Tà phượng nghịch thiên

Quyển 3 - Chương 62: Ta sẽ dẫn chàng trở về.


Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

"Đại Bằng, còn bao lâu nữa thì đến?"

Bầu trời trong xanh, nữ tử chân đạp lên Đại Điểu màu vàng, đón gió mà đứng, cuồng phong lướt qua làm tóc đen tung bay, gương mặt tuyệt mỹ của nàng đầy ngưng trọng, bàn tay trắng nõn không tự giác để ở trên ngực, không biết vì sao, ngay từ đầu, nàng đã cảm thấy vô cùng đau lòng. Giống như sắp mất đi cái gì, là loại đau đớn hít thở không thông.

"Chủ nhân, đại khái là còn khoảng thời gian một nén nhang." Đại Bằng cảm nhận được bất an trong lòng của nàng nên tốc độ lại nhanh hơn, như mặt trời cực nóng xẹt qua phía chân trời.

"Đại Bằng, nhanh hơn một chút đi!" Hạ Như Phong nhíu mày, biểu cảm lạnh lùng và băng lãnh, nắm đấm gắt gao nắm chặt, tầm mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm, trong con ngươi đen lộ ra sát ý.

Lúc này đại viện của Hạ gia, cường giả Tạ gia đều kinh ngạc ngẩng đầu lên, chung quanh nam tử tà mị trước mặt này tản ra một loại hơi thở cường đại, thế nhưng làm cho bọn hắn sinh ra ý nghĩ không thể nào địch nổi, vì sao trưởng lão Tạ Tranh không nói với bọn hắn, Hạ gia có sự hiện diện của một cường giả như vậy?

"Cút!"

Dạ Thiên Tà giơ tay lên, trên bàn tay xuất hiện ánh sáng màu đen, hắn chỉ cần nhẹ nhàng vung lên thì nhóm cường giả Tạ gia đều bị đánh bay ra ngoài.

"Ầm!"

"Bang bang!" Ba người Tạ Lăng đều bị ném thật mạnh rớt xuống, đưa mắt nhìn nhau, hiện tại, trong lòng bọn hắn chỉ có một cái ý tưởng.

"Trốn!"

Dưới sự trợn mắt há hốc mồm của mọi người, ba người lập tức theo trên đất nhảy lên, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai chạy trốn về phía xa. Chẳng qua là đối với sự bỏ trốn của bọn họ thì Dạ Thiên Tà cũng không có đi truy đuổi, lông mày nhíu chặt lại làm cho người ta không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

"Ha ha, Dạ công tử, không nghĩ tới ngươi lại có thực lực như vậy." Nhìn thấy nguy cơ được giải trừ, Hạ Lâm Lạc vui vẻ phá lên cười, trong lòng chậm rãi nhẹ nhàng thở ra.

Mọi người cũng bỏ đi vẻ mặt ưu sầu, gương mặt giơ lên ý cười.

Dạ Thiên Tà nở nụ cười nhạt, đột nhiên, trên hai má tuấn mỹ của hắn nhiễm một chút ửng hồng, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra, cơ thể mềm nhũn, chân trái quỳ thật mạnh xuống đất, vẻ mặt của hắn trắng bệch nhìn thấy ghê người, dùng hắc sắc liêm đao chống thật mạnh ở trên mặt đất mới làm cho hắn không có ngã xuống.

"Dạ công tử!"

Khi tất cả mọi người đều thu liễm tươi cười, sắc mặt đại biến và đồng loạt nhìn về phía Dạ Thiên Tà.

Dạ Thiên Tà lắc nhẹ đầu, tình trạng thân thể hắn thì cũng chỉ có chính hắn mới biết được.

Bí pháp tăng lên thực lực lần này, cần dùng toàn bộ sinh mệnh lực để trả giá, nói cách khác, một khi hắn sử dụng loại phương pháp này thì hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, trừ phi là thần, nếu không thì không có người nào có thể cứu được hắn. Đáng tiếc là, thời gian tăng lên quá mức ngắn ngủi nên làm cho hắn không có cách gì đuổi giết đám kia người, thay Hạ gia vĩnh viễn trừ bỏ hậu hoạn.

Nếu như hắn mạo muội đuổi giết tiếp, nói không chừng sẽ bại lộ bí mật này, mà chỉ có như vậy, bọn hắn mới có thể đối Hạ gia cảnh giác và sẽ không tùy ý ra tay nữa.

Khẽ ngẩng đầu lên, dường như là nhìn xuyên qua trời xanh mây trắng và nhìn thấy được bóng dáng phong hoa tuyệt đại kia, gương mặt tuấn mỹ của hắn nở nụ cười dịu dàng… Như Phong, cuộc đời này có thể gặp gỡ được nàng, Dạ Thiên Tà ta không oán không hối hận, nếu có kiếp sau, để cho ta tiếp tục bảo hộ ngươi, được không? Như Phong, hiện tại, ta muốn gặp lại ngươi một lần, chỉ cần gặp mặt một lần là đủ rồi, đáng tiếc giống như ông trời không cho ta cơ hội này…

"Khụ khụ!" Dạ Thiên Tà ho khan hai tiếng, lại phun ra một ngụm máu đỏ tươi, mắt tím của hắn nhàn nhạt quét về phía mọi người đang vây xung quanh bên cạnh: "Giúp ta nói tiếng xin lỗi với Như Phong, ta cũng không thể ở chỗ này chờ nàng trở về nữa..."

Giọng nói của hắn cực kỳ suy yếu, làm cho tâm của tất cả mọi người cũng không nhịn được mà bị xách lên.

"Dạ công tử, ngươi không cần nói như vậy, chúng ta đi tìm Phong Nhi, nàng nhất định sẽ có biện pháp. . ."

"Hạ lão gia!" Dạ Thiên Tà lắc đầu và đánh gãy lời nói của Hạ Lâm Lạc, khóe miệng của hắn lộ ra nụ cười dịu dàng, nhưng mà trong đôi mắt tím kia lại hàm chứa một chút không tha: "Vô dụng."

Trừ phi là thần đến, nếu không, không ai có thể cứu được hắn.

Chỉ là hắn còn chưa có cưới được nàng, còn không có ôm đủ nàng, như thế nào rời bỏ được nàng?

Ánh mắt mọi người đều nhìn gương mặt tuấn mỹ tái nhợt của Dạ Thiên Tà, tại thời điểm này, bọn hắn đều cảm nhận được tình yêu sâu sắc của Dạ Thiên Tà đối với Hạ Như Phong, nàng là cỡ nào may mắn, mới có được một nam nhân dùng tình sâu vô cùng đối nàng như vậy, nhưng vì sao ông trời lại bất công như thế, nhất định phải chia rẽ một đôi tình lữ như bọn họ này? Nếu nàng biết những chuyện này, vậy thì sẽ có bao nhiêu thương tâm chứ?

Trên bầu trời, Hạ Như Phong chau mày, trong giây lát, trái tim dường như trống rỗng, dung nhan tuyệt mỹ của nàng chỉ một thoáng liền trắng bệch.

"Đại Bằng! Nhanh đi!"

"Thầm thì!"

Đại Bằng ngửa đầu hét to một tiếng, nó lúc này, rốt cuộc chẳng quan tâm chính mình mà dung hết toàn bộ lực lượng phóng về phía trước.

Có lẽ là cảm xúc của Hạ Như Phong đã lây nhiễm Đại Bằng, từ trong lòng của nó cũng phát ra sự bất an, chỉ nghĩ dùng tốc độ nhanh nhất bay đến Hạ gia, nhưng dù cho Kim Sí Đại Bằng vương là sinh vật có tốc độ nhanh nhẹn và thần tốc nhất trong linh thú, muốn đến Hạ gia cũng cần thời gian nhất định.

Rốt cục, dưới tốc độ nhanh chóng của Đại Bằng thì Hạ Như Phong đã đến được Hạ gia ở Lâm Phong quốc, mới từ bầu trời hạ xuống thì đã cảm nhận được bầu không khí bi thương bất thường ở Hạ gia, nhất thời, trong lòng của nàng "Lộp bộp" một phen, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác không tốt.

"Hạ gia phát sinh chuyện gì rồi sao?" Hạ Như Phong tùy tiện đưa tay túm chặt một người và cau mày hỏi.

Tâm tình người nọ vốn không tốt, nhìn thấy có người kéo hắn lại, vừa định tức giận, nhưng lúc ngẩng đầu lên thì lại nhìn thấy gương mặt tuyệt sắc quen thuộc kia, trong lòng đột nhiên ngẩn ra, đôi mắt lộ ra kinh hỉ rồi xoay người chạy vào trong đại sảnh và hô lớn: "Đại tiểu thư trở lại, đại tiểu thư trở lại..."

"Cái gì? Tôn nữ bảo bối của lão tử đã trở lại sao?" Nghiêm lão vọt ra đầu tiên, hắn đưa tay ra ôm lấy nhân nhi tuyệt sắc trước mặt, gương mặt già nua kích động đầy nước mắt: "Tôn nữ bảo bối, ngươi trở về là tốt, trở về là tốt! Ngươi đi lần này chính là nhiều năm, chúng ta đều muốn bệnh bởi vì nhớ ngươi."

Sau đó, Hạ Lâm Lạc, Hạ Thiên, Nghiêm Phong Hành, Lâu Ngọc Thần, Hạ Chi Nhược, Cốc Mị Nhi, Hạ Ngân Nguyệt, Tiểu công chúa, đồng thời chạy ra khỏi đại sảnh còn có Thu Phong, An Đức Lâm, Phong Lạc, Mạc Trúc, Cổ Phi, Lạc Khinh Nhiễm đều ở trong này.

"Hạ gia rốt cuộc làm sao vậy?" Con ngươi đen nhàn nhạt đảo qua mọi người, ở trong đó Hạ Như Phong không có tìm thấy được bóng dáng quen thuộc kia nên không nhịn được hỏi: "Đúng rồi, Tà đâu? Chẳng lẽ chàng không ở Hạ gia?"

Ai ngờ, nàng vừa nói xong thì sắc mặt mọi người đều trầm xuống, trong không khí tràn ngập một loại không khí bi thương.

"Nói cho ta, Tà chàng làm sao vậy?" Hạ Như Phong gắt gao nắm quyền, nhìn thật sâu vào mọi người trước mặt.

Qua nét mặt của bọn họ, nàng có thể nhìn ra một chút manh mối, chẳng lẽ là Tà xảy ra chuyện gì sao? Nghĩ đến đây, lòng của nàng liền kích động lên.

"Phong Nhi, ngươi nhất định phải bình tĩnh một chút." Hạ Lâm Lạc khẽ thở dài, vẻ mặt tràn ngập thống khổ: "Có mấy cường giả từ Đông Linh đại lục đến, Dạ công tử vì bảo hộ Hạ gia chúng ta mà tiêu hao tất cả sinh mệnh lực để tăng lên thực lực, hắn đã muốn..."

Nói tới đây, Hạ Lâm Lạc tạm dừng một chút và liếc nhìn Hạ Như Phong rồi mới tiếp tục nói: "Ngã xuống rồi."

"Ầm vang!"

Giống như một luồng tia chớp đanh xuống đầu, Hạ Như Phong mở ra miệng và phun ra một ngụm máu tươi, thân thể không khỏi lay động một chút, nhìn thấy bộ dáng của nàng, Nghiêm Phong Hành vội vàng bước tới phía trước và đau lòng ôm bả vai của nàng, lo lắng kêu: "Tiểu muội..."

"A!" Hạ Như Phong gắt gao ôm đầu và nhìn lên bầu trời xanh hét lớn: "Tạ gia! Hạ Như Phong ta với các ngươi sẽ không chết không ngừng! Ta nhất định phải đem bọn ngươi thiên đao vạn quả! Chết không toàn thây! Không toàn thây... Toàn thây... Thây..."

Một trận hồi âm ở dưới bầu trời vang lên, Hạ Như Phong thu hồi sự chú ý, đôi mắt đen kia của nàng đã nhiễm đò, một luồng sát ý tràn ra khắp cơ thể.

"Người Đông Linh đại lục, như thế nào tới nơi này mà không bị năm đại thế lực phát hiện?"

"Haiz." Ánh mắt Nghiêm lão lo lắng nhìn về phía Hạ Như Phong và thở dài một tiếng nói: "Là Tạ gia ở Lâm Phong quốc che dấu, bọn hắn đã ẩn núp ở trong đám người này."

"Tạ gia! Ha ha!" Hạ Như Phong gắt gao cắn chặt răng, bỗng nhiên, nàng cất tiếng cười to lên, thu lại tiếng cười, trong mắt hiện lên sát ý và lạnh giọng quát: "Tất cả người trong chiến đội Nghịch Thiên, hiện tại các ngươi cũng nên đi ra rồi!"

Vung tay lên, tức khắc, tram người trong chiến đội Nghịch Thiên hết thảy đều xuất hiện ở bên cạnh của nàng.

Sau khi nhìn thấy thực lực của nhóm người này, khóe miệng của mọi người đều run rẩy mạnh một phen, với thực lực của bọn họ thì hoàn toàn có thể bình định khắp Tây Huyễn đại lục.

"Tần Lạc!"

"Có."

"Tạ gia ở Tây Huyễn đại lục, trong vòng chín hệ một người cũng không lưu lại, lại đưa thi thể bọn hắn treo ở trên cửa thành tiên thi (quất roi vào sát chết) trăm ngày, việc này sẽ giao cho các ngươi đi làm." Vẻ mặt Hạ Như Phong, vào lúc này tràn ngập lãnh ý, hai tròng mắt tản mát ra huyết quang (màu máu): "Lão sư, Hội trưởng An Đức Lâm, Phong Lạc trưởng lão, các ngươi giúp ta truyền lệnh xuống, bất luận kẻ nào cũng không được phép lưu giữ người Tạ gia, nếu không thì cũng phải chết giống như vậy!"

Nghe được lời nói của nàng, mọi người đều ngẩn ra, nhìn đôi mắt đầy huyết quang của nàng thì đều không khỏi thở dài một tiếng.

"Như Phong đại sư, giết cùng lúc chín hệ, trừng phạt này quả thật có chút vô cùng nghiêm trọng, ngươi nếu cứ tiếp tục như vậy thì nhất định sẽ bị ma hóa, đối với tu luyện về sau của ngươi sẽ có trở ngại, hy vọng ngươi lại suy xét một chút." Phong Lạc bất đắc dĩ lắc đầu, hắn nhìn chăm chú vào con ngươi màu đỏ của Hạ Như Phong, nội tâm tràn đầy lo lắng.

Có chút vô cùng nghiêm trọng sao? Kia là phi thường nghiêm trọng có được hay không? Tạ gia phạm sai lầm thì liền giết chín tộc, chỉ sợ cũng chỉ có nàng mới làm như vậy.

Nếu nàng làm như thế, như vậy nhất định sẽ để lại dư luận trong đại lục.

"Không cần lo lắng, bọn họ và cường giả Đông Linh đại lục sát hại người ở chỗ ta, như vậy ta sẽ làm cho bọn họ vì thế mà phải trả giá đại giới bi thảm nhất!"

"Tiểu tử kia, ngươi làm ra quyết định này, ta thân là lão sư chỉ biết trợ giúp ngươi." Thu Phong nhàn nhạt nhìn Hạ Như Phong, hắn từ trong đôi mắt màu đỏ bị ma hóa kia phát hiện còn tồn tại một tia lý trí, mà nàng vô luận phẫn nộ như thế nào, dường như đều vẫn duy trì bình tĩnh thuộc về nàng.

"Thu Phong!" An Đức Lâm và Phong Lạc đều kinh ngạc nhìn Thu Phong, dường như là không rõ nguyên do vì sao hắn làm ra loại hành động này.

"Tiểu tử kia, nàng không có khả năng luôn luôn ở bên cạnh Hạ gia, nàng làm như thế chỉ là vì muốn cảnh cáo đại lục, đừng vọng tưởng cùng người khác thương tổn người thân của nàng, nếu không sẽ phải thừa nhận lửa giận của nàng."

"Lão sư, đa tạ." Hạ Như Phong mấp máy môi, thu lại sát ý ngập trời ở trong mắt và nói: "Ta muốn đi... Nhìn xem Tà..."

Trong phòng sáng ngời, nam tử im lặng nằm trên giường, hai tay đặt ở trên ngực, dưới đầu tóc đen lười biếng là gương mặt tuấn mỹ đầy tái nhợt, vẻ mặt hắn lộ ra bình thản, Hạ Như Phong nhịn không được ngồi ở bên cạnh hắn và sờ nhẹ hai má, lại phát hiện chẳng biết lúc nào mà lệ đã rơi đầy mặt.

Thì ra nàng cũng sẽ rơi lệ, nàng vẫn cho rằng, chính mình chưa từng có nước mắt, bởi vì hai thế làm người, nàng chưa từng có lần nào rơi nước mắt.

"Tà, tất cả những gì chàng đã trả giá cho ta, ta thật sự không cách hồi báo, nếu như chàng có thể tỉnh lại, ta liền lấy thân báo đáp, được không?" Hai mắt của Hạ Như Phong khi nhìn Dạ Thiên Tà thì huyết quang dần dần rút đi, lại khôi phục dịu dàng như trước: "Đây không phải là chuyện mà chàng vẫn hy vọng sao? Hơn nữa, Tử bá phụ cũng đang chờ chàng trở về ..."

Đột nhiên, triệu hồi thư của Hạ Như Phong xuất hiện ở trên không và tản mát ra ánh sáng màu xanh, ánh sáng màu xanh bao phủ thi thể Dạ Thiên Tà và chậm rãi hút thi thể của hắn vào trong triệu hồi thư."

"Bạch Thụy? Bạch Thụy vì sao phải mang Tà đi?" Hạ Như Phong hơi sửng sốt, ngay lúc nàng nghi hoặc thì triệu hồi thư cũng hút nàng đi vào sau đó.

Nơi vùng băng tuyết, nam tử đưa lưng về phía nàng, một đầu tóc bạc bay theo gió, áo bào trắng nhẹ nhàng bay phất phới, trước mặt hắn là Dạ Thiên Tà yên tĩnh nằm ở trên tuyết, gương mặt tuấn mỹ lộ ra ánh sáng thánh khiết. Có lẽ là cảm nhận được nàng đã đến, nam tử chậm rãi xoay người, giọng nói lạnh lùng mà tao nhã chậm rãi vang lên ở trong tuyết.

"Hắn, cũng không phải không có cách cứu."

"Cái gì?" Gương mặt Hạ Như Phong hiện lên ý mừng, dưới kích động, đưa tay đè lại Bạch Thụy: "Bạch Thụy, ngươi nói là thật sao?"

Bạch Thụy nhìn vẻ mặt kích động của nàng, trong thần sắc hiện lên ánh sáng khác thường, nhẹ nhàng thở dài: "Rất ít khi nhìn thấy một mặt như vậy của ngươi, hắn đối với ngươi mà nói, thật sự là rất đặc biệt..."

Hạ Như Phong lúc này mới phát hiện bản thân quá mức kích động, vội vàng bỏ tay của mình ra và hỏi: "Bạch Thụy, có cái phương pháp gì có thể cứu chàng?"

"Minh Giới!"

"Minh Giới?"

"Đúng, đi Minh Giới tìm hắn, nhờ vào lực lượng của Nghịch Thiên quyết là có thể cho hắn hồn thân (Linh hồn và thân xác) hợp nhất, chỉ là thực lực hiện tại của ngươi còn chưa đủ, ngươi phải đột phá đến Chân linh mới có thể làm được. Nhưng mà, Minh giới cường giả rất nhiều, cực kì nguy hiểm, ngươi đi vào trong đó nói không chừng sẽ chết."

Hạ Như Phong trầm mặc trong giây lát, nâng đầu lên, gương mặt tuyệt sắc chứa ánh sáng kiên định: "Chẳng qua chỉ là cái Minh Giới thôi, lại có chỗ nào mà Hạ Như Phong ta không thể xông vào chứ? Vì chàng, cho dù là đi Minh Giới thì như thế nào? Tà trả giá cho ta nhiều như vậy, lần này, nên đến lượt ta đến trả giá cho chàng rồi."

Tà, ta sẽ không cho chàng rời khỏi, cho nên ta nhất định phải đi Minh Giới và dẫn chàng về."

"Bạch Thụy, vậy mẫu thân của Tà..."

"Nàng? Cho dù ngươi đột phá đến Chân linh cũng không có cách gì cứu nàng, trừ phi ngươi trở thành Thánh linh." Bạch Thụy lắc đầu và đánh gãy lời nói của Hạ Như Phong.

"Vì sao?" Trong lòng Hạ Như Phong ngẩn ra, có lẽ trong lòng nàng có một tia hy vọng, đó chính là một nhà của Tà có thể đoàn tụ.

"Nàng đã chết nhiều năm như vậy, thi thể đã sớm không, mà Nghịch Thiên quyết tầng thứ chín có thể làm cho người khác khởi tử hồi sinh, mà linh hồn và thi thể thiếu một thứ cũng không được, chỉ khi ngươi đột phá đến tầng thứ mười thì mới có thể đắp nặn thân thể, nhưng điều kiện trước tiên là, nhiều năm như vậy, linh hồn của nàng vẫn tồn tại ở Minh Giới, bởi vì thời gian ở Minh Giới và đại lục khác nhau, bên kia mười năm thì tương đương với một ngày ở đại lục, hơn nữa còn có rất nhiều mãnh thú cường giả ở Minh Giới, cho nên chỉ sợ nàng sớm đã..."

Câu nói kế tiếp, Bạch Thụy không có tiếp tục nói hết, Hạ Như Phong cũng đã rõ ràng ý tứ trong lời nói của hắn.

"Ta đã hiểu." Hạ Như Phong gật nhẹ đầu, thản nhiên nói: "Nhưng mà ta sẽ thử một lần, Bạch Thụy, ngươi có bí pháp để mạnh mẽ tăng lên thực lực hay không."

Bạch Thụy sửng sốt một chút, chau mày, ánh mắt không hiểu nhìn về phía Hạ Như Phong: "Ngươi muốn làm cái gì? Ta chưa bao giờ ủng hộ ngươi sử dụng mấy thứ này. Bí pháp cho dù tốt thì cũng không quan trọng bằng thực lực của bản thân mình, cho dù là ngươi sử dụng đan dược để tăng lên thực lực thì ta cũng không ủng hộ."

"Có lẽ là ngươi nói đúng, nhưng mà có chút việc, ta không thể không đi làm." Trong mắt hiện lên sát ý, thần sắc của Hạ Như Phong hàm chứa một chút lạnh như băng.

Như nàng đã từng nói, có một số việc, nàng có thể nhẫn nại nhưng có một số việc nàng lại không thể nhịn được nữa, nếu không phải vài người Chân linh kia, làm sao có thể bức tử Tà? Cho nên bọn hắn phải chết, không giết bọn hắn, chuyện này sẽ trở thành một cái rào cản ở trong lòng của nàng. Nàng tuyệt đối sẽ không tha cho bọn hắn rời khỏi Tây Huyễn đại lục!

"Ta cũng không có bí pháp để mạnh mẽ tăng lên thực lực." Bạch Thụy trầm tư trong giây lát rồi mới nói: "Nhưng ta có linh kỹ tăng lên thực lực, nó công hiệu không mạnh bằng bí pháp nhưng lại không có di chứng gì, chỉ là thời điểm sử dụng linh kỹ, ngươi không thể dùng đan dược để tăng lên thực lực, nếu không sẽ sinh ra xung đột."

Vốn dĩ Hạ Như Phong thất vọng cúi đầu xuống, sau khi nghe thấy câu này của Bạch Thụy thì hai mắt đột nhiên sáng ngời: "Bạch Thụy, ta cần linh kỹ kia."

Trên Linh tôn, dùng đan dược để tăng lên thực lực vốn không có hiệu quả rõ ràng như vậy, cho dù là nàng dùng đan dược bát phẩm thì nhiều nhất cũng chỉ có thể tăng lên tới Chân linh nhất cấp, mà nàng muốn đối mặt chính là ba Chân linh thực lực không thấp, lấy thực lực Chân linh nhất cấp mà muốn đánh bại bọn hắn thì phi thường khó khăn.

Vì vậy, nàng mới hỏi Bạch Thụy có bí pháp tăng lên thực lực hay không, quả nhiên Bạch Thụy chưa từng làm cho nàng thất vọng.

"Nhắm mắt lại!" Bạch Thụy nhàn nhạt nhìn Hạ Như Phong, tao nhã mà lạnh lùng nói ra.

Hạ Như Phong gật nhẹ đầu và nhắm hai mắt lại, sau đó liền cảm giác được một luồng hào quang dùng sức đụng vào trong óc, đầu bị đau đớn một chút, nàng nhướng mày, khi mở mắt thì cảm giác được trong đầu có thêm một tầng tin tức: "Thăng linh?"

Linh kỹ toàn giai Thăng linh, có thể trong khoảng thời gian ngắn tăng lên thực lực của linh sư và không có bất luận di chứng gì.

"Bạch Thụy, đưa ta rời khỏi đi, ta muốn cáo từ với ngoại công bọn họ rồi sau đó đuổi theo giết ba Chân linh kia, sau đó thì sẽ nghĩ biện pháp tiến vào Minh Giới."

Bạch Thụy gật đầu, tay vung lên, một lực hút hút Hạ Như Phong ra ngoài, trước khi rời khỏi, bên tai Hạ Như Phong truyền đến giọng nói của Bạch Thụy: "Cửa vào Minh Giới là ngay sau Phong cấm địa, sau khi ngươi giết những người đó thì trực tiếp đi vào trong đó như vậy là được rồi."

Hào quang hiện lên, thời điểm Hạ Như Phong xuất hiện trở lại thì đã quay về trong phòng.

Vì để cho Hạ Như Phong có không gian một mình nên tất cả mọi người không bước vào với nàng, vì vậy trong phòng chỉ có một người là nàng.

Sau khi rời khỏi triệu hồi thư, Hạ Như Phong liền đi tới đại sảnh, ngoại trừ thành viên chiến đội Nghịch Thiên Thu Phong, An Đức Lâm, Phong Lạc đi làm việc ra, những người còn lại đều đã ngồi ở trong đại sảnh, sau khi nhìn thấy Hạ Như Phong đi vào thì bọn họ đều dùng ánh mắt đầy lo lắng nhìn chăm chú vào nàng.

Nhưng mà ngoài dự liệu của bọn họ, Hạ Như Phong lúc này, vẻ mặt bình tĩnh không thể bình tĩnh hơn, cũng không có trong dự liệu của bọn họ như vậy.

"Đều có mặt? Vừa lúc, ta muốn cáo từ với các ngươi."

Nghe thấy lời nói của nàng, tất cả mọi người đều đứng lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm nàng.

"Phong Nhi, ngươi muốn đi đâu?" Gương mặt xinh đẹp của Hạ Chi Nhược đầy ưu sầu, cắn chặt môi hồng, trong đôi mắt như mặt nước xẹt qua lo lắng.

Lời nói của Hạ Chi Nhược cũng đã hỏi ra nghi hoặc trong lòng của tất cả mọi người, bọn họ cũng rất muốn biết, rốt cuộc là nàng muốn đi nơi nào?

"Ta muốn đi Minh Giới cứu Tà." Hạ Như Phong không có che giấu mọi người, nói ra nơi chính mình muốn đi chứ không hề giữ lại.

"Cái gì? Minh Giới? Ngươi như thế nào đi?"

"Ta tự có biện pháp của ta." Hạ Như Phong miễn cưỡng mỉm cười, ánh mắt không tha xẹt qua những thân nhân và bằng hữu: "Các ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ còn sống trở về, không chỉ còn sống trở về hơn nữa sẽ dẫn hắn trở về."

Mọi người đưa mắt nhìn nhau nhưng cũng biết nói gì, nàng làm ra quyết định không không ai có thể ngăn cản.

"Ta và ngươi cùng đi!"

Đột nhiên, bốn giọng nói đồng thời vang lên ở trong đại sảnh.

Bốn người nói lời này, chính là Cốc Mị Nhi, Mạc Trúc, Cổ Phi, Hạ Thiên ba người, bọn họ làm sao có thể để cho nàng một mình đi mạo hiểm?

Tuy Nghiêm Phong Hành cũng rất muốn đi Minh Giới với nàng, nhưng thực lực bản thân chỉ là Linh quân, có năng lực gì giúp được nàng ở Minh Giới chứ? Nói không chừng còn có thể liên lụy nàng.

"Không cần, lần này, ngay cả chiến đội Nghịch Thiên ta cũng không dẫn theo, có bọn Tiểu Bạch ở bên cạnh nên các ngươi yên tâm đi! Huống chi, gia gia, ngươi hẳn là biết ở Minh Giới ta có một đồng bọn." Hạ Như Phong cự tuyệt thỉnh cầu của bốn người, chuyển ánh mắt về phía Nghiêm lão và thản nhiên nói. Nàng sẽ không quên tồn tại của Mị Mị, mặc kệ hắn có lai lịch gì, có hắn hỗ trợ, chính mình hẳn là sẽ rất nhanh tìm được Tà.

"Tiểu Bạch." Hạ Như Phong triệu hồi ra triệu hồi thư, chỉ thấy trong triệu hồi thư chợt lóe ra bạch quang, bóng dáng Tiểu Bạch xuất hiện ở bên cạnh nàng, nàng quay đầu, đưa tay mình ra về phía Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, chúng ta đi thôi, chúng ta cùng nhau đi báo thù cho Tà, lại đi Minh Giới tìm chàng."

Tiểu Bạch mở to hai mắt đỏ bừng, sau khi lau đi nước mắt trong mắt thì gật đầu và cầm tay Hạ Như Phong: "Chúng ta nhất định sẽ dẫn Tà lão đại trở về, hơn nữa Tà lão đại để ý mỹ nhân tỷ tỷ như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ mỹ nhân tỷ tỷ lại một mình."

Hạ Như Phong nhàn nhạt thở dài, tầm mắt nhìn ánh chiều tà che kín bầu trời, gương mặt tuyệt mỹ ở dưới ánh chiều tà tản ra ánh sáng chói mắt, thần sắc của nàng là kiên định trước nay chưa từng có.

Tà, chờ chúng ta, ta tin tưởng chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại nhau thôi...

"Không nghĩ tới, Hạ gia cư nhiên có Chân linh cửu cấp." Tạ Phong dùng sức thở hổn hển mấy cái, chật vật ngồi ở trên mặt đất, đá tảng đá trước mặt rơi xuống và lớn tiếng nói: " Mẹ kiếp, khi nào thì Tây Huyễn đại lục lại có cường giả như vậy chứ? Năm đại thế lực vì sao lại không quản? Bằng không thì nhiệm vụ của chúng ta cũng sẽ không thất bại rồi."

"Ta sớm bảo ngươi thu liễm một chút, nếu không phải ngươi thì chúng ta đã thực hiện được." Tạ Thanh trừng mắt nhìn Tạ Phong, vẻ mặt đầy lửa giận hướng tới hắn quát.

Tạ Phong tự biết đuối lý nên trầm mặc không nói, nếu lúc đầu hắn dùng toàn lực một giây giết những người đó, lại bắt đi gia chủ Hạ gia, thì Chân linh cửu cấp kia hoàn toàn không có thời gian ra tay.

"Không đúng." Tạ Lăng nhíu mày, trong lòng hắn chung quy cảm giác có một chút không thích hợp, bỗng nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, hai tay vỗ đùi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chết tiệt, chúng ta bị đám người kia lừa rồi."

"Sao lại thế này?" Tạ Thanh và Tạ Phong đồng thời nhìn hắn, trong mắt rõ ràng có nghi hoặc.

"Khi tức trên người hắn không đúng, nếu ta không đoán sai, hắn hẳn là mạnh mẽ tăng lên thực lực, hơn nữa hắn không có đuổi theo, đã nói lên thời gian tăng lên thực lực quá mức ngắn ngủi." Tạ Lăng phẫn nộ cắn răng, trong mắt lóe ra vẻ âm ngoan: "Đi, chúng ta hiện tại trở về một chuyến, ta cam đoan, nam tử cường đại khẳng định sẽ không lại xuất hiện."

Ngay khi Tạ Lăng đứng lên thì trên bầu trời hư vô mờ mịt, một giọng nói nhàn nhạt nhẹ nhàng truyền đến.

"Thật có lỗi, các ngươi đã không có cơ hội rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.6 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach khoi phuc file da xoa vinh vien trong thung rac, thu thuat chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.