Ta đây trời sinh tính ngông cuồng

Chương 45



Chương 45.

“Cậu Đường xem trọng cô là phúc của cô, còn ở đây làm bộ làm tịch cái gì?” Trương Cường túm lấy tóc của Nguyễn Thấm, kéo cô ta đi xa hai mét: “Cô còn dám phản kháng hả?” Đường Ân lạnh lùng nhìn cảnh này, trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái.

Thứ lúc trước mình xem như vật báu lại còn chẳng bằng rác rưởi trong tay người khác, thật đúng là một loại châm chọc khó hiểu.

Nguyễn Thấm ưỡn người, ánh mắt hoảng sợ.

“Đủ rồi!” Đường Ân phất tay, nhìn chằm chằm hai người, đáy lòng hơi phức tạp.

“Cậu Đường, cậu bỏ qua cho tôi rồi sao?” Trương Cường thầm thấy vui vẻ, mừng rỡ nhìn Đường Ân.

Sắc mặt anh cực kỳ nặng nề, không ai biết anh đang nghĩ gì cả.

Trương Cường vội nói: “Nếu cậu Đường không hài lòng, tôi…” “Không cần!” Anh phất tay, nhìn sang Nguyễn Thấm: “Đi xem vết thương đi!” “Đến khách sạn Liên Hợp đợi cậu Đường…” Trương Cường quát to.

Nguyễn Thấm sợ tới mức run rẩy.

Đường Ân cau mày, sắc mặt hơi khó coi, anh chỉ nói như thế thôi, chứ cũng không có suy nghĩ muốn dẫn Nguyễn ‘Thấm ra ngoài. Giữa anh và cô ta đã hoàn toàn kết thúc rồi, khi nãy cũng chỉ Vì trút cơn giận lúc đầu nên mới nói thế, anh ta lại còn xem là thật? “Đi maul” Trương Cường quay đầu quát lên với Nguyễn Thấm.

Ánh mắt Đường Ân lạnh lẽo, Nguyễn Thấm vội vàng đứng lên, khập khiễng đi ra ngoài cổng trường đại học Ngoại ngữ.

“Cậu Đường, tôi là hội viên của khách sạn Liên Hợp, cậu đi thẳng đến phòng Tổng thống của bọn họ là được!” Trương Cường cười gượng, vẻ mặt lấy lòng: “Cậu xem chuyện của nhà họ Mạnh…” “Tôi sẽ nói với người nhà họ Mạnh, chuyện này không cần cậu quan tâm quá nhiều!” Đường Ân hờ hững khua tay.

“Được! Được!” Trương Cường vừa khom lưng vừa cười: “Cảm ơn cậu Đường! Cảm ơn cậu Đường!” Đường Ân sâu xa nhìn anh ta một cái, xoay người lắc lư đi ra cổng.

Trương Cường nhìn anh rời đi, trên mặt lập tức xuất hiện vẻ giận dữ, nghiến chặt răng hung hăng nhìn chằm chằm bóng lưng của Đường Ân.

“Mày đợi đó! Lần này, tao muốn mày phải chết!” Trương Cường gầm khẽ.

Kết Tiếng lốp xe ma sát với mặt đất vang lên sau lưng Trương Cường.

“Ai đó? Không có mắt hả? Muốn chết phải không?” Anh ta xoay phắt người lại, nhìn thấy một chiếc Land Rover đã dừng sát sau lưng mình.

“Thằng bất hiếu!” Trương Hàn Trung nhảy xuống từ trên xe, chỉ vào Trương Cường mắng chửi: “Mày nói xem mày có thể làm được gì, hả? Trong đầu cứ suy nghĩ cái gì thế? Mày có biết nhà họ Mạnh quan trọng với chúng ta đến mức nào không? Mày lại còn đuổi khách của bọn họ đi?” “Ba, chuyện này không trách con được, ba phải nghe con nói…” Anh ta vội giải thích.





“Nói cái gì? Mày còn muốn giải thích hả?” Trương Hàn Trung giận tím mặt, vươn tay lên muốn tát anh ta một cái.

Trương Cường sợ đến rụt cổ, vội nói: “Ba, ba hãy nghe con nói, chuyện này thật sự không thể trách con được! Là tên Đường Ân kia luôn muốn gây chuyện với con, tối nay-còn muốn đem bạn gái của con đi nữa! Ba, con thật sự thiệt thòi lớn mà, cả Nguyễn Thấm cũng tặng cho cậu ta luôn rồi!” Trương Hàn Trung vung cao tay mình, cơ thể thoáng run rẩy: “Rốt cuộc là mày đắc tội ai rồi hả?” “Ba, nó không phải cái gì cả, chỉ là một tên sinh viên nghèo nói mấy hôm trước nhặt được ví tiền của người khác nên một âm mưu người ta cho nó một triệu thôi! Con nghỉ có lẽ nó nhặt được ví tiền của người nhà họ Mạnh, cho nên nhà họ Mạnh mới có thể mời nó đến đây! Nếu không, một sinh viên nghèo như nó có tư cách gì để nhà họ Mạnh mời tới chứ?” Trương Cường vội vã nói hết, sợ lại ăn đòn.

“Nhặt ví tiền của nhà họ Mạnh?” Trương Hàn Trung thở phào, nếu thật sự chỉ là nhặt ví tiền của nhà họ Mạnh thì chẳng có quan hệ quá lớn với nhà đó, chỉ sợ anh là người của nhà họ Mạnh thôi.

Chỉ nhặt ví tiền của người nhà họ Mạnh thôi thì cũng không xem như khách quý gì, nhiều nhất chỉ là một cái ơn nho nhỏ mà thôi. Có lẽ hành động lúc tối nay của nhà họ Mạnh chỉ là thể hiện ý tốt, xem như bày tỏ lời cảm ơn của nhà họ Mạnh với cậu ta.

Trương Hàn Trung thật sự rất hiểu kiểu gia tộc lớn như nhà họ Mạnh, họ sẽ không dễ dàng mang ơn người khác.

Nếu thật sự mang ơn rồi cũng sẽ trả lại, đợi trả xong, chuyện này cũng xem như hoàn toàn trôi qua! Nếu vậy, buổi tối hôm nay chính là trả ơn đúng không? “Ba, ba cứ yên tâm, con đã hỏi thăm từ lâu rồi, cái tên này chẳng là cái thá gì, không hề có người thân bối cảnh gì cải” Trương Cường cầu xin: “Khi nãy con đã nghĩ tới một kế hay, tối hôm nay để Nguyễn Thấm phối hợp với con, chỉ cần nó vào khách sạn với Nguyễn Thấm, chúng ta phá cửa đi vào, ngày mai nó sẽ mất hết danh dự thôi! Ba nghĩ xem, nhà họ Mạnh sẽ huỷ bỏ hợp tác với chúng ta chỉ vì một người mất hết danh dự ư? Chắc chắn sẽ không đâu! Nhà họ Mạnh cũng cần danh tiếng, sao còn có thể quan tâm nó nữa?” Sắc mặt Trương Hàn Trung thay đổi: “Mày chắc mình làm được chứ?” “Được! Chắc chắn được!” Trương Cường nóng nảy: “Lúc trước Nguyễn Thấm chê nó nghèo nên đá nó, nhưng thằng nhóc này luôn nhớ mãi không quên, hôm nay con đưa ra yêu cầu như thế… Chắc chắn tối nay chúng ta có thể thành công! Chỉ cần nó mất hết danh dự, nhà họ Mạnh sẽ vứt bỏ nó, đến lúc đó chúng ta muốn trả mối thù hôm nay chẳng phải sẽ dễ như trở bàn tay sao?” Trương Hàn Trung cũng tức giận, nghe thấy con trai mình nói thế, vẻ mặt dữ tợn.

“Nếu vậy thì đừng xảy ra sơ hở gì, nhất định phải dồn cậu ta vào chỗ chết!” “Ba, ba yên tâm, đêm nay sẽ khiến nó phải chết!” Trương Cường vội nói.

“Được, đi làm chuyện này ngay đi!” Trương Hàn Trung cũng là một người tàn nhẫn, chìm nổi trong biển kinh doanh nhiều năm như vậy, người bình thường sao có thể sánh bằng chứ? Huống hồ ông ta vốn là nhân vật có uy tín danh dự ở thành phố Giang, chuyện hôm nay khiến ông ta mất mặt, vừa nghĩ đến đều là vì tên Đường Ân kia thì có hơi căm hận.

Trương Cường vội lấy điện thoại ra gọi cho Nguyễn Thấm, vẻ căm hận trong mắt đã không thể che giấu từ lâu.

Lúc này, Đường Ân mới đi ra khỏi sân trường đại học Ngoại ngữ, quay đầu lại nhìn cổng trường một cái, thầm thở dài một hơi.

Vốn đã không muốn đến tham gia buổi tiệc hôm nay, bây giờ đã trở thành thế này cũng không phải điều anh muốn.

Nhất là tối nay Trương Cường động tay động chân với Nguyễn Thấm khiến đáy lòng anh có hơi phức tạp.

Mọi thứ trước đây đều có vẻ như rất tốt đẹp, lại bị phá vỡ hết từ hôm đó, số phận của rất nhiều người cũng vì thế mà thay đổi theo.

Ting ting ting…

Tiếng chuông điện thoại khẽ vang lên, Đường Ân ngạc nhiên cầm lấy điện thoại.

Trên điện thoại là tin nhắn Nguyễn Thấm gửi đến.

“Đường Ân, anh sẽ đến chứ?” Đường Ân nhìn tin nhắn này, hơi chần chừ gõ vào: “Tôi sẽ không sang đâu, cô về nghỉ ngơi sớm đi!” “Đường Ân, tôi không muốn sống nữa, xin anh tới đây một chuyến, tôi có vài chuyện muốn nói rõ với anh!” Đường Ân thấy giọng điệu này thì cau mày, xoay người đi tới khách sạn Liên Hợp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 32 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như the nao la chien luoc marketing muc tieu, nhung quy dinh chung nganh cntt chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status