Tam sinh tam thế bộ sinh liên

Chương 11: Tiên trận hồng hoang


Trong các cô nương ở Bình An thành, bàn về anh khí, đương kim sùng vũ Hầu phủ cả nhà chỉ có một nữ tướng quân duy nhất là Tề đại tiểu thư Tề Oanh Nhi. Cái tên của Tề đại tiểu thư có nghĩa mềm mại đáng yêu, nhưng bản thân nàng lại không như vậy, từ nhỏ đã cùng cha lăn lộn nơi biên ải, cha nàng phía trước tiên phong xung trận bảo vệ quốc gia, nàng liền ở phía sau làm mưa làm gió bắt nạt nam nhân trêu ghẹo nữ nhân, mới hơn tám tuổi liền bị cha nàng ném trở lại kinh thành. Bởi vì biên ải luyện ra nghĩa dũng, một cái đại đao bằng thép tinh luyện hai mươi tám cân Tề đại tiểu thư nàng có thể đùa bỡn đến xuất thần nhập hóa, chém sài long đánh mãnh hổ, là một đóa hoa không bình thường trong số các tiểu thư danh môn thành Bình An.

Trong số tiểu thư danh môn thành Bình An còn một đóa hoa không bình thường khác chính là Hồng ngọc quận chúa Thành Ngọc.

Hai bông hoa không bình thường lại rất thân thiết.

Nhưng cho dù là Tề đại tiểu thư, cũng tự thấy bản thân mình hai chữ can đảm không thể đấu nổi Thành Ngọc. Tề đại tiểu thư nàng không sợ sài lang mãnh hổ, cũng không sợ muỗi sâu chuột kiến, nhưng nàng lại rất sợ rắn, còn sở cả yêu ma quỷ quái, thậm chí sợ cả cây gia pháp to bằng miệng chén trong từ đường tổ tiên nhà nàng.

Nhưng Thành Ngọc cái gì cũng không sợ, mặc dù nàng không biết múa thương cũng chẳng biết dùng gậy, ngay cả đại đao nàng cũng không đùa bỡn, nhưng nàng chính là cũng không sợ những cái đó.

Tề đại tiểu thư nhớ có một lần, Hồng ngọc quận chúa kéo nàng đi khám phá một cái sơn động bí mật giữa sườn núi tiểu Dao Đài bên ngoài kinh thành. Hai chân nàng dừng lại, vừa đi tới cửa hang thì không đi được, đến khi nhìn thấy ánh nắng chiều tà chiếu vào mấy con đại xà to bằng miệng chén nằm sấp cách đó không xa, nàng thiếu chút nữa bị dọa sợ đem Thành Ngọc tại chỗ bóp chết.

Thành Ngọc vẫn còn trấn định, chỉ là bị nàng bóp mà ho khan mấy tiếng, đẩy tay nàng ra: "A nha, ngươi thật sự sợ rắn nha." Có vẻ giật mình, lại than thở: "Ngươi là bạn tốt của ta, nên ta muốn mang ngươi tới, bên trong thật sự có vật rất đẹp, ngươi thật sự không muốn cùng ta vào xem một chút?" Còn khích lệ vỗ tay nàng mấy cái: "Những con rắn kia thật ra thì không có độc, không có gì đáng sợ cả."

Tề đại tiểu thư đem đại đao cắm xuống đất, lắc đầu giống như cái trống lắc.

Thành Ngọc mười bốn tuổi rưỡi khuôn mặt như đưa đám: "Sao các ngươi ai cũng đều như vậy, tiểu hoa sợ, Mục Chu sợ, Hồ Sinh bọn họ cũng sợ, vất vả lắm mới chờ được ngươi trở lại, ngay cả ngươi cũng sợ."

Tề đại tiểu thư tựa người vào cây đại đao làm từ thép tinh luyện nặng hai mươi tám cân, răng run lập cập đề nghị nàng: "Ngươi đi tìm chu chu chu chu chu chu cẩn."

Thành Ngọc dìu nàng ra khỏi cửa hang, ảm đạm thở dài một cái: "Ai, vậy coi như xong."

Quả đúng như thế.

Từ đó về sau, Thành Ngọc đã hai năm không đi dạo trong sơn động trên núi tiểu Dao Đài này, bởi vì tháng thứ hai, nàng muốn chạy tới hai ngọn núi đại tiểu Dao Đài để khám phá những nơi bí mật liền bị Chu Cẩn phát hiện. Trong núi hung hiểm, nàng lại có một cái số mệnh như vậy, vừa mới biết chuyện này Chu Cẩn giận đến thiếu chút nữa cùng nàng lấy mạng đổi mạng, sau đó nửa năm quản thúc nàng cực kỳ nghiêm ngặt.

Nửa năm kia trôi qua, lúc nàng vui mừng chào đón tuổi mười lăm, Chu Cẩn lập tức mang nàng ra khỏi vương đô đi Lệ Xuyên, vì vậy cái sơn động nhỏ này liền bị nàng quên lãng mất hai năm.

Dưới ánh nắng chiều, Tam điện hạ cầm quạt xếp đứng ở cửa hang vén dây tử đằng xanh biếc đang rủ xuống, ánh mắt rơi trên người mấy con cự mãng đang nằm bên trong hang động, ngừng một hồi, trăn trở tới vách động phủ đầy rêu xanh, lại trăn trở nhìn sâu trong động tối đen như mực, hắn hỏi Thành Ngọc một vấn đề: "Đây chính là ngươi nói," hắn nhớ lại một chút cái từ Thành Ngọc dùng lúc đó: "Cái mà ta có khó tính đến mấy cũng không bới móc được, nhất định sẽ thích địa phương mới lạ này?"

Hắn suy tư chớp mắt một cái: "Ta không nhìn ra tại sao mình phải thích chỗ này."

Thành Ngọc một bên cùng Liên Tam giải thích: "Không phải a, xuyên qua mấy con mãng xà đang nằm mới có thể đến đó." Một bên lấy cái bọc vải đã chuẩn bị sẵn buộc vào người mình. Xong xuôi nàng định buộc một cái vào người Liên Tam, Tam điện hạ thấy vậy liền lùi về sau cách nàng chừng ba trượng: "Ngươi đừng tới đây, ta không mang cái đó đâu."

Thành Ngọc thở dài một tiếng, hảo tâm khuyên Liên Tam: "Vật này nhìn có chút xấu xí, nhưng đuổi rắn rất có tác dụng a, ngươi không buộc nó, chúng ta không thể đi qua mấy con mãng xà kia, đây là biện pháp an toàn mà hiệu quả nhất, Liên Tam ca ca ngươi chịu đựng một chút thôi." Vừa nói vừa thật nhanh tiến lại gần Liên Tam.

Nhưng Tam điện hạ cũng lập tức lui về sau hai bước.

Thành Ngọc cầm sợi dây không biết làm sao: "Chỉ buộc một lúc thôi, Liên Tam ca ca ngươi đừng tùy hứng. Cột cái này lên mới an toàn, nếu ngươi không buộc, ta cũng không thể mang ngươi tiến vào a!"

Tam điện hạ liếc nhìn trong động: "Chỉ cần đi qua xà trận đó là được, phải không?"

Thành Ngọc cơ hồ biết ý tưởng của Liên Tam, vội vàng tiến đến ngăn cản: "Không được xằng bậy, quá nguy hiểm!"

Liên Tam gật đầu một cái: "Ngươi nói đúng, quá nguy hiểm." Nói xong thân hình đột nhiên lao về phía trước, chớp mắt đã biến mất trong động.

Đầu óc Thành Ngọc trống rỗng, sau khi phản ứng lại, hoảng sợ đuổi theo dấu vết Liên Tam biến mất.

Trong động vô cùng tối, mùi máu tanh nồng nặc xông thẳng vào mũi, cả người Thành Ngọc thoáng lung lay một cái. Nàng không dám nghĩ là máu của ai, run rẩy móc ra một cái hộp quẹt bật lên, ánh sáng ngọn lửa tuy soi rõ cửa hang, nhưng muốn đi sâu nữa, vẫn có chút rụt rè sợ hãi.

Bước chân Thành Ngọc thử dò xét, ánh sáng kia cũng thử dò xét, không quá chắc chắn, một tấc một tấc di chuyển vào sâu trong bóng tối, rốt cuộc ở bên trong nhìn thấy một cái bóng mơ hồ.

Liên Tam vẫn tốt lành đứng trong vầng sáng mơ hồ, thần kinh căng thẳng của Thành Ngọc rốt cuộc cũng thả lỏng.

Chung quanh toàn xác rắn, mùi máu tanh tỏa ra khắp hang động, chỉ có nơi Liên Tam đứng là chưa dính máu rắn, một khối đất vô cùng sạch sẽ. Trong ánh lửa nhạt nhòa, cả người Liên Tam y phục trắng như tuyết, hắn hơi nghiêng đầu sửa sang lại ống tay áo, bóng dáng theo ánh lửa hắt lên vách động, một dáng vẻ trầm tĩnh.

Nhìn Liên Tam như vậy, Thành Ngọc rốt cuộc hiểu lúc nàng khuyên hắn bên trong động rất nguy hiểm, cái câu hắn nói "quá nguy hiểm" kia là có ý gì. Nàng nói đúng mãng xà quá nguy hiểm, mà hắn nói cũng đúng hắn đối với những thứ như mãng xà này mà nói, quá mức nguy hiểm.

Thành Ngọc không đành lòng nhìn xác rắn trên đất, che trán nghĩ, thật quá nguy hiểm a, Liên Tam ca ca ngươi.

Liên Tam thu thập xong, giương mắt bình bình đạm đạm hỏi nàng: "Đã qua xà trận, ngươi cho ta nhìn đồ gì?"

Thành Ngọc chậm một hồi, một bên theo kẽ hở giữa các xác rắn mà nhảy qua, một bên hướng tay chỉ phía trước: "Còn một đoạn nữa, đi tới cuối là được." Ánh sáng từ hộp quẹt theo động tác của nàng giật giật. Bóng dáng nàng hiện trên vách động đang nhảy một cái lại môt cái, thật là có chút đáng yêu, khiến cho hiện trường án mạng lớn như vậy trở nên có sức sống.

Liên Tam nhận lấy hộp quẹt trong tay nàng tùy ý chiếu con đường phía trước, nhất thời nhíu mày, Thành Ngọc thò đầu nhìn tới, thấy dọc đường là bùn lầy cùng xác động vật mục rữa, ngượng ngùng: "Sơn động âm u nào cũng như này a, Liên Tam ca ca chịu khó một chút. Ngươi có nghe qua câu nói, trong nguy hiểm mới có mỹ cảnh, nó chính là chỉ cái này a!"

Liên Tam nhìn con đường phía trước: "Cái này không gọi là nguy hiểm, cái này gọi là bẩn."

Thành Ngọc qua loa lấy lệ: "Cũng không khác biệt lắm." Vừa nói liền định nhấc chân đi trước dẫn đường, nhưng chân vừa mới nhấc, cả người liền bị Liên Tam ôm vào ngực.

Tiếp đó, nàng cảm thấy hai người nhanh chóng lướt qua con đường nhỏ kia, cái loại công phu nhanh như chớp này, so với nàng cưỡi tuấn mã nhanh nhất chạy trên đường bằng phẳng còn nhanh hơn một chút.

Trong động không có gió, nhưng nàng trong phút chốc cực nhanh kia liền cảm thấy có gió.

Thế nhưng tốc độ gió cũng không tác động lớn vào người, ngược lại giống như gió đêm mềm mại thổi lất phất trên sông Bạch Ngọc đêm mùa hạ, mang theo dễ chịu cùng ấm áp.

Ấm áp là gò má và trán nàng.

Liên Tam ôm nàng, đem trán và má nàng áp vào ngực hắn, có thể sợ nàng không chịu được tốc độ này, nên mới làm cái tư thế bảo vệ như thế.

Lồng ngực Liên Tam rất ấm áp.

Lúc buông nàng xuống, Liên Tam nhìn nàng một hồi. Hộp quẹt đã sớm tắt, lúc này ánh sáng là từ cuối động truyền tới. Có thể là do nhiệt đột từ ngực Liên Tam truyền sang má nàng, Thành Ngọc cảm thấy mặt mình có chút nóng lên, liền giơ tay xoa xoa một cái.

Ngón tay tựa như ngọc, xoa xoa trên gương mặt như quả đào, mang theo mềm mại vô tâm, mi mắt khẽ nâng, ánh mắt tuy u mê, nhưng lại trong như nước, giống như giọt nước đầu tiên tan chảy từ tuyết đầu xuân, thuần khiết, yêu kiều, lại ôn nhu. Cực kỳ đẹp mắt.

Thành Ngọc không hề biết khuôn mặt nàng lúc này như thế nào, chỉ là có chút hiếu kỳ nhìn về phía Liên Tam đang an tĩnh, thấy ánh mắt màu hổ phách có chút sâu thẳm, thấy tay hắn khẽ giơ lên, giống như muốn lau cái gì, lại thấy một bàn tay như ngọc kia cuối cùng cũng không có lau tới, dừng ở giữa không trung một chút, rồi thu về.

Thành Ngọc chú ý tới phương hướng tay hắn, không kiềm chế được xoa xoa đuôi mắt trái, vẫn mê man: "Mắt ta làm sao à?"

Liên Tam cười một tiếng, tiếng kia rất nhẹ, ngậm ở khóe miệng hắn.

Nàng suy nghĩ có phải dính thứ gì không, không kiềm chế được dùng sức chùi. Liên Tam dừng tay nàng lại: "Không có gì, chẳng qua là đỏ lên một chút thôi." Hắn trả lời nàng.

"Phải không?" Thành Ngọc không xoa nữa, có chút thấp thỏm: "Bị ta xoa sưng lên sao? Rất xấu đúng không?"

Liên Tam không kịp trả lời nàng, lại nhìn nàng hồi lâu, đến khi nàng bị nhìn đến mờ mịt, mới nói: "Không có, rất đẹp mắt."

Nàng sững sờ một chút, Liên Tam liền nghiêng đầu dời đề tài, hắn đánh giá sơn động bao phủ sương trắng, hỏi nàng: "Ngươi nói địa phương ta nhất định sẽ thích, là nơi này?"

Thành Ngọc liền theo tầm mắt hắn quan sát màn sương trắng trước mắt, nàng có chút khó hiểu: "Đúng là chỗ này nha, nhưng trước kia không có sương mù như này," nàng sờ cằm suy đoán: "Có phải hay không chờ một lát sương mù lui liền..." Lời còn chưa dứt, sương trắng trong động tựa như bị gió thổi tản hết đi, thoáng cái toàn bộ cảnh sắc vừa bị che mất lập tức hiện ra. Nhưng cũng không phải là cái cảnh đẹp Thành Ngọc yêu thích kia, mà là một cung uyển vô cùng đẹp mặt. Đập vào mắt là khung cảnh hòa bình tốt lành, cẩn thận nghe, bên tai còn truyền tới như có như không tiếng chim hót líu lo.

Nơi này rõ ràng không phải sơn động núi tiểu Dao Đài, trong sơn động sao có thể cất giấu một cung uyển rường cột chạm trổ như vậy. Nhìn một cái liền biết không phải là do tự nhiên tạo thành. Thành Ngọc dần dần sáng tỏ. Cảm giác sợ hãi từ lòng bàn chân truyền tới toàn thân, lúc lan tới vai cổ, tựa như hóa thành một bàn tay tàn bạo liều mạng nắm lấy cổ họng nàng.

Một màn ở Nam Nhiễm cổ mộ kia lần lượt lướt qua đầu nàng.

Lúc này Liên Tam không có chú ý tới thần sắc biến hóa của Thành Ngọc. Hắn có chút kinh ngạc. Nếu hắn không nhầm, cái hiện ra sau khi sương trắng tan mất, chính là tiên trận. Lại là tiên trận thời đại hồng hoang, được đề cập thoáng qua trong cuốn thư kinh lưu tại Thái Thần Cung của Đông Hoa đế quân - Ưu Vô Giải.

Dùng mọi phiền muộn trong lòng để tạo ra, không người nào có thể lý giải không cách nào phá trận, Ưu Vô Giải.

Đây là phàm trần. Nơi phàm nhân ở, chúng thần sẽ không ở chỗ này dựng trận.

Nhưng nơi này lại mở ra một cái tiên trận hồng hoang.

Đồ Thành Ngọc muốn hắn thấy dĩ nhiên không phải cái này.

Ưu Vô Giải am hiểu nhất lòng người, mê hoặc lòng người, vây hãm lòng người, thậm chí giày vò lòng người, là một mê tâm trận. Nhưng trận này chỉ có sát ý mới có thể khởi động. Tam điện hạ không chút nào hoài nghi việc đem theo cái bọc vải thưa kia liền có thể tới được sơn động này, Thành Ngọc trước kia cùng đám mãng xà có thể chung sống hòa bình, hẳn là ngay cả một góc trận pháp này cũng không chạm qua.

Một đoàn mỹ nhân từ hành lang sơn đỏ kia thành thực đi tới, y phục trên người mỏng manh, dáng người lay động dục tiên. Có loại diêm dúa kiều mỳ, có loại cao ngạo trong trẻo lạnh lùng, có loại trang nghiêm đoan chính, còn có loại nho nhã cực điểm.

Hiển nhiên Ưu Vô Giải này là dành cho Liên Tam phong lưu, nhưng hắn lại quá giỏi thay đổi khiến cho người ta không đoán ra được, vì vậy, ngay cả khi nó là một tiên trận sinh ra chuyên để nhìn thấu lòng người, cũng không thể nhìn thấu rốt cuộc hắn thích là loại mỹ nhân nào, không thể làm gì khác đành phải dùng đủ loại mỹ nhân ra mê hoặc hắn.

Trong đoàn mỹ nhân kia có một tiểu nữ hài tính tình linh lợi, nhìn thấy một hồ điệp bay ngang qua trước mặt, ánh mắt sáng bừng liền rời đội ngũ. Lúc hồ điệp bị nàng đặt trong lòng bàn tay, nàng cười vui vẻ, lại ngẩng đầu từ phía xa nhìn Liên Tam, chạm đến tầm mắt Liên Tam, liền không sợ hãi mà trừng mắt nhìn hắn.

Dáng vẻ kia có điểm giống Thành Ngọc.

Tam điện hạ ngẩn người, chỉ sững sờ trong nháy mắt, một khắc sau hắn cảm giác giống như trận pháp cử động, hắn khẽ cong khóe miệng, ánh mắt lai trở nên lơ đãng, cây quạt trong tay một đáp một đáp nhẹ nhàng gõ.

Cũng chính trong nháy mắt kia, vườn hoa bỗng nhiên sinh ra rất nhiều hồ điệp, khiến mỹ nhân bọn họ kinh hỉ hô to. Lại thêm đám hồ điệp xuất hiện một cách khó hiểu hướng Liên Tam bay tới, vì vậy đám mỹ nhân kia cũng cười huyên náo một đường hướng tới Tam điện hạ. Hồ điệp nhẹ nhàng, y phục rự rỡ cũng nhẹ nhàng, lụa mỏng phiêu phiêu che giấu sóng mắt tình ý miên man, thẹn thùng cùng sợ hãi, ham muốn còn giả bộ.

Tiểu cô nương vừa nãy đối mắt với Liên là to gan nhất, nhìn có vẻ là đuổi theo hồ điệp, đuổi một hồi liền nhích tới gần Liên Tống, nghiêng đầu ngây thơ nói: "Ca ca ngươi giúp ta bắt lam điệp kia được không?"

Nàng bắt trước giống y Thành Ngọc. Tam điện hạ cười một tiếng, vung tay lên, đem một con đậu trên cánh quạt hướng trước mặt thiếu nữ.

Người này cảnh này, có thể nói là cảnh đẹp ý vui, nhưng Thành Ngọc trơ mắt nhìn hết thảy chỉ cảm thấy kinh khủng.

Nàng không phải là tiểu cô nương không hiểu thế sự, chuyến đi Lệ Xuyên năm mười lăm tuổi, khiến nàng đối với thế gian này biết rất nhiều, biết được càng có nguy cơ chết người thì càng ẩn núp những chỗ tuyệt vời.

Nàng nhìn đám mỹ nhân xinh đẹp kia chỉ giống như những bộ đầu lâu xương cốt, nội tâm càng khủng hoảng, chân cơ hồ mềm nhũn. Nhưng khi nhìn thấy tiểu mỹ nhân kia muốn tiến gần Liên Tam để bắt lấy lam điệp. Thành Ngọc chống đỡ, đi trước một bước đến sau lưng Liên Tam. Đến khi tiểu mỹ nhân thẹn thùng kia đang muốn nhào vào lòng hắn, Thành Ngọc liền nhón chân muốn che đôi mắt hắn lại.

Nhưng có thể do Liên Tam vóc người quá cao, hoặc là nàng quá mức nóng vội, tuy có kiếng chân lên, nhưng hay tay chỉ đụng được cằm của hắn.

Khuôn mặt như băng tạc ngọc điêu của hắn nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng khi thực sự chạm vào, lại cảm thấy thật ấm áp.

Ngón tay nàng dưới nhiệt độ chưa từng dự liệu trước khẽ cuộn lại, tiếp đó, nàng cảm thấy ngón tay hắn chạm lên, giống như có chút nghi ngờ, gỡ bàn tay đặt dưới cằm, khẽ tiếp xúc: "Ngươi đang làm gì vậy?" Hắn nhẹ giọng nói.

Ngón tay kia cũng thật ấm áp.

Nàng khẽ run một cái, thử kiễng chân cao hơn, vì vậy mà mất thăng bằng, dính sát vào lưng hắn.

Cơ thể Liên Tam khẽ cứng ngắc, nhưng nàng không kịp chú ý tới.

Thân hình của hắn nhìn qua còn cao hơn một chút, lúc ôm hắn, nàng cảm thấy một loại khẩn trương vô hình, hai tay nàng tùy tiện đảo qua khuôn mặt hắn: "Liên Tam ca ca," giọng nói run rẩy: "Liên Tam ca ca," trong âm thanh mang theo kinh hoảng tột độ: "Đừng nghe, đừng nhìn, cũng đừng nói gì."

Tam điện hạ ngây người.

Một lúc sau hắn mới hoàn hồn lại. Hắn không nghĩ tới Thành Ngọc chẳng những không bị Ưu Vô Giải mê muội, ngược lại còn giữ được thần trí mà nhắc nhở hắn nơi này khác thường. Một phàm nhân, ở trong Ưu Vô Giải vẫn có thể giữ được bản tâm, trừ phi cả đời nàng luôn vui vẻ vô lo, đáy lòng chưa bao giờ trả qua thống khổ cùng ưu sầu. Nhưng điều này hiển nhiên là không thể.

Tam điện hạ có chút nghi ngờ, bất quá lúc này không phải thời điểm để nghi ngờ.

Hắn vô ý thức lần nữa chạm vào ngón tay Thành Ngọc trên mặt hắn, nàng lại tưởng hắn muốn gỡ ra, liền vội vã dính sát người hắn hơn, ngón tay không phí công tìm kiếm mắt hắn nữa, mà trực tiếp buông xuống ôm chặt lấy eo hắn.

Hai tay nàng ôm hắn thật chặt, thân thể ấm áp dán sau lưng hắn, gò má áp chặt vào người hắn, "Ngươi nghe ta nói Liên Tam ca ca," âm thanh khàn đặc cùng dồn dập, mang chút run rẩy: "Những thứ này đều là giả, nơi này không phải địa phương tốt đẹp gì, những cô nương xinh đẹp này đều... Ngươi không nên nhìn các nàng, không nên đi theo các nàng, các nàng rất nguy hiểm!" Đoán chừng thấy hắn không có động đậy, nàng thử thăm dò buông lỏng vòng tay ôm hắn, chỉ để lại một cánh tay ôm eo hắn, tay kia thu về, lục lọi trong cổ áo nàng.

Liên Tam không nhúc nhích, cũng không nói gì.

Trong phút chốc Thành Ngọc ôm lấy Liên Tam, thiếu nữ hoạt bát nhờ hắn bắt lam điệp có chút cố kỵ, trốn sang một bên, nhưng nhìn thấy Thành Ngọc cũng không phải nhân vật gì lợi hại, thiếu nữ lại lần nữa lại gần. Coi thường Thành Ngọc đang ôm chặt Liên Tam, ngón tay thon dài từ trong ống tay áo lộ ra, chậm rãi xoa nhẹ lên cái tay đang cầm quạt của Liên Tam: "Mới vừa rồi lam điệp bị dọa bay mất rồi, ca ca giúp ra bắt một con khác chứ?" Ngón tay so với đêm xuân còn muốn lãng mạn hơn, sóng mắt so với thu thủy còn mềm mại hơn. Nàng cười khanh khách nhìn Liên Tam.

Tam điện hạ rũ mắt, ánh mắt không đặt trên cái tay thiếu nữ bắt điệp đang dụ dỗ hắn, mà là cánh tay đang ôm lấy eo hắn. Từ ống tay màu tím lộ ra cổ tay trắng ngần nhỏ nhắn đang run rẩy, trắng có chút chói mắt, xương cổ tay cùng khủy tay vì dùng sức mà có chút nổi bật, làn da tựa như căng thẳng mà trở nên trong suốt, che đi xương cốt tinh xảo xinh xắn. Một đoạn cổ tay rất đẹp. Đẹp đến gần như yếu ớt. Cũng không mất đi vẻ đáng yêu.

Cánh tay như ngọc kia đột nhiên động, cánh tay nhỏ bé trắng nõn, yếu ớt lại xinh đẹp rời khỏi eo hắn, một cái tay vẫn ôm lấy eo hắn, một tay khác cũng theo sát phủ lên, từng chút từng chút đẩy bàn tay hắn ra. Tiếp xúc ấm áp trơn mềm khiến hắn đột nhiên căng thẳng, nhưng nàng cũng không phát giác ra, vẫn một mực cố chấp nhét đồ vào lòng bàn tay hắn. Mở ra nhìn một cái, là một tấm bùa, ước chừng mới từ trong người lấy ra, còn mang theo hơi ấm.

"Đừng nghe, đừng nhìn, Liên Tam ca ca." hai cái tay kia một lần nữa trượt xuống eo hắn, trơn trượt như nước, trơn bóng như ngọc, mang theo sự ngây thơ đáng hận. Nàng một lần nữa nhẹ giọng cảnh cáo hắn: "Tấm bùa này không chỉ linh nghiệm bình thường, nó đã từng giúp ta vượt qua nhiều kiếp nạn, ta sẽ giữ chân những tỷ tỷ xinh đẹp này, Liên Tam ca ca liền dựa theo đường cũ mà lui, tấm bùa có thể giúp ngươi thoát ra khỏi sơn động này." Nàng nói.

Sợ như vậy, còn suy nghĩ giúp hắn thoát thân. Kế sách đơn giản này dĩ nhiên không thể đối phó được với trận pháp Ưu Vô Giải, nhưng nàng có lòng như vậy khiến hắn phá lệ mở rộng tầm mắt.

Thiếu nữ hoạt bát một mực dây dưa với Liên Tam rốt cuộc cũng tìm được chỗ trống dựa vào người hắn, còn đang tìm cách khiến hắn vui vẻ, nũng nịu cười gọi một tiếng ca ca mềm nhũn, để hắn một lần nữa giúp nàng bắt hoàng điệp. Tam điện hạ đem cây quạt đặt bên môi, hướng nàng ra hiệu chớ có lên tiếng, động tác đó rất chậm rãi, cũng vì chậm rãi, nên hết sức tao nhã, tiểu cô nương thấy vậy khẽ sửng sốt. Sau khi sửng sốt lại càng làm nũng dựa sát vào, nhưng lúc mở miệng muốn nói đột nhiên biến sắc, ngón tay trắng trẻo nhỏ nhắn đè lên cổ họng mình nhìn Liên Tống không thể tin được, trên mặt Tam điện hạ không có biểu tình gì khác thường. Tiểu cô nương sau khi phản ứng lại cái tay trống không kia liền hung hăng chụp tới Liên Tống, Tam điện hạ không né tránh, chỉ là khóe môi hơi cong lên, sau đó hắn lắc đầu một cái, đôi thiên thiên tố thủ liền bị định giữa không trung, tiếp đó cả người tiểu cô nương kia nhanh chóng cứng đờ như pho tượng trước mặt Tam điện hạ.

Tam điện hạ giương mắt nhìn bầu trời xanh biếc phía xa, bàn tay cầm quạt như có như không hạ xuống bàn tay Thành Ngọc đang ôm lấy hắn, nhưng cuối cùng cũng không chạm vào. Hắn dừng tại đó, có chút suy tư.

Tất nhiên, hết thảy điều này Thành Ngọc đều không biết, nàng chỉ nghe thấy tiểu cô nương hoạt bát kia gọi ca ca ca ca để mê hoặc Liên Tống, lại thấy Liên Tống từ đầu đến cuối không nói gì, nàng rốt cuộc nhớ lại tin đồn Liên Tam hắn xác thực là một hoa hoa công tử.

Nếu là hoa hoa công tử, vậy chắc là cũng rất thích mỹ nhân xà vào lòng. Ngay cả nàng khi nhìn tiểu cô nương xinh đẹp kia cũng có chút xương cốt mềm nhũn, rốt cuộc Liên Tam có khống chế được không, chuyện này đúng là không tốt. Trong lòng nàng suy đoán như vậy, bản năng liền ôm lấy hắn chặt hơn, hy vọng làm như vậy có thể giữ được hồn phách hắn không bị người ta câu mất.

Nàng một bên ôm hắn, một bên nhỏ giọng nói chuyện với hắn, muốn hắn giữ được tỉnh táo: "Liên Tam ca ca ngươi nên tỉnh táo lại, ta không nên mang ngươi vào trong này, trước kia nơi đây không phải như này, ta không nên dây vào họa lớn như vậy," lúc nói đến không nên dây vào họa lớn, nàng mờ mịt một lúc, có chút nghi ngờ, có chút bi thương: "Quý thế tử nói không sai, ta to gan luôn làm xằng làm bậy, sai trăm lần cũng không biết hối cải, đều là do ta sai rồi," nàng hung hăng tự trách mình, âm thanh có chút mơ hồ: "Ta luôn luôn gây họa, lần đó còn khiến cho Thanh..." cái chữ "Thanh" vừa ra khỏi miệng, nàng chợt dừng lại, cả người như đình trệ, một lúc sau, tựa như nàng mới hoàn hồn, nhưng không nói nốt cái câu dở dang kia, mà chỉ nói: "Ta nhất định sẽ để ngươi thoát ra ngoài," giống như phát lời thề: "Lần này nếu cần người nào phải chết tại nơi này, ta sẽ nguyện chết cũng phải để cho ngươi thoát ra ngoài." Âm thanh vô cùng nhẹ.

Liên Tam nhíu mày, phát giác nữ tử sau lưng tinh thần có chút không ổn, nhưng hắn còn chưa kịp nhìn kỹ, thì nàng đã đem hắn đẩy về phía lối vào, còn nàng thì lao về phía mỹ nhân tươi cười đuổi hồ điệp kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai va ket bai chiec thuyen ngoai xa, cach lam mo bai ket bai hay thuc su kho hay de sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.