Ta không thành tiên

Chương 137-1: Có một người (1)


Tất cả tạp niệm đột nhiên đều biến mất trong đầu nàng, đầu óc thông thoáng, thoải mái vô cùng.

Đưa mắt nhìn sơn thủy xung quanh, nàng chỉ thấy một màu xanh ngắt, sinh cơ bừng bừng.

Trận “đến lúc chiến” giữa nàng và Hứa Lam Nhi đã kết thúc, bất kể Hứa Lam Nhi nghĩ thế nào, đối với Kiến Sầu thì hù oán cũ giữa nàng và Hứa Lam Nhi đã hết, một thù trả lại một thù, chính mình hạ thủ cũng không, xem như đã đòi lại món nợ ngày xưa.

Còn Hứa Lam Nhi có chết hay không, hoặc Tiễn Chúc phái có cho rằng lại thêm thù mới hay không đều hoàn toàn không quan hệ gì với Kiến Sầu.

Nàng không thẹn với lương tâm mình.

Kì thực nàng cũng có chút kinh ngạc vì sự bình tĩnh của chính mình.

Kể cả Tạ Bất Thần có thể không chết, thậm chí còn có khả năng tiến thêm một bước, thì đã làm sao?

Trong tâm trạng bình tĩnh và thản nhiên như vậy, Kiến Sầu ngồi xếp bằng xuống bắt đầu điều tức, đồng thời phân tâm ra xem mọi người phía trước.

Đến lúc chiến còn chưa kết thúc.

Sau khi Kiến Sầu khoanh chân ngồi xuống, tình hình trở lại yên tĩnh, sức chú ý của mọi người lại dần dần quay về tiểu hội.

Quy tắc chính là cường giả được chọn người yếu để khiêu chiến trước, tu sĩ có nhiều Tiếp Thiên Đài được ưu tiên có quyền quyết định. Sau Kiến Sầu sẽ là ai?

Không ít người bắt đầu tò mò.

Chu Thừa Giang với mười sáu tòa Tiếp Thiên Đài trên cao nhất dường như hơi thờ ơ, không hề có ý định động thủ.

Khương Vấn Triều cách Kiến Sầu không xa vẫn ung dung tự tại như cũ, cũng không có ý định động thủ.

Lục Hương Lãnh bản tính không thích tranh đấu với người khác, bây giờ cũng chỉ đứng yên lặng.

Còn lại...

Tiểu Kim ôm dưa hấu ăn không ngừng, nhìn xung quanh bằng ánh mắt ngơ ngác, trên mặt như viết “Vì sao các ngươi không đánh nhau tiếp?”

Hạ Hầu Xá vẻ mặt tối tăm tà khí đang đưa ánh mắt không ngừng quan sát mấy người còn lại phía dưới, dường như đang suy nghĩ rốt cuộc mình nên khiêu chiến ai.

Như Hoa công tử điệu chảy nước nằm trên đài hoa chỉ nhìn chằm chằm Phương Đại Chùy vóc người cường tráng, ánh mắt còn xoáy vào một số vị trí nhạy cảm. Phát hiện ánh mắt này của Như Hoa công tử, Phương Đại Chùy quả thực chỉ muốn chết quách cho xong.

Ngoài ra còn có tên Tả Lưu không đáng tin và gã Ngụy Lâm lúc trước bị Tả Lưu giày vò rất thảm.

Cũng không biết tại sao, hai người này nhìn quanh một hồi, sơ ý một chút ánh mắt lai gặp nhau, thế là nhìn nhau chằm chằm một hồi lâu.

Toàn bộ yên lặng.

Tiền Khuyết chỉ có một tòa Tiếp Thiên Đài ít ỏi ngẩng đầu nhìn các tu sĩ mãi trên cao, cảm thấy chuyến này mình đúng là lỗ to rồi: Phù Đạo sơn nhân nói đã tham gia là phải quyết chí tiến lên, mình làm sao dám lui lại?

Người người đều nói sau khi bước lên Nhất Nhân đài sẽ đứng ở nơi gần trời nhất, nhận được một cơ hội nối liền với trời đất, có lẽ còn có cơ duyên vô tận.

Nhưng hắn ôm tư tưởng cầu may đến tiểu hội một chuyến, lại không thấy có cơ quyên quái gì hết.

Các tu sĩ bây giờ còn chưa có đủ mười tòa Tiếp Thiên Đài quả thực đều như cá nằm trên thớt, đợi người ta liếc mắt nhìn thấy liền cho mấy dao.

Tiền Khuyết nghĩ như vậy, càng cảm thấy khó giữ được thịt mỡ trên người, nhất thời cực kì đau lòng, không khỏi run lên một chút.

Hắn không nhịn được co về phía sau.

Vốn đã bị đánh một trận thê thảm trong trận chiến với Cố Thanh Mi, bây giờ hắn sao có thể chịu được một trận nữa?

Tiền Khuyết quả thực sắp khóc đến nơi, thấy rất nhiều ánh mắt nhìn về phía mình, hắn không nhịn được đưa ánh mắt lên nhìn Kiến Sầu xin giúp đỡ.

Kiến Sầu đột nhiên ngẩn ra, không hiểu ý của Tiền Khuyết cho lắm.

Tiền Khuyết ở bên dưới nhẹ nhàng xua tay với nàng, sau đó không ngờ lại chỉ Lục Hương Lãnh có mười tòa Tiếp Thiên Đài, hai tay ôm quyền với Kiến Sầu, vẻ mặt cầu khẩn...

Dáng vẻ hắn thật sự là... quá đáng thương.

Kiến Sầu nhìn theo hướng tay hắn chỉ, Lục Hương Lãnh dường như cũng nhìn thấy cảnh này, lộ vẻ khó hiểu.

Nàng xem như đã hiểu ý Tiền Khuyết.

Bây giờ trong số những người có mười Tiếp Thiên Đài trở lên chỉ có Lục Hương Lãnh là diệu thủ nhân tâm, tuyệt đối sẽ không hạ độc thủ với người khác, mà Kiến Sầu dường như lại có chút giao tình với Lục Hương Lãnh, cho nên Tiền Khuyết mới nhờ vả Kiến Sầu.

Cứu người cứu đến cùng, càng huống chi đây không phải chuyện xấu gì.

Kiến Sầu mỉm cười với Tiền Khuyết, truyền âm với Lục Hương Lãnh: “Hương Lãnh đạo hữu, vị Tiền Khuyết không môn không phái bên dưới coi như là bạn của ta, bây giờ hắn không muốn tiếp tục tham gia tiểu hội, không biết có thể nhờ đạo hữu hạ thủ lưu tình giúp cho một chút hay không?”

“...”

Lục Hương Lãnh kinh ngạc, không ngờ lại là chuyện này. Nàng nhìn Kiến Sầu một cái rồi lại nhìn Tiền Khuyết một cái, cuối cùng yên lặng gật đầu.

Lúc này tất cả mọi người trên Tiếp Thiên Đài còn chưa có ai khiêu chiến.

Sau khi đáp ứng Kiến Sầu, Lục Hương Lãnh liền mỉm cười, hai tay dang ra, tay áo bào màu trắng rộng rãi bay lên. Nàng nhanh nhẹn đáp xuống vân đài trên cao, khí độ hiên ngang, đưa tay mời Tiền Khuyết: “Tiền Khuyết đạo hữu, mời!”

Tiền Khuyết thấy thế quả thực cảm động không cầm được nước mắt, vội vàng đưa một ánh mắt cảm kích về phía Kiến Sầu rồi vội vàng lên đài.

Cảnh tượng vừa rồi rơi vào trong mắt mọi người đương nhiên không thể không lộ dấu vết.

Mấy người nhìn ra vấn đề đều không nói gì, dù sao cũng không phải việc lớn.

Như Hoa công tử dựa vào đài hoa, ánh mắt nhìn Kiến Sầu cũng lại càng sáng ngời.

Vị đại sư tỷ Nhai Sơn này đúng là càng ngày càng thú vị.

Nói là lương thiện, hạ thủ với Cố Thanh Mi, hạ thủ với Hứa Lam Nhi đều có thể nói là sát phạt quyết đoán, một chút cũng không dây dưa. Nói là tàn nhẫn thì lại cứu Tiền Khuyết, ngay cả chuyện Lục Hương Lãnh đột nhiên giải được độc bọ cạp đất chỉ sợ cũng không khỏi liên quan đến nàng, bây giờ lại giúp gã Tiền Khuyết không có tên tuổi một việc...

Thiện?

Ác?

Nàng chỉ là một người phân biệt thiện ác rất rõ ràng.

Trên vân đài, Lục Hương Lãnh cầm một vệt sáng tím vàng, ra tay rất cẩn thận.

Tiền Khuyết cũng không phải lập tức nhận thua mà cũng cố gắng đấu mấy chiêu với Lục Hương Lãnh, hai người đánh qua đánh lại không ngờ cũng khá bài bản, nhưng so với trận chiến không lưu tình chút nào giữa Kiến Sầu và Hứa Lam Nhi thì cuộc chiến của hai người này mang tính biểu diễn là chính, mọi tấn công chỉ chạm đến là dừng.

Phía dưới không ít tu sĩ đều chăm chú xem, không ngờ cũng có người nhận được chút lợi ích.

Tiền Khuyết dù sao cũng đã trọng thương, chẳng bao lâu liền thua trận. Ánh sáng tím vàng của Lục Hương Lãnh đánh trúng, hắn lui lại mấy bước rồi đứng vững lại được.

”Đa tạ!”

Lục Hương Lãnh cũng ôm quyền, trên mặt nở nụ cười đoan trang hết sức khách khí.

Tiền Khuyết lau mồ hôi trên đầu, cũng thu bàn tính vàng lại, mỉm cười ôm quyền thi lễ với Lục Hương Lãnh.

”Tiền mỗ tự thẹn không bằng, đa tạ Lục tiên tử hạ thủ lưu tình. Xem ra tiểu hội Tả Tam Thiên nhân tài xuất hiện lớp lớp, lão Tiền ta không theo được nữa. Tiên tử, chuyện khác không nói, sau này tiên tử qua Tây Hải mua đồ, lão Tiền ta sẽ giảm giá một phần năm! Ha ha, cáo từ!”

Mọi người bên dưới không nói được gì.

Lục Hương Lãnh lại không khỏi bật cười, đột nhiên hiểu được tại sao Kiến Sầu lại nhờ mình giúp hắn.

Tiền Khuyết nói xong liền bay thẳng đi, biến mất giữa rừng núi Côn Ngô không còn tăm hơi.

Tòa Tiếp Thiên Đài của hắn cũng thành vật vô chủ, nhanh chóng bay đến dưới chân Lục Hương Lãnh.

Thế là Lục Hương Lãnh cuối cùng cũng đến bên cạnh Kiến Sầu.

Kiến Sầu nhìn sang, hai người đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều cười, không hề nói gì thêm.

Không phải là không biết nói gì, mà là hiểu ngầm không cần phải nói.

Đến lúc chiến đã tiến hành được hai trận, vẫn còn bốn người chưa có đủ mười tòa Tiếp Thiên Đài nhưng cũng chưa bị loại.

Sau khi Lục Hương Lãnh đánh với Tiền Khuyết một trận, những người còn lại dường như cũng không còn do dự nữa.

Như Hoa công tử Ngũ Di tông khiêu chiến Phương Đại Chùy Huyền Dương Tông.

Phương Đại Chùy lập tức kêu một tiếng quái dị, chỉ hận không thể đập đầu chết quách, trong quá trình đối chiến bị đánh thảm thiết, cuối cùng bị vô số hoa thơm chôn vùi, miệng sùi bọt mép, bi thảm nhận thua.

Phong Ma kiếm phái Hạ Hầu Xá dường như rất quan tâm đến Nhai Sơn, trực tiếp chọn Thang Vạn Thừa Nhai Sơn có ba Tiếp Thiên Đài làm đối thủ.

Ban đầu Thang Vạn Thừa cũng là nhân vật trong nhóm mười cao thủ đứng đầu trong cẩm nang Nhất Nhân đài của Trí Lâm Tẩu, không ngờ lại không chịu được mười chiêu dưới tay Hạ Hầu Xá, bị Hạ Hầu Xá đột nhiên gọi ra một chiếc búa tạ đập rơi xuống đất.

Thế là Hạ Hầu Xá dễ dàng lấy được ba tòa Tiếp Thiên Đài của Thang Vạn Thừa, tổng cộng liền có mười ba tòa.

Thân Lăng Ngụy Lâm không còn nhiều lựa chọn, đành phải chọn đệ tử thiên tài Đào Chương của Ngũ Di tông, người quan cũ của Kiến Sầu.

Đào Chương dĩ nhiên lợi hại, nhưng dưới sức mạnh tuyệt đối cũng không thể vùng vẫy bao lâu, một khắc sau liền bị “mời” xuống Tiếp Thiên Đài, đánh mất cơ hội cạnh tranh Nhất Nhân đài.

Năm trận đối chiến đã qua, người thua đều là tu sĩ chưa có đủ mười tòa Tiếp Thiên Đài, có thể nói là bị cướp đoạt trắng trợn.

Bây giờ chỉ còn lại một người.

Sau khi Ngụy Lâm rời khỏi Vân Đài, ánh mắt tất cả mọi người đều tụ tập trên người kẻ này.

Kiến Sầu vừa thấy người này liền hơi nhíu mày: Đạo bào đen tuyền, mày kiếm trắng như tuyết, đuôi lông mày phải lại đen như mực. Con ngươi màu xanh đậm kết hợp với hình dạng này càng khiến mọi người có ấn tượng sâu sắc, đây rõ ràng là khuôn mặt một người dị vực.

Là tu sĩ đã phá vỡ tấn công trong tâm ý châu của mình, theo nàng phán đoán, đối phương đến từ Âm Tông Bắc Vực.

Mà những người đã lấy được mười tòa Tiếp Thiên Đài trở lên trong Mê Vụ Thiên lại vẫn chưa ra tay chỉ còn bốn người: Tả Lưu, Chu Thừa Giang, Khương Vấn Triều, Tiểu Kim.

Thấy vòng này đã sắp kết thúc, tất cả mọi người đều phấn chấn tinh thần.

Đương nhiên cũng có người vừa nhìn thấy tu sĩ áo bào đen này liền phát hiện một chút manh mối, không nhịn được sợ hãi kêu lên: “Lông mày bên phải trắng đốm đen, đây rõ ràng là tu sĩ Âm Tông Bắc Vực. Không ngờ lại đến Trung Vực chúng ta gây rối!”

”Ha ha ha, có điều người này bây giờ cũng chỉ có một tòa Tiếp Thiên Đài, sợ rằng cũng không có gì nổi trội“.

”Cũng đúng...”

Phía dưới mọi người tới tấp bàn tán.

Trên Tiếp Thiên Đài lại không có ai nói chuyện.

Tả Lưu mặc dù thích tìm đủ loại danh nhân xin kí tên, lưu ấn ký thần thức, nhưng hắn lại hoàn toàn không biết gã áo bào đen này, thật sự không thể hứng thú nổi.

Khương Vấn Triều từ vòng loại vẫn không xuất thủ quá nhiều, vẫn duy trì trạng thái “chỉ cần qua vòng là được”, vòng tâm ý châu đưa ra ba viên tâm ý châu đều không có gì, lần này hắn cũng vẫn không buồn động thủ, ung dung ngồi xếp bằng điều tức.

Tiểu Kim hết sức chăm chú gặm dưa hấu, chớp chớp mắt, không hề có ý định động thủ...

Thế là chỉ còn lại Chu Thừa Giang.

Hắn có thể lựa chọn khiêu chiến người này hoặc tha cho người này.

Người bình thường không nhìn ra người này nông sâu thế nào, cho nên mới có những lời bình luận xem thường của tu sĩ bên dưới. Trên thực tế...

Trong mắt Chu Thừa Giang, người này lại sâu không lường được.

Bầu không khí nhất thời ngưng trọng.

Chu Thừa Giang đánh giá đối phương, khóe miệng đối phương cũng lộ ra một nụ cười hiếm thấy, bên môi nhìn về phía hắn.

Lúc nhìn thấy nụ cười của hắn, trong lòng Kiến Sầu lập tức có một dự cảm không được tốt.

Quả nhiên Chu Thừa Giang còn chưa nói gì, người này đã đứng lên chắp tay với Phù Đạo sơn nhân trên sườn núi xa xa: “Ngưỡng mộ đại danh Phù Đạo sơn nhân đã lâu, tại hạ không nắm rõ quy tắc của Tả Tam Thiên lắm. Phù Đạo sơn nhân, nếu không có ai khiêu chiến vãn bối, có phải sẽ đến phiên vãn bối khiếu chiến hay không?”

Răng rắc.

Cái xương gà trong miệng không cẩn thận bị Phù Đạo sơn nhân cắn nát.

Lão ngước mí mắt, cuối cùng nhìn thẳng xuống người này: “Tặc tặc, nhóc con Âm Tông cũng đến Trung Vực chúng ta gây rối, tu vi cũng được đấy chứ? Ngươi nói không sai, quy tắc đúng là như thế“.

”Vãn bối tạ ơn Phù Đạo trưởng lão giải đáp“.

Trên mặt thanh niên áo bào đen lộ ra một nụ cười, sau khi thi lễ tạ ơn Phù Đạo sơn nhân liền xoay người lại đối mặt với Chu Thừa Giang, không ngờ lại bay thẳng lên vân đài.

Phía dưới lập tức sôi trào.

”Ý hắn là gì?”

Chu Thừa Giang cũng nhíu mày.

Thanh niên áo bào đen nói: “Dù Chu đạo hữu không chọn tại hạ, tại hạ cũng sẽ chọn Chu đạo hữu. Lúc ở trong sư môn, ta vẫn thường nghe trưởng bối sư môn khen ngợi đạo thuật và phương pháp luyện thể của Long Môn, thật sự tò mò không thôi, không biết phương pháp luyện thể Long Môn so với phương pháp luyện thể Ngoan Thạch của Âm Tông ta thế nào. Hôm nay có cơ hội hiếm thấy có thể nhân thịnh hội luận bàn một phen, không biết Chu đạo hữu có thể cho ta cơ hội hay không?”

Nói xong thanh niên áo bào đen lại cười mơ hồ, vệt đen như mực kì dị trên đuôi lông mày kiếm trắng như tuyết bên phải hơi nhếch lên, đó là hắn nhướng mày, có vài phần khiêu khích.

Khẩu khí thật lớn!

Thật sự đúng là đến từ Âm Tông Bắc Vực hay sao?

Dám cuồng ngôn đòi so sánh phương pháp luyện thể nhà mình với luyện thể của Long Môn?

Ngay lập tức không ít người đều ồ lên cười.

”Hắn đang nói đùa à? Phương pháp luyện thể Long Môn chính là kế thừa từ huyết mạch chân long thời thượng cổ, thậm chí thái cổ, sau khi đại thành sẽ có thân thể mạnh mẽ như chân long, dù có cầm pháp bảo cũng đâm không thủng. Khẩu khí của tên này phải lớn thế nào mới dám so sánh phương pháp luyện thể với Long Môn?”

”Có kịch hay để xem rồi, ha ha ha...”

Thời kì giao thoa giữa Thượng cổ và Cận cổ, sau một trận đại loạn, Thập Cửu Châu liền bị nhiều thế lực phân chia thành bốn vực Nam, Bắc, Trung, Cực, giữa các vực xem như nước giếng không phạm nước sông, phân biệt rõ ràng.

Nói chung có rất ít đệ tử thông thường đi lại giữa các vực, dù có đi lại cũng phần lớn vô cùng thấp giọng, sợ gây chuyện trên địa bàn của người khác.

Nhưng không nghĩ tới hôm nay tu sĩ đến từ Âm Tông này lại cao giọng đòi khiêu chiến Long Môn như vậy!

Thật sự coi Trung Vực ta không có người hay sao?

Phía dưới, mọi người tức giận sục sôi.

Ngay cả trên Tiếp Thiên Đài cũng là dòng chảy ngầm mãnh liệt.

Trưởng lão Long Môn Bàng Điển đứng trên sườn núi mặt trầm như nước, cực kì khó coi.

Y bào màu trắng rộng rãi che khuất thân thể gầy gò nhưng mạnh mẽ, lão hừ lạnh một tiếng: “Đệ tử Âm Tông bây giờ đúng là càng ngày càng cuồng, dám chạy đến Trung Vực chúng ta hoành hành ngang ngược cơ đấy!”

Phù Đạo sơn nhân nghe xong chỉ cười hì hì không nói.

Tặc tặc, có trò hay để xem rồi.

Lão hớn hở nhìn lên trên đài cao.

Lúc ra khỏi Mê Vụ Thiên, Chu Thừa Giang đã có mười sáu tòa Tiếp Thiên Đài, có thể nói cực kì đáng sợ.

Thậm chí nếu không tính vòng “đến lúc chiến” này, tính theo số lượng Tiếp Thiên Đài, hắn mới là người có khả năng trèo lên Nhất Nhân đài nhất.

Thanh niên áo bào đen đến từ Bắc Vực cũng không phải chọn bừa Chu Thừa Giang, đành rằng nghe danh Long Môn đã lâu, nhưng chiến tích cao nhất của Chu Thừa Giang mới là nguyên nhân then chốt.

Tu sĩ áo bào đen này phải tranh vị trí đệ nhất!

Tâm tư của hắn rõ như ban ngày!

Đã nói đến thế, đã làm đến thế, gần như đã giang thẳng tay tát vào mặt Long Môn, tát vào mặt Chu Thừa Giang, lúc này Chu Thừa Giang không đứng ra thì Long Môn và cả Trung Vực còn thể diện gì nữa?

Chu Thừa Giang cũng không phải người sợ phiền phức.

Hắn chậm rãi đi tới mép Tiếp Thiên Đài, bước ra một bước, thân hình lập tức rơi xuống.

Vân đài dù cao nhưng Chu Thừa Giang có mười sáu tòa Tiếp Thiên Đài, cao hơn tất cả những người khác, người ngoài nhìn vân đài phải ngẩng mặt lên, riêng hắn lại cúi xuống.

Lúc này một hạ xuống thật sự có phong phạm vừa tự nhiên vừa nhẹ nhàng.

Chu Thừa Giang vững vàng hạ xuống vân đài nhìn về phía đối phương: “Long Môn Trung Vực Chu Thừa Giang, không biết cao tính đại danh của các hạ là gì?”

Mục đích tự giới thiệu là nghe đối phương tự giới thiệu.

”Cao tính đại danh không dám nói, chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt“. Thanh niên áo bào đen dường như nói vu vơ rất không để ý, nhưng ai cũng nghe được vẻ ngạo mạn như có như không của hắn làm tâm tình rất không thoải mái: “Âm Tông Bắc Vực, Đường Bất Dạ“.

Âm Tông Bắc Vực, Đường Bất Dạ!

Vô danh tiểu tốt?

Cái rắm!

Phía dưới có tu sĩ từng đi qua Bắc Vực nghe thấy lập tức thầm mắng một tiếng trong lòng: Không ngờ lại là hắn!

Trên sườn núi, không ít chưởng môn và trưởng lão môn phái đều nhíu chặt lông mày.

Chỉ có Phù Đạo sơn nhân không hề quan tâm, vẫn vui sướng gặm đùi gà, ngay cả Hoành Hư chân nhân quay về từ bao giờ cũng không biết. Đến tận lúc Hoành Hư chân nhân đứng bên cạnh, lão mới ai da một tiếng: “Về xem trò rồi à?”

Sắc mặt Hoành Hư chân nhân rất nhạt, chỉ có người quen thuộc nhất mới có thể nhìn ra một chút mây mù.

Nghe Phù Đạo sơn nhân nói vậy, lão không trả lời mà cũng nhìn về phía trước, ánh mắt không rơi vào vân đài mà rơi vào trên người Kiến Sầu có mười một tòa Tiếp Thiên Đài, hơi lấp lánh.

Trường bào màu trắng nhạt, vừa dịu dàng vừa thanh tú.

Kiến Sầu không phát hiện ánh mắt lão, đang tập trung tinh thần quan sát hai người trên vân đài.

Hai người đã tự giới thiệu xong, trực tiếp động thủ.

Đường Bất Dạ không hề khách khí, cánh tay vung lên, cơ bắp cuồn cuộn tỏ ra cực kì mạnh mẽ. Hắn đạp chân lao thẳng vào Chu Thừa Giang, đồng thời tay phải vung quyền đấm, một hư ảnh màu đen hình trăng khuyết lập tức ngưng kết trên nắm đấm của hắn, đi cùng nắm đấm lao thẳng về phía trước.

Một quyền khí thế hừng hực!

Chỉ cần nhìn lực đạo một đấm này, Chu Thừa Giang đã biết đối phương quả thật không đơn giản.

Ngay từ sau trận thảm bại dưới tay Kiến Sầu, hắn đã biết dùng đầu óc trong chiến đấu là việc quan trọng thế nào, bây giờ mặc dù chiêu thức không ngừng nhưng trong lòng vẫn liên tục tính toán.

Đấu bàn dưới chân hiện ra, đạo ấn nhanh chóng phát sáng.

Cánh tay vung lên, một sức mạnh khổng lồ rót vào trên nắm tay, một quyền đối với một quyền của Đường Bất Dạ.

Ầm!

Sức ép kinh khủng tràn ra cực kì đáng sợ.

Hai người đấu quyền với nhau, không ngờ lại bất phân thắng bại.

Dưới vân đài lập tức yên tĩnh.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Tiếng va đập vang lên liên tục.

Sau khi trải qua giai đoạn thăm dò ban đầu, Chu Thừa Giang liền phát động công kích mãnh liệt.

Nhưng Đường Bất Dạ cũng không phải dạng vừa, trước những đòn tấn công cương mãnh như vậy, tuy có chút đỡ trái hở phải nhưng lại không hề có dấu hiệu bị thua.

Chiến đấu nhất thời rơi vào trạng thái giằng co.

Lúc đối chiến với Kiến Sầu, sức mạnh của Chu Thừa Giang không hề được như bây giờ. Có lẽ là vừa rồi hắn đã khởi động một đạo ấn tăng cường sức mạnh. Chỉ có người từng chiến đấu với Chu Thừa Giang mới biết sức mạnh của hắn lớn thế nào.

Trong tình huống sức mạnh của hắn đã được tăng cường, tu sĩ đối diện với hắn vẫn có thể đánh ngang tay, sức mạnh quả thật không tầm thường.

”Kiến Sầu đạo hữu thấy thế nào?”

Lục Hương Lãnh bên cạnh xem chiến cuộc, không khỏi có chút tò mò. Nàng quay sang nhìn, thấy Kiến Sầu đang cau mày, không nhịn được lên tiếng hỏi nhỏ một tiếng.

Kiến Sầu lắc đầu: “Khó mà nói được“.

Khó mà nói?

Lục Hương Lãnh hơi kinh ngạc: “Ngoài trận chiến với Tạ Bất Thần Côn Ngô, Chu Thừa Giang chưa bao giờ bại trận, lại được Long Môn tập trung tài bồi, hai năm trước đã nhảy qua Long Môn, lĩnh ngộ đạo ấn chân long, về lí thì...”

”Ngoài người có người, ngoài trời có trời“.

Kiến Sầu không thích nói rõ.

Mặc dù...

Nàng cũng cho rằng Chu Thừa Giang sẽ không thua.

Kiến Sầu vừa nói xong, nhìn tình hình trước mặt, đồng tử không khỏi co lại.

Ầm!

Đường Bất Dạ quét ra một cước.

Một cước này dù không có uy thế của Kiến Sầu khi dùng Phiên Thiên Ấn nhưng cũng cuồn cuộn khí thế.

Chu Thừa Giang đã gặp chiêu thức lợi hại hơn, không hề có phản ứng quá mạnh mà chỉ nghiêng người áp tới, dá thẳng vào vị trí yếu ớt bên bắp đùi Đường Bất Dạ.

Giáp lá cà, lại là một trận rung động linh lực mạnh mẽ.

Đường Bất Dạ dường như không ngờ Chu Thừa Giang lại có đòn tấn công sắc bén như vậy, càng không ngờ Chu Thừa Giang lại ứng phó tự nhiên như thế, hình như đã gặp đòn tấn công thế này rất nhiều lần.

Sau khi bị đá trúng, hắn hơi phân tâm, Chu Thừa Giang liền thúc mạnh cùi chỏ vào ngực hắn, nhằm thẳng vào điểm yếu của tâm mạch.

Dưới đài lập tức có vô số người khen hay: “Lợi hại!”

”Sắp thắng rồi!”

”Ha ha ha, thật không hổ là Long Môn!”

Chỉ vì một chớp mắt phân tâm, Đường Bất Dạ đã mất tiên cơ.

Lúc trước vẫn không hề có dấu hiệu bại trận, lúc này tình hình lại khác.

Cảm giác đau bứt rứt từ ngoài bắp đùi truyền đến, đồng thời còn có một cảm giác áp bức ép mạnh đến ngực, Đường Bất Dạ không cần cúi đầu nhìn cũng biết là đòn tấn công liên hoàn của Chu Thừa Giang đã tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Hướng dẫn hạch toán lương mới nhất, bí quyết tìm việc kế toán chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.