Ta sinh con cho tổng tài

Chương 287: Em là người anh yêu thương một đời - Hoàn chính văn

Edit + Beta: Vịt

"Thật ra, cũng không phải chuyện gì lớn."

Lý Kha ngồi trước mặt Dư Bảo Nguyên, hai đầu gối khép lại, thoạt nhìn có chút biết điều: "Chỉ là...... tôi luôn cảm thấy mình tới giờ toàn bị Tưởng Hạo áp bách!"

Dư Bảo Nguyên nhíu mày, hơi có chút lười biếng tựa vào một bên nói: "Chẳng lẽ có gì không đúng sao?"

Lý Kha thở phì phò: "Dù thế nào, tôi cũng là đàn ông! Phương diện gì kia đã bị chèn ép rồi, anh ấy dù sao cũng phải...... cũng phải......"

Đúng lúc ấy, chú Hà lại đi tới bên người Dư Bảo Nguyên: "Dư thiếu, Tưởng thiếu gia cũng đến."

Dư Bảo Nguyên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, buồn cười nói: "Mau để anh ấy vào đi, bên ngoài vẫn đổ tuyết đó."

"Tôi giờ không muốn gặp anh ấy." Lý Kha lầm bầm.

"Chuyện này dù sao cũng phải giải quyết," Dư Bảo Nguyên vỗ vỗ mu bàn tay hắn, "Hai các anh á, cứ như trẻ con không lớn vậy, tôi nhìn cũng mệt." Lý Kha giận dỗi quay lưng đi.

Tưởng Hạo được chú Hà dẫn, từ bên ngoài đi vào.

Anh mặc áo khoác lông màu xám tro, trên bả vai dày rộng còn có một lớp tuyết mỏng.

Anh vừa vào, gật gật đầu với Dư Bảo Nguyên, sau đó ngồi bên cạnh Lý Kha.

Lý Kha lập tức xoay người đưa lưng về phía Tưởng Hạo.

Quỷ ấu trĩ, Tưởng Hạo lắc lắc đầu.

Cố Phong từ trong phòng đi ra, thấy Tưởng Hạo ngồi đối diện Dư Bảo Nguyên, sắc mặt lập tức không đẹp đẽ, nhưng hắn khắc chế, vẫn duy trì bình tĩnh trên mặt, đến phòng bếp gọt quả táo cho vợ mình, cắt thành miếng, xiên tăm, bưng đến trước mặt Dư Bảo Nguyên.

"Xin lỗi, muộn vậy rồi còn đến quấy rầy anh," Mặt Tưởng Hạo áy náy, "Thằng oắt Lý Kha này không hiểu chuyện, tôi về sẽ chỉnh đốn nó."

Lý Kha lập tức giống một con mèo xù lông nhảy dựng lên: "Mẹ sư ai là thằng oắt? Ai chỉnh đốn ai?"

"Ok ok, các anh đừng làm ồn nữa," Dư Bảo Nguyên bất đắc dĩ ngoắc tay, "Các anh năm nào cũng phải đến mấy bận, haiz, tôi cũng quen rồi."

Nghe nói như thế, Tưởng Hạo cũng lúng túng gãi gãi đầu.

Dư Bảo Nguyên và Cố Phong ở bên nhau cũng xấp xỉ 7 năm rồi, hai bọn họ thì ngọt ngào...... nhưng, trong 7 năm, Tưởng Hạo và Lý Kha, cãi nhau chưa từng ngừng.

Mỗi lần Tưởng Hạo và Lý Kha cãi nhau Lý Kha luôn muốn đi ra ngoài tức chết tên đàn ông này, nhưng đi ra ngoài, thằng cha này lại không biết đi đâu. Về nhà sợ ba mẹ lo, thuê phòng sợ trực tiếp bị xách về nhà......

Nghĩ tới nghĩ lui, mỗi lần Lý Kha bỏ đi, vẫn sẽ chọn đại trạch Cố gia.

Dư Bảo Nguyên nhìn hai người ngồi ở sofa đối diện, lập tức vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Haiz, lần nào các anh cũng là mấy xung đột nhỏ. Thật ra thì, hai người sống cùng nhau, đâu không có xảy ra mâu thuẫn?"

"Anh Dư, cậu và Cố tổng cũng không có......" Lý Kha lầm bầm.

"Sao có thể?" Dư Bảo Nguyên cười nói, "Tôi và tên chó Cố Phong này cũng thường xuyên cãi nhau, chỉ là các anh không biết thôi."

Cậu nói như vậy, Cố Phong bên cạnh lại bình tĩnh, thậm chí còn như không nghe thấy dùng tăm xiên miếng thịt quả thơm ngon mọng nước, đút tới trong miệng Dư Bảo Nguyên.

"Chúng tôi á, cũng 3 ngày một trận cãi nhau bé, 5 ngày một trận cãi nhau lớn," Dư Bảo Nguyên nhai thịt quả, "Anh nghĩ xem, anh ở cùng ba mẹ mình cũng phải cãi nhau thôi. Cho nên, phải thoải mái, tìm cách giải quyết, ít nhất không thể để cãi nhau làm tổn thương đến tình cảm, phải không?"

Tưởng Hạo và Lý Kha nghe chỉ bảo, đều im lặng.

Một lúc lâu, Tưởng Hạo đưa tay ra, muốn lén kéo tay Lý Kha, ai dè cơn tức của thằng oắt Lý Kha này vẫn chưa tan hết, lập tức hất tay Tưởng Hạo ra.

Dư Bảo Nguyên thấy một màn này, cười thở dài nói: "Vậy đi, tôi để lại phòng khách cho các anh, hai các anh...... nói chuyện cẩn thận?"

Vừa nói, ánh mắt cậu xoay một vòng trên người hai người này, cùng Cố Phong đi vào phòng ngủ.

Không lâu, chỉ nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng người, giống như đang cãi nhau.

Tiếng cãi nhau càng ngày càng vang, sau khi đạt đến điểm giới hạn nào đó, bỗng nhiên lại yếu xuống, cuối cùng rơi vào yên lặng.

Yên lặng không bao lâu, lại vang lên tiếng nói chuyện nho nhỏ, giọng nói này kéo dài không bao lâu, chỉ nghe thấy cửa phát ra tiếng vang.

Có lẽ là giải quyết vấn đề rồi đi, Dư Bảo Nguyên nghĩ như vậy, đẩy cửa phòng ngủ ra, vừa vặn nhìn thấy chú Hà ở bên ngoài thu dọn đồ.

Dư Bảo Nguyên chỉ chỉ cửa: "Hai bọn họ giải quyết mâu thuẫn rồi?"

Chú Hà gật gật đầu, nhưng vẻ trên mặt lại giống như già đi 10 tuổi, ông thở dài: "Vấn đề đã giải quyết, nhưng mà...... haiz, chú chưa từng thấy hai người diễn kịch như vậy đấy."

"Huh?" Dư Bảo Nguyên nghi ngờ.

"Ban đầu thì cãi nhau tán loạn, đợi mấy phút chú quay đầu lại, đã đang hôn nhau rồi," Chú Hà lắc lắc đầu, "Quả nhiên là người trẻ tuổi, cáu giận nhanh, đi cũng nhanh, haha."

Trên mặt Dư Bảo Nguyên cũng lộ ra một nụ cười: "Hai bọn họ chính là tình tình như vậy, chú đừng chê cười."

Vừa nói, Dư Bảo Nguyên lại hàn huyên mấy câu với chú Hà, chú Hà tuổi tác lớn, ngủ càng ngày càng sớm, vì vậy chưa nói mấy câu, ông đã ngáp đi về.

Dư Bảo Nguyên quay lại phòng ngủ, Cố Phong với thằng oắt Cố Gia Duệ kia đang đánh nhau.

Cố Phong dùng chiêu bắt kẻ địch đè Cố Gia Duệ, thằng đàn ông to xác không biết xấu hổ này cao ngạo cười nói: "Nhãi con, nào, tránh đê, nghĩ cách tránh đê." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Gia Duệ tức đến đỏ bừng, tay chân không ngừng lắc lư, định tránh thoát trói buộc của daddy nhóc.

(Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

Dư Bảo Nguyên đang định tiến lên khuyên hai tên họ Cố này, bỗng điện thoại của mình vang lên.

Cậu cầm lên nhìn, là lời mời video call Bạch Hướng Thịnh gửi tới.

Dư Bảo Nguyên nhận video, khuôn mặt tuấn tú của Bạch Hướng Thịnh xuất hiện trên màn hình.

Lúc này, Bạch Hướng Thịnh mặc một chiếc áo khóc quân đọi dày, thoạt nhìn hơi ngốc. Tóc y bị gió thổi tán loạn, trên mặt lạnh đến đỏ lên: "Alo alo, Bảo Nguyên có nhìn thấy tôi được không?"

"Được," Dư Bảo Nguyên cười nói, "Anh giờ đang ở đâu? Tối vậy?"

Bạch Hướng Thịnh xoay di động một vòng, Dư Bảo Nguyên chỉ thấy ánh đèn thành phố từ xa thỉnh thoảng hiện lên.

Bạch Hướng Thịnh đối diện màn hình nói chuyện, trong miệng có thể thở ra khí nóng: "Tôi giờ đang ở Thái Sơn! Đã đến giữa sườn núi, định qua mấy tiếng nữa tiếp tục leo lên, leo đến đỉnh Ngọc Hoàng!"

"Thái Sơn?" Dư Bảo Nguyên chớp chớp mắt, "Sao lại hăng hái vậy?"

"Giờ không phải sắp năm mới rồi sao," Bạch Hướng Thịnh cười hì hì, hoạt bát hơn trước đây rất nhiều, "Leo lên Thái Sơn sau đó ngắm ánh mặt trời đầu tiên của năm mới, nghe nói vô cùng linh nghiệm!"

"Thật đó," Dư Bảo Nguyên nhìn khuôn mặt tươi cười của Bạch Hướng Thịnh, luôn cảm thấy trong lòng cũng ấm áp, loại cảm giác có bạn nhớ tới này, vô cùng tốt, "Mạnh tổng nhà anh cũng đi cùng anh?"

Bạch Hướng Thịnh nói: "Đương nhiên!"

Dứt lời, y quay đầu về phía sau gọi một tiếng, tiếng Mạnh Mãng Long liền vang lên.

Dư Bảo Nguyên đang muốn hỏi thêm về Mạnh Diệc Diệm, giọng ngọt ngào mềm nhũn của Mạnh Diệc Diệm đã vang lên, khuôn mặt nhỏ nhắc sinh đẹp cũng xuất hiện trong màn hình: "Chú Bảo Nguyên!"

"Ài," Dư Bảo Nguyên nhìn thấy cô nàng này liền vui vẻ, "Diệm Diệm, con cũng leo núi à? Mệt không?"

"Không mệt!" Mạnh Diệc Diệm tết hai bím tóc, lúc nói lắc lư đầu, bím tóc cũng lắc lắc theo, thật là đáng yêu, "Con với ba và cha cùng leo núi, con vẫn luôn cưỡi trên vai cha, rất vui!"

Hóa ra là Mạnh Mãng Long cả đường cõng trên lưng, Dư Bảo Nguyên cười lắc lắc đầu.

Bạch Hướng Thịnh lại cầm lấy điện thoại, để mình đối diện camera, cũng cười thở dài nói: "Tên Mạnh Mãng Long đã triệt để biến thành cuồng con gái rồi, Diệm Diệm leo núi một đoạn ngắn, đổ mỗi ít mồ hôi, Mạnh Mãng Long đã đau lòng muốn chết, dù thế nào cũng phải cõng con gái lên núi, haiz......"

(Chắc đây chính là sự khác biệt giữa nhà có con trai và nhà có con gái =))))))))))))))))

"Diệm Diệm vui là tốt rồi," Dư Bảo Nguyên cười nói, "Bây giờ nhìn lại, một nhà ba người các anh hạnh phúc khiến người ta ghen tị đó."

"Cậu thôi đi," Bạch Hướng Thịnh lườm cậu một cái, bỗng nhiên thần thần bí bí tới gần màn hình, dùng tiếng rất thấp nói: "Cậu còn ghen với tôi cái gì? Cố tổng nhà cậu bây giờ đối với cậu thật sự không có gì phải nói...... haiz, cậu nói, tôi đến khi đến đỉnh núi cũng cầu nguyện cho cậu được không?"

"Anh cầu cho tôi cái gì?"

Trên mặt Bạch Hướng Thịnh lộ ra một nụ cười thâm ý: "Tôi cầu cho cậu có đứa thứ 2? Cũng coi như không cô phụ Cố tổng nhà cậu ngày nào cũng vất vả cần cù cày cấy và nỗ lực."

"Biến đê," Dư Bảo Nguyên vừa cười vừa tức, "Còn nhớ cái này nữa!"

Bạch Hướng Thịnh nghe tiếng cười của Dư Bảo Nguyên, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, y đang định tiếp tục nói chuyện, chỉ thấy Dư Bảo Nguyên trên màn hình bắt đầu vấp váp.

Tín hiệu trên núi kém, thường xuyên nhảy thành 2G, chắc là internet lúc này lại không được.

Y đành phải bất đắc dĩ nói với Dư Bảo Nguyên đầu bên kia: "Tín hiệu chỗ này không được rồi, cậu giờ vỡ như ppt vậy, tôi cúp trước, đến đỉnh núi lại chụp hình gửi cậu!"

Dứt lời, y nhìn Dư Bảo Nguyên ở đầu kia vỡ hình gật đầu, liền yên tâm tắt video.

Mùa đông nhiệt độ thấp, trên núi càng lạnh, Mạnh Mãng Long và Mạnh Diệc Diệm cũng đã thay áo khoác quân đội dày giữ ấm, lúc này, đôi cha con gái cũng đi tới bên cạnh Bạch Hướng Thịnh.

Mạnh Mãng Long giúp Bạch Hướng Thịnh quấn kỹ áo khoác quân đội: "Bà xã, mình 2 tiếng nữa là đến đỉnh núi, nhiều người quá, anh sợ không kjp mặt trời mọc."

"Được," Bạch Hướng Thịnh gật gật đầu, ôm lấy Mạnh Diệc Diệm, "Diệm Diệm, mấy tiếng nữa, chúng ta có thể nhìn thấy mặt trời mọc của Thái Sơn rồi, có vui không?"

Bím tóc của Mạnh Diệc Diệm lắc lắc: "Ở cùng với ba cha, con đều vui!"

Mạnh Mãng Long nghe tới cảm động không thôi, hôn lên mặt Mạnh Diệc Diệm: "Diệm Diệm của cha ngoan quá, ngoan quá đi!"

Bạch Hướng Thịnh cười nhạo gã: "Anh nhìn bộ dạng cuồng con gái của anh bây giờ này, đến lúc Diệm Diệm nếu lấy chồng, em sợ anh sẽ ôm đầu khóc rống."

Mạnh Mãng Long lập tức khẩn trương trợn tròn mắt: "Nếu ai cưới Diệm Diệm của chúng ta, trước hết qua cửa của anh! Có tiền hơn anh, có thế lực hơn anh, có thể đánh được anh, 3 điều kiện này qua mới miễn cưỡng có thể lọt mắt, nếu không thì khỏi bàn!"

Yêu cầu này......

Bạch Hướng Thịnh bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

E là sau này bạn trai của Diệm Diệm, có quả đắng để ăn rồi.

Người đi qua bên cạnh càng ngày càng nhiều, gần đến năm mới, người lên Thái Sơn cầu năm mới hạnh phúc bạo tăng, Bạch Hướng Thịnh nhìn những người này đi qua, liền kéo kéo áo Mạnh Mãng Long: "Mình cũng xuất phát đi, người càng ngày càng nhiều, đến lúc chặn giữa đường thì không kỳ diệu nữa."

"Được," Mạnh Mãng Long gật gật đầu, ngồi xổm xuống, tiếp tục để cho Mạnh Diệc Diệm cưỡi trên vai gã, "Đi thôi, cả nhà mình, đi lên đỉnh núi, sau đó cầu mong năm tới của chúng ta, cùng với mỗi năm sau này, đều thật vui vẻ, thuận thuận lợi lợi, Diệm Diệm nói xem được không?"

Mạnh Diệc Diệm đeo trên đầu sừng hươu phát sáng, vui vẻ vẫy tay, lớn tiếng kêu: "Vâng -"

"Nào, Diệm Diệm," Mạnh Mãng Long cười nói, "Cha cõng con lên núi ngắm mặt trời mọc nhé."

Mạnh Diệc Diệm đeo sừng hươu phát sáng cười hì hì, cúi đầu, hôn chụt lên mặt cha mình một cái.

Mạnh Mãng Long lập tức ngọt tan chảy trái tim.

Bạch Hướng Thịnh bất đắc dĩ cười nói: "Hai cha con anh......"

"Ba cũng hôn một cái!" Mạnh Diệc Diệm vẫy vẫy tay với Bạch Hướng Thịnh, sau đó cũng hôn lên mặt Bạch Hướng Thịnh một cái.

Gió núi rất lớn, bầu trời cũng đen nhánh như mực.

Lúc đến lưng chừng núi, bỗng chốc cảm giác mình cách đỉnh bầu trời gần hơn một chút, dường như tiếp tục leo lên, có thể đưa tay bắt lấy bầu trời sau như kim cương.

Mạnh Mãng Long cõng Mạnh Diệc Diệm trên lưng, bên cạnh đi theo Bạch Hướng Thịnh, người một nhà từ khách sạn lưng chừng núi, tiếp tục leo lên.

Leo qua mỗi đoạn bậc thang, là có thể nhìn thấy hương khói ùn ùn, khói hương lượn lờ, trong bầu không khí này, giống như trần thế vội vàng đều yên tĩnh lại.

Bậc thang của Thái Sơn rất hẹp lại rất trơn, Bạch Hướng Thịnh lảo đảo, dọa Mạnh Mãng Long vội vàng nắm lấy tay y, sau đó, hai người cứ dìu đỡ như vậy đi lên.

Người lên đỉnh núi Thái Sơn trước cầu hạnh phúc sang năm rất nhiều, từ xa nhìn lại, Bạch Hướng Thịnh và Mạnh Mãng Long cùng với Mạnh Diệc Diệm trên lưng Mạnh Mãng Long, đã chìm trong sóng người và đêm tối.

Leo thêm 3 tiếng nữa, là có thể đến được nhỉ, Bạch Hướng Thịnh cảm thụ dìu đỡ ấm áp trên tay, trong lòng ấm áp nghĩ.

Leo thêm 3 tiếng nữa, là có thể đến đỉnh núi. Ở đỉnh núi nghỉ một lát, là có thể nhìn thấy ánh mặt trời đầu tiên của năm mới xuất hiện trên thế giới này.

Đến lúc đó, bóng tối đã từng sẽ hoàn toàn bị ánh sáng đánh vỡ.

Mà còn lại, chính là ấm áp rực rỡ vô tận, ở trên bầu trời, cũng ở trong lòng.

Bạch Hướng Thịnh nghĩ như vậy, bỗng nhiên giương mắt nhìn mảnh đèn đuốc sáng tắt phía xa, khẽ mỉm cười.

Ngọn đèn chói mắt, mà y không phát hiện, chính trong đôi mắt y, dường như cũng có ánh sáng vĩnh viễn không bao giờ tắt.

(Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

"Pháo hoa đầu tiên của năm mới, phụt -"

Lộ Dương sau khi đăng trong group bạn bè một tin như vậy, trong 30 giây nhận được lời khen của Dư Bảo Nguyên.

Dư Bảo Nguyên còn nhắn lại: "Bắn pháo gì thế? Phụt là cái quái gì?"

Lộ Dương cười hì hì reply cậu: "Bắn pháo hoa, nghĩ đến đâu vậy! Dư Bảo Nguyên cậu chỉ thích mấy thứ dâm có phải không?"

Dư Bảo Nguyên reply: "Ừ."

Lúc đó, Lục Dương và Lộ Dương đang ở trong thôn trang nhỏ non xanh nước biếc.

Lục Dương kể từ khi trở lại Lục gia cầm quyền, địa vị đã vững chắc không thể dao động. Nhưng, chuyện xảy ra lúc trước, khiến Lục Dương đã thấy rõ bộ mặt và tâm của người Lục gia, cũng bởi vì cái này, lúc y phiền chán đón năm mới còn phải đi cùng mấy tên ngu lá mặt lá trái kia.

Có thời gian rảnh nói lời khách sáo với mấy đứa ngu kia, còn không bằng cùng vợ ra ngoài nghỉ phép thoải mái!

Mấy họ hàng chó má tự cho là đúng lại còn hút máu y kia, tự chơi trong ổ thối đi!

Nghĩ như vậy, Lục Dương đã sớm tìm chỗ, bao một homestay rộng rãi thoải mái, mấy ngày trước năm mới dẫn Lộ Dương đến, hai người vui vẻ trải qua cuộc sống hai người.

Khách du lịch của thôn trang nhỏ vẫn chưa phát triển, vì vậy người đến cũng không quá nhiều. Không khí nơi này vô cùng trong lành, lúc hô hấp có loại cảm thụ nhẹ nhàng sảng khoái.

Gió đêm dịu dàng giống như vải gấm, ngẩng mắt lên, trên bầu trời đêm điểm xuyết đầy điểm sáng lánh lánh.

"Nào nào nào," Lộ Dương từ trong phòng xê ra một hòm pháo hoa, "Em chuẩn bị xong rồi!"

"Em chuẩn bị xong cái gì?" Lục Dương buồn cười nói, "Tiểu quỷ nhát gan em, còn không phải anh châm lửa anh thả? Em đó, ở bên cạnh chơi gậy tiên nữ đi." Lộ Dương le lưỡi với tên đàn ông này, cầm lấy một hộp gậy tiên nữ, một lần rút ra 5 cây cùng đốt.

"Sáng rồi -"

Ánh lửa chợt lóe, trên gậy tiên nữ phát ra ánh sáng lập lòe văng khắp nơi.

Lục Dương bất đắc dĩ cười cười, từ trong hộp lấy ra một hộp pháo hoa, đốt lên.

Theo một tiếng viu, một tia sáng vọt lên bầu trời, nổ bùm, trong nháy mắt tách ra ánh sáng tím đỏ dày đặc.

"Dương Dương, đẹp không?" Lục Dương cười hỏi.

Lộ Dương cầm trong tay mấy xiên, vừa ăn vừa khoa trương ừ một tiếng: "Tiếp tục, tiếp tục, muốn nhìn đủ mọi màu sắc! Em chụp ảnh cho bọn họ xem, hehe."

Lục Dương ở trong hộp chọn chọn lựa lựa, rốt cục chọn ra pháo hoa đủ mọi màu sắc mà Lộ Dương nói, đốt lên, ánh sáng vọt lên bầu trời, nổ tung ra ánh sáng rực rỡ đầy trời.

Lộ Dương nắm lấy thời cơ chụp mấy tấm ảnh, gửi vào group Wechat.

Group Wechat này, là Dư Bảo Nguyên lập, trong đó có Cố Phong, Bạch Hướng Thịnh Mạnh Mãng Long, Tưởng Hạo Lý Kha, còn có hắn và Lục Dương.

Tên group cũng rất kỳ lạ, "Gia đình gay dâm".

Lộ Dương gửi ảnh vào group, sau đó cười hì hì gõ một hàng chữ: "Dư Bảo Nguyên ra ngoài xem pháo, đó chính là cậu muốn bắn pháo!"

Dư Bảo Nguyên rep: "Lộ Dương và Lục Dương các cậu thật sự một pháo ngút trời, lợi hại!"

Trong group lập tức sôi động, đầu tiên là mọi người trêu chọc Lộ Dương và Lục Dương "dã pháo", sau đó bắt đầu khởi xướng chúc mừng năm mới nhau, lại sau đó, không biết là ai gửi lì xì trước, trong group lập tức nổ.

Các đại lão có tiền nháo nhào bắt đầu tản tiền, mưa lì xì từng đợt một, ai cũng cướp đến quên trời đất.

Lộ Dương giơ page điện thoại về phía Lục Dương cười nói: "Hí, năm nay vận may của ông khẳng định tốt, anh xem, cái này Cố Phong gửi, ông đây cướp được vua vận may!" Lục Dương cười sờ sờ đầu hắn, cần lấy điện thoại lại gửi mấy cái.

Bốn phía rất yên tĩnh, trong yên tĩnh lại dường như có tiếng náo nhiệt mơ hồ của thành thị nơi xa. Trong thôn trang nhỏ đèn lồng đỏ phát sáng thành con sông Hồng, vô cùng chói mắt nguy nga. Trong điện thoại, tất cả bạn bè đều đang náo nhiệt nói câu cát tường, phát lì xì cướp lì xì.

Tốt thật đấy, dường như tất cả phiền não đều biến mất.

Lục Dương cười đi tới phía sau Lộ Dương, từ hai bên người hắn ôm lấy hắn, hít một hơi: "Dương Dương, chúng ta đốt xong hòm pháo hoa này, sau đó quay về biệt thự, anh nấu cho em bữa tiệc lớn, được không?"

Lộ Dương mừng rỡ gật gật đầu: "Mấy năm trước năm mới đều không mùi không vị, chút vị năm mới cũng không có, năm nay tốt hơn nhiều!"

"Đây cũng là năm anh trải qua vui vẻ nhất sau nhiều năm như vậy." Tiếng Lục Dương bay bổng, hôn một cái bên môi Lộ Dương: "Lần đầu tiên gặp em, chỉ cảm thấy nhóc con em vô cùng đáng yêu, giống như động vật nhỏ......"

Lộ Dương nguy hiểm híp mắt.

"Sau đó, dần dần tiếp xúc em, mới cảm thấy, anh thật sự thích tính cách này của em, thật sự muốn nắm tay em ở chung cả đời." Lục Dương ghé vào bên tai Lộ Dương nhẹ nhàng nói.

Lộ Dương lúc này mới cười nói: "Ài, có thể có cách gì chứ? Ông đây chính là mê người."

Lục Dương chà đạp tóc Lộ Dương: "Cho em đắc ý."

Lộ Dương cười hì hì tránh y, sau đó lấy điện thoại ra: "Không khí tốt như vậy, nào, mình selfie một tấm, chờ hết năm mới đi rửa, treo trên tường ảnh của hai bọn mình dăm ba tấm."

Lục Dương không thích chụp ảnh, nhưng lúc này, cũng không từ chối, mà tựa vào bên người Lộ Dương, đối diện mắt trước ống kính.

Sau đó, y có chút lúng túng nói: "Dương Dương, chụp hình thì không có gì, mình có thể xóa hiệu ứng beauty với tai mèo xấu hổ kia đi được không?"

"Không được," Lộ Dương tàn bạo từ chối yêu cầu của Lục Dương, "Tháng này em tăng mấy cân, phải thêm hiệu ứng, tuyệt đối không thể để tên hoả nhãn kim tinh Dư Bảo Nguyên kia nhìn ra em béo, nếu không cậu ta nhất định sẽ cười nhạo chết em."

Lục Dương bất đắc dĩ đồng ý, nhìn mình trên màn hình được đeo hai tai mèo màu hồng phấn, cố gắng kéo ra nụ cười coi như đẹp.

Thôi vậy, tai mèo thì tai mèo đi.

Tùy Lộ Dương.

Dù sao...... dù sao Mạnh Mãng Long trước đây dỗ con gái, còn đeo tai mèo nhung hồng phấn thật, cay mắt hơn nữa, có thể cay qua được Mạnh Mãng Long sao?

Vừa nghĩ như thế, Lục Dương yên tâm không ít, đối diện ống kính, nụ cười càng thêm rực rỡ.

"Nào nào nào, em sắp chụp đây."

Lộ Dương chỉnh ánh sáng và vị trí xong, cười nói.

Đúng lúc ấy, phía xa một đường pháo hoa vọt lên trời, ánh sáng pháo hoa chiếu vào trên mặt hai người, lộ ra đường cong khuôn mặt bọn họ vô cùng nhu hòa.

"3, 2, 1...... tách!"

(Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

"Nào, chân thẳng! Ra quyền!"

Trong phòng ngủ rộng lớn, Cố Phong không dễ gì có ngày nghỉ, đang dẫn Cố Gia Duệ luyện quyền.

"Chân trái thẳng, tốt, đá cao!"

Cố Phong ra lệnh, Tiểu Gia Duệ căng mặt, đá ra một cú đá cao đẹp đẽ.

Dư Bảo Nguyên nửa nằm trên giường, nhìn hai cha con luyện tập đứng đắn, cảm giác ấm áp của gia đinh, từng chút một từ đáy lòng trào ra.

Đám bạn trong group chat vẫn tán dóc hừng hực, cậu lại đặt điện thoại xuống, từ trên dường đứng dậy, đi tới bên cửa sổ sát đất, nhìn ra bên ngoài, bỗng cười nói: "Duệ Duệ, tuyết ngừng rồi."

Cố Gia Duệ vừa nghe cái này, hưng phấn nhảy lên, cũng chạy đến bên cửa sổ sát đất: "Thật sự ngừng rồi! Ba ơi, con có thể xuống chơi không?"

Sắp năm mới, thằng oắt này cũng càng ngày càng hưng phấn.

Dư Bảo Nguyên bất đắc dĩ cười lắc lắc đầu: "Đi đi."

Cố Gia Duệ mừng rỡ toét ra nụ cười lớn, chạy cực nhanh ra khỏi phòng.

"Hai bọn mình cũng đi theo đi," Dư Bảo Nguyên cười nói với Cố Phong, "Không dễ gì có một kỳ nghỉ dài, phải chơi cùng Duệ Duệ nhiều hơn."

Cố Phong ừ một tiếng, hôn lên trán Dư Bảo Nguyên, nói thầm: "Chờ Duệ Duệ ngủ, ông xã cho em lì xì dày."

Dư Bảo Nguyên cau mày, trong lòng lại dâng lên cảm giác kinh hỉ.

Hai bọn họ ra khỏi phòng ngủ, xuống cầu thang, lại thấy chú Hà ngồi một mình bên cửa sổ sát đất trong phòng khách, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Chú Hà lúc trước nói mình đi ngủ, nhưng bây giờ lại ngồi ở đây.

E là có tâm sự.

Dư Bảo Nguyên đi tới: "Chú Hà?"

Chú Hà lập tức phản ứng lại, quay đầu cười nói: "Ôi, là thiếu gia và Dư thiếu à, vẫn chưa ngủ sao?"

Chú Hà mặc dù cười, nhưng Dư Bảo Nguyên lại thấy được chút ẩm ướt chưa lau ở khóe mắt ông.

Cậu nhẹ nhàng ngồi xổm xuống: "Chú Hà, có tâm sự gì sao?"

Chú Hà lắc lắc đầu, một lúc lâu, mới vừa nặng trĩu nói: "Nghĩ đến bạn già của chú, trước đây đến năm mới, đều có thể ăn sủi cảo bà ấy đích thân làm." Bạn già của chú Hà mấy năm trước đã qua đời, hai bọn họ lại không có con cái, từ đó, chú Hà thật sự cô đơn trên cõi đời này.

Cũng khó trách ông sẽ trong ngày vạn nhà đoàn viên, nhớ đến người đã làm bạn với mình mấy thập niên.

Dư Bảo Nguyên yên lặng vỗ vỗ vai chú Hà.

Lúc này, Cố Gia Duệ từ trong kho đồ chơi của mình chạy đến, mặc bộ quần áo liền thể hình cọp lông nhung mua năm ngoái rất giữa ấm, mũ trên đầu còn có hai tai hổ. Trong tay nhóc cầm xẻng tuyết nhỏ và những đạo cụ khác.

Nhóc con hưng phấn kêu lên: "Ba, daddy, chúng ta đi đắp người tuyết!"

Sau đó, nhóc nhìn thấy chú Hà ngồi bên cạnh hai ông ba của mình.

Nhóc con nghiêng đầu, đi tới bên cạnh chú Hà, ngẩng đầu, dùng đôi mắt giống như obsidian (*) nhìn chú Hà: "Ông Hà ơi, ông cũng cùng đắp người tuyết với con nhé."

((*) obsidian hay còn gọi là đá vỏ trai, là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mácma phun trào)

Chú Hà nhìn thằng nhóc này, trái tim ấm áp tan chảy: "Duệ Duệ, muốn để ông Hà cùng chơi với con?"

"Ông Hà tốt nhất," Cố Gia Duệ lắc lắc tay áo chú Hà, "Cùng đắp một người tuyết thật lớn!"

Chú Hà nhìn Cố Gia Duệ, nụ cười trên mặt dần ôn nhu.

Thằng nhóc này, mình từ khi nó ra đời đã chăm sóc.

Đã nhiều năm như vậy, luôn cảm thấy nó giống như cháu ruột của mình.

Chú Hà từ ái sờ sờ đầu Cố Gia Duệ: "Được, ông cùng chơi với Duệ Duệ, cùng đắp người tuyết thật lớn."

"Còn muốn lì xì năm mới!" Hai tay Cố Gia Duệ chống nạnh, cực kỳ đắc ý, không cần chút mặt mũi, trực tiếp đòi.

Chú Hà từ trong ngực lấy ra một bao lì xì nhét vào túi áo Cố Gia Duệ: "Đã chuẩn bị xong cho Duệ Duệ rồi! Năm mới, Duệ Duệ lại lớn lên, nên cho lì xì dày!"

Cố Gia Duệ cười đến càng xán lạn.

Trẻ con, vô cùng dễ thỏa mãn.

"Meow —"

Đúng lúc ấy, bên cạnh vang lên tiếng mèo kêu mềm nhũn.

Dư Bảo Nguyên giương mắt nhìn, là Khoai Sọ vẫn chưa ngủ, nện bước chân mèo cao ngạo đi về phía bên này.

Khoai Sọ mấy năm nay mập không ít, một con mèo tròn xoe, bốn cái chân mèo chụp bao chân bằng len, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.

Cố Gia Duệ nhìn thấy con mèo này càng hưng phấn, chạy lên cầm móng vuốt nhỏ của Khoai Sọ, một người một mèo, thoạt nhìn vô cùng hài hòa.

"Đi thôi Duệ Duệ." Dư Bảo Nguyên sờ sờ đầu nó, "Đắp người tuyết, ba cùng con đắp người tuyết."

Trên mặt đất tích một lớp tuyết dày, phản xạ ánh đèn, chói ra màu trắng bạc.

Sân của Cố trạch rất lớn, chú Hà mang ghế ngồi ở cửa, cười nhìn bóng dáng nghịch ngợm của Gia Duệ.

Cố Gia Duệ mặc quần áo liền thể hổ con lông nhung, mang theo hưng phấn riêng biệt của trẻ con vọt vào đống tuyết, nhóc con giẫm trên tuyết đọng, kêu chi chi. "Cẩn thận chút," Dư Bảo Nguyên không yên tâm kêu một tiếng, "Đi chậm chút, Duệ Duệ."

Cố Gia Duệ quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi đến đỏ rực: "Biết rồi, ba!"

Dứt lời, tên nhóc này cầm xẻng tuyết nhỏ, bắt đầu từng xẻng một mà chất đống tuyết, rất nhanh, trên mặt đất chất một đống tuyết nhỏ.

Đúng lúc ấy, Khoai Sọ cũng từ trong nhà vọt ra, khoan khoái bước chân mèo, một đường vọt vào đống tuyết.

Nó nhìn đống tuyết Cố Gia Duệ chất, mắt mèo chớp chớp, sau đó tăng tốc nhào mình vào đống tuyết, hình tròn nho nhỏ Cố Gia Duệ mới vừa chất đống cũng vì vậy bị phá hủy triệt để.

"Khoai Sọ!" Cố Gia Duệ bất mãn kêu lớn một tiếng, "Mày nghịch quá rồi đó!"

Vừa nói, nhóc vốc một nắm tuyết trên mặt đất lên, xoa trong lòng bàn tay thành quả cầu, ném về phía Khoai Sọ.

Khoai Sọ mặc dù mập, nhưng vẫn là một con mèo mập linh hoạt, vì vậy tránh né mấy quả cầu tuyết này easy.

Cố Gia Duệ nhìn thấy cầu tuyết của mình không đắp được, nhóc con tức giận, nhào tới một người một mèo đánh nhau, Cố Gia Duệ càng không ngừng nhặt cầu tuyết, ném từng cái một, ném đến trong đống tuyết toàn là tiếng xì xì của cầu tuyết vỡ.

"Được rồi được rồi," Dư Bảo Nguyên đi tới trong đống tuyết, túm Khoai Sọ, bế lên, "Không được làm loạn nữa, đánh nhau trong đống tuyết nguy hiểm lắm, Duệ Duệ, xếp người tuyết của con đi...... Khoai Sọ, ui cha, xem mày bẩn này, tao cũng không muốn ôm mày nữa."

Vừa nói, Dư Bảo Nguyên đặt Khoai Sọ xuống một bên, Khoai Sọ phấn chấn, rũ tuyết trên người xuống, sau đó vẫn ưu nhã, đến bên chân chú Hà miễn cưỡng nằm xuống.

"Em còn nhớ không," Cố Phong bỗng nhiên cười nói, "Duệ Duệ hồi còn bé, hình như là Khoai Sọ giúp nó học đi đó."

Dư Bảo Nguyên gật gật đầu: "Đúng thế, hồi đó bọn mình luôn thấy Khoai Sọ đi theo bên cạnh Duệ Duệ vừa mới học bước đi, rập khuôn theo sát, Duệ Duệ chỉ cần bước đi mất thăng bằng, Khoai Sọ liền duỗi chân trước ra giúp. Ai...... hồi đó hai bọn nó đáng yêu cỡ nào chứ, giờ hai thằng oắt này suốt ngày đánh nhau, thật khiến người ta buồn."

"Nhưng mà cũng không cần bận tâm," Cố Phong ôm lấy Dư Bảo Nguyên, "Hai đứa này đánh thì đánh, thật ra không có ý làm tổn thương đối phương, vẫn rất thân nhau."

"Em biết," Dư Bảo Nguyên cười, bỗng nhiên giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, "Còn mấy tiếng nữa, là đón năm mới rồi."

Cố Phong tựa đầu vào trên vai Dư Bảo Nguyên, cười thỏa mãn nói: "Vợ à, hai bọn mình bên nhau sắp năm thứ 8 rồi."

Dư Bảo Nguyên giống như vuốt ve cún lớn sờ đầu Cố Phong: "Nói đến, lúc hai bọn mình tiến đến năm thứ 7, em vẫn luôn nghĩ, thất niên chi dương, anh có thể cũng ngứa (dương) rồi hay không, làm ra ít chuyện."

"Anh sao sẽ ngứa được," Cố Phong nhỏ giọng nói, lén trồng dâu tây đỏ rực lên cổ Dư Bảo Nguyên, "Khoảng thời gian không có em thật sự dọa anh sợ, sau này e là không có ý muốn ngứa, nếu lại làm em tổn thương, anh tự sát tạ tội."

Dư Bảo Nguyên phì một tiếng bật cười: "Còn tự sát tạ tội nữa chứ, em thấy tự thiến tạ tội là được."

Cố Phong lắc lắc đầu, tóc gãi ngứa cổ Dư Bảo Nguyên: "Không tự thiến, đồ giữ lại để thỏa mãn em, anh phải trên giường dưới giường đều chăm sóc tốt cho em, em mới sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, không đi đâu hết."

"Ba, daddy!" Cố Gia Duệ bỗng nhiên lớn tiếng kêu lên, trong thanh âm đủ hưng phấn và kiêu ngạo, "Xem này, người tuyết của con!"

Dư Bảo Nguyên ngẩng mắt nhìn qua, chỉ thấy một người tuyết, dùng hai quả cầu tuyết chất trên dưới, còn dùng hai cành cây cắm ra hai cái tay, rất đơn sơ, nhưng cũng ra bộ dạng đại khái.

"Duệ Duệ thật giỏi," Dư Bảo Nguyên cười khích lệ nói, "Nhưng mà, mắt và mũi của người tuyết làm sao đây?"

Cố Gia Duệ nhìn khuôn mặt trống rỗng của người tuyết, lúng túng.

Dư Bảo Nguyên xòe tay ra với nhóc, trong lòng bàn tay để mấy nút áo màu đen: "Cầm đi!"

Cố Gia Duệ cầm lấy nút áo, hớn hở đi tới trước mặt người tuyết, từng viên từng viên vẽ khuôn mặt cho nó.

Dư Bảo Nguyên nhìn hình ảnh trước mắt, cảm thấy yên bình lại ấm áp, trong lòng chợt động, liền cầm lấy điện thoại, tách một tiếng, chụp một tấm.

Đợi lát nữa vào nhà, sẽ in hình ra, dán vào trên tường kỷ niệm chuyên dụng của Duệ Duệ, trong lòng Dư Bảo Nguyên vui thích mà nghĩ.

Không biết lúc nào, tuyết đã ngừng lại, lại bắt đầu rơi xuống từng đợt. Thế tuyết không lớn, những bông tuyết bay lả tả kia, mang theo chút dịu dàng, khiến người ta lập tức yên tâm.

Bảy năm rồi đó, Dư Bảo Nguyên giương mắt nhìn phương xa, trong lòng cảm thán nói.

Lúc ban đầu, Cố Phong chỉ là một ảo tưởng xa xôi, người anh tuấn thành thục lại có tiền có thế như vậy, thế nào sẽ ở cùng mình chứ?

Đến sau này, Cố Phong biến thành ngăn cách trong lòng mình. Ở bên hắn, lại không nhận được tình yêu và hạnh phúc mà mình muốn, mỗi một ngày đều là hành hạ và tuyệt vọng, ngày từng ngày sống trong bóng ma như vậy, cuộc sống trôi qua khổ sở mà lo âu.

Lại đến sau đó, tất cả đều đảo lộn kỳ diệu.

Cậu bắt đầu thử đi xa, mà Cố Phong bắt đầu thử theo đuổi. Hướng bước chân của bọn họ dường như trong vô hình thay đổi.

Đó là khoảng thời gian tâm tình hỗn hợp, vô cùng phức tạp trong đời.

Nhưng may mà, tất cả đau khổ cũng đã quá cảnh.

Bây giờ, hạnh phúc giống như ánh mặt trời bất diệt, ở trên bầu trời, ở trong lòng, tỏa sáng rực rỡ.

Cố Phong từ phía sau lưng ôm lấy Dư Bảo Nguyên, sau đó nhẹ nhàng nhét thứ gì đó vào trong túi áo Dư Bảo Nguyên, hắn ghé vào bên tai Dư Bảo Nguyên thổi khí nóng: "Bảo bối, lì xì, cho em."

Dư Bảo Nguyên nhíu mày, đưa tay vào trong túi mình, sờ sờ, rất dày.

Cậu lập tức nói: "Sao cho em lì xì còn phải lén lút?"

"Còn không phải đề phòng thằng oắt Cố Gia Duệ," Cố Phong hừ hừ một tiếng, "Thằng nhãi này biết năm mới nó có lý do vớt phúc lợi khắp nơi, khoảng thời gian này, không biết xấu hổ móc ở chỗ anh mấy cái bao lì xì, thật không có cách với nó."

Dư Bảo Nguyên bật cười: "Thôi vậy, năm mới, để nhóc con vui vẻ hơn chút."

"Anh biết," Cố Phong miễn cưỡng nói, "Cho nên đó không phải đều nhường nó sao? Nhưng mà nó cũng đừng vui quá mức, anh đã bảo Tiểu Chu đi mua cho nó các đầu sách mà trẻ con phải đọc, các loại tài liệu văn toán bổ trợ, còn có cả bộ tiếng Anh cho trẻ em, đợi đến khai giảng, anh xem oắt con còn đắc ý được nữa không."

Dư Bảo Nguyên không nhịn được cười ra tiếng, khẽ quay đầu nhìn gò má anh tuấn của Cố Phong, xùy cười một tiếng: "Hai bọn anh cứ làm ồn đi."

"Bà xã," Cố Phong nhẹ nhàng nói, "Em bây giờ hạnh phúc chứ?"

Dư Bảo Nguyên hít sâu một hơi, trên mặt mang theo nụ cười ôn nhu: "Chưa từng hạnh phúc như vậy."

"Còn khiến em hạnh phúc hơn," Cố Phong cười nói, "Anh còn có thể đối tốt với em hơn, còn có thể để em hạnh phúc hơn, em tin không?"

Dư Bảo Nguyên nghiêng đầu, vẻ mặt mang theo chút trêu chọc: "Hả?"

"Em cứ đợi đi," Cố Phong lớn tiếng cười nói, "Anh đã bắt đầu tìm cách. Chờ thằng oắt đi học nội trú, hai chúng ta có thể trải qua thế giới hai người. Đến lúc đó hai ta có thể đi khắp nơi tìm chỗ du lịch, có thể kéo bạn bè cùng tụ tập, có thể làm bất cứ chuyện gì mà chúng ta muốn."

Dư Bảo Nguyên bị hắn nói đến có chút mong đợi, mắt phát sáng.

Đúng lúc này, điện thoại của hai người đều rung.

Hóa ra là Lộ Dương đăng happy new year trong group, sau đó, tin nhắn chúc mừng giống như là suối phun trào ra, nhét đầy trang thông báo.

Lộ Dương nói: Chúc mọi người năm mới vui vẻ! Mỗi một ngày đều phải vui, không vui thì đến chỗ tôi ăn vịt, tôi làm vịt rất lợi hại, các cậu đều biết rồi nhỉ?

Bạch Hướng Thịnh: Biết biết.

Lý Kha: Biết biết.

Tưởng Hạo: Biết biết.

Dư Bảo Nguyên: Lộ Dương, tớ đoán Lục Dương hẳn rất muốn trực tiếp đóng cửa quán vịt nướng của cậu lại rồi đấy, miễn cho cậu suốt ngày nói không lựa lời, làm mất mặt.

Lộ Dương: Đâu thể để anh ấy đóng chứ? Haizz tớ nói cho cậu biết, tớ thời gian trước nhập được một lượng vịt ngon, mấy con vịt kia đuổi theo bà dì giả tạo của Lục Dương, dọa bà ta chạy khắp sân, sườn xám cũng xé thành áo tắm xẻ cao! Tớ cười rớt đầu luôn, ha ha ha.

Bạch Hướng Thịnh: Các anh em, tôi đến miếu lão nãi nãi ở Thái Sơn, nghe nói cầu nguyện ở đây khá chuẩn, nào, sang năm muốn thực hiện cái gì, nói với tôi, tôi cầu cho các cậu.

Lộ Dương: Sang năm, hi vọng quán vịt nướng của tôi phát đạt, sau đó tình cảm sự nghiệp đều thuận lợi, Tiểu Bạch cậu nói giúp tôi!

Lý Kha: Sang năm...... hi vọng có thể nhận nuôi một đứa bé, cái đó, thấy các anh đều một nhà ba người, hâm mộ lắm luôn.

Bạch Hướng Thịnh: Đã nhận được hết! Đúng rồi, Dư Bảo Nguyên cậu không cần cầu nguyện đâu, tôi đã cầu giúp cậu, sang năm, hi vọng cậu có thể có đứa......

Dư Bảo Nguyên: Bạch Hướng Thịnh anh nếu cầu linh tinh cho tôi, quay về tôi quăng anh từ vịnh Bột Hải đến hợp chủng quốc Hoa Kỳ! Chờ đó cho tôi!

Tin nhắn trong group nhất thời refresh cực nhanh, vô cùng náo nhiệt.

Dư Bảo Nguyên nhìn màn hình, nụ cười trên mặt cũng nhịn không được càng lúc càng lớn.

Năm mới này, dường như khiến người ta ấm áp hơn bất kỳ năm mới nào.

(Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)

"Ba! Daddy!" Cố Gia Duệ bỗng nhiên chỉ phía xa, "Pháo hoa! Thả pháo hoa rồi!"

Dư Bảo Nguyên giương mắt nhìn, phía xa, một đường ánh sáng vụt lên bầu trời.

Đường pháo hoa này giống như kèn lệnh, sau đó, rất nhiều pháo hoa bay thẳng lên, ăn ý nổ tung giữa đêm đen, nổ ra đốm nhỏ đầy trời, khiến người ta hoa mắt, rực rỡ vô cùng.

"Duệ Duệ, đẹp không?"

Cố Gia Duệ ngẩng đầu, nhìn pháo hoa, mắt cũng không chớp: "Đẹp!"

Chú Hà ngồi trên ghế nhìn pháo hoa cùng phóng lên, nét mặt già nua cũng không nhịn được tách ra ý cười. Đôi tay già nua của ông vuốt ve Khoai Sọ nằm trên đùi, Khoai Sọ thoải mái đến mắt cũng khẽ híp lại.

Đèn đuốc dần sáng, pháo hoa càng nhiều.

"Xem ra sắp đến thời gian bỏ cũ đón mới rồi," Dư Bảo Nguyên cười nói, "Cho nên tập trung thả pháo hoa như vậy."

Trong tay Cố Gia Duệ trùm găng tay nhung hổ con, vui vẻ vỗ tay: "Bỏ cũ đón mới, năm mới vui vẻ!"

Cố Phong cũng bị không khí này lây nhiễm, không nhịn được sờ sờ đầu Cố Gia Duệ: "Con trai, năm mới vui vẻ!"

"Daddy, lì xì!" Cố Gia Duệ ngẩng đầu, trong đôi mắt to toàn là mong đợi.

Cố Phong ho khan một tiếng: "Con đã cầm mấy bao lì xì rồi? Vẫn chưa đủ?"

Dứt lời, hắn bất đắc dĩ lắc lắc đầu, từ trong túi móc ra hai cái nhét vào trong tay Cố Gia Duệ: "Hai cái cuối cùng rồi, cầm đi cầm đi, oắt con, phiền phức."

Cố Gia Duệ hớn hở lại thu hoạch hai bao lì xì, miệng túi khá dày.

Pháo hoa phía xa chiếu sáng bầu trời đêm, các loại sắc thái hỗn hợp vào nhau, lóng lánh chói mắt.

Tiếng chuông năm mới, vang lên trong gió.

Cố Phong nhìn Cố Gia Duệ nhà mình chơi đùa như hổ con, lại nhìn Dư Bảo Nguyên đứng bên cạnh.

Lúc này, khuôn mặt Dư Bảo Nguyên đã bị ánh sáng pháo hoa trên trời chiếu rọi, lộ vẻ cực kỳ ôn nhu, mà đôi mắt từng có vô số đau khổ, bi thương, tuyệt vọng kia, hiện tại đã được đèn đuốc chiếu sáng, toàn là ánh sáng hạnh phúc.

Khóe môi Cố Phong câu lên nụ cười, cũng nhìn về phía xa, thưởng thức thịnh yến pháo hoa đầy trời.

Hắn chỉ nhìn thấy ánh sáng động lòng người trong mắt Dư Bảo Nguyên, nhưng không biết, trong lúc yên lặng, chính trong mắt hắn, cũng tràn đầy ánh sáng hạnh phúc.

Trong khoảnh khắc mọi người đều nhìn về phía bầu trời, một đường pháo hoa lớn nhất vụt lên trời, trong tiếng reo hò nhiệt liệt của người phía xa, trong tiếng chuông xa xưa tượng trưng năm mới đến, trong chờ đợi của vô số người, bùm một tiếng nổ tung, ánh sao bắn ra bốn phía.

Đẹp thật đấy.

【HOÀN CHÍNH VĂN】

====================

Vậy là sau hơn 1 năm kéo dài lê lết thì rốt cuộc tui cũng đặt chữ hoàn chính văn cho bộ này rồi. Cám ơn mọi người đã đi theo tui và bộ này, trải qua bao sóng gió, trải qua giai đoạn bước ngoặt trong cuộc đời tui:****

Hoàn chính văn nhưng chưa đại biểu bộ này sẽ kết thúc ở đây, chúng ta vẫn còn 63 chương PN vẫn đang chờ. Theo như lời tác giả thì PN sẽ là chuyện tình cảm của Duệ Duệ và Thiện Lương, Cố Phong - Dư Bảo Nguyên sẽ đón thêm đứa thứ 2 thứ 3, đôi Hạo Kha và Long Thịnh vẫn sẽ xuất hiện, nói chung nó giống như một câu chuyện nhỏ nói về thời gian sau này của các đôi.

Phần PN sẽ được lên sóng từ từ, tui sẽ dành thời lượng edit cho các bộ còn lại. Vậy thôi, good night!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 10 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị này đều có trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như moi truong vi mo, co founder la gi chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status