Ta không phải vịt con xấu xí

Quyển 1 - Chương 14: Bị cảm nắng cũng cần lý do sao



Một tiếng quát to làm Tần Mạt dừng bước, chỉ thấy một người đàn ông trungên từ quảng trường chạy thật nhanh đến đây, nhìn đồng phục của ông ta đang mặc, có thể thấy rõ đây là bảo vệ trị an của trường.

Hiện tại Tần Mạt còn không phân biệt được bảo vệ trị an và cảnh sát khác nhau ở điểm gì, nhưng theo con mắt của nàng đánh giá, phàm đã là móc câu của quan sai, cũng đều là những thằng cha chỉ giỏi suốt ngày đi xua đuổi người khác.

Nói dứt lời, một tay Tần Mạt ép lên vị trí vết thương của Phương Triệt, che khuất vết máu trên quần áo hắn, tiện thể ném cho hắn một ánh mắt đầy uy hiếp, sau đó quay đầu cao giọng nói: “Chú à, phiền chú đến đây giúp một chút, bạn học này bị cảm nắng nên ngã xuống đất, cháu không đỡ nổi cậu ta dậy, vừa rồi đang muốn đi tìm người giúp thì thấy chú đến.”

Khuôn mặt tuấn tú vốn lạnh băng của Phương Triệt trong nháy mắt đỏ bừng lên, bị cảm nắng?!, lý do này chỉ mình Tần Mạt mới nghĩ ra được, nhưng việc đã đến nước này, hắn không phối hợp không được. Ngay tức thì hung hăng trừng mắt liếc Tần Mạt một cái, sau đó hai mắt khép lại, cũng rất tự nhiên liền “ngất xỉu”!

Dù sao trên người hắn rõ ràng có vết thương do đánh nhau với người ta mà thành, nếu để lão bảo vệ này phát hiện thì hậu quả thận khó lường. Mà bị một con nhóc làm lộn cổ xuống đất thì còn bẽ mặt thế nào nữa, so đi sánh lại, mức độ mất thể diện của việc bị cảm nắng, ngược lại còn có thể chấp nhận được.

Lúc b chạy đến đã thấy một cảnh tượng như thế này: cậu trai trẻ mặt ửng hồng đầu đầy mồ hôi, tinh thần choáng váng ngã xuống mặt đất . Cô bé ngồi xổm bên cạnh vẻ mặt nôn nóng, một tay ôm ngang hông cậu trai trẻ, tay còn lại nắm tay cậu, đang dùng sức nhiệt tình bóp chặt hổ khẩu (khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ) của hắn, dường như muốn bấm cho chàng trai tỉnh lại.

Thấy hình ảnh như vậy, bảo vệ cũng không kịp hỏi vì sao bọn họ lại không học trong lớp học, vội ngồi xổm xuống bên kia, vừa ngăn Tần Mạt vừa nói: “Cô bé à, cháu làm như vậy không được đâu, phải bóp khắp người cậu ta thì may ra mới tỉnh lại.”

"A!" Tần Mạt như gặp được cứu tinh, liên tục vui vẻ nói, "Vậy chú nhanh lên, cháu thấy cậu ta đổ đầy mồ hôi, chỉ sợ cậu ta không xong!"

Khuôn mặt người bảo vệ đông cứng lại, Không xong ư, cô bé này đang nói gì vậy?

Tần Mạt lại cảm thấy ngón tay của Phương Triệt bị mình cầm đột nhiên run lên, sau đó cánh tay vốn vô lực dần dần tích tụ sức, tư thế như quyết không bỏ qua, muốn bóp nát tay nàng.

Tần Mạt lại giả vờ tò mò, hỏi chú bảo vệ đang ấn nhân trung của Phương Triệt nói: “Chú à, chú làm vậy thì cậu ấy sẽ tỉnh sao? Sau khi tỉnh lại cậu ấy có thể tự đi đường không?”

“Cũng gần như vây...” Chú bảo vệ có điểm không chắc chắn, nhưng vẫn an ủi Tần Mạt, “Cháu yên tâm đi, đợi khi cậu ta tỉnh mà không tự đi được, chú cũng sẽ cõng đến phòng y tế.”

Sự cảnh cáo này, nhất thời làm lực tay Phương Triệt nới lỏng ra. Trong lòng Phương Triệt hiểu, mình tuyệt không thể để bác sĩ kiểm tra, cũng không thể để lão bảo vệ cõng đi, nếu không tất cả sẽ lộ hết.

Hắn nhẹ nhàng rên một tiếng đau đớn, lúc này hết sức phối hợp “khoan thai thức dậy”, mở mắt ra.

“Tỉnh rồi.” Chú bảo vệ vui vẻ nói, “Cháu à, giờ thấy thế nào rồi?”

“Em...” Phương Triệt giả bộ vài giây mơ hồ, giọng nói vẫn khàn khàn, “Em ngất xỉu sao ? A... cảm ơn đại ca đã cứu giúp.”

Tần Mạt thừa dịp lão bảo vệ không chú ý, nhìn sang Phương Triệt nhe răng gườm một cái. Tên tiểu tử này quả nhiên chẳng tốt lành gì cả, mượn cách xưng hô với lão bảo vệ để chiếm tiện nghi cao hơn vai vế của nàng. Hắn kêu một tiếng “đại ca” này, Tần Mạt bỗng dưng thấp hơn hắn một bậc.

Gương mặt chú bảo vệ mang theo vài phần nghi ngờ, sau khi thoáng nghĩ một lát, cả kinh nói: “Em là Phương Triệt.”

Cũng không trách chú bảo vệ ngạc nhiên, Phương Triệt là nhân vật quan trọng trong trường học, bảo vệ tất nhiên cũng phải biết hắn. Có điều đã quen với một Phương Triệt lạnh lùng cao ngạo, tao nhã ung dung, hình tượng đến thế nên mọi người căn bản không cách nào tưởng tượng ra bộ dáng thảm hạ của hắn như hiện giờ. Hiện tại Phương Triệt một thân ròng ròng mồ hôi, bụi bẩn, còn ngã xuống đất mà ngất nữa chứ, người bảo vệ nhìn lại, phải qua một hồi lâu mới nhận ra thiếu niên chật vật trước mắt là Phương Triệt.

Khóe miệng Phương Triệt không thể nhếch lên nổi, sắc mặt lại tái nhợt, hắn ho nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: "Em là Phương Triệt, anh đỡ em lên trước đi."

Thằng nhãi này cho dù là có việc nhờ người, ngữ khí vẫn không hề khiêm nhường, Tần Mạt đứng cạnh lén bĩu môi, một bên lấy tay ngăn ngang hông Phương Triệt, che vết máu trên quần áo hắn, cùng chú bảo vệ hợp lực nâng hắn dậy.

"Sao lại bị cảm nắng?" Giọng chú bảo vệ mang theo vài phần không tin.

Phương Triệt khẽ hừ nhẹ một tiếng nói: "Bị cảm nắng cần lý do sao?"

Khuôn mặt kinh ngạc của bảo vệ đông cứng lại, nhất thời ngượng ngùng không nói nên lời.

Tần Mạt thì thừa dịp này mở miệng, lặng lẽ tiến đến bên tai Phương Triệt nói: "Nhớ cho kỹ, cậu thiếu tôi một món nợ ân tình."

Đầu Phương Triệt không tự nhiên nghiêng sang một bên, hừ nhẹ một tiếng, nhưng lần này ngay cả đáp lời cũng không, không biết hắn như vậy là đồng ý hay phản đối nữa.

Nhất thời, ba người rơi vào trầm mặc. Khó chịu đi thêm một đoạn đường, mấười đã qua con đường cổ đi đến khu ký túc xá bên trái, phòng y tế cũng ở cạnh.

Phương Triệt nói khẽ với Tần Mạt: "Buông tay ra." Hắn vừa nói, đồng thời duỗi tay ra che phần vết thương của mình.

Tần Mạt thầm giễu cợt một tiếng, vội vàng buông tay ra. Nàng lui về phía sau từng bước, nói với chú bảo vệ: "Chú à, cháu có việc nên đi trước!" Vừa dứt lời, nàng cũng không đợi chú bảo vệ đáp lại, xoay người một cái rồi chạy như bay về phía con đường cổ. Về phần Phương Triệt làm sao thoái khỏi phòng y tế thì là việc của hắn.

Tần Mạt tuy không rõ nếu học sinh Thị Tam đánh nhau thì sẽ bị xử phạt như thế nào, nhưng nghĩ cũng không phải cái gì ngon lành cả. Tốt nhất là thương thế của tên tiểu tử kia bại lộ, lo mà giải thích thế nào đi. Tần Mạt vẫn nhớ rõ bộ phim hoạt hình xem gần đây, trong đó có một thiếu niên bất lương, cũng chính vì đánh nhau với người ta, cuối cùng bị trường học đuổi thẳng cổ.

Chuyện giống như vậy, bản thân Tần Mạt rất khó lý giải. Trường học Tống Triều cũng không phải là nơi người bình thường có thể vào, học sinh cho dù không phải là thư sinh tay trói gà không chặt, cũng là người có tri thức hiểu lễ nghĩa. Dù cho là tên nhãi không có phẩm hạnh chăng nữa, ở mặt ngoài cũng giả vờ tao nhã vài phần. Nếu có ai dám tự mình động thủ đánh nhau với người khác, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Mỗi lần Tần Mạt xem về đạo lý cuộc sống trường học ở phim hoạt hì trong lòng lại càng không tưởng tượng nổi. Chưa nói đến nhân vật trên màn hình cử động được là thần kỳ cỡ nào, chỉ thấy trong phim khi nói đến những đạo lý xưa kia, nàng thường cảm thấy thật ngu xuẩn.

Cũng vì loại ngạc nhiên mà khó hiểu này, từ khi Tần Mạt xem tivi đến nay, lại đặc biệt thích xem phim hoạt hình. Vì thế, Tần Vân Đình còn lén cười nàng là “Cụ già ấu trĩ”. Tuy nếu không lầm thì bản thân Tần Vân Đình cũng thích xem phim hoạt hình.

Bất quá đến lúc này, Tần Mạt cũng cảm nhận được chút ý vị trong đó. Nghĩ kỹ, nàng đối xử với Phương Triệt như thế, cũng đồng nghĩa với bẽ mặt. Quân tử động khẩu không động thủ, tuy công tử quần nhung như nàng không có đủ phong thái và trình độ quân tử, nhưng bất quá cũng có vài phân tự trọng. Hơn nữa lúc này đã biến thành nữ hài tử, còn không kiêng kị gì đè cái tên thiếu niên kia trên mặt đất, ngược dòng ngàn năm thật sự là quá mất mặt đi.

Việc này mà xảy ra ở thời Gia Hựu, nàng sẽ bị ném thẳng vào lồng heo.

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Mạt nổi lên vài tia kinh sợ. Nhưng nhớ lại cái lúc bị tên Phương Triệt đấy ngã xuống đất, trong đầu chỉ còn lại phẫn hận, quên cả thân phận hiện tại của mình. Từ đây mà nói, tuy nàng biến thành nha đầu xấu xí, nhưng may mà đến cái thời đại văn minh này, bằng không nếu mà là thời đó, còn không biết phải làm sao để sống qua ngày.

Cứ như thế, Tần Mạt bất giác cảm thấy khó hiểu ở thời đại này cũng không phải là đáng ghét đến vậy.

Vừa suy tư, Tần Mạt lại trở lại con đường cổ lần nữa, đứng dưới bóng râm chờ Tần Vân Đình. Vừa rồi ngã một cái, trên người nàng còn có chút ê ẩm, bất quá nghĩ đến bộ dáng khốn khổ của Phương Triệt, nàng lại cảm thấy cái đau của mình cũng không thiệt thòi lắm. Khuôn mặt lạnh lùng của Phương Triệt có điểm đặc sắc, Tần Mạt đã giúp hắn điều chỉnh lại.

Tuy rằng nốt nhạc đệm này không bằng ôm mỹ nhân trong ngực, chỉ có trăng gió đùa chơi mới hài lòng, thế nhưng rảnh rỗi vui một tí cũng được.

Huống chi, hành động mà nếu nàng làm ra ở Đại Tống có thể coi là kinh thế hãi tục, ở thời đại này lại không cần gánh vác bất kỳ hậu quả nào, thật sự làm nàng có phần sảng khoái vì có thể tự do làm trái lệnh cấm. Nhớ đến kiếp trước, nàng dù bất hảo phóng túng thế nào, chung quy vẫn không dám khiêu chiến với quyền uy của quy tắc thế tục.

Tần Vân Đình không để Tần Mạt đợi lâu hơn nữa, vẻ mặt vui mừng từ tòa số 6 đi ra. Trái hẳn với lúc đến, bên cạnh nàng là một nhóm bạn học đi ra cùng. Một nhóm trai gái trẻ tuổi nói nói, vẻ mặt như đưa đám, yên lặng đi bên cạnh.

Tần Vân Đình vừa mới vượt qua thềm đá đi lên đường cổ, liền vui sướng phất tay về phía Tần Mạt: "Mạt Mạt, lại đây, chúng ta cùng đi!"

Tần Mạt, nhìn thấy những người xa lạ kia, trong lòng tuy không thích, nhưng vẫn mỉm cười đi tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 4 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như biet doi sieu anh hung dai duong marine boy mua 2 dau truong dai duong, nokia 1280 do led nhac mp3 zalo ha bac store 0973688026 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status