chưa từng thấy qua nữ nhân ăn mặc như thế, lập tức ngây ngốc một chỗ.

Đây... Đây cũng quá đẹp, quá mê người.

Đơn giản để cho người ta không thở nổi à.

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Vân Trung Hạc, bảy ngày đã trôi qua, ngươi cho ta một cái tin chính xác, trên đổ thuật ngươi có thể thắng được Vân Vạn Huyết không?"

Vân Trung Hạc nói: "100% có thể thắng."

Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Vậy biểu diễn một chút?"

Vân Trung Hạc cầm qua ba con xúc xắc và cái ống, nói: "Chủ quân, ngươi tùy tiện dao động, ta không cần nhìn, dựa vào nghe liền biết là mấy điểm."

Tỉnh Trung Nguyệt không tin, bởi vì trong tình báo liên quan tới Vân Trung Hạc, đổ thuật của hắn vô cùng bình thường, thậm chí được cho là nát.

Nàng ném ba viên xúc xắc vào trong ống, sau đó lắc cực nhanh.

Móa!

Tốc độ này cũng quá nhanh.

Đơn giản Di Hình Hoán Ảnh, cho nên thanh âm xúc xắc cũng cực độ lộn xộn dày đặc

Dù là Đổ Thần, cũng nghe không ra điểm số bên trong.

"Bệnh nhân tâm thần số 24, gia thân!" Trong lòng Vân Trung Hạc mặc niệm một trận.

Lập tức, số 24 trong nháy mắt gia thân.

Trong chốc lát, toàn bộ thế giới cũng không còn giống nữa.

Trong lỗ tai chỉ có một loại thanh âm, đó chính là thanh âm xúc xắc va chạm.

Quả nhiên là không giống, mỗi một mặt va chạm đều khác biệt cực kỳ nhỏ.

Bất quá ba viên xúc xắc va chạm vào nhau, sao mà hỗn loạn, người bình thường căn bản không thể nào nghe ra, nhưng đối với Vân Trung Hạc lúc này, đơn giản rõ ràng đến dọa người.

Tỉnh Trung Nguyệt càng lắc càng nhanh.

Cuối cùng, bỗng nhiên đập lên trên mặt bàn.

"Mấy điểm?" Tỉnh Trung Nguyệt hỏi.

Vân Trung Hạc nói: "Mười ba điểm."

Tỉnh Trung Nguyệt mở ra, theo thứ tự là 5, 6, 2, quả nhiên là mười ba điểm.

Sau đó, Tỉnh Trung Nguyệt lại thử lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư.

Vân Trung Hạc đoán trúng điểm số toàn bộ.

Xác suất trúng 100%.

Tỉnh Trung Nguyệt không dám tin nhìn qua Vân Trung Hạc.

Cái này... Không bình thường à.

Quá không thể tưởng tượng nổi.

Trọn vẹn một hồi lâu, Tỉnh Trung Nguyệt nói: "Chúng ta thắng chắc."

Vân Trung Hạc nói: "Dựa vào cái này xa xa còn chưa đủ, nhưng ngài nói không sai, chúng ta thắng chắc."

...

Sau nửa canh giờ!

Bọn người Vân Trung Hạc, Tả Ngạn, Tỉnh Trung Nguyệt rời Liệt Phong thành, thẳng hướng Thanh Thủy biệt viện, trụ sở đoàn đàm phán liên minh.

Vân Vạn Huyết, ngươi rửa sạch cổ chờ chết đi.

Ngươi dù là Đổ Thần, cũng chờ ta triệt để nghiền nát, bồi cho thổ huyết.

...

Chú thích: Lại gần 5000 chữ, có thể đổi lấy phiếu đề cử ân công không? Hai ngày này tâm lực thật tiều tụy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như ke toan nghiep vu kinh doanh vang bac da quy, thong tu 228 nam 2009 huong dan che do che do trich lap va su dung cac khoan du phong chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.