Tà thiếu dược vương

Chương 108: Thích khách


Tạ Kiếm là người cực đoan, bằng không hắn đã không làm chuyện vô ích nằm ở mộ địa sư phụ Tây Sơn Mộ Địa. Thật ra ban đầu Nhậm Kiệt nhìn thấy hắn, đã cảm nhận được tính tình cố chấp, cực đoan của hắn.
Nghe Tạ Kiếm một câu hoặc là tái sinh trong lửa, hoặc là biến thành tro tàn, đột nhiên Nhậm Kiệt nhớ tới một câu đời trước, chỉ có kẻ điên cố chấp mới thành công. Mặc kệ thật giả, người như thế một khi có thể thành công, vậy sẽ hết sức lợi hại.

Tựa như Tạ Kiếm, Nhậm Kiệt coi trọng hắn không chỉ là hắn tu luyện công pháp tay trái, còn có người như hắn. Hắn như một thanh kiếm bị rỉ sét, bị mài mòn, một khi tỏa sáng hào quang sẽ vô cùng sắc bén.

Cũng chỉ có người như hắn, mới nói ra được lời như vậy, hắn sảng khoái đồng ý, Nhậm Kiệt lập tức gọi Đồng Cường tới, bảo hắn âm thầm phái người nhanh chóng đón người nhà sư phụ của Tạ Kiếm vào đại trạch Nhậm gia. Vì lý do an toàn nên cố gắng làm chuyện thật nhanh, Nhậm Kiệt để Đồng Cường chuẩn bị một bộ áo giáp hoa lệ của cận vệ đội cho Tạ Kiếm, một khi mặc vào, cộng thêm phương pháp khống chế hơi thở bản thân đặc thù của Tạ Kiếm, quả thật không ai có thể phát hiện được hắn.

Đồng thời Nhậm Kiệt lại cho Thú bá đi cùng, có xe linh thú thì càng an toàn hơn, tốc độ nhanh chóng. Hơn nữa để Đồng Cường đi qua trước tiên tìm tới Thường lão tứ phối hợp, đảm bảo tuyệt đối không có sơ xuất, thế mới cho bọn họ hành động.

Tạ Kiếm không hỏi tại sao Nhậm Kiệt lại an bài vội vàng như vậy, bởi vì hắn là hạng người một khi quyết định sẽ không rề rà lề mề. Dựa theo Nhậm Kiệt an bài, đi theo đám người Đồng Cường rời Ngọc Hoàng Học Viện, suốt đêm đi Ngọc Kinh Thành.

Lúc này đã khuya, bình thường thì ra vào Ngọc Hoàng Học Viện hay chạy về Ngọc Kinh Thành lúc này, vậy thì không được phép. Nhưng có xe linh thú của gia chủ Nhậm gia ở đây, vẫn có đặc quyền này, chỉ là khi đoàn người Đồng Cường cùng xe linh thú rời chỗ ở Nhậm Kiệt trong Ngọc Hoàng Học Viện, trong rừng cây cách chỗ ở Nhậm Kiệt mấy trăm mét, có một nhánh cây mọc xéo bỗng động đậy

Sau đó nhánh cây này chậm rãi nghiêng sang phía chỗ ở của Nhậm Kiệt, lại chậm rãi dựng thẳng lên. Đợi cho nhánh cây này dựng thẳng lên, mượn một chút ánh trăng trên trời mới thấy rõ, đó lại là một người, có điều vừa rồi người này không động đậy, hoàn toàn như hòa làm một thể với cành cây to. Đừng nói trong đêm tối, dù là ban ngày có người nhìn ở ngay bên cạnh cũng khó phân biệt ra được.

Sở dĩ hắn quan sát từ xa như thế, cũng là bởi một mực không tìm được cơ hội thích hợp, nếu không tìm được cơ hội thích hợp thì không thể cho người khác có cơ hội cảnh giác. Hắn chẳng những phải đề phòng bên cạnh đối phương có cường giả, đồng thời còn phải đề phòng những người có tính cảnh giác đặc biệt mạnh. Cho nên hắn giữ nguyên khoảng cách này, chỉ cần đối phương không đột phá Thần Thông Cảnh đạt tới Âm Dương Cảnh, ngưng luyện Âm Hồn, vậy sẽ không thể nhận ra có người đang chú ý mình. Trên thực tế ở khoảng cách này, ở chỗ thế này, khó ai nhận ra là mình bị quan sát, bởi vì hắn không phải chú ý tới người, mà là biến hóa chỉnh thể của mục tiêu.

- Đã đi luôn, xe linh thú trực tiếp rời đi mà không đón tiểu tử kia, chẳng lẽ hắn còn ở đây, nếu vậy thì có thể... Bóng đen thân thể nhỏ nhắn lẩm bẩm, sau đó thân thể ngồi thấp xuống, tiếp theo mượn lực nhánh cây bắn ra, cả người lặng lẽ bay lên như sợi lông chim, cực nhanh bay tới thân cây cách đó mười mấy mét, sau đó lại rơi xuống, lại bắn lên, lên xuống mấy cái đã nhanh chóng tới gần chỗ ở của Nhậm Kiệt.

Tuy rằng Phong Châm hắn chẳng qua là Sát thứ sáu trong Cửu Sát chữ Nhân, nhưng ngay cả trong Sát thứ sáu cũng là tồn tại hạng nhất. Dù cho nhiệm vụ mà Thất Sát trong Cửu Sát chữ Nhân không hoàn thành được, hắn cũng có thể hoàn thành, mục tiêu của hắn là khiêu chiến tồn tại truyền kỳ trong Cửu Sát chữ Nhân, có cơ hội đi vào nòng cốt của tổ chức.

Tuy rằng thân là tồn tại đỉnh cao Lục Sát, hắn lại có may mắn tham dự lần hành động tìm kiếm quy mô lớn của Cửu Sát gần đây, mục tiêu là một tên phản đồ trong tổ chức. Vừa lúc hắn phụ trách tìm kiếm ở gần Ngọc Kinh Thành Minh Ngọc Hoàng Triều, nhiệm vụ này vô cùng bảo mật, có ý để hắn tham dự bồi dưỡng.

Nhưng Phong Châm một mực đè nén kích động hưng phấn trong lòng, bởi vì ngay nửa canh giờ trước khi hắn nhận được nhiệm vụ này, hắn đã bắt được tên phản đồ chạy khỏi cái tổ chức, đồng thời đánh chết thành công. Tuy rằng người kia đã đặt chân vào vị trí Sát thứ tám trong Cửu Sát chữ Nhân, nhưng Phong Châm vẫn giết được.

Còn chưa kịp báo tin này lên đã nhận được nhiệm vụ mới, xem xong tin tức nhiệm vụ này, Phong Châm liền muốn đợi kết thúc nhiệm vụ mới báo cáo cùng lúc. Tuy rằng căn cứ tình báo cho thấy nhiệm vụ lần này rất đơn giản, Phong Châm đã lén xâm nhập vào Ngọc Hoàng Học Viện, nhưng Phong Châm vẫn không tùy tiện hành động, đây là thói quen của hắn, không ra tay thì thôi, đã ra tay phải là một đòn sấm sét.

Cũng chính bởi vì lòng kiên nhẫn, chú ý, cẩn thận như thế, mời để hắn hoàn thành được nhiệm vụ mà tổ chức chỉ định phải là Sát thứ tám mới hoàn thành được.

Cấp bậc nhân vật này cũng chỉ định vị là Lục Sát, căn cứ tình báo cho thấy vị gia chủ một trong 5 đại thế gia Minh Ngọc Hoàng Triều này chỉ là tên trác táng mà thôi, bởi vì tốt số mới lên làm gia chủ. Căn cứ tình huống bình thường, hộ vệ bên cạnh hắn còn không bằng một nửa Lục Sát, nhưng Phong Châm đã ẩn nấp 2 ngày ở học viện, nhưng vẫn không tìm được cơ hội. Trên thực tế mấy canh giờ trước, hắn đã thông báo tổ chức, về mặt tình báo có khác biệt, mục tiêu hiện tại căn bản không phải dẫn theo mấy hộ vệ bên mình, mà mọi lúc mọi chỗ đều có cả trăm hộ vệ.

Không những trong đó có mấy người Thần Thông Cảnh, quan trọng nhất là đội trưởng hộ vệ có kinh nghiệm phong phú, làm hắn một mực không tìm được cơ hội. Dưới tình huống này, hắn nắm chắc thành công không vượt quá 3 thành. Hắn không phải hạng người không chuyên nghiệp, vào lúc phải mạo hiểm, hắn không sợ mạo hiểm, nhưng lại không thích thất bại. Lục Sát chữ Nhân bình thường chỉ phụ trách nhiệm vụ dưới Thần Thông Cảnh, bình thường nhiệm vụ Thần Thông Cảnh dưới tầng ba mà quá nửa Thất Sát phụ trách, hắn cũng dám nhận. Nhưng lần này quan sát hai ngày, vẫn phát hiện mình không có cách nào một mình hoàn thành.

Chẳng qua không ngờ tới, ngay khi vừa phát tin tức được không lâu, bên này lại có biến hóa, Phong Châm tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội, lặng lẽ tới gần.

Lúc này đã đêm khuya, tuy rằng phòng ngự chỉnh thể, bố trí hộ vệ không có sai lần, nhưng mấy người mạnh nhất đã không còn ở đây, Phong Châm lập tức không còn áp lực, hơn nữa hắn đã nhận ra mục tiêu vẫn còn ở trong phòng.

Tuy rằng trên nóc nhà vẫn có người bảo vệ, nhưng căn bản không làm khó được Phong Châm. Căn cứ địa thế căn phòng đã chú ý từ sớm, hắn từ một phòng bên cạnh không có người chú ý, vào đường hầm dẫn hơi sưởi ấm, thông qua lòng đất tiến vào lầu một. Sau đó cả người dán vào sàn lầu, dựa vào thần thức chậm rãi thẩm thấu khống chế phạm vi, không kinh động tới thủ vệ xung quanh bắt đầu dò xét tình huống trên lầu.

Tiểu tử này đang ngồi trên giường, Phong Châm chậm rãi di động tới vị trí tốt nhất, lúc này cách một lớp sàn nhà căn bản không có cản trở gì tới hắn, lúc nào cũng có thể ra tay.

Ngay khi hắn di chuyển đến vị trí tốt nhất, đồng thời quan sát tới gia chủ trác táng ở trên giường trên lầu, đột nhiên chú ý tới gia chủ này cầm hai món khác trên tay.

Oong! Ngay khi hắn đã tới gần chuẩn bị ra tay, một miếng ngọc bài bên hông bỗng phát ra tiếng kêu nhỏ, tuy rằng rất nhỏ nhưng cũng dọa hắn sắp chuẩn bị ra tay, hơn nữa đồng thời hắn cũng cảm nhận được cỗ khí tức này.

Không sai, là hơi thở vượt qua Cửu Sát chữ Nhân, đây là lực lượng cùng tượng trưng mà cao tầng trong tổ chức mới có. Nháy mắt này thân là sát thủ kiệt xuất nhất Lục Sát chữ Nhân, hắn gần như theo bản năng vươn thần thức qua, liền phát hiện quả cầu trong tay Nhậm Kiệt.

Đó... đó là...
Vậy này không phải là thứ mà tổ chức điều tra toàn diện hay sao, làm sao lại ở trên tay tiểu tử này?

Trong nháy mắt này Phong Châm bị mừng rỡ bao trùm, tuy rằng hắn không rõ đây là bảo vật gì, nhưng nghĩ tới tổ chức thưởng cho khi tìm được bảo vật này, nhịp tim, hơi thở của hắn đã khó mà khống chế được nữa.

Hắn không ngờ tới, một lần nhiệm vụ Lục Sát bình thường lại gặp được trọng bảo mà tổ chức vẫn luôn tìm kiếm. Nếu có thể lấy được, sau này thành tựu của mình không chỉ là Cửu Sát chữ Nhân, có khả năng...

Oong! Gần như cùng lúc, dấu ấn hạt châu Ngọc Tinh trên tay Nhậm Kiệt cũng phát ra chớp động. Vốn là Nhậm Kiệt chỉ lấy ra hạt châu cùng ngọc giản nghiên cứu theo thói quen, bởi vì trước mắt đây là hai món mà hắn một mực không nhìn thấu, tự nhiên hiếu kỳ không thôi.

Lại không ngờ hắn đang xem, đột nhiên dấu ấn trên hạt châu Ngọc Tinh phát ra tiếng kêu, hơn nữa nháy mắt này Nhậm Kiệt đột nhiên cảm giác vô cùng bất an, cực độ khó chịu.

Nguy hiểm, cảm giác vô cùng nguy hiểm tuôn ra.

Trong nháy mắt, Nhậm Kiệt liền cảm nhận được có lực lượng khác kêu gọi, thần thức khẽ động.

- Oành... Lăn ra đây cho ta. Nhậm Kiệt một quyền đánh thủng mặt sàn trực tiếp nắm cổ Phong Châm, mạnh mẽ lôi hắn ra, xuyên qua ván sàn, ván giường kéo ra ngoài.

- Bùm... Bị Nhậm Kiệt mạnh mẽ chộp lấy cổ, bỗng nhiên kéo lên, cương khí hộ thể bên ngoài người Phong Châm nháy mắt bùng nổ, lực lượng Chân Khí Cảnh đại viên mãn trực tiếp chấn văng Nhậm Kiệt, tiếp theo hai chân đạp lên vách tường, nháy mắt cả người bắn ra như đạn pháo lao thẳng vào Nhậm Kiệt. Lúc này trong tay hắn đã có thêm một cây kiếm nhỏ màu đen, dài chừng 1m.

Đang xông tới nhanh chóng, rất khó nhìn được kiếm trong tay hắn dài ngắn, vị trí thế nào, tựa như cây kim ở dưới đuôi con ong.

Nhanh, nhanh đến không tưởng.

Trong nháy mắt Nhậm Kiệt nín thở ngưng thần ở trong trạng thái đặc biệt, từ khi ấn ký tổ chức Tàn Hồn trên hạt châu Ngọc Tinh đột nhiên kích hoạt rồi phát hiện đối phương, tuy rằng Nhậm Kiệt ra tay trước, nhưng trong lòng hắn biết hôm nay có chuyện xấu.

Tuy rằng hắn biết sau đó người cận vệ đội sẽ xông vào, nhưng hắn cũng biết đã không kịp nữa.

Bởi vì đối phương có thể lặng lẽ tới gần mình, mình không nhận ra, dù có Thần Thông Cảnh muốn ngăn cản thì trong thời gian ngắn như vậy cũng không kịp, nhất định người này rất mạnh, hơn nữa rất chuyên nghiệp.

Mà sau khi bắt được đối phương, một quyền khác của Nhậm Kiệt còn chưa kịp đánh lên đã bị chấn văng, tay nắm đối phương cũng bị chấn rách, lực lượng của đối phương quá mạnh mẽ.

Còn mình lúc này bởi vì tu luyện, lực lượng trong người còn ngưng tụ vòng tròn khí kình, lúc này muốn lâm thời tán đi cũng không kịp.

Trong nháy mắt đối phương xông tới, Nhậm Kiệt đã dự tính xấu nhất.

Xẹt! Phong Châm bắn ra thanh kiếm nhỏ đặc thù, trực tiếp đâm xuyên qua đầu Nhậm Kiệt, lực đánh vào mạnh mẽ nháy mắt kéo cả người Nhậm Kiệt đi ra mười mấy mét, ghim lên vách tường phòng ngủ.

Nhiệm vụ hoàn thành, thấy được chính xác xuyên qua đầu đối phương, hơn nữa nháy mắt hơi thở của đối phương cũng hoàn toàn biến mất, Phong Châm không khỏi toát ra mỉm cười. Đây là mỉm cười tự tin, đồng thời cũng là mỉm cười vui vẻ, hắn rất ít khi toát ra mỉm cười như thế, chủ yếu là hôm nay có được bảo bối kia.

Hắn cũng không lập tức rút trường kiếm ra, vội vàng đưa tay nắm lấy túi trữ vật bên hông Nhậm Kiệt.

Bỗng nhiên, Nhậm Kiệt vốn đã nhắm mắt, không còn chút hơi thở, đột nhiên mở mắt ra. Ngay khi Nhậm Kiệt mở mắt, nắm đấm của hắn đã tung ra.

Bùm!

Phong Châm vừa đến gần Nhậm Kiệt, đã nắm lấy túi trữ vật, hoàn toàn không ngờ tới,không có một chút chuẩn bị, trực tiếp bị nắm đấm của Nhậm Kiệt đánh trúng, cả người bay ra.

Bởi vì đã giết người, hơn nữa hưng phấn vì lấy được bảo vật, đây là bảo vật xếp hạng đầu trong bảng treo thưởng của tổ chức, lấy được thứ này không nói một bước lên trời, nhưng có thể thay đổi vận mệnh về sau. Còn Nhậm Kiệt đã bị giết, hơn nữa còn là chuyện trong nháy mắt, dù cảm nhận được người khác đang chạy đến, nhưng Phong Châm hoàn toàn không thèm để ý những người kia, cho nên căn bản không có lực lượng phòng ngự gì.

Mà ngay vào lúc này, một quyền của hắn nặng nề đánh lên má hắn, tiếng xương mặt vỡ vụn mà chính hắn cũng nghe rõ ràng.

Đau đớn, lực lượng mạnh mẽ đánh vào, lực lượng ngang với Chân Khí Cảnh tầng sáu tầng bảy, sao lại thế này?

Bản thân mình chú ý tới tiểu tử này, còn có tài liệu, tiểu tử này căn bản không thể là tồn tại Chân Khí Cảnh, ban ngày hắn khảo nghiệm, mình còn lén quan sát, sao... sao lại thế này?

Hắn chẳng qua là mượn lực lượng của thị vệ, nhưng bây giờ, tại sao... tại sao lại thế này.

Hơn nữa rõ ràng mình đã giết hắn, vũ khí của mình xuyên qua đầu hắn, xuyên thấu còn ghim hắn lên tường, làm sao hắn còn sống được.

Sợ hãi, một loại sợ hãi không rõ, kèm theo đau đớn, hoảng sợ vô hạn lan tràn cả người trong khi Phong Châm bị đánh bay. Hắn cảm thấy cả người lạnh toát, không thể tin nổi đây là sự thật.

- Oành... Phong Châm bị đánh bay ra đụng mạnh vào giường, cả giường bị vỡ vụn.

- Phụt... khụ... Một ngụm máu phun ra, cuối cùng không chỉ có răng, còn có cặn xương má của hắn cũng bị phun ra.

Nhưng Phong Châm nháy mắt dựng thẳng lên, tuy rằng người còn mất thăng bằng, nhưng hắn vẫn liều mạng vận chuyển lực lượng. Lúc này tuy rằng cả người lạnh toát, cảm thấy khủng bố, nhưng dù sao hắn không phải người bình thường, hắn là sát thủ ưu tú nhất, Sát thứ sáu trong Cửu Sát chữ Nhân tổ chức Tàn Hồn.

Hắn vừa dựng lên, lập tức mở to mắt, bởi vì hắn nhìn thấy cảnh tượng càng khủng bố hơn.

Nhậm Kiệt vốn đã bị hắn đâm thủng đầu ghim trên tường, lại nhấc bước... Một bước tiến tới, mỗi lần đi một bước, vũ khí của hắn liền trượt ra đằng sau một chút, trời ạ, làm sao hắn sống được?

Vũ khí đâm xuyên qua đầu của hắn, hắn còn có thể cất bước đi tới, điều này không thể nào. Dù sao hắn còn không phải tồn tại Âm Dương Cảnh, cho dù Thần Thông Cảnh tầng thứ chín, không, Thần Thông Cảnh đại viên mãn bị đâm xuyên đầu cũng chỉ có con đường chết. Hắn làm sao, không lẽ hắn không phải người?

- Đừng qua đây. Lúc này, Nhậm Kiệt đang từng bước tiến tới, cảm nhận được động tác của thị vệ xung quanh, thần thức thông báo bọn họ đừng xông vào. Bởi vì chỉ cần bọn họ xông vào, rất có thể sẽ phá hủy không khí đặc biệt hiện tại.

Sát thủ này vô cùng lợi hại, tuy rằng còn chưa đạt đến Thần Thông Cảnh, nhưng Nhậm Kiệt tin, dù là Đồng Cường muốn giữ hắn lại cũng rất khó. Mà hắn có thể lặng lẽ tới bên dưới lầu mình, nếu không phải dấu ấn trên hạt châu Ngọc Tinh, mình sẽ không thể phát hiện ra hắn, dưới tình huống Đồng Cường không có mặt, những người khác xông vào sẽ chỉ để hắn trốn thoát.

Loại chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra, ngay cả lão nhân mặt cười cũng để ý Tàn Hồn như thế, một khi để cho bọn họ biết hạt châu Ngọc Tinh ở trên người mình, vậy thì rắc rối to rồi.

Hơn nữa cứ thế, mình ra tay ngay từ đầu sẽ uổng phí. Nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi, vặn vẹo của sát thủ này, Nhậm Kiệt biết đã nổi lên hiệu quả.

Trong nháy mắt Nhậm Kiệt ra tay bất ngờ nắm lấy sát thủ này, ngón tay của Nhậm Kiệt đã có một chút bột thuốc thẩm thấu vào đầu hắn, ảnh hưởng tới thần kinh thị giác của hắn. Đây là đồ chơi mà Nhậm Kiệt làm ra lúc trước, bởi vì còn không ổn định, cho nên không bỏ thêm vào Trảo Tâm Nạo Phế Xuân Xuân Phấn, vừa mới lần đầu tiên dùng tới.

Trên thực tế vừa rồi sát thủ này đã bị ảnh hưởng, kiếm nhỏ của hắn đâm trúng là ngực của Nhậm Kiệt, tốc độ quá nhanh, tuy rằng Nhậm Kiệt không thể trốn thoát, nhưng khẽ động tránh né được yếu hại. Mà sau đó nhìn hắn mỉm cười tự tin, Nhậm Kiệt liền biết hắn bị bột thuốc ảnh hưởng, nghĩ rằng đã đánh chết mình, Nhậm Kiệt thuận thế giả chết, sau đó đột nhiên ra tay.

Lúc này Nhậm Kiệt cố ý tạo thành hiệu quả như vậy, từng bước đi ra, kiếm nhỏ trượt qua vết thương của hắn, Nhậm Kiệt từng bước đi về phía sát thủ này.

Oành...

Ở trong mắt của Phong Châm, nháy mắt Nhậm Kiệt trượt qua lưỡi kiếm nhỏ, ở đầu có một cái lỗ máu, bước chân phát lực liền xông về phía hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten dep trong game, share acc free fire chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.