Ta là chí tôn

Chương 158: Anh Hùng Huyết tửu


Anh Hùng Huyết tửu

Ngô Liệt trở nên kích động.

Chỉ thấy Phong Tôn mỉm cười:

- Chắc hẳn Ngô đại nhân không cho là ta đang tới hối lộ đi.

Ngô Liệt nghe vậy mà đỏ mặt:

- Sao có thể thế được, Cửu đại nhân nhân tâm tế thế, sao có thể tính là đưa hối lộ, nếu vậy mà cũng được coi là hối lộ, Ngô mỗ cũng mặt dày mày dạn mà chịu.

- Ha ha...

Phong Tôn cười ha ha một tiếng, cũng không tiếp tục nói nhảm, trực tiếp lấy ra mấy viên thuốc, đút cho phu nhân cùng công tử nhà Ngô Liệt, sau đó lại vận công giúp hai người khơi thông kinh mạch.

Hơi kiểm tra một chút, tình trang hai người nay khiến hăn thở nhẹ nhàng một hơi. Hài tử bị mù hai mắt, cũng chỉ bởi vì bị độc tố xâm nhiễm, huyết mạnh trong nhãn cầu cũng chưa bị phá hoại. Hắn có Sinh Sinh Bất Tức Thần Công cùng với Lục Lục trợ giúp, giải quyết cái này cũng không phải là chuyện khó.

Đương nhiên, với loại độc tố này mà nói, các dạng huyền khí bình thường căn bản không thể can thiệp nó. Duy chỉ có Sinh Sinh Bất Tức Thần Công mới có thể tác động đến nói, sau khi Vân Dương liệu thương cho Hoàng đế Bệ hạ mới phát hiện ra công pháp của mình lại có công hiệu thần kỳ bực này.

- Từ bây giờ, mỗi đêm ta đều đến đây một lần, đại khái chừng mười ngày, hai mắt của lệnh lang có thể nhìn thấy, chừng nửa tháng là có thể khôi phục trạng thái bình thường, độc tố tồn trữ trong thân thể cũng sẽ được thanh trừ toàn bộ. Còn tôn phu nhân... Ta chỉ có thể nói giúp bà ấy khôi phục thần trí, thân thể cũng khôi phục lại trạng thái khỏe mạnh, nhưng, cái chân gãy này... Ta cũng không có cách nào giúp bà ấy khôi phục ngay được.

Ngô Liệt cơ hồ muốn khóc.

Mấy chục năm sống trên đời, thân là Thiết Diện Thanh Thiên Ngô Liệt, đúng thực là lần đầu tiên kích động như vậy.

Ngô Liệt nhìn nhi tử rụt rè nháy mắt, lại thấy phu nhân an giấc hiếm có...

Đột nhiên hai hàng nhiệt lệ tuôn rơi.

Chờ đến khi hắn lấy lại tinh thần, Phong Tôn vốn đứng trước mắt đã biến mất vô tung vô ảnh.

Trên bàn lưu lại một tấm giấy ghi chép, chữ viết ngoáy tít thò lò.

“Trung nghĩa chi Sĩ, trung liệt chi Thần,

Thương Thiên hữu hộ, Vạn Chúng hữu nhãn.

Vi quốc vi dân, thiết cốt bất diệt,

Đại nhân bảo trọng, Ngọc Đường thiên thu!”

(Dịch nghĩa: người trung nghĩa, thần tử trung liệt. Ông trời phù hộ, nhân dân chứng kiến. Làm việc vì nước vì dân, xương cốt cứng rắn như thép không thể hủy hoại. Đại nhân giữ gìn thân thể, góp phần hoàn thành đại nghiệp thiên thu của Ngọc Đường)

...

Nhớ tới một màn xảy ra tối qua, lại khẽ nắm lấy bạc mà Lão Nguyên soái ném tới.

Lão Nguyên soái biết rõ nếu cho tặng thì Ngô Liệt nhất định sẽ không nhận, cho nên mới bắt đầu liền nói là cho mượn, ngày sau cần phải trả!

Thực sự có nhiều người coi trọng mặt mũi Ngô Liệt ta a! Giúp ta che trở cẩn thận, chỉ sợ lòng tự trọng của ta bị tổn thương a...

Ngô Liệt hít sâu một hơi, trong mắt ánh lên tia sáng kiên định như bách luyện tinh cương.

Hắn nắm chắc bạc trong lòng, sải bước hướng về phủ nhà mình.

Có những đại trung thần nghĩa sĩ như vậy, lo gì Ngọc Đường không thể trung hưng, chính bản thân hắn càng phải tận lực cống hiến, góp phân thực hiện đại nghiệp trị quốc an dân!

...

Khi Vân Dương lần nữa muốn ra ngoài, đột nhiên hắn phát hiện, toàn bộ Thiên Đường thành tựa hồ trở nên sạch sẽ hơn nhiều.

Hôm nay đã là mùng chín tháng mười.

Còn có mười một ngày là đến thời điểm Thiết Tranh tổ chức hôn lễ.

Trước mắt, đã có hai đội nhân mã đã đóng trước cửa thành.

Đại hôn của Thiết Tranh, cũng là chén rượu kính quân nhân trong thiên hạ.

Đây chính là đại sự của toàn bộ quân nhân trong thiên hạ.

Đương nhiên, cũng rất có thể sẽ biến thành ngòi nổ dẫn bạo toàn bộ Thiên Đường thành.

Vân Dương quyết định, gác lại tất cả mọi chuyện, chờ đến khi sự kiện hôn lễ của Thiết Tranh kết thúc rồi mới tính tiếp.

Dù sao... Một chén rượu này, là thuộc về toàn bộ quân nhân trong thiên hạ, bất kể là còn sống hay đã chiến tử.

Bọn hắn, có tư cách uống một chén rượu này!

Vô luận như thế nào, Vân Dương cũng không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hoại sự kiện như vậy.

Hắn đạp bước trên con đường thưa thớt lá vàng, chậm rãi đi tới chỗ ước định sẵn.

- Vân thiếu gia, ngươi đã đến.

Mã công tử ân cần đứng dậy, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.

- Ân, ta chỉ hỏi ngươi, số rượu đặt lúc trước, đã làm xong bao nhiêu?

Vân Dương nhàn nhạt hỏi.

Mã công tử ho khan một cái, nói:

- Từ hai tháng trước khi Vân công tử nhắc đến, tiểu đệ nào dám có một chút lơ là, ngày đêm không ngủ, đổi Túy Tiên nhưỡng tồn kho toàn bộ dán nhãn Anh Hùng Huyết, ngay cả bình đựng rượu cũng thay đổi, hoàn toàn không có bất kỳ sơ hở... Tính đến bây giờ, số Anh Hùng Huyết kiểu mới này đã tích được tám vạn năm ngàn vò.

- Một vò quy ra bao nhiêu ngân lượng?

Vân Dương hỏi.

Mã công tử thân thiết mỉm cười:

- Vân thiếu gia đã sai bảo, đương nhiên phẩm chất phải là loại tốt nhất. Mỗi vò trị giá sáu trăm lượng bạc ròng. Một vò rượu nặng đúng 20 cân.

Vân Dương nhíu nhíu mày:

- Sáu trăm lượng? Một vò? Một vò nặng ròng 20 cân? Nói cách khác, một cân Anh Hùng Huyết trị giá ba mươi lượng bạc? Ta nói a Mã công tử, nhà ngươi như vậy là muốn ăn thịt người còn muốn uống máu người sao?!

- Khụ khụ, nếu như Vân công tử muốn hết số rượu này, chỉ cần...

Mã công tử khẽ cắn môi, kiên quyết nói:

- Hai trăm lượng một vò là được! Vân thiếu gia, với cái giá này, nhà chúng ta đã chỉ tính giá nguyên liệu, không tính giá nhân công, nếu ít hơn nữa... Nhà ta cũng thực... Dù sao, số lượng quá lớn a...

Vân Dương nhẹ nhàng hừ một tiếng, bưng chén trà nhấp môi không nói, thầm tính toán: tám vạn vò, 160 vạn cân. Một cân ba chén rượu, bốn trăm tám mươi vạn chén...

- Không đủ, còn lâu mới đủ.

Vân Dương nói:

- Số lượng Anh Hùng Huyết ta cần, chí ít cần thêm mười vạn vò!

- Trời ạ...

Mã công tử khổ sở thấu trời:

- Lão đại, với giá như vậy mà lấy thêm 10 vạn vò... Nhà ta, trực tiếp phá sản a...

Ánh mắt Vân Dương u lãnh nhìn Mã công tử.

Mã công tử thấy ánh mắt Vân Dương nhìn mình, rốt cục ủ rũ cúi đầu:

- Được rồi a...

- Không cần ủ rũ như vậy.

Vân Dương vỗ vỗ bả vai Mã công tử:

- Ta nhất định không để nhà người chịu thiệt. Ta cam đoan! Chờ sau khi hoàn thành cuộc mua bán này, chỉ cần nhà người tiếp tục sản xuất rượu ngon, hơn nữa giá cả ổn định hợp lý, chất lượng lại được cam đoan... Nhà ngươi, tất vang danh toàn bộ đại lục! Đến lúc đó, coi như không muốn phát đạt, cũng khó khăn a.

Mã công tử cười đến giống như mếu:

- Xin nhờ lời chúc tốt lành của ngài.

- Tổng cộng 360 vạn cân rượu!

Vân Dương nói:

- Mười lượng bạc một cân, tổng cộng là ba ngàn sáu trăm vạn lượng bạc.

Mã công tử khẩn trương nhìn Vân Dương, vẻ mặt như kiểu nhà ta cất rượu, chứ không phải mở tiền trang a, thực sự không có nhiều vốn sử dụng như vậy. Bảy phần tài sản gia tộc hiện tại đều đang lưu chuyển ở các nơi,,,

Nếu Vân Dương thực sự muốn tạm nợ, thực sự đúng là muốn lấy mạng nhà hắn a.

- Ở đây, ta có ba ngàn vạn lượng.

Vân Dương lấy ra một chồng ngân phiếu.

Mã công tử thầm thở dài một hơi, mặt dù vẫn phải bồi thêm sáu trăm vạn lượng, nhưng cũng coi như trong phạm vi có thể tiếp nhận.

- Ta sẽ nghĩ biên pháp, để Thiết Tranh nguyên soái cử người liên hệ ngươi, thiết định việc rượu mừng dùng trong hôn lễ.

Vân Dương ung dung nói:

- Đến lúc đó, ngươi chỉ cần đưa rượu đã chuẩn bị cho bọn hắn là được. Sau đó, hỏi bọn hắn lấy sáu trăm vạn lượng bạc.

Mã công tử đột nhiên ngẩng đầu, trong đáy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Vân Dương quay đầu, thản nhiên nói:

- Bất ngờ sao? Ngày đó chính là đại sự của cộng đồng quân nhân trong thiên hạ. Đây cũng chính là một ngày mà các tướng sĩ chiến tử vẫn luôn chờ đợi.

- Mã công tử, hy vọng ngươi... Làm chuyện này cho tốt, rượu không thể làm kém, số lượng càng phải đủ. Đông thời không được đem chuyện của ta nói ra.

Vân Dương quay người, tử bào phiên nhiên rời đi:

- Xin nhờ ngươi.

- Đây là, ân tình mà ngươi thiếu nợ ta lúc trước, sau ngày hôm nay, coi như đã trả sạch toàn bộ, sau này, ta sẽ không dùng bất kỳ thủ đoạn nào để đòi mạng các ngươi.

Mã công tử ngơ ngác đúng như từ hải, bất động hồi lâu, lúc tỉnh thần thì Vân Dương đã sớm rời đi.

- Ngươi yên tâm!

Mã công tử đột nhiên như thấy một dòng suối nước ấm bành trướng trong lòng:

- Mã gia ta coi như phải táng gia bại sản, cũng sẽ hoàn thành chuyện này, phải làm đến thập toàn thập mỹ!

...

Lúc Vân Dương trở lại Vân phủ, dù mới chỉ cách rất xa, đã thấy trong phủ tràn đầy một khí tức âm trầm.

Trong lòng hắn thầm thở dài một hơi.

Chuyện gì nên tới, nhất định sẽ tới.

Cũng tốt, có thể giải quyết triệt để chuyện này trước khi hôn lễ của Thiết Tranh tiến hành cũng là một chuyện tốt.

Lúc đầu hắn đi rất gấp gáp, sau khi cảm nhận được cỗ khí tức âm trầm này, bộ pháp tự nhiên mà chậm lại. Tâm tình của hắn, cùng với khoảng cảnh với Vân phủ càng lúc càng bình tĩnh.

Hậu hoa viên Vân phủ.

Một người áo đen lặng lẽ đứng trong lương đình, dưới hoa thụ.

Lão Mai nằm sấp trên bàn đá, không rõ sống chết.

Phương Mặc Phi thần sắc uể oải, vạt áo trước ngực thấm đầy máu tươi, sắc mặt trăng bệch. Thân thể lung la lung lay, nỗ lực dựa trên một gốc hoa thụ.

Người áo đen trầm ổn đứng đó, thân hình như tan vào trong không khí, nếu không phải nhìn thấy bằng mắt, mà chỉ dùng thần thức mà quan sát thì hoàn toàn không thể thấy người này.

Hắn tựa như một đoàn sương mù màu đen, chỉ cần một trận gió thổi nhẹ qua, tùy thời đều có thể biến mất vô tung vô ảnh.

Vân Dương nhàn nhã đi tới, tựa hồ hoàn toàn không nhìn thấy người áo đen kia.

Đầu tiên thoải mái bước đến trước người Lão Mai, thử kiểm tra mạch đập, xác định lão chỉ bị đánh ngất xỉu, kinh mạch có chút tắc nghẽn, nửa tảng đã trong tim nhẹ nhàng rơi xuống.

Lại đi đến trước mặt Phương Mặc Phi, dùng thủ pháp tương tự thử mạch đập, lúc này nửa tảng đá còn lại cũng rơi xuống, triệt để yên tâm.

Trước khi Vân Dương hồi phủ, chuyện mà hắn không muốn nhất chính là phe mình xuất hiện thương vong, như vậy, lập trường hai bên lập tức biến thành tử cục, kết quả chính là không chết không thôi, hiện tại thấy hai người bị thương mà chưa chết, như vậy liền đại biểu cho chuyện hôm nay còn có thể thương lượng!

Nhất là Phương Mặc Phi, tình huống của hắn mặc dù như rất thảm đạm, kỳ thực chỉ là do tình huống không chút chống cự mà bị đối phương trừng phạt. Thương thế cũng không phải quá nặng, chơ hồ đều chỉ là một chút tổn thương trên da thịt.

Người áo đen vẫn như một đoàn hắc vụ, gương mặt hắn lại thực sự bị bao lại bởi một đoàn hắn vụ, đối với động tác liên tiếp của Vân Dương, tựa hồ thờ ơ như không nhìn hấy, nhưng Vân Dương có thể cảm giác được, từ khi hắn xuất hiện các đại môn Vân phủ chừng mười trượng, đã bị khí thể của người này khóa chặt lại.

Vân Dương lơ đễnh ngồi trước mặt người áo đen, thản nhiên nói:

- Nhất Điện Tần Quảng Vương, một trong mười vị vương giả dưới trướng Sâm La đình?

Người áo đen truyền ra một tiếng cười đạm mạc:

- Thiên Ngoại Vân Hầu Vân công tử, Vân Dương, quả không hổ là kỳ nhân khiến Lăng Tiêu Túy cũng phải coi trọng.

Vân Dương cười cười:

- Không biết Tần Quảng Vương đến hàn xá là có chuyện gì muốn làm a?

- Ta chỉ muốn đến xem bản lãnh của ngươi. Dựa vào cái gì mà có thể thu phục người của Sâm La đình ta!

Nhất Điện Tần Quảng Vương cười âm hiểm một tiếng, sau một câu nói này, mức độ căng thẳng của đôi bên đã đạt đến một mức độ mới.

- Nếu ngươi chỉ muốn thấy bản lãnh của ta...

Vân Dương trầm mặc nói:

- Người cảm thấy, cần phải làm vậy sao?

- Cần phải vậy!

Nhất Điện Tần Quảng Vương nói:

- Ngươi hiện tại, chỉ mới đạt đến tiêu chuẩn Ngũ trọng thiên, bản điện chủ lấy tu vi Ngũ trọng thiên đấu với ngươi một hồi.

- Ngươi thua, Phương Mặc Phi liền phải chết, đó lại đại giới mà hắn phải trả cho tội phản bội, mà bản thân người cũng phải trả một cái giá tương ứng, coi như sau lưng ngươi có Lăng Tiêu Túy, cũng nhất định phải trả ra cái giá này!

- Nhưng nếu ta thắng thì sao?

Vân Dương thản nhiên nói:

- Như vậy ngươi tính thế nào?

------------------

Phóng tác: xonevictory
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như cach dat quang cao google adsense tren blogger, khach san 4 sao Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.