Ta là chí tôn

Chương 103: Thiết Tranh trở về


Vân Dương nóng lòng không đợi được, cẩn thận kiểm tra một chút, phát hiện Thiểm Điện miêu Ngũ Bạch Bạch thình lình đột phá gông cùm xiềng xích Thiểm Điệm miêu tộc, trở thành con Thiểm Điện miêu đầu tiên đột phá đến tứ giai, hơn nữa còn là tứ giai đỉnh phong! Thiếu chút nữa có thể đột phá tới tầng thứ năm.

Mà tiến cảnh của mấy đầu Thôn Thiên báo càng khiến Vân Dương trừng lòi mắt.

Thôn Thiên báo, cửu phẩm sơ giai huyền thú!

Điều này được ghi lại rõ ràng trong “Sơn Hải Dị Thú Đồ Chí”, tuyệt không có sai sót. Thế nhưng, mấy tiểu tử trong nhà này, từ giờ trở đi cứ theo tốc độ phát triển bình thường, phong đoán cẩn thận nhất cũng có thể đạt đến cấp độ cửu giai đỉnh phong!

Không nói đâu xa, hiện tại đám Nhị Bạch Bạch đã đạt tới tiêu chuẩn ngũ giai.

Mấy gia hỏa đánh yêu lông xù như cầu nhung này, thực tế có lực sát thương tương đối khủng khiếp.

Hiện trạng này không khỏi làm Vân Dương cảm thấy bản thân nhiều thêm mấy phần lwucj lượng.

Cáo mượn oai hùm?!

Người mượn thú thế?!



Nhưng mà, kinh hỉ không chỉ có thế!

Trong viện.

Hai người Phương Mặc Phi cùng Lão Mai đều vô cùng kích động!

- Ngươi thế nào?

Phương Mặc Phi hỏi.

- Ngươi thế nào?

Lão Mai kích động có chút đắc ý.

- Ta hiện tại đạt đến thất trọng thiên đỉnh phong… lúc nào cũng có thể bước vào bát trọng thiên!!

Phương Mặc Phi kích động đến đầu lưỡi còn đang run rẩy.

- Rốt cục ta cũng đạt đến thất trọng…

Lão Mai cũng hưng phấn tột đỉnh:

- Ta cảm thấy mấy ngày nay như đang nằm mơ… nếu có thể tiếp tục như thế, sang năm ta liền có thể khiêu chiến Độc Cô Sầu…

- Ngưng…

Phương Mặc Phi khinh bỉ giơ lên ngón tay giữa.

Khiêu chiến Độc Cô Sầu?

Huynh đệ, ngươi không thấy ngươi suy nghĩ quá nhiều a?

Chờ lúc Vân Dương đi ra, hai người đồng thời tiến lên nghênh đón:

- Ngạch, công tử, có tin tức tốt… ách! Công tử, ngài cũng đột phá?

Vân Dương trợn trắng hai mắt.

- Nơi… nơi này… thực đúng là phong thủy bảo địa!

Phương Mặc Phi cảm thấy phong thủy Vân phủ thật con mẹ nó tốt.

- Đói bụng!

Vân Dương bụng đói kêu vang.

- Đã sớm làm xong!

Lão Mai đắc ý nháy mắt ra hiệu, ba người ba báo một mèo đồng thời đi đến phòng ăn.

Thịt huyền thú cần cho mọi người vẫn chồng chất như núi.

Chỉ là Đại Vị Vương Vân Dương thấy núi thịt mỡ này, lại cảm thấy một trận cồn cào buồn nôn trong ruột, còn chưa ăn đã cảm thấy no đủ, thở dài, ngồi xuống ăn cơm.

Lão Mai cùng Phương Mặc Phi đồng thời mở hình thức ăn như hổ đói.

Không có cánh nào khác, ăn cơm cùng Vân Dương, phải nhanh tay mới được ăn, chậm tay chỉ có thể chịu đói.

Nhưng lần này, hai người đều ăn hết hai cân thịt mưới phát hiện…

Lần này Vân Dương chỉ có uống một bát cháo, ăn không đến nửa cân thịt huyền thú, ăn hai miếng hoa quả, sau đó… lau lau tay, lau lau miệng, động tác ăn liền dừng lại!

Đây… không ăn?!

Bộp một tiếng, Lão Mai kinh ngạc há hốc mồm, miếng xương gặm rở trong miệng rơi cái cộp:

- Công tử… ngươi… ngươi đã no?

- Đã no a.

Vân Dương rất kỳ quái nhìn Lão Mai, chính hắn còn chưa ý thức được câu hỏi này có ý gì, nhưng lập tức đột nhiên trừng mắt:

- Ta đã no?!

Phương Mặc Phi cùng Lão Mai đồng thời cúi đầu.

- Ta ăn vậy mà đã no?

Vân Dương tiếp tục kinh ngạc:

- Lúc nãy ta ăn bao nhiêu? Vậy mà đã no?!

Hai người tức tới sạm mặt!

Khẽ cảm nhận lại thân thể, Vân Dương đánh ra ngoài một quyền, lúc này mưới tươi cười sung sướng:

- Ha ha ha ha ha… ta đã no! Ha ha ha… đã no! Bản công tử thực là được thượng thiên phù hộ, hôm nay mới ăn thế mà đã thấy no!

Lời này nếu truyền ra ngoài, không chừng còn con hàng này không biết đói bụng bao nhiêu năm a…

Lại sao biết, chuyện này khiến Vân Dương thỏa mãn đến muốn nổ tung.

Sau khi hắn bị thương, liền có thêm cái tật ăn rất nhiều, ăn tới táng gia bại sản. Nhưng sau khi đột phá tầng thứ hai Sinh Sinh Bất Tức Thần Công, đột nhiên cái bệnh này lại biến mất…

Xác nhận bệnh cũ Đại Vị Vương biến mất, đông thời khiến Vân Dương phát hiện thêm, tác dụng hấp dẫn Huyền thú do Sinh Sinh Bất Tức Thần Công mang đến, chỉ cần hắn không cố tình vận công, cũng có thể tùy ý ẩn giấu!

Tình huống này không khỏi khiến Vân Dương thở dài một hơi!

Xem như kết thúc đi!

Mang theo loại siêu cấp năng lực lia, thực sự là… một cái muồn gây phiền toái a!

Mặc khác, có một tin tức khiến Vân Dương cảm thấy ngoài ý muốn.

Lăng Phong các dừng hoạt động.

Tất cả mọi quản sự nhân viên, bao gồm cả Thủy Vô Âm đông thời biến mắt, chẳng nhẻ Thủy Vô Âm nói, hắn muốn về nhà?

Nhưng Vân Dương luôn cảm thấy, trong chuyện này không đơn giản như vậy, hắn cảm thấy có hai ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, tràn đầy sự hoài nghi vô cùng vô tận…

Xem ra, lúc gặp lại, cần giải thích rõ ràng. Bằng không sẽ biến thành một cái thiên đại hiểu lầm!

Nhưng, phải giải thích như thế nào?

Một lời giải thích liền liên lụy rất nhiều vấn đề, Vân Dương cảm thấy bản thân thực đau đầu.



Còn có, liên tục mười ngày gần đây, Thiên Đường thành đặc biệt yên bình, yên bình tới mức khiến Vân Dương không thể nào thích ứng.

Không có ai tới gây chuyện với Thanh Vân phường.

Hình bộ vẫn sứt đầu mẻ trán tìm manh mối, nhưng từ đầu tới giờ vẫn không kiếm được chút dấu vết…

Phía tam đại gia tộc cũng không gây khó dễ với Hình bộ, nhưng cơn giận trong lòng bao lớn kia khó kiềm chế được. Bởi… bọn hắn bắt đầu đại náo phủ thái tử:

- Giao Thủy Nguyệt Hàn ra!

Thái tử gia lấy đâu ra Thủy Nguyệt Hàn mà giao ra? Coi như phủ thái tử cũng phải sứt đầu mẻ trán. Gặp phải ba con hàng, bám rai như đỉa, khóc lóc om sòm, dùng bất kỳ thủ đoạn nào để gây sức ép, quả thực đau đầu đến cực điểm.

Tóm lại, nhìn bề ngoài, kinh thành đã khôi phục trạng thái trước đây.

Nhưng Vân Dương lại cảm thấy hiện tại chính là khúc nhạc dạo trước khi mưa gió chính thức nổi lên, bởi vì sóng ngầm mãnh liệt lúc trước, đột ngột biến mất không lý do!

Vân Dương âm thầm phát động Cửu Thiên lệnh chú ý nhưng động tình này, vậy mà hoàn toàn không chút thu hoạch.

- Đây không phải chuyện tốt!

Vân Dương thầm cảnh giác trong lòng, nhắm mắt theo đuôi nhảy đến chỗ cao nhất!

Chuyện khác thường tất có điều cổ quái!

- Đại khái có thể là do vết tích ta cố ý làm ra khi dùng thân phận Thủy Nguyệt Hàn cùng vượt ngục, người Tứ Quý lâu hẳn là điều tra theo hướng này. Mặc dù họ không thể xác định Thủy Nguyệt Hàn đến cùng là đi đâu, nhưng bọn hắn hẳn là rất rõ đối với nội tình của Thủy Nguyệt Hàn…

- Cho nên… sẽ có một ngày bọn hắn sẽ nhận ra. Hơn nữa, chuyện bên này, bọn hắn cũng tuyệt không buông tha.

Vân Dương thầm nghĩ:

- Chỉ cần có người trong Cửu Tôn còn sống, chỉ cần là khả năng còn sống, bọn hắn sẽ mãi không từ bỏă



Ngoại trừ việc xem xét phản ứng của Tứ Quý lâu, Vân Dương còn có một chuyện cần giải quyết.

Thiết Tranh trở về!

Thiết Tranh có thể xem là thống soái nhất thế truyền kỳ, sau khi giữ vững và trùng kiến Thiết Cốt quan, chuyện thứ nhất mà hắn làm chính là gây họa lớn ngập trời: Thiết Tranh huyết tẩy Đông Phòng Đô Hộ phủ.

Lý do là, phản quốc!

Chuyện này, dẫn tới sóng to gió lớn, cuối cùng phải do hoàng đế bệ hạ cùng với mấy vị đại thần đức dao trọng vọng liên thủ ép xuống.

Thiết Tranh làm như vậy, hoặc nói là dám làm như vậy là có lý do.

Thân là nhất đại danh tướng, trong lúc tác chiến lại bị người chặn mất đường lui, hơn nữa dưới tình huống không chút phát hiện!

Đối với Thiết Tranh mà nói, không thể nghi ngờ chính là vô cùng nhục nhã!

Mặc dù đối thủ là Hàn Sơn HÀ, Thiết Tranh cũng không có nhận thua, hắn tuyệt không ngu như vậy!

Cho nên sau khi kết thúc chiến đấu, Thiết Tranh tỉ mỉ điều tra, rốt cục phát hiện, việc này có quan hệ với Đông Phòng Đô Hộ phủ!

Thiết Tranh đúng là có lý do, nhưng, Thiết Tranh hắn không có chứng cứ, chí ít là không có chứng cứ xác thực.

Kỳ thực, không có chứng cứ mới là bình thường, nếu đối phương đã quyết tâm làm ra hành vi phản quốc như vậy, soa có thể lưu lại chúng cứ gì.

Cho nên Thiết Tranh thúc thủ vô sách, do dự nửa tháng, trực tiếp giết không cần hỏi tội!

Không tìm thấy chứng cứ, dứt khoát cứ vô lý mà làm!

Dùng lời của hắn mà nói:

- Dù ta bị chặt đầu, cũng quyết không để cho loại quân bán nước này còn sống!

Đông Phòng Đô Hộ phủ, bị đồ sát sạch sẽ!

Việc này vừa truyền ra, các quan viên Ngự Sử điên cuồng vạch tội, hoàng đến bệ hạ cũng nhức đầu tới đầu to như cái đấu.

- Vì sao ngươi giết nhiều quan viên triều đình như vậy?

- Bởi vì bọn hắn bán nước!

- Ngươi có chứng cứ sao? Có chứng cứ xác thực sao?

- Không có!

- Không có thì ngươi chính là loạn thần tặc tử, tùy ý làm bậy, khi quân vong thượng, coi thường quốc pháo, tội ác tày trời!

- Ta có chứng cứ!

- Chứng cứ gì?

- Lúc Hàn Sơn Hà cùng ta giao chiến, lại có thể phái đại quân dò xét đường lui của ta, lại chặn đúng đường không chút lệch, việc này nếu không do có nội gian thông báo, tuyệt đối không thể xảy ra!

- Đây cũng coi là chứng cứ? Nó chỉ là phỏng đoán của ngươi!

- Đây chính là bằng chứng thép!

- Ngươi muốn cố tình gây sự!

- Đây chính là chứng cứ!

“…”

Hoàn toàn chính xác, dưới góc độ quân đội mà nhìn, đó là bằng chứng không thể nghi ngờ!

Trong chiến sự, nếu bị bộ binh chặn đường lui, vậy còn có thể thông cảm được, dù sao bộ binh có thể dùng không ít biện pháp, chia tốp nhỏ, ẩn núp tiến vào, sau đó lại tập kết… thậm chí còn rất nhiều thủ đoạn như cải trang…

Nhưng lúc đó lại là ba mươi ngàn kỵ binh chặn đường lui, nếu nói không có nội gian, quả thực hoang đường!

Không nói đại danh tướng như Thiết Tranh, coi như là một Thiên tướng bình thường cũng tuyệt không phạm phải sai lầm ngu ngốc như vậy!

Chuyện xảy ra, tất có nguyên nhân.

Điều tra ra có quan hệ với Đông Phòng Đô Hộ phủ, như vậy chính là tuyệt đối có quan hệ, không thể sai lầm!

Nói cách khác, lần huyết tẩy này, tuyệt đối không có chuyện giết nhầm.

Điểm này, ngay cả Lão nguyên soái Thu Kiếm Hàn cùng Lãnh Đao Ngâm cũng dám lấy đầu ra bảo đảm!

Nhưng hành động này dưới mắt chính phương mà nói, hành động này của quân đội tuyệt đối là do tìm kiếm cái cớ cho sự sai lầm! Không có chứng cứ các ngươi liền dám không chút kiêng kỵ giết người? Chỉ bằng lời nói là có đảm bảo?

Muốn cho qua chuyện này?

Vậy nếu chúng ta nói ngươi là quân bán nước… thì sao?

Cũng bởi việc này, toàn bộ triều đình từ trên xuống dưới cãi nhau ầm ĩ đến long trời lở đất, quân chính song phương, thiếu chút nữa xắn tay đánh lộn ngay trong kim loan bảo điện!

Sau một hồi vạch mặt, chuyện này rốt cục cũng hạ màn…

Thiết Tranh, quân đội đương nhiên ra sức bảo vệ, bản ý của hoàng đế bệ hạ cũng không muốn xử phạt gì Thiết Tranh, dù sao hắn cũng mới lập đại công, mấu chốt là quân đội hoàn toàn không cảm thấy hành động này của Thiết Tranh có lỗi ở chỗ nào, chính phương đối với thuyết pháp này chán ghét tới cực điểm, nhưng vừa đụng cái liền bị bắn ngược, lúc này mới vạch mặt nhau, hoàng đế bệ hạ bị kẹp ở giữa cũng cô kế khả thi, cuối cùng lấy việc phạt Thiết Tranh hai năm lương bổng để chấm dứt việc này…

Xác thực trừng phạt Thiết Tranh, chính phương cũng dịu lại, chí ít cũng không phải hoàn toàn vô sự!

Thiết Tranh không có bị định tọi, vẻn vẹn chỉ là bị phạt tiền, nói ra chính là vô tội, quân đội cũng vui vẻ nhận đồng!

Bây giờ, cái họa tinh này rốt cục cũng về.

Hơn nữa, muốn về thành thân!

- Ngày ta thành thân, tất cả huynh đệ, vô luận sinh tử, mỗi người đều có một chén rượu mừng!

Đây là lời Thiết Tranh nói.

Ngay khi chiến ựu kết thúc, hắn trước mọi người phát thệ!

- Ta không có tiền, không thể để mỗi người uống một vò. Nhưng, mỗi người một chén, ta có táng gia bại sản cũng muốn làm! Dù nửa đời sau, phải trả nợ vì trận rượu mừng hôm nay, chén rượu này cũng kính các huynh đệ!

Lời Thiết Tranh nói, vang vọng cảnh nội Ngọc Đường đế quốc!

Không nói đại quân trấn thủ ba phương Tây Nam Bắc, chỉ riêng binh mã bản bộ của Thiết Tranh, liền trọn vẹn năm mươi vạn người! Nếu lại tính thêm huynh đệ chiến tử, tàn quân tham chiến, hậu cần bảo hộ, vận chuyển quân nhu…

Cho dù thận trọng tính toán nhất, lần này coi như Thiết Tranh chỉ tốn rượu, cũng phải chuẩn bị ba trăm vạn chén!

---------------

P/s: nói là chén, nhưng thực chất là bát con, như kiểu các anh hùng hảo hán trên phim ấy!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như binoculars la gi nghia cua tu binoculars la ong nhom, concurrence la gi nghia cua tu concurrence la su trung nhau su xay ra don và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.