Sự trùng hợp màu mật đào

Chương 31

"Dù sao thì cũng phải hôn tôi chứ?"

Edit: Diệp Vũ Lam

➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖

Khi Đinh Diễm vừa mới tới đây, Tô Nam Tinh còn phải suy đoán những gì anh ta muốn nói. Sau khi trò chuyện được một lúc, Tô Nam Tinh mới cảm thấy thoải mái hơn, dường như Đinh Diễm chỉ đơn thuần đến thăm cô mà thôi.

Dưới sự dẫn dắt của Đinh Diễm, cô vô tình kể nhiều chuyện hơn, nhất là một vài chuyện thú vị ở thành phố Sa Hải. Tô Nam Tinh lựa chọn nói về những kiến thức chuyên môn trong buổi diễn thuyết ở phòng triển lãm, chẳng hạn như "Trong phòng triển lãm của công ty Khoa Vị, thứ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi là chiếc gương ma thuật trong phòng tắm. Chiếc gương ma thuật được điều khiển bằng giọng nói, ví dụ tôi muốn mát ma mặt, chỉ cần nói từ mát xa mặt thì chiếc gương sẽ hiện ra video mát xa, tôi cảm giác nó giống như một màn hình thông minh. Nhưng mà có một tính năng rất thú vị là chiếc gương ma thuật đó lại khen màu son môi của tôi rất đẹp."

Tô Nam Tinh bật cười trong vô thức, cô và Đinh Diễm cũng lựa chọn không nói về chuyện riêng tư, điều đó đã làm bầu không khí giữa hai người thêm hài hòa.

Đinh Diễm nghe xong thì cũng nở nụ cười, nói: "Internet vạn vật* sẽ nhanh chóng xâm nhập vào tất cả khía cạnh của cuộc sống, Big Data sẽ thay đổi cuộc sống của chúng ta. Là một thành viên trong công ty khai thác viễn thông, chúng ta hiểu rỡ mọi thứ hơn người bình thường, nhất là em đang làm việc trong bộ phận tích hợp. Trong dự án công trình "mắt thần" lần này, bên kia đòi hỏi chúng ta phải biết thu thập dữ liệu và có khả năng tích hợp."

*Internet vạn vật (Internet of Things, IoT): đề cấp đến hàng tỷ thiết bị vật lý trên khắp thế giới hiện được kết nôi với internet, thu thập, và chia sẻ dữ liệu.

"Đúng vậy, tôi cảm thấy rằng tôi mới chỉ đi ra ngoài một vòng mà đã tiếp thu thêm nhiều kiến thức. Tôi cảm thấy sự hiểu biết của mình vẫn còn hạn hẹp, tôi phải cố gắng học hỏi thêm mới được."

Tô Nam Tinh còn lấy điện thoại ra cho Đinh Diễm xem một vài từ quan trọng mà cô nghe không hiểu, cô đã ghi lại trong buổi diễn thuyết hôm đó của phó tổng giám đốc Lục của Khoa Vị. "Tôi thấy rằng tôi nên học tập có bài bản về những kiến thức này."

Đinh Diễm nhìn lướt qua rồi nói: "Tôi nghĩ trước tiên em có thể bắt đầu học từ cấp độ sơ cấp CCNA.*"

*CCNA: Chứng chỉ CCNA (Cisco Certified Network Associate) là một chứng chỉ nghề cơ bản về công nghệ mạng do hãng Cisco System có trụ sở đóng tại Mỹ cấp và được công nhận trên 150 nước toàn thế giới. Người có chứng chỉ này được hiểu là đã có kiến thức cơ bản và toàn diện về các công nghệ mạng cũng như kỹ năng thực hành.

Tô Nam Tinh nói: "Tôi cũng cảm thấy tôi nên đi học một khóa kỹ thuật mạng, có điều kiểu học thêm này không có hiệu quả, tôi vẫn chưa tìm được một nơi học đáng tin cậy."

Đinh Diễm nói: "Đúng lúc tôi có quen một người bạn đang theo học chương trình giáo dục dành cho người lớn, tôi có thể hỏi thăm giúp em."

Tô Nam Tinh liền nói cám ơn, thầm nghĩ gần đây Đinh Diễm đã nhiều lần chủ động giúp đỡ cô, cô thực sự rất biết ơn anh ta.

"Cám ơn, lại gây thêm phiền phức cho anh nữa rồi."

Đinh Diễm trả lời: Cho nên em lại nợ tôi một bữa ăn, không được quỵt tôi đấy."

Tô Nam Tinh: "Sao có thể thế được, nhất định sẽ mời anh, tôi sẽ nhớ kỹ!"

Đinh Diễm nói: "Vậy thì được, cuối tuần này tôi sẽ xem thế nào. Nếu không tăng ca, tôi sẽ tìm em để thực hiện lời hẹn."

Dĩ nhiên Tô Nam Tinh cũng đồng ý.

Đinh Diễm rất quan tâm đến Tô Nam Tinh vừa mới chạy bộ xong, sợ cô mệt nên vội vàng đưa cô về nhà, còn mình cũng lái xe đi về.

Tô Nam Tinh nhìn theo chiếc xe của Đinh Diễm đã rời đi, sau khi vào nhà, cô được chào đón bằng ánh mắt tò mò, nhiều chuyện của Miêu Manh Manh. Miêu Manh Manh đưa nửa quả táo mình ăn trước đó cho Tô Nam Tinh, còn mình thì tự nghiến răng giống như đang ăn một nửa quả táo khác, thế nhưng sự nhiều chuyện đã làm cho đôi mắt của cô ấy sáng lên, "Này, anh chàng đẹp trai lúc nãy là ai vậy?"

"Đinh Diễm."

Miêu Manh Manh là cô bạn thân biết được sự thật về lý do Tô Nam Tinh chuyển sang bộ phận khác vào năm đó, cô ấy kêu lên: "Anh ta chính là giám đốc Đinh! Người gì mà lại đẹp trai như vậy! Sao anh ta lại tới đây?"

Tô Nam Tinh nói: "Anh ta đã li hôn."

Miêu Manh Manh không thèm ăn nửa trái táo còn lại, kích động đến mức vỗ vào đùi, "Anh ta tới là để... theo đuổi cậu sao?"

"Không biết, người ta cũng chưa nói gì. Với lại gần đây anh ta đã giúp đỡ mình rất nhiều, mình cũng không thể vội vàng từ chối khi người ta chưa nói rõ gì với mình. Lỡ như anh ta không có ý đó, không phải là mình tự mình đa tình sao?"

Tô Nam Tinh vừa cởi quần áo ra, vừa nói: "Có điều mình phải chú ý giữ một khoảng cách, dù sao mình sắp được chuyển lên chính thức, chính thức là một giám đốc chuyên môn, cấp bậc này có thể làm trưởng bộ phận ở bên công ty thành phố, là lãnh đạo cấp trung của công ty. Mình phải làm việc chăm chỉ, không muốn bị ảnh hưởng bởi những người đàn ông này."

Bình thường Miêu Manh Manh đều lơ tơ mơ, nhưng hôm nay lại nắm được trọng điểm trong lời nói, "Những người đàn ông?? Ngoài giám đốc Đinh lịch sự, đẹp trai thì bên ngoài còn có ai nữa?"

Tô Nam Tinh nghĩ rằng chuyện của cô và Chu Dịch đã kéo dài rất lâu, cô cần phải nói cho Miêu Manh Manh biết, "Còn có giám đốc Chu của bộ phận tích hợp chúng mình."

Giọng nói của Miêu Manh Manh được nâng lên đến quãng 8, "Chu Dịch? Ôi trời ơi, anh chàng đẹp trai xuất sắc kia sao? Mình đã nói rồi, đêm hôm đó anh ta còn đưa hai chúng ta về nhà, quả nhiên là có chuyện gì đó mà!"

Cô ấy lại bắt đầu đào bới về chuyện của Chu Dịch. Sau khi nghe được chuyện thân mật giữa Tô Nam Tinh và Chu Dịch, cô ấy không còn hứng ăn nửa quá táo còn lại trong tay, đứng lên chống nạnh, hùng hồn lập lời thề: "Bà đây sẽ không bao giờ suy nghĩ về chuyện bị bạn trai cũ vứt bỏ nữa. Mình cũng muốn được gầy đi, muốn được xinh đẹp, phải chăm tập luyện để có một dáng người quyến rũ, cũng phải tìm cho bằng được một anh chàng đẹp trai như Chu Dịch. Cho dù không kết hôn, chỉ cần ngủ một đêm thì mình đã mãn nguyện!"

Tô Nam Tinh thầm nghĩ: Được rồi, tiêu điểm của Miêu Manh Manh lúc nào cũng khác với người thường...

Miêu Manh Manh rất phấn khích, đêm hôm đó đã cầm chiếc váy cưới mà cô ấy đã gấp rút làm được một nửa đến trước camera của máy tính, vừa may áo cưới, vừa nói chuyện trong video. Thể loại video giảm cân này lại thu hút một nhóm người hâm mộ cố định, nghe nói bây giờ đã có 50 – 60 lượt bình luận, điều đó làm cho Miêu Manh Manh rất đắc chí.

Ngày hôm sau đi làm, buổi sáng Tô Nam Tinh đến sở cảnh sát Nam Hoàn để theo dõi tiến độ thi công; buổi chiều vừa mới lên tàu điện ngầm trở về công ty, Chu Dịch đã nhắn tin qua WeChat: 【Sáng nay em lại không tới.】

Tô Nam Tinh: 【Tối hôm qua chạy bộ với bạn cùng phòng, sáng nay quá mệt.】

Chu Dịch: 【Kiếm cớ.】

Tô Nam Tinh: 【Ừm, đúng vậy, là kiếm cớ.】

Chu Dịch lại gõ một dòng: 【Cũng là do tôi đã quá cưng chiều em.】

Tô Nam Tinh nhìn vào WeChat, không nhịn được cười. Cô không ngờ Chu Dịch lại có một mặt như vậy, đột nhiên rất muốn nhìn thấy nét mặt của anh ta ngay lúc này. Cô mở vòng tròn bạn bè của Chu Dịch ra, khó khắn lắm mới tìm thấy hình anh ta được nhóm công ty khen ngợi vào năm ngoái. Trong hình, anh đang cầm chiếc cúp, mặc đồ vest và mang giày da, đầu tóc gọn gàng, nổi bật giữa những người đàn ông trung niên.

Ở bên dưới vòng tròn đó, mọi người trong bộ phận tích hợp đều bình luận: 【Wow, giám đốc "giết người" trong nháy mắt là có thật.】 Tống Tập còn khen một câu: 【Ông chủ là số một.】 Lúc đó Tô Nam Tinh cũng bình luận theo đám đông: 【Giám đốc đẹp trai nhất.】

Tô Nam ngẫm nghĩ, bây giờ nếu như có thể bình luận, cô sẽ viết một câu dựa theo ý định ban đầu của mình: 【Giám đốc rất cứng rắn.】

Nghĩ đến điều đó, Tô Nam Tinh liền bật cười.

Buổi chiều trở về công ty, lúc Chu Dịch đi ngang qua bàn làm việc của cô, anh cũng không thèm liếc nhìn cô, rõ ràng là còn tức giận về vụ làm sai bản báo cáo vào ngày hôm qua. Tô Nam Tinh đang vùi đầu vào công việc nên mọi người đều không nói gì.

Có lẽ các chị gái trong phòng ban đều nghĩ rằng cho dù Tô Nam Tinh nhất thời bị khiển tránh, nhưng cô ấy vẫn là con át chủ bài, cộng sự đắc lực của giám đốc Chu, thỉnh thoảng bị khiển trách cũng là chuyện nhỏ, dù sao Tô Nam Tinh được anh ta đề bạt là một chuyện quá rõ ràng.

Buổi chiều, cô được gọi tới phòng ban nhân sự, phó giám đốc quản lý bộ phận nhân sự nói khách sáo với Tô Nam Tinh: "Đây là hợp đồng mới, sau khi cô ký tên vào thì tôi sẽ lưu vào trong hồ sơ nhân sự. Tiền lương tháng này của cô sẽ được điều chỉnh dựa theo hợp đồng này." Cách nói chuyện vô cùng thẳng thắn, Tô Nam Tinh liền nói cám ơn.

Trước đây Tô Nam Tinh còn là một nhân viên nhỏ bé ở bộ phận tích hợp, cô cũng không được ngài phó giám đốc này đối xử tử tế như vậy. Nhưng mà đó cũng là chuyện rất bình thường, lúc đó cô còn chưa đạt đến cấp bậc để có thể giao tiếp với phó giám đốc người ta.

Lúc ký tên vào hợp đồng, Tô Nam Tinh thấy mình không có cảm giác phấn khích gì. Thật ra hợp đồng này cũng khá giống hợp đồng nhân viên tạm thời, điều khoản đều giống nhau, đều phải ghi rõ thông tin cá nhân. Thế nhưng từ nay về sau, Tô Nam Tinh cô sẽ chính thức là một giám đốc chuyên môn, cô sẽ bước vào hàng ngũ lãnh đạo cấp trung của công ty.

Cô lặng lẽ trở về phòng làm việc, Chu Dịch gọi cô đi vào qua điện thoại nội bộ. Sau khi đi vào, anh gõ vài chữ trên điện thoại di động: 【Đã ký hợp đồng rồi à?】

Tô Nam Tinh gật đầu, Chu Dịch hỏi cô: 【Cảm giác như thế nào?】

Tô Nam Tinh lắc đầu, ý là không có cảm giác gì.

Chu Dịch lại viết: 【Buổi tối đi ăn mừng chứ?】

Tô Nam Tinh vẫn lắc đầu.

Chu Dịch cũng phớt lờ cô, cầm lấy tài liệu mà cô đưa cho mình, lại lạnh lùng giáo huấn cô vài câu. Sau khi cô đi ra ngoài, chị Tiền của các cô nói: "Xem ra hai ngày nay tâm trạng của giám đốc chúng ta không được tốt."

Chị Trương nhiều chuyện hỏi: "Có phải em đã làm chuyện gì sai trong lúc đi công tác ở thành phố ở Sa Hải nên chọc giận giám đốc hay không?"

Làm sao Tô Nam Tinh lại không biết bọn họ đang tò mò nhiều chuyện, cô nói: "Không có, em và giám đốc Tống không dám chọc anh ta, chỉ muốn phục vụ sếp cho thật tốt." Cô làm ra vẻ nghĩ ngợi, sau đó sực nhớ tới một chuyện liền nói: "Em nhớ ra rồi, giám đốc chúng ta đã gặp lại bạn gái cũ ở trong cuộc triển lãm!"

Mọi người nghe thấy thì sự nhiều chuyện liền bộc phát, "Bạn gái cũ nào? Bạn gái cũ của giám đốc chúng ta nhiều lắm, có một vài đối tượng xem mắt chúng tôi không nhận ra."

Tô Nam Tinh nói: "Chúng ta đều biết người đó, đó chính là phó tổng giám đốc với mái tóc dài gợn sóng của Khoa Vị."

Mọi người lắng nghe, có người còn phát ra tiếng "ồ" như đã hiểu ra mọi thứ. Mọi người đều chuyển chủ đề sang tổng giám đốc Triệu, bắt đầu hỏi thăm rốt cuộc tổng giám đốc Triệu và Chu Dịch đã xảy ra chuyện gì. Tô Nam Tinh nói nửa đùa nửa thật: "Chúng tôi nhìn thấy tổng giám đốc Triệu trong phòng triển lãm, nhìn hai người có vẻ bình thường, có điều buổi chiều sau khi nghe xong bài diễn thuyết, tôi thấy bọn họ đứng ở đó nói chuyện với nhau, tôi cũng không dám đi tới quầy rầy, tôi cũng có mắt quan sát mà có phải không?"

Lý Uyển nói với Tô Nam Tinh: "Lúc đó cô nên đi tới, tìm một chỗ gần đó để nghe ngóng, dò la tin tức giúp bà con chúng tôi."

Tô Nam Tinh thầm nghĩ: Nói thì hay lắm, người nào làm cấp dưới sao lại không có mắt quan sát? Với lại đó cũng không phải là dò la tin tức giúp mọi người, đó đều là dò la tin giúp cho Lý Uyển cô không phải sao?

Chị Tiền bùi ngùi: "Giám đốc chúng ta là kiểu người đẹp trai và giàu có trong các phim truyền hình, đôi chân còn thon dài, vóc dáng lại chuẩn, nhìn xem sống lưng của anh ta lại thẳng tắp, hoàn toàn khác với những người đàn ông gầy yếu, ngay cả bóng lưng cũng tràn đầy sức mạnh, với lại còn trẻ tuổi mà đã là giám đốc trong công ty tỉnh, điều kiện tốt như vậy thì sẽ tìm một người vợ như thế nào đây?"

Chị Tiền nói: "Đúng vậy, các cô gái bình thường đều không xứng với giám đốc chúng ta, phải là người có điều kiện vô cùng tốt."

Hoàng Hân Nhiên cũng lắng nghe các chị gái nói chuyện phiếm. Nghe đến đây, khóe miệng cô hơi nhếch lên, nói: "Đúng vậy."

Lý Uyển thấy cô ấy cười thì nghĩ đến tối hôm qua Chu Dịch lại chở Hoàng Hân Nhiên về, trong lòng rất bực bội nhưng ngoài mặt lại không dám làm mích lòng cô ấy nên đã nói: "Em gái Hân Nhiên vẫn chưa nói ra Big Data đã giới thiệu cho em đối tượng như thế nào. Điều kiện của em tốt như vậy chắc là cũng sẽ được giới thiệu một người rất xuất sắc có phải không?"

Lý Uyển còn nói: "Để chị nói trước về chị, cái người trưởng phòng công chức lúc trước Big Data giới thiệu cho chị đã biến mất, gần đây đã đổi thành một ông chủ nhỏ của một doanh nghiệp tư nhân, nghe nói mỗi năm kiếm được khoảng một triệu tệ."

Chị Trương lắng nghe, chị Tiền ở bên cạnh cũng bĩu môi, ý là: Lại nghe cô ta thổi phồng.

Hoàng Hân Nhiên đã bày ra vẻ mặt ngưỡng mộ, khen Lý Uyển: "Chị Uyển Uyển thật xuất sắc, mức thu nhập hàng năm được một triệu tệ là rất tuyệt vời."

Lý Uyển nói: "Em xem, chị đã nói cho em biết hết rồi, có phải em cũng nên nói cho chị biết hay không?"

Hoàng Hân Nhiên mỉm cười rồi nói: "Tài khoản Yunbao của em liên kết với tài khoản của ba em, cho nên đối tượng đề cử cũng không được chính xác. Nếu chỉ dựa vào em thì có lẽ không được đề cử một người tốt như vậy." Đây là lần đầu tiên cô ấy thừa nhận đối tượng được Big Data giới thiệu là rất tốt ngay trước mặt mọi người, với lại đó còn là do liên kết với tài khoản của tổng giám đốc Hoàng, thật là làm cho mọi người không thể đoán ra.

Chị Tiền nói: "Này, nếu em liên kết với tài khoản của ba mẹ thì Big Data sẽ tính toán đến gia cảnh của em, có lẽ sẽ giới thiệu đối tượng với mức lương hơn một triệu tệ một năm có phải không?"

Hoàng Hân Nhiên mỉm cười, không nói gì thêm. Có lẽ cô ấy muốn chuyển sang chủ đề khác nên cố tình nói với Tô Nam Tinh đang vùi đầu vào công việc, "Đối tượng hẹn hò bằng Big Data của chị Tô Tô như thế nào?"

Cho dù lúc này Tô Nam Tinh đã chuyển lên chính thức, nhưng nói cho cùng thì cũng không thể giấu được mọi chuyện, cô đành phải nói thật: "Big Data giới thiệu cho chị một người không được tốt cho lắm, chỉ là một người rất bình thường, chị đoán là mức lương hàng năm còn chưa đến 10 vạn."

Lý Uyển vừa nghe xong thì thấy vui sướng trong lòng, cho rằng cho dù Tô Nam Tinh lên làm giám đốc chuyên môn, Big Data cũng sẽ giới thiệu cho cô ta một người đàn ông kém cỏi.

Hoàng Hân Nhiên cũng an ủi cô: "Chị Tô Tô rất tốt, chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn." Đến cả câu an ủi mà cô gái này cũng nói không ra hồn. Tô Nam Tinh cũng không để bụng, cô vốn dĩ nói ra là để cho những người đó cảm thấy hả hê mà thôi.

Một tiếng trước khi tan sở, Chu Dịch đã giao thêm việc cho Tô Nam Tinh. Đến giờ tan sở, Tô Nam Tinh còn chưa hoàn thành xong công việc nên phải ở lại tăng ca.

Lúc đi về, mọi người đều thấy dáng vẻ vùi đầu vào công việc của cô thì cảm thấy hả hê, nhưng đồng thời cũng hiểu được là cho dù đã thăng chức, Tô Nam Tinh vẫn phải liên tục tăng ca, đâu có được sung sướng, nhàn hạ như bọn họ.

Chu Dịch đi về theo mọi người. Tô Nam Tinh đã ở lại làm thêm được hơn một tiếng, trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình cô, toàn bộ tầng tám đều rất yên tĩnh. Bỗng nhiên có một bóng người cao lớn đứng ở bên cạnh bàn làm việc của cô, cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó là Chu Dịch đã đi về nhưng lại quay trở lại.

Chu Dịch giả vờ hỏi: "Làm xong chưa?"

Tô Nam Tinh không muốn để ý tới anh, "Vẫn chưa."

Chu Dịch: "Ồ, vậy thì đừng làm nữa."

Tô Nam Tinh cố tình nói: "Sếp gấp gáp bảo ngày mai muốn nó mà?"

Chu Dịch nói: "Bây giờ sếp nói cho em biết, chuyện gấp rút của sếp là muốn đi ăn tối với em."

Tô Nam Tinh oán trách anh: "Sếp thật khó phục vụ."

Chu Dịch: "Sếp không khó phục vụ chút nào..." Chỉ cần em hôn nhẹ sếp, ôm sếp một cái, hoặc là cởi hết quần áo đợi sếp, sếp đều nghe theo em.

"Hôm nay để ăn mừng em đã chính thức được chuyển lên chính thức, tôi mời em đi ăn. Em mau thu dọn đồ đạc đi, tôi ngồi trong xe đợi em ở dưới lầu." Không đợi Tô Nam Tinh đồng ý, anh đã xuống dưới lầu.

Tô Nam Tinh lề mề một lúc rồi mới xuống lầu, cô đi dọc theo con đường đến ngã tư phía trước. Có một chiếc xe Audi màu đen đang đậu ở đó, cửa sổ xe từ từ được kéo xuống, Chu Dịch ngồi trên ghế tài xế nói với cô: "Lên xe."

Tô Nam Tinh lên xe thì phát hiện nội thất trong chiếc xe này rất sang trọng, nhìn có vẻ là một loại xe đắt tiền. Những năm gần đây, Tô Nam Tinh đã quen với cuộc sống nghèo khó nên không có nghiên cứu về những loại xe đắt tiền, nhưng cô nhìn ra được chiếc xe này cũng phải có giá trên dưới 100 vạn tệ."

Thật ra cũng có thể đoán được Chu Dịch chỉ lái chiếc xe hơn 20 vạn tệ đi làm là do đến cả tổng giám đốc Lý cũng lái một chiếc xe hơn 30 vạn tệ. Anh ta và Đinh Diễm đều là giám đốc, cho dù có tiền mua xe đắt tiền thì đều phải cấu giấu.

Chu Dịch liếc nhìn Tô Nam Tinh, nói: "Trước khi đi ăn, tôi sẽ đưa em đến một nơi." Anh lại dẫn cô đến cửa hàng quần áo và mua hai chiếc đầm. Bệnh cuồng màu đỏ của Chu Dịch lại tái phát, bắt Tô Nam Tinh phải mặc một chiếc đầm đỏ. Nhân viên bán hàng của cửa hàng còn giúp Tô Nam Tinh trang điểm nhẹ nhàng. Khi cô mặc chiếc đầm ôm sát nách màu đỏ đi ra ngoài, Chu Dịch vô cùng vừa ý.

Anh còn cố tình mua cho Tô Nam Tinh một cặp kính râm, nói: "Em mặc như vậy và đeo thêm kính râm, cho dù đi vào trong công ty thì sẽ không có ai có thể nhận ra em."

Tô Nam Tinh cảm thấy ấm áp trong lòng, anh biết rõ cô đang lo lắng, sợ bị người khác nhìn thấy. Haizz, rõ ràng trước đó đã quyết định sẽ chấm dứt mối quan hệ với anh ta, thế nhưng lúc Chu Dịch thân thiết như vậy thì lại thực sự rất khó kháng cự lại.

Cô khẽ thở dài tròng lòng, nói: "Anh đừng như vậy..."

Chu Dịch ôm lấy vai của cô và nói: "Hôm nay là ngày ăn mừng, buổi tối tôi đã từ chối một vài bữa tiệc, đều là vì chờ em."

Còn nói với cô: "Tối nay em cứ mặc đẹp như vậy rồi đi ăn với tôi, không cần suy nghĩ nhiều."

Tô Nam Tinh có thể nói gì đây? Cô còn có thể kháng cự được sao?

Chu Dịch đã nói như vậy thì làm sao mà kháng cự được đây?

Có điều Tô Nam Tinh vẫn xỉa xói anh: "Sao anh lại thích tôi mặc đồ màu đỏ?"

Chu Dịch đến gần, nhỏ giọng nói: "Thật ra tôi thích em mặc nội y bằng ren màu đỏ nhất, hôm nay em có mặc không?..."

Tô Nam Tinh bỗng đỏ mặt, dùng sức đẩy anh ra, thế nhưng cơ thể anh rất rắn chắc, đẩy mãi cũng không thấy nhúc nhích, cô nói: "Anh còn nói nữa thì tôi sẽ bỏ đi đấy."

Chu Dịch đành phải chịu thua, "Đừng mà, tôi không nói nữa."

Tô Nam Tinh nói với anh: "Anh đây có được xem là quấy rối tình dục nơi công sở không? Có được xem là sếp lạm dụng chức quyền để quấy rối nhân viên nữ hay không?"

Chu Dịch nghiêm túc nói: "Tôi phải xem xét lại. Là một người sếp, tôi luôn muốn mời giám đốc của mình đi ăn, thích giám đốc của mình ăn mặc thật đẹp rồi cười với tôi. Tôi cho rằng trong toàn bộ quá trình, bao gồm cả buổi tối "lao động bằng chân tay," giám đốc sẽ hài lòng về tôi. Vì vậy tôi cho rằng ở một phương diện khác, tôi không được xem như là lạm dụng chức quyền, chỉ là hai bên đều có tình cảm với nhau, em nói xem có đúng không?"

Tô Nam Tinh hừ một tiếng, muốn phản bác anh nhưng lại không phản bác được, chỉ liếc nhìn anh một cái. Chu Dịch chỉ mỉm cười, nắm lấy tay cô. Sau khi món ăn được đưa lên, anh khui một chai rượu sâm banh, "Nào, chúc cho tương lai của giám đốc Tô ngày càng tươi sáng."

Tô Nam Tinh nói: "Tôi chúc sếp từ từ được thăng chức."

Chu Dịch cười: "Tôi hy vọng sẽ được như vậy."

Tối đó ăn đến khuya, Chu Dịch đưa cô về nhà. Anh nói với Tô Nam Tinh đang muốn xuống xe: "Tối nay có vui không?"

Tô Nam Tinh trả lời: "Đồ ăn rất ngon miệng, ăn rất ngon, cám ơn sếp."

Chu Dịch nói: "Nếm muốn cám ơn sếp thì không thể nói suông được, phải nên có hành động thực tế chứ?"

Tô Nam Tinh không dễ bị anh ta lừa, Chu Dịch liền nói: "Dù sao thì cũng phải hôn tôi chứ?"

"Đừng có mơ."

Chu Dịch nói: "Được lắm, em không hôn tôi thì tôi sẽ hôn em." Nói xong thì ôm lấy cô, hôn cô thật sâu.

Chỉ cần bọn họ ở gần nhau, ký ức về cơ thể giống như sẽ khơi gợi dậy. Chu Dịch không thể kiềm chế càng hôn sâu hơn, cuối cùng Tô Nam Tinh vẫn còn lý trí nên đã đẩy anh ra và nói: "Ngày mai gặp lại."

Chu Dịch ổn định hơi thở rồi nói: "Tôi đưa em lên lầu."

Trên hành lang, Chu Dịch nói với cô: "Tôi biết những lo lắng của em, tôi đều biết hết. Nếu em không muốn chạy bộ vào sáng sớm, vậy thì sau này chạy bộ buổi tối đi. Buổi tối trời tối đen, sẽ không có ai nhận ra em."

Cuối cùng Tô Nam Tinh vẫn không chiến thắng được trái tim, nhỏ giọng nói: "Ừm."

HẾT CHƯƠNG 31
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như biên bản huỷ hoá đơn, bai viet hay chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.