Tam sinh tam thế - Chẩm thượng thư

Chương 22


Một đêm này, Phượng Cửu mơ thấy một giấc mộng.

Trong giấc mơ, có rất nhiều mây che kín bầu trời, gió thổi qua cánh đồng bát ngát, khắp nơi hoang vu, màu sắc tối tăm, đầy bụi mù. Một dòng sông dài chán chường vắt ngang cánh đồng trống không, bên bờ sông chập chờn có bóng người. Phượng Cửu mơ hồ nhận ra người bên bờ sông mặc một thân hồng y, mặc dù không thấy rõ bộ dáng, nhưng trong lòng biết đó là A Lan Nhược.

Phượng Cửu ôm nghi vấn trong lòng, giẫm lên thảm cỏ đã héo úa, muốn tiến đến gần nàng, lại chẳng hiểu vì sao không thể tới gần được. Mắt thấy thân ảnh kia sắp tan vào màn bụi mù dày đặc, nàng vội vàng nói: “Ngươi vì sao phải tự vẫn? Chuyện gì đã xảy ra mà đáng để cho ngươi dù biết là mình sẽ hồn phi phách tán cũng nhất định muốn chết?”.

Tiếng cười của nữ tử theo gió thổi tới, hàm chứa vẻ tiêu sái tựa như lời Tô Mạch Diệp đã nói: “Đúng vậy, vì sao chứ?”. Một ngọn lửa tàn bỗng nhiên bùng lên, lan rộng ra, dường như có một con mãnh thú nhảy tới phía lòng bàn chân Phượng Cửu, khiến nàng kinh hãi, bay vọt lên không trung, chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ bỗng, rồi tỉnh giấc.

Sáng sớm, Phượng Cửu suy nghĩ đây chính là giấc mơ báo mộng, nhưng lại không thể hiểu nổi rốt cuộc là có ý gì. Lại thấy Trà Trà đã trở về ngày hôm qua cùng Mạch Thiếu vén quần chạy vào, nhắc nhở nàng ngày hôm nay Mạch Thiếu sẽ quay trở lại Thần cung. Trà Trà đêm qua dọn dẹp thư phòng, thấy có một bọc kẹo hồ ly, bên trên có dán mảnh giấy ghi tặng Mạch Thiếu, hỏi nàng còn muốn đưa cho Mạch Thiếu nữa hay không.

Phượng Cửu vỗ đầu một cái, may mà có Trà Trà nhắc nhở. Vội vàng tới thư phòng tìm kẹo hồ ly, sau đó hăng hái đi tìm Mạch Thiếu. Tô Mạch Diệp được một đêm ngủ ngon, hôm nay cuối cùng cũng ra dáng con người, thần sắc của mỹ công tử đã trở lại bảy, tám phần mười. Phượng Cửu rất hào khí ném bọc kẹo hồ ly xuống trước mặt hắn, Tô Mạch Diệp sặc ngụm trà trong cổ họng: “Cái này, ta cũng có phần sao?”.

Phượng Cửu rộng lượng nói: “Đương nhiên, nô tỳ hay kẻ sai vặt trong viện của ta, mỗi người cũng đều có phần, không thể không có phần của ngươi được”, giống như thể đang tranh công: “Đương nhiên phần của ngươi sẽ nhiều hơn của bọn họ một chút, mà trong kẹo của ngươi ta còn cho thêm nhiều bột hơn của bọn họ.

Kẹo tặng cho Trầm Diệp cũng giống như vậy, nghe nói Trầm Diệp đem cho tiểu đồng tử trong viện của hắn, tiểu đồng tử kia cũng thấy kẹo này ăn không tệ”. Thần sắc trên khuôn mặt Tô Mạch Diệp liên tục thay đổi, cuối cùng dừng lại tại hai thần sắc không đành lòng và thương hại, nhận kẹo hồ ly, nói với Phượng Cửu: “Chuyện này, ngươi có nhắc tới với Tức Trạch chưa?”.

Phượng Cửu ngạc nhiên nói: “Vì sao ta phải nói cho hắn nghe chuyện này?”. Trên khuôn mặt Mạch Thiếu lại càng hiện ra sự thương hại, nói: “À, không nói thì tốt, nhớ kỹ, sau này cũng đừng nói, sẽ có điểm tốt cho ngươi”. Phượng Cửu bị hắn làm cho mơ hồ, nói: “Vì sao không thể nói?”.

Mạch Thiếu thầm nghĩ bởi vì ta còn muốn sống thêm hai năm, nhưng miệng lại cân nhắc: “À, bởi vì thân phận này của ngươi, tự mình làm kẹo đường tặng cho hạ nhân hay sư phụ, bằng hữu thật ra thì cũng không hợp quy củ cho lắm, mà trước kia A Lan Nhược cũng không có làm như vậy, nếu như ngươi nói với Tức Trạch sẽ khiến hắn nghi ngờ, chẳng phải là phức tạp hay sao?”.

Phượng Cửu chợt hiểu ra: “Như vậy sao, chuyện này ta cũng không để ý lắm, cũng là ngươi lo lắng chu đáo”. Nói đến đây, bởi vì đề cập đến Tức Trạch, có một chuyện khác bỗng nhiên nổi lên trong lòng Phượng Cửu, nàng nói với Tô Mạch Diệp: “Ta đột nhiên nhớ tới, có một chuyện muốn thỉnh giáo ngươi, bởi vì ta là thú sống trên cạn, không hiểu rõ lắm về thủy tộc, có điều ngươi thuộc thủy tộc nên có thể biết, huyết độc của giao long thì nên giải như thế nào?”.

Huyết độc của giao long đã ở trong cơ thể Tức Trạch mười mấy ngày mà không thanh lọc được hết, đám đại phu trong tộc Tỷ Dực Điểu chung quy vẫn là sống trên cạn, không có kiến thức, không chẩn đoán được loại độc này. Mặc dù Tức Trạch nói đây không phải là loại độc gì lợi hại, nhưng lại làm Phượng Cửu có chút lo lắng, thừa dịp này liền hỏi.

Tô Mạch Diệp không hiểu nói: “Huyết độc của giao long? Giao long cũng không phải là độc vật gì cả, ngược lại máu của nó lại là một thánh phẩm bổ dưỡng rất quý, cực kỳ khó có được, độc vật bình thường cho dù có xâm nhập vào máu của giao long, chỉ trong khoảnh khắc sẽ bị hóa giải.

Nếu như một người trúng quá nhiều loại độc, các đại phu thường lấy máu của giao long làm thuốc dẫn, trước tiên mổ bộ phận đầu tiên có thể hóa giải được độc, sau đó việc lấy độc trong cơ thể ra sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ai nói với ngươi là trong máu của giao long có độc?”.

Phượng Cửu u mê nhìn Tô Mạch Diệp, chấn kinh tới mức nói không nên lời: “Nhưng… nhưng hắn nói hắn trúng huyết độc của giao long, gặp, gặp chuyện như vậy là sự cố độc phát, thân bất do kỷ”. Tô Mạch Diệp tự rót trà cho mình, khiêu mi nói: “Ai nói với ngươi như vậy, chắc chắn là đã lừa gạt ngươi rồi”, chén trà vừa mới dính vào môi, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn nàng nói: “Ngươi nói gặp hắn như vậy, là gặp như thế nào?”.

Phượng Cửu không nói lời nào. Tô Mạch Diệp thử dò xét hỏi: “Hắn không có chiếm tiện nghi của ngươi chứ?”. Khuôn mặt Phượng Cửu lúc đầu trắng nhợt, sau đó hai má điểm hồng, màu hồng mỗi lúc một đậm, chỉ sau một câu nói này đã đỏ bừng như bị đánh son. Tô Mạch Diệp nhếch khóe môi.

Người này là ai, trong lòng hắn đã tám phần biết rõ. Đế Quân. Hắn hôm nay thật là tâm huyết, hoặc là nói, kể từ khi hắn nhận sự phó thác của Liên Tống bắt đầu vào chỗ này, gặp phải Đế Quân, hắn vẫn luôn luôn rất tâm huyết. Con đường Đế Quân theo đuổi người yêu quả thực quá mức xảo quyệt, cũng không kém phần đặc sắc, thứ cho hắn không biết rõ, nhưng nếu như Đế Quân biết được hắn quấy rối chuyện tốt của ngài, bản thân hắn có kết quả gì, hẳn hiểu rất rõ.

Phượng Cửu ngồi ngược chiều ánh sáng trên một chiếc ghế làm bằng gỗ lê, vẻ mặt ngu ngơ không biết là đang suy nghĩ gì. Tô Mạch Diệp khụ một tiếng, đi trái lương tâm, cất lời xoay chuyển tình thế: “Thật ra thì, máu của giao long, mặc dù có thể hóa giải được nhiều loại độc, nhưng trong số đó lại không có tình độc, nếu như một khi tình độc đã tan ra vào máu của giao long…”.

Phượng Cửu chống cằm, nét ửng đỏ trên mặt đã giảm hơn chút ít, nhẹ giọng nói: “Nói như vậy, ngươi nghĩ con giao long đó trước ấy đã trúng tình độc, chưa biết chừng đã truyền độc sang cho người khác sao? Nhưng thí dụ như ta trúng tình độc, ngươi dính máu của ta, khi đó cũng có thể bị lây tình độc sao? Trên đời nào có tình độc như vậy, Mạch Thiếu, ngươi không phải đang cho rằng ta rất dễ bị gạt đấy chứ?”.

Tô Mạch Diệp cười khan một tiếng, cơ hồ tiên đoán được tình cảnh lúc Đế Quân đem Thương Hà kiếm gác lên cổ hắn. Một lúc lâu, hắn thở dài, nhìn Phượng Cửu nói: “Trước kia ngươi từng nói với ta, ngươi muốn gặp được một người tốt hơn, một người mà khi ngươi gặp nguy hiểm, hắn sẽ tới cứu ngươi, người mà cứu ngươi rồi sẽ không tự tiện bỏ rơi ngươi, lúc ngươi đau buồn sẽ đến an ủi ngươi.

Ngươi có nghĩ tới hay không, nói không chừng, người lừa gạt ngươi kia, chính là người ngươi muốn tìm?”. Phượng Cửu sững sờ một chút, nói: “Đúng là ta sống chung cùng hắn, nhưng…”. Tô Mạch Diệp nói: “Thật ra thì, người đó là ai, ta ước chừng đã đoán ra bảy, tám phần.

Có phải có đôi lúc, ngươi cảm thấy sở thích tính cách của hắn có chút giống Đông Hoa Đế Quân không?”, không đợi Phượng Cửu trả lời, lại nói: “Ta nghĩ, ngươi không phải là không thích hắn, mà chẳng qua là cảm thấy, như vậy thật giống như biến hắn thành bóng dáng của Đông Hoa, kết quả là nhiều lần nói buông tay nhưng vẫn không thể, có đúng như vậy không?”.

Thật ra thì Tô Mạch Diệp nói những lời này, hơn phân nửa là hắn bịa chuyện. Thậm chí ngay cả khi hắn hiểu được chuyện hắn bịa ra là rất hoang đường, cũng có thể khiến cho nàng động lòng. Nàng nếu có thể suy nghĩ một lần về những lời hắn vừa nói, nhất định cũng sẽ có lần thứ hai, suy nghĩ nhiều thêm vài lần, nói không chừng lại thật sự tin tưởng rằng nàng quả nhiên thích Tức Trạch.

Đây cũng là chuyện duy nhất mà hắn có thể giúp đỡ, sửa chữa giùm Đế Quân từ trước tới giờ. Phượng Cửu trầm mặc chốc lát, trong chốc lát ấy, Tô Mạch Diệp uống mấy chén trà, hắn cảm thấy Phượng Cửu lúc này trầm mặc là vì tập trung sức lực, chuẩn bị làm một trận mắng liền mạch lưu loát dành cho hắn.

Trận mắng này vốn là hắn tự tìm, hắn chờ. Một lúc lâu, Phượng Cửu rốt cục mở miệng, thấp giọng nói: “Ừm, có thể ngươi nói đúng”. Nửa chén trà còn dư trên tay Tô Mạch Diệp trực tiếp đổ vào trong cổ áo hắn, hắn trợn mắt, há hốc miệng nhìn về phía Phượng Cửu.

Phượng Cửu bình tâm trong chốc lát, lại nói với hắn: “Hôm nay ngươi nói rất nhiều điều, đều là những lời vàng ngọc, làm ta có cảm giác, ngươi có lời gì muốn khuyên ta sao?”. Tô Mạch Diệp nhất thời có một loại cảm giác viển vông không chân thật, nhưng thanh âm lại rất bình tĩnh, nói: “À, không có gì, chỉ là có một câu, nếu như ngươi quả thực thích hắn, thì không cần phải tự tạo áp lực cho mình, có thể là bởi vì ngươi thích kiểu người như vậy, mà trùng hợp hắn và Đế Quân đều là kiểu người như vậy”.

Sau khi Mạch Thiếu rời đi, Phượng Cửu ngồi trong phòng hắn hồi lâu, nắng sớm ban mai nhè nhẹ, rất hợp để suy tư. Vừa nói chuyện với Mạch Thiếu, không quá nửa nén hương sau, nàng đang trong trạng thái khiếp sợ, tức giận, nghi ngờ, chợt nhận ra trong mình, bốn loại cảm xúc đã chuyển một vòng lớn, đến mức đầu óc nàng có chút choáng váng, suy nghĩ mà không thể nghĩ cho rõ ràng.

Nàng khiếp sợ biết Tức Trạch gạt nàng, tức giận vì Tức Trạch vậy mà lại gạt nàng, nghi ngờ không rõ vì sao hắn lại gạt nàng, rồi chợt hiểu ra, sở dĩ hắn gạt nàng, là bởi thích nàng. Lúc chợt nhận ra điều này, nàng không khỏi giật nảy người, nhưng lúc trước khi cô cô Bạch Thiển của nàng dạy nàng bí quyết đoán đề đã có một câu danh ngôn, nói rằng các nàng không có khả năng thiên phú về mặt này, nếu muốn thuận lợi vượt qua bài kiểm tra trước con mắt của phu tử, thì cần phải nắm giữ trong tay một loại bí quyết đoán đề.

Loại bỏ tất cả các loại đề đã có thể biết, cái cuối cùng còn dư lại chính là cái có thể, cho dù thoạt nhìn, không thể ra đề như vậy, nhưng cũng là khả năng lớn nhất. Đây chính là bí quyết truyền đời hữu dụng. Quả thật, nàng có coi trọng vấn đề này hay không, Tức Trạch đã từng phủ nhận một lần.

Nhưng Phượng Cửu coi như là người đã thấu hiểu tình trường, con mắt nhìn chuyện đương nhiên sẽ không hề nông cạn như trước nữa, hiểu được rằng một khi đã dính vào chữ tình, có người sẽ chấp nhận hy sinh tất cả, thí dụ như người cậu Dạ Hoa của nàng, có người có dũng khí bất chấp theo đuổi, tỷ như tiểu Yến, còn có người thích cãi bướng ương ngạnh, sợ rằng Tức Trạch chính là người như vậy.

Nàng đối với Tức Trạch, rốt cuộc là như thế nào, điểm này, lúc đầu suy nghĩ nàng không có hiểu được. Trong số những bằng hữu mà nàng có, Tức Trạch chắc chắn là người có hiểu biết nhất, có tầm thưởng thức cao nhất, nàng đương nhiên có ấn tượng tốt với hắn, nếu không cho dù có mượn danh nghĩa huyết độc của giao long, hắn chiếm tiện nghi của nàng cũng sẽ không dễ dàng như vậy.

Năm đó biểu đệ nàng cùng nàng chơi trò tượng gỗ, không có để ý va phải nàng mà khiến trên mặt nàng hiện lên dấu răng, bị nàng đánh tới mức ba tháng không dám nói chuyện với nàng. Nhưng nếu nói trong thâm tâm nàng có vài phần lưu ý Tức Trạch, vì sao lúc đầu cho là Tức Trạch thích nàng, nàng lại sợ hãi như vậy? Nàng thực sự đã vô cùng u mê, cho đến khi Tô Mạch Diệp nói với nàng lời kia, giống như là đục một lỗ trên đỉnh đầu nàng, một luồng ánh sáng chiếu vào đầu nàng, mặc dù đau nhưng lại khiến nàng thông suốt.

Nàng cảm giác sâu sắc được rằng Mạch Thiếu không hổ là Mạch Thiếu, câu nói kia như một lời chỉ điểm dành cho nàng, tựa như cơn gió mát thổi vào nội tâm nàng, thổi tan tất cả những ánh sáng còn bị sương mù che khuất trong đầu óc. Mạch Thiếu quả nhiên có trí tuệ lớn. Trong nháy mắt, nàng cảm thấy bản thân thanh thản hơn.

Đúng vậy, nàng có chút cảm giác quen thuộc đối với Tức Trạch, chính là bởi vì hắn và Đông Hoa Đế Quân cùng thuộc một kiểu người, nhưng hảo cảm của nàng dành cho Tức Trạch lại không phải là do Đông Hoa Đế Quân mới nảy sinh mà là bởi vì nàng thích kiểu người như vậy, ngẫu nhiên bọn họ đều là kiểu người đó.

Mạch Thiếu nói có lý. Tức Trạch, đúng là người nàng đang tìm. Nàng thử suy nghĩ, nàng còn gánh vác khoản nợ gì trên vai nữa? Quan trọng nhất là Diệp Thanh Đề. Ở Thủy Nguyệt Đầm, sau khi từ biệt Tức Trạch lúc trận chiến với giao long kết thúc, nàng phát hiện ở trong tay áo có trang bị một túi gấm đựng quả tần bà, nhận ra được cái xác này chính là thân thể ban đầu của nàng.

Quả tần bà vẫn bình yên vô sự, đợi sau khi ra khỏi Phạn Âm cốc, có thể dùng nó để cứu lại mạng sống cho Diệp Thanh Đề, đến lúc đó, nợ nàng thiếu hắn đã trả xong, lời hứa chịu tang hắn cũng có thể hủy bỏ. Còn nữa là… cái tên Đông Hoa nổi lên trong lòng nàng. Nàng sững sờ một chút, Đế Quân thực sự đã có ân rất lớn với nàng, đương nhiên cũng đã khiến nàng chịu rất nhiều đau khổ.

Nhưng lúc này hắn và Cơ Hoành đã như hình với bóng. Đế Quân thực ra thì đã không còn liên quan gì tới nàng nữa, chắc chắn năm sau nếu hắn còn gặp lại nàng, ước chừng trong ấn tượng có lẽ chỉ là vị tiểu bằng hữu dễ bị chọc cười năm xưa. Nàng suy nghĩ thấu đáo vừa thông suốt, nhận thấy trên người đúng là không còn nợ nhân tình gì nữa, nếu như thế, nàng đã gặp một người từ trên trời rơi xuống, vì sao không mau chóng bắt lấy? Tức Trạch hắn, chính là người chết vì mạnh miệng, có điều, ngay cả Đông Hoa Đế Quân khó chơi như vậy nàng cũng đã thử qua rồi, Tức Trạch chẳng lẽ còn khó hơn cả Đông Hoa sao? Nghĩ như thế, nàng bình tĩnh uống một ngụm trà, chợt cảm thấy mọi chuyện như đã nắm chắc trong tay.

Ba ngày sau, Quất Nặc rời Vương đô. Hôm đó, Quất Nặc phải chịu hình phạt trên Linh Sơ đài vì mang thai khi chưa gả, Khuynh Họa phu nhân đã tìm mọi cách khẩn cầu, Thượng quân nổi lòng nhân từ, đồng ý cho nàng ở lại Vương đô một thời gian để dưỡng thai. Phượng Cửu từ chỗ Mạch Thiếu nghe được, năm đó A Lan Nhược đã làm ơn, cho Quất Nặc và Trầm Diệp gặp mặt lần cuối, cho nên vài ngày trước đó đã chuẩn bị tốt mọi chuyện với hình quan, ở bên cạnh một dòng sông nhỏ trong veo ngoài thành, diễn kịch thật tốt trong cuộc đưa tiễn của hai người.

Nghe nói năm đó A Lan Nhược cũng không có đi theo, nhưng Phượng Cửu đang trong lúc rảnh rỗi, cảm thấy mình đi theo xem náo nhiệt một chút hẳn là cũng không có vấn đề gì. Ánh chiều tà chiếu vào giữa dòng sông, dương liễu rủ bên bờ. Nhưng những cảnh tượng cảm động thường được miêu tả trong du ký của tộc Tỷ Dực Điểu, thí dụ như bẻ liễu đem tặng, lệ rơi thấm vạt áo,… lại không hề thấy.

Quất Nặc dáng người mảnh khảnh, đứng dưới một gốc cây liễu, Trầm Diệp đứng thẳng lưng, nhìn về bờ sông bên kia. Hình quan râu ria rậm rạp đứng ở phía sau bọn họ ba bốn bước, mắt sáng như đuốc bắn về phía hai người, hai người phía trước hồi lâu vẫn không thấy nói chuyện.

Phượng Cửu thở dài, thì ra thế gian lại có người không có con mắt suy nghĩ gì hết, cho dù là ai đi chăng nữa, bị con mắt của người ngoài ngó chừng như vậy, cũng làm sao có thể nói được những lời xuất phát từ sâu thẳm đáy lòng chứ? Nàng thở dài một tiếng, mời hình quan đại nhân đến giúp nàng thử trà.

Trước kia nàng ở cùng Tức Trạch đã học được niềm vui thưởng trà tại nơi đồng hoang, nên trên đường đi đã thuận tiện mang theo một bộ đồ pha trà để luyện tay nghề. Quả nhiên hình quan đại nhân vừa cất bước dời đi, ở phía sau, Quất Nặc liền có động tĩnh, giọng nói rất nhỏ, có điều tai Phượng Cửu là tai hồ ly, lời nói theo gió bay đến tai, nghe hết sức rõ ràng.

Nàng nói, một câu nói chứa đầy sự hối hận: “Tình cảm của biểu ca kiếp này muội chỉ có thể cô phụ, cũng là tại muội quá không hiểu chuyện, hiện tại muội đã không còn xứng với biểu ca, chỉ mong, chỉ mong ở đây kết lại lời thề, hẹn, nếu có kiếp sau, quyết không tách rời”.

Trên tay Phượng Cửu nổi một tầng da gà, chén trà trong tay có chút run run. Nàng vểnh tai, muốn nghe phản ứng của Trầm Diệp. Dựng tai một hồi mà lại không hề thấy phản ứng gì của Trầm Diệp. Một lúc lâu sau, hắn tựa như nghi ngờ nói: “Ta đối với ngươi, có tình ý gì sao?”. Trong thanh âm của Quất Nặc chứa một chút bất ổn: “Huynh, huynh nói muội là biểu muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên với huynh, cho dù muội đã làm sai, nhưng lại không thể bỏ mặc, huynh cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, biết rõ ràng là cứu muội có hậu quả đáng sợ như thế nào, nhưng lại bất chấp mạo hiểm, những chuyện đó, chẳng lẽ không phải bởi biểu ca huynh đối với muội…”.

Trầm Diệp thản nhiên nói: “Cứu ngươi là muốn lưu lại một phần huyết mạch cho phụ thân ngươi, tri ân không báo thì uổng là quân tử, ngươi muốn cảm tạ thì hãy cảm tạ đại ân của phụ thân ngươi với ta”. Quất Nặc không thể tin nói: “Thế vì sao hôm nay huynh lại đến tiễn muội, không phải là, không phải là không bỏ rơi muội sao?”.

Trầm Diệp nói: “Mượn cơ hội ra ngoài vừa đi vừa trông coi”. Giọng Quất Nặc run run: “Huynh, huynh từ nhỏ không thích Thường Lệ và A Lan Nhược, nhưng huynh lại đối rất tốt với muội”. Trầm Diệp đột nhiên khinh rẻ nói: “Đó là tại dòng máu bất trinh trên người mẹ ngươi, ta đáng lẽ phải sớm biết, ngươi và Thường Lệ cùng một mẹ sinh ra, vốn không có gì bất đồng, vậy mà ta lại xem trọng ngươi”.

Quất Nặc giận đến phát run, thanh âm phát ra như thể khóc nức nở: “Đúng là muội không phải thuộc dòng máu bất trinh, vậy còn A Lan Nhược, nàng cũng là cùng một mẹ sinh ra với muội, đã gả cho người khác vẫn còn trêu trọc huynh, vô lại, bất trinh như vậy, huynh lại tự nguyện vì nàng mà chịu bị giam lỏng…”.

Trầm Diệp cười lạnh nói: “Ta chính là tự nguyện vì nàng mà chịu bị giam lỏng, ngươi muốn sao?”. Lỗ tai dựng thẳng của Phượng Cửu chợt run lên, đôi tay chống cằm suýt nữa rơi xuống đất, hình quan lo lắng tiến lên phía trước hỏi: “Điện hạ đau răng sao?”. Phượng Cửu lắc đầu vừa đưa cho hắn một chén trà vừa chỉ chỉ về phía bờ sông, ý là hắn uống xong thì có thể lên đường.

Hôm nay đến xem náo nhiệt, quả nhiên là thấy được một trận náo nhiệt ra trò. Nàng thực tại không thể ngờ tới Trầm Diệp cứu Quất Nặc thì ra là bởi vì một tầng ẩn tình như vậy, nhưng điều này cũng chẳng hợp với tính tình của hắn. Trầm Diệp chắc chắn không phải là loại người thương hoa tiếc ngọc, bởi hắn mở miệng là có thể đả thương người khác sâu sắc tới như vậy.

Cảm nhận của Phượng Cửu là vô cùng rõ ràng. Lúc này nhìn ra xa, cảm giác được thân ảnh của Quất Nặc giống như một chiếc lá khô, trong lòng nàng không khỏi có chút cảm thông. Quất Nặc chán nản dời đi, Trầm Diệp chắp tay đứng bên bờ sông ngắm cảnh, bên ngoài thành, núi là núi cao, nước là nước xiết, so với những cảnh nhỏ bé trong phủ đương nhiên là khoáng đạt hơn.

Phượng Cửu suy tư, mới vừa rồi Trầm Diệp đã đấu khẩu với Quất Nặc, có lẽ là khát nước, có nên mang cho hắn một chén trà nhuận giọng hay không? Lời vừa thốt lên xong, lại có chút hối hận, chiểu theo sự chán ghét mà Trầm Diệp dành cho A Lan Nhược lúc đầu, hơn phân nửa là hắn sẽ không tới, lời chào hỏi của nàng cũng coi như vô dụng.

Vừa nghĩ như vậy, chợt cảm thấy ngượng ngùng vô vị, chuẩn bị đem rửa nửa ấm trà còn dư, thu dọn lại bộ đồ pha trà. Không ngờ Trầm Diệp lại đi tới, không những đi tới mà còn ngồi xếp bằng, không chỉ ngồi xuống, mà còn đối diện với nàng, ngẩng đầu hỏi nàng: “Trà ngươi nói đâu?”.

Đoạn diễn này, Phượng Cửu không hổ là đã có kinh nghiệm, nhanh chóng nhập tâm vào nhân vật, nói: “À, ở đây ở đây”, mang một chén trà nóng mới rót đưa cho hắn. Vì muốn diễn cho thật, chiểu theo sự quan tâm của A Lan Nhược đối với Trầm Diệp, Phượng Cửu trong khoảnh khắc đã tính toán nói đôi lời quan tâm, môi hắn vừa chạm vào chén trà đã lo lắng nói: “Ta vừa nấu xong không lâu, có chút nóng, ngươi nên thổi trước một chút”.

Hắn uống một hơi, nàng tỏ vẻ kỳ vọng nói: “Trà này cũng không có gì mới mẻ, lá trà thô, nước pha trà cũng là lấy từ trên lá sen xuống, ngươi nếm thử xem có quen miệng hay không?”. Trầm Diệp đặt chén trà xuống, thần sắc cao thâm nhìn nàng. Nàng bình tĩnh đưa tới một chiếc khăn lụa, tiếp tục quá trình quan tâm ba bước của mình, sủng ái nói: “Mới vừa rồi không tập trung uống trà sao? Nhìn xem, khóe môi còn dính trà kìa, dùng cái này lau đi”.

Trầm Diệp nhìn nàng một lát, nhận lấy khăn lụa, trong giọng nói hàm chứa chút mỉa mai: “Ta không hiểu nổi ngươi, mấy ngày trước đây nghe nói ngươi và Tức Trạch Thần Quân tình thâm mặn nồng, là mẫu vợ chồng điển hình trong dòng dõi tôn thất quý tộc, hôm nay ngươi lại quan tâm ta như vậy, là vì sao?”.

Trong lòng Phượng Cửu không khỏi thảng thốt. Vốn là tại thời đại của A Lan Nhược, Tức Trạch chẳng bao giờ ra khỏi Kỳ Nam sơn, chuyện xưa của Lan Trầm hai người chẳng có chút liên quan đến hắn. Nhưng lần này nàng đã quên, Tức Trạch là một biến số. Mạch Thiếu từng nói với nàng, mọi chuyện nàng muốn làm thế nào thì làm, nhưng quan hệ giữa A Lan Nhược và Trầm Diệp, nàng cần phải hết sức làm theo xưa kia, bởi vì đây là mấu chốt vô cùng quan trọng, bảo vệ kết cục chính xác cho sau này.

Phượng Cửu cầm tay Trầm Diệp, vô cùng chân thành nói: “Ta và Tức Trạch, bất quá là gặp dịp thì chơi, đối với ngươi…”, bốn chữ “luôn là thật tâm” chuẩn bị thốt lên, lại chợt nhớ tới lúc này A Lan Nhược chỉ thầm yêu Trầm Diệp, vội vàng cắn lưỡi nuốt lại. Đúng lúc này, Trà Trà đột nhiên dẫn Tức Trạch tới bờ sông tìm Phượng Cửu, hai người nhìn thấy một màn này.

Khi ấy, dương liễu rủ đôi bờ, gió êm dịu đưa tới, giữa thảm cỏ xanh đặt một bàn trà, Trầm Diệp và Phượng Cửu ngồi đối diện nhau. Phượng Cửu cầm tay Trầm Diệp, đôi mắt hàm chứa nhu tình vô hạn, đang thấp giọng nỉ non gì đó. Đầu óc Trà Trà dường như mê muội, nhìn Tức Trạch ở phía trước tiến gần lại mấy bước, mình cũng đuổi theo vài bước, liền nghe được thanh âm điện hạ nhà mình bay vào trong tai: “Tức Trạch là một người tốt, bốn chữ “gặp dịp thì chơi” vừa rồi ta nói không được đúng lắm, nhưng những lời khi nãy của ngươi thật khiến ta cuống lên, ta và hắn chắc chắn chỉ có tình nghĩa giúp đỡ tương trợ nhau chút ít, ta xin thề với trời, tuyệt đối không có gì với hắn, trước đây không có gì, lúc này không có gì, tương lai cũng không thể có gì, ngươi tin ta chứ?”.

Trà Trà chưa kịp nghĩ Phượng Cửu một phen này nói quả thực rất nhiều, riêng nghe thanh âm nhỏ mềm nhũn nhu thuận kia, xương nàng cũng đã muốn mềm đi một nửa. Trong lúc vô tình hắt hơi một cái, nghiêng đầu thấy sắc mặt lúc này của Tức Trạch, có chút sửng sốt. Gương mặt Thần Quân trắng như tuyết, ánh mắt lãnh đạm như hàn băng đã đông lạnh mấy ngàn năm.

Trà Trà nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn lại, nhìn thấy hai người bên bàn trà, một người ánh mắt lãnh đạm, một người ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía họ, nghĩ là vừa mới bị tiếng hắt hơi vừa rồi của nàng làm kinh động, lúc này mới phát hiện ra họ. Trà Trà đưa mắt thoáng nhìn, tay của điện hạ vẫn đặt trên mu bàn tay của Trầm Diệp, trong mắt điện hạ tuy có sự kinh ngạc, nhưng nhu tình trong mắt chưa kịp thu hồi, vẫn quanh quẩn trong đáy mắt.

Mà điện hạ hôm nay một thân hồng y, cùng Trầm Diệp một thân bạch y ngồi chung một chỗ, nhìn quả thực giống một đôi bích nhân do trời đất tạo nên, sao mà xứng đôi. Ánh mắt Tức Trạch dừng lại chỗ hai người một lát, nàng chưa từng thấy qua vẻ mặt này của Thần Quân, nhưng rốt cuộc là vẻ mặt như thế nào, lại không thể nói được.

Thần Quân bước về phía trước một bước, ngừng lại, bình tĩnh nhìn hai người đang ngồi bất động một lát, không nói gì, lại xoay người đi. Nàng nhớ được từ trước tới giờ, bóng lưng của Thần Quân luôn luôn uy nghi, cho dù có đại sự gì xảy ra thì bước chân của hắn cũng rất trầm ổn, không nhanh không chậm, bản thân mang một loại phong độ riêng, lúc này không hiểu vì sao bước chân lại có chút cấp bách.

Trà Trà ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, tự biết lúc này không nên đi theo hắn. Nàng nghe được Trầm Diệp ý vị thâm trường nhìn về phía chủ tử của nàng nói: “Giữa các ngươi đã không có gì, vì sao hắn lại phải đi?”. Nàng nghe được chủ tử nàng tha thiết nhưng lại ậm ờ nói: “À, ta và Tức Trạch đúng là không có gì, ngươi không cần phải dò xét ta, có lẽ là hắn cảm thấy đã quấy rầy chúng ta ngắm cảnh thưởng trà nên đi.

Hay là ngươi cảm thấy uống trà phải có thêm người mới thêm chút náo nhiệt? Nếu như ngươi thích náo nhiệt hơn một chút thì để ta gọi hắn quay lại”. Trà Trà nhìn thấy bóng lưng Thần Quân hơi dừng lại một chút, trong khoảnh khắc có cảm giác giống như Thần Quân muốn phát tiết.

Nhưng chỉ chốc lát, Thần Quân đã biến mất trong tầm mắt của bọn họ. Trà Trà nhớ lại bóng lưng của Thần Quân, cảm thấy Thần Quân không hổ là Thần Quân, coi như bối cảnh cũng là ngọc thụ lâm phong, nhưng gió lớn có thể thổi tới, khiến cho khung cảnh trở nên tiêu điều. Trong lòng Trà Trà đột nhiên sinh ra một sự đồng cảm.

Phượng Cửu nhìn ra cơn mưa to dội thẳng từ trên Thiên Hà xuống bên ngoài cửa sổ, không khỏi xuất thần. Sau giờ ngọ, ra khỏi khu đất hoang kia, nàng kính nể chính mình có thể trơ mắt nhìn Tức Trạch bỏ đi mà vẫn có thể vừa trấn an phụng bồi Trầm Diệp uống trà, vừa bình tĩnh đưa hắn quay trở về Mạnh Xuân viện.

Đây cũng là sự chuyên nghiệp của nàng. Tình cảnh của nàng lúc đó, giống như là một vị khách phong lưu đến dạo thanh lâu tìm nữ nhân, gặp ngay phu nhân chua ngoa nhà mình tới bắt kẻ thông dâm. Nàng cảm thấy, bản thân mình đã phạm nhiều tội, cũng không thể so sánh được với lần này.

Nàng một mặt nhận thấy mình làm không tốt, một mặt lại nhận thấy mình làm rất xuất sắc, là rất có khiếu. Sau khi Trầm Diệp trở về Mạnh Xuân viện, nàng đi tìm Tức Trạch nửa ngày, cho tới khi trời mưa rả rích vẫn không hề thấy bóng dáng Tức Trạch đâu cả, nàng liền quay trở về.

Theo như nàng đoán, Tức Trạch hẳn là đang ghen, nhưng hắn đang để ý tới nàng, nàng cũng không phải cấp thiết giải thích ngay với hắn làm gì, chuyện đối phó Trầm Diệp rất hao tổn tâm sức, nàng nên lưu lại chút ít sức lực, không nên vì dính mưa mà sinh bệnh. Trà Trà đặt chiếc giá cắm nến xuống ngay trước cửa sổ, nhìn bầu trời đêm mưa to tầm tã, lo lắng nhìn về phía Phượng Cửu nói: “Lúc này mưa lớn như vậy, Thần Quân nhất định sẽ bị ướt mất!”.

Phượng Cửu ngáp một cái nói: “Hắn có thể tìm được nơi trú mưa, cái này không cần phải lo lắng”. Trà Trà thổn thức nói: “Điện hạ không tìm được Thần Quân, nhất định là Thần Quân đã có chủ ý muốn trốn điện hạ rồi. Ngài ấy nhất định là vừa muốn đến gặp người, vừa sợ nhìn thấy người.

Muốn đến gặp người để nghe người giải thích người cùng Trầm Diệp đại nhân không có gì, lại sợ nghe người nói người và Trầm Diệp đại nhân có tình cảm…”. Phượng Cửu nói: “Hắn không phải là loại người rối rắm như vậy đâu…”. Trà Trà thở dài nói: “Thử nghĩ xem, Thần Quân đến khu đất hoang đó, giờ phút này trời đổ mưa to, nhưng trong lòng Thần Quân đại nhân đã sớm bị khiếp sợ và đau thương lấp đầy, còn có thể để ý đến trời mưa sao? Mưa lạnh rơi trên người Thần Quân, thấm vào cơ thể, mặc dù lạnh thấu xương như băng, nhưng so sánh với sự tuyệt vọng trong đáy lòng, cái lạnh đó đâu có đáng gì?”.

Phượng Cửu nói: “Hắn không thể nào…”. Trà Trà thầm oán hận nhìn Phượng Cửu một cái, “Đợi cho đến lúc ý thức được trời mưa, Thần Quân đại nhân đương nhiên sẽ hy vọng cho dù trời mưa lớn như vậy, điện hạ vẫn sẽ xuất hiện, đối diện với Thần Quân, lúc đó Thần Quân sẽ ôm người vào lòng, không còn để ý đến việc người đã tàn nhẫn tổn thương hắn, nhưng điện hạ lại…”, Trà Trà lại oán hận nhìn Phượng Cửu lần nữa: “Điện hạ vừa thấy trời mưa mấy hạt đã quay trở về phủ, người đặt Thần Quân ở đâu chứ? Hắn đương nhiên cảm thấy vạn phần đau khổ, còn hận không bị mưa xối cho chết ngay kìa”.

Phượng Cửu bị nói một trận, đầu óc không tránh khỏi có cảm giác mê mẩn, nói: “Hắn sẽ không đến nỗi như vậy chứ…”. Trà Trà tranh thủ nói: “Điện hạ có đi muốn tìm Thần Quân một chút hay không?”. Phượng Cửu cố gắng tưởng tượng ra hình ảnh Tức Trạch Thần Quân đau đớn trong mưa, nhưng chẳng hiểu tại sao lại cứ biến thành hình ảnh hắn đang ngồi vừa ăn uống ngon lành vừa xem ca vũ.

Đau khổ đứng trong mưa, đây sao có thể là việc mà Tức Trạch làm được? Nàng thầm than Trà Trà đã quá lo lắng, khụ một tiếng nói: “Ta đi ngủ trước đã, còn Tức Trạch, có lẽ hắn đã sớm ngủ rồi, ngày mai mưa tạnh ta lại đi tìm hắn”. Trà Trà thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc đầu, xoay người đi chuẩn bị giường ngủ cho nàng.

Ngoài cửa sổ mưa to gió lớn, Phượng Cửu mơ hồ nghĩ tới, mấy ngày gần đây nắng lớn như vậy, trận mưa trút xuống như thể gột rửa cho bầu không khí được mát mẻ hơn. Mưa rơi lộp bộp bên song cửa, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ. Ngủ đến nửa đêm, xoay mình lại cảm thấy giường dường như hẹp đi, có một mùi ẩm ướt lướt qua mặt.

Tối nay nàng vốn ngủ không sâu, tỉnh dậy nháy mắt một cái, trong chớp mắt, giá cắm nến bên ngoài trướng bỗng nhiên phát sáng. Ánh nến xuyên qua tấm rèm mỏng, Phượng Cửu có thể nhìn thấy một bóng người. Tức Trạch Thần Quân nhắm mắt nằm trên một nửa giường còn lại, quanh thân tỏa ra hàn khí, cảm thấy có ánh sáng chiếu tới, đôi mắt từ từ hé mở, ánh mắt chỉ mê man trong chốc lát, nhìn Phượng Cửu hỏi: “Nàng ở đây làm gì?”.

Phượng Cửu nhìn hắn một lát, nói: “Lời này, có lẽ ta phải hỏi ngươi mới đúng chứ”. Trong ánh mắt Tức Trạch lộ ra vẻ ngạc nhiên khó hiểu, nàng ngáp một cái nói: “Bởi vì đây là giường của ta”, nhìn bộ dạng Tức Trạch tối nay giống như thể chưa có chuyện gì xảy ra, ngạc nhiên nói: “Thì ra là ngươi đã sớm quay về đây, chẳng trách mọi người đi tìm ngươi đến trưa mà không thấy bóng dáng đâu cả, ngươi ở sương phòng phía đông hay phía tây? Lúc này lại vào trong phòng ta… là mộng du nên đi nhầm phòng sao?”.

Tức Trạch yên lặng hồi lâu nói: “Ta đi tản bộ ở bên ngoài, cũng không nhớ đến thời gian, vừa mới trở về, không có để ý nên đi nhầm phòng”. Ngoài cửa sổ, gió mưa vẫn đang gào thét, Phượng Cửu giật mình một cái, bới bới phía đầu giường, kéo cái chăn ra, trong phòng lập tức phủ kín ánh sáng.

Phượng Cửu lúc này mới nhìn thấy Tức Trạch một thân ướt sũng như ngâm trong nước, ngay cả chỗ giường hắn nằm cũng đã bị nước trên người ngấm tới ướt đẫm. Phượng Cửu ngẩn ngơ, Trà Trà quả nhiên là thần tính toán. Nàng đưa tay nắm lấy ngón tay đã đông lạnh của Tức Trạch, cảm giác giống như thể đang nắm lấy một nắm tuyết.

Phượng Cửu cắn răng nói: “Mưa lớn như thế, ngươi không biết đường đi trú mưa hay tạo ra tiên chướng ngăn mưa ư?”. Tức Trạch nhắm mắt lại ngủ nói: “Ta mải suy nghĩ chuyện, không để ý trời mưa”. Phượng Cửu bước qua người hắn toan xuống giường. Tức Trạch nắm chặt lấy tay nàng, trong tiếng nói lộ ra vẻ mệt mỏi: “Cần gì vội vàng trốn ra ngoài tránh tị hiềm, ta cũng có thể làm gì với nàng đâu?”.

Phượng Cửu giãy giụa. Tức Trạch nói: “Ta sẽ không làm gì nàng đâu, đầu ta có chút choáng váng, nàng bồi ta một lát”. Trên trán Phượng Cửu nổi gân xanh: “Tránh tị hiềm cái gì, bồi cái gì chứ, ngươi ngâm mưa năm sáu canh giờ, đầu ngươi có thể không choáng ư? Ta đi chuẩn bị bồn tắm cho ngươi, nếu ngươi cử động được thì mau đi thay y phục, nếu không ta có thể chờ”.

Tức Trạch nói: “Ta không nhúc nhích được”. Phượng Cửu kéo tay áo chuẩn bị bồn tắm bên ngoài bình phong nói: “Vậy thì ngươi cứ mặc y phục ướt đi”. Tức Trạch trầm ngâm hồi lâu, nói: “Vừa mới cử động được rồi”. Có pháp thuật hữu ích là ở đây, mặc dù nửa đêm đầy tớ nô bộc đều đã yên giấc rồi, nhưng cũng có thể tự tạo ra một bồn nước tắm nóng, Phượng Cửu đưa cánh tay vào thử hồi lâu xem nước có đủ ấm hay không.

Cảm thấy vẫn chưa ổn, nàng lại đặt bình phong vây quanh bồn tắm, cầm một cái ghế nhỏ ngồi quay lưng lại, nhìn ra phía cửa, nói Tức Trạch có thể đi tắm được rồi. Sau khi nghe một loạt tiếng động bùm bùm vang lên, trong lòng Phượng Cửu nghi ngờ không biết có phải Tức Trạch đã đụng phải cái bàn hay không, nhưng lúc này hắn đã thoát y… Nàng kiềm chế sự lo lắng, chờ mãi cho tới khi từ phía sau bình phong truyền ra tiếng nước chảy mới xách cái ghế tới ngồi gần bên bình phong, đề phòng Tức Trạch chiếm được tiện nghi của nàng.

Tộc Tỷ Dực Điểu bởi vì bản thân vốn là chim nên không thích thêu hoa văn trang trí là hình chim chóc, mấy tấm bình phong dệt từ tơ tằm trước mặt đều thêu hoa sen tám cánh đơn giản. Nhưng lúc này hơi nước lượn lờ phía sau bình phong bay lên, khiến cho những bông sen tám cánh như chìm trong biển sương mù, nhìn vào lại cảm thấy có chút mê hoặc lòng người.

Phượng Cửu nhéo nhéo bắp đùi, lại nghe thấy thanh âm Tức Trạch truyền tới từ phía sau bình phong: “Lúc ta tản bộ là đang suy nghĩ về lá thư nàng đã gửi cho ta”. Phượng Cửu không hiểu nói: “Lá thư nào?”. Tiếng nước chảy sau tấm bình phong tạm dừng, Tức Trạch nói: “Nàng nói muốn mượn danh ta để cứu Trầm Diệp trên Linh Sơ đài, bởi vì nàng cảm thấy hắn đối với Trầm Diệp có tình thâm, nghĩa khí, khiến cho nàng cảm động”.

Phượng Cửu rốt cuộc nhớ tới lần trước cùng với kẹo hồ ly, nàng đã gửi cho Tức Trạch một bức thư nói về chuyện của Trầm Diệp, ước chừng là đã viết mấy câu bao biện…, nhưng kỳ thực nàng đã không nhớ nổi cụ thể trong thư nàng đã viết cái gì, nên cũng không hiểu nổi Tức Trạch đột nhiên nhắc tới chuyện này là có ý gì, chỉ đành hàm hồ nói: “À, đúng là có chuyện như vậy”.

Tức Trạch nói: “Lúc đầu ta đã tin, bởi vì ta cảm thấy, nàng sẽ không gạt ta”. Phượng Cửu trong nháy mắt há hốc miệng, nói lời này, chẳng lẽ hắn đã biết nàng không phải A Lan Nhược, cũng đã biết nàng đang cùng Mạch Thiếu diễn trò? Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống sau gáy.

Tức Trạch tiếp tục nói: “Thì ra là bởi vì nàng thích hắn nên mới cứu hắn”, thanh âm trầm thấp của hắn mờ nhạt như sương, nghe ra có chút nóng vội, trong lòng Phượng Cửu đột nhiên thở phào, nguyên lai là hắn có ý nghĩ này. Mồ hôi lạnh phía sau gáy cũng không còn, biết vậy nên thoải mái mà nói tiếp: “Thật sự là ta không có lừa ngươi, ngươi đã suy nghĩ nhiều quá rồi”, nhưng bởi vì trong thâm tâm nàng đột nhiên buông lỏng, trong thanh âm khó tránh khỏi mang một chút nhẹ nhàng, rơi vào trong tai Tức Trạch, tựa hồ như hắn chỉ nhắc tới cái tên Trầm Diệp này thôi cũng có thể khiến cho nàng vui vẻ khác thường.

Không gian lại trầm mặc một cách khó tả. Tức Trạch chậm rãi nói: “Nàng bắt đầu thích hắn từ khi nào?”, không để nàng kịp trả lời, lại nói: “Bởi vì hắn cứu nàng ra khỏi lồng Cửu Khúc, mà ta không hề sao? Nàng muốn một người có thể đến cứu nàng lúc nàng gặp nguy hiểm, nàng cảm thấy người kia nên là hắn, đúng không?”.

Tinh thần Phượng Cửu có chút rối loạn, trước kia Tức Trạch luôn miệng nói hai bọn họ chỉ là bằng hữu tốt, đây là lời mà bằng hữu tốt nên nói ra sao? Vả lại, nàng muốn loại người nào, nàng nhớ nàng chỉ từng đề cập vơi Mạch Thiếu, tại sao lúc này giống như thể ai cũng biết được là sao? Nàng đánh liều mạnh miệng, đắc ý hắng giọng một cái, muốn kích Tức Trạch nói rõ hơn, nói: “Ngươi là bằng hữu tốt của ta, lúc ta gặp nguy nan, ngươi không cần phải là người đầu tiên chạy tới, ngươi xem, ngươi và Trầm Diệp không giống nhau”.

Nàng chờ đợi câu đáp lại của Tức Trạch…, nhưng ở phía sau bình phong lại im lặng một hồi lâu không nghe thấy thanh âm gì cả. Nàng đợi một lúc lâu, cảm thấy sự im lặng phía sau bình phong có chút không bình thường, ngay cả tiếng nước chảy cũng không có. Trong lòng Phượng Cửu hơi hoảng loạn một chút, đầu hắn lúc này choáng váng, liệu có phải là đã ngất trong đó rồi không? Bất chấp chuyện lúc này Tức Trạch đã thoát y, nàng sải chân bước vào bên trong bình phong, bởi vì nàng vừa rồi mới bỏ vào trong bồn tắm các loại dược thảo chống phong hàn, nên nước tắm trong thùng trở nên đục đục, mà trên bồn tắm lại không nhìn thấy Tức Trạch.

Phượng Cửu gọi hai tiếng, trong nước không có tiếng trả lời. Nàng run rẩy bước hai bước lại gần bên bồn nước, không kịp vén tay áo, thò tay vào trong nước, chạm phải một vật cứng, nắm lấy kéo ra khỏi nước. Tức Trạch từ trong nước ngoi lên, nửa người lõa lồ trên mặt nước, một cánh tay bị nàng lôi, một tay đang giữ mái tóc dài ướt đẫm, nhíu mày nhìn nàng.

Ánh sáng của viên minh châu nhu hòa, bọt nước trên da hắn không ngừng rớt xuống, Phượng Cửu đưa ánh mắt từ xương quai xanh của hắn chuyển sang cổ, lại nhìn lên mặt hắn, khắc chế khuôn mặt đang dần ửng lên, tỏ ra bình tĩnh nói: “Làm ta giật cả mình, ngươi nằm ở dưới nước làm gì?”.

Tức Trạch lạnh nhạt nói: “Nghĩ chuyện, nàng quá ồn!”. Bàn tay đang nắm cánh tay của hắn hơi sững lại một chút. Khi nãy nàng vừa mới khẳng định, hắn hẳn là có ý đối với nàng, nhưng lúc này hắn lại nói như vậy, nàng không chắc hắn rốt cuộc là cố ý hay vô tình, hoặc mấy ngày gần đây nàng thực ra đã tự mình đa tình, tung tích của Tức Trạch mặc dù kỳ quái, nhưng kỳ thực hắn đối với nàng không có ý sao? Bởi vì lúc này quân sư tiểu Yến tráng sĩ của nàng không có ở đây, không thể kịp thời khuyên nàng, nàng mờ mịt chớp mắt một cái, ngượng ngùng buông tay hắn ra, nói: “Ừ, vậy ngươi cứ tiếp tục suy nghĩ, tắm xong rồi thì mặc xiêm y rồi trở về sương phòng phía đông, ta tới đó chuẩn bị phòng cho ngươi trước”.

Nàng xoay người muốn đi, cánh tay lộ ra ngoài tay áo lại bị Tức Trạch nắm chặt lấy, phía sau truyền đến thanh âm khàn khàn bị đè nén: “Trầm Diệp tốt hơn ta ở điểm nào?”. Phượng Cửu ngẩn ngơ ngay tại chỗ, nếu như hắn không từng nghi ngờ nàng, nàng sẽ nghĩ lúc này hắn hẳn là đang ghen, nhưng lúc này lại khiến nàng có chút không rõ ràng.

Có lẽ là chỉ nên hiểu theo mặt câu chữ thôi… Nàng nghĩ trong chốc lát, thành thực nói: “Cái này ta chưa từng so sánh”. Nàng chưa từng có suy nghĩ không an phận với Trầm Diệp, đương nhiên sẽ không đem hắn ra so sánh với Tức Trạch. Nhưng nói như vậy trong tai Tức Trạch, rõ ràng là nàng đối với Trầm Diệp một mực chung tình, khinh thường chuyện so sánh Trầm Diệp và người khác.

Trong phòng nhất thời yên lặng vô cùng, có thể nghe thấy được tiếng gió thổi bên ngoài cửa sổ. Phượng Cửu không hiểu vì sao lại cảm thấy trong cổ họng có chút chát chát, cánh tay giãy dụa muốn rút ra khỏi tay Tức Trạch. Bỗng nhiên một sức mạnh truyền tới cánh tay nàng, nàng vốn đứng không vững, bỗng nhiên ngã nhào, bọt nước bên trong bồn tắm bắn lên tung tóe.

Xung quanh chóp mũi ngửi thấy mùi thảo dược, nước ấm thấm vào chiếc quần dài của nàng, vải sa mỏng ở cánh tay ướt nhẹp, dán chặt vào làn da trắng như tuyết. Phượng Cửu giật mình, kinh sợ phát hiện mình đang ngồi trên đùi Tức Trạch. Khuôn mặt Tức Trạch gần trong gang tấc. Một mỹ nam tử như vậy, mái tóc dài ướt đẫm, trên mặt lại dính bọt nước, ngày thường quần áo kín đáo đến mức ngay cả yết hầu cũng không thể lộ ra, lúc này nửa người lại lõa lồ trên mặt nước, trong con ngươi sâu sắc lúc này như thể nổi lên phong ba bão táp, khuôn mặt lại rất bình tĩnh.

Mặt Phượng Cửu đỏ như cà chua, ngồi trên đùi hắn, nàng không dám cử động một chút nào. Trận địa này, nàng thực sự không bắt kịp, không biết nên nói gì. Bàn tay Tức Trạch xoa xoa trên khuôn mặt nàng, thấp giọng nói: “Trầm Diệp có thể hay nói lời trêu chọc cho nàng vui? Có thể nói nàng lớn lên đẹp, tính cách tốt sao?”, hắn dừng tay, ngó chừng ánh mắt của nàng, “Đúng là những lời này ta cũng chưa từng nói với nàng, nhưng ta đối với nàng thế nào, chẳng lẽ nàng không nhìn ra?”.

Phượng Cửu luôn miệng ậm ừ, trọng chốc lát, chợt hiểu ra, lại ừ một tiếng. Câu ừ đầu tiên là đầu óc rối rắm không hiểu, chỉ đáp cho có lệ, sau một hồi rốt cuộc cũng hiểu ra được hắn đang định nói gì, bản thân vô cùng kinh ngạc. Quanh đi quẩn lại, hắn quả nhiên, vẫn là có ý tứ kia.

Phượng Cửu đè nén cảm xúc, trên mặt trang bị vẻ bình tĩnh. Một lúc lâu, Tức Trạch nói tiếp: “Ta không muốn tới đây muộn, không muốn lúc tới thấy nàng không quan tâm ta”. Hắn nói những lời này thực sự quá tự nhiên, giống như Phượng Cửu đã để cho hắn phải chịu vô vàn ủy khuất.

Phượng Cửu nói tiếp: “Vì vậy ngươi ghen rồi chạy ra ngoài tắm mưa?”. Tức Trạch ngửa đầu nhìn trần nhà: “Ta đang suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ, kết quả lại không nghĩ ra được nên làm gì. Diệt trừ Trầm Diệp có lẽ là một biện pháp, nhưng sẽ khiến nàng thương tâm”.

Phượng Cửu vui mừng nói: “May là ngươi còn suy nghĩ đến việc ta có thể thương tâm hay không, không lỗ mãng diệt trừ Trầm Diệp”. Tức Trạch thản nhiên nói: “Nàng mặc dù khiến ta thương tâm, nhưng ta là một nam nhân, có thể khiến cho nàng thương tâm sao?”. Phượng Cửu liền nói: “Ngươi từ đầu tới cuối vẫn nói những lời không dễ nghe”.

Tức Trạch chán chường nói: “Đây là câu dễ nghe sao?”. Trong lúc nói chuyện, nước trong bồn tắm đã lạnh hơn, Phượng Cửu thấy cảm xúc của Tức Trạch có vẻ hòa hoãn, đứng dậy leo ra khỏi bồn tắm, thần sắc Tức Trạch có chút mệt mỏi, tựa vào thành bồn, không ngăn nàng, cũng không nói thêm gì nữa.

Phượng Cửu đứng bên ngoài bồn tắm, từ trên cao nhìn xuống Tức Trạch, vẻ mặt kia nhất thời khiến cho nàng lo lắng, bộ dạng ấy, không phải là ghen bình thường, nàng cảm giác mình cũng đau lòng. Nhưng ai bảo hắn trước kia mạnh miệng chứ? Thi triển thuật pháp làm cho nước ấm hơn, nàng thần thần bí bí đi tới, hướng bên tai Tức Trạch đang nhắm mắt dưỡng thần nhẹ giọng nói: “Bộ dạng ghen tuông của chàng tốt nhất nên cất đi, chính miệng ta đã nói ta thích Trầm Diệp sao?”.

Đôi mắt Tức Trạch chợt mở ra. Tay nàng đặt trên đầu hắn, như dỗ trẻ nhỏ, “Chuyện lúc chiều chỉ là hiểu lầm thôi, ta thích chàng, làm sao có thể không quan tâm tới chàng?”, nói xong, đặt một nụ hôn trên mặt hắn, trong lòng tràn đầy ngọt ngào. Tức Trạch còn chưa kịp phản ứng, nàng đã hắt hơi một cái, phát hiện quần áo ướt trên người đã bắt đầu ngấm lạnh, vội vàng bước vào phía sau bình phong thay xiêm y.

Phượng Cửu tối nay đối với bản thân mình vô cùng bội phục, chỉ cần đơn giản như thế đã bắt lại được Tức Trạch, bản thân đã luyện hơn ngàn năm, quả nhiên là tay nghề kỹ thuật tốt. Lúc này vẫn còn có một chuyện khiến cho nàng đau đầu. Nàng hiện tại đang mang thân phận A Lan Nhược, là giả, đương nhiên cả đời sẽ không sống mãi trong thế giới này, nhưng Tức Trạch cũng là người trong thế giới này, đến lúc đó phải làm sao để mang hắn ra ngoài? Không biết hắn có nguyện ý ra ngoài cùng nàng hay không? Nàng suy nghĩ một hồi, cảm giác chuyện này cũng không vội, liền lười suy nghĩ, vừa hát vài câu hát dân gian, vừa đổi lại tấm đệm bị Tức Trạch làm ướt.

Hai người hiện tại đã tâm ý tương thông, một người đang mệt mỏi, đương nhiên không cần nửa đêm đi dọn phòng ở nơi khác, nghỉ ngơi ngay tại đây cũng được, trong phòng nàng đặt thêm một cái giường nhỏ nữa cũng vẫn ổn. Tức Trạch vẫn đang tắm, nàng thu viên minh châu, chỉ mang một cái giá nến chuyển đến bên bình phong cho Tức Trạch, bởi vì nghĩ tới nửa đêm, Tức Trạch đi ra ngoài, nàng có chút ngại ngùng.

Không biết nên nói cái gì, đành bò lên giường nghỉ ngơi trước, ý muốn giả vờ ngủ. Giả bộ ngủ, đây là nghề của nàng. Nàng nghe thấy có tiếng bước chân nhỏ ở trước giường, trong nháy mắt, ánh đèn chói mắt cũng vụt tắt, phần giường trống sau lưng lúc này trở nên chật chội.

Tức Trạch tắm rửa xong, lại vẫn đoạt giường ngủ với nàng. Nàng vốn là đang nằm nghiêng người, lúc này chỉ cảm thấy phía sau lưng có cảm giác nóng ướt, hơi nước tựa hồ như bị dẫn lên giường, mang theo một mùi hương dược thảo và mùi bạch đàn hương, chẳng hiểu vì sao lại có chút cảm xúc dễ chịu.

Phượng Cửu kéo chăn, lúc này nên tiếp tục giả bộ ngủ, hay là nói với Tức Trạch một câu, chăn giường ướt nàng đã đổi cho hắn rồi, tới đó mà ngủ? May mà Tức Trạch không có động tĩnh gì, còn lôi chăn đắp lên người, thấp giọng nói với nàng: “Nếu như nàng không có tình cảm với Trầm Diệp, vì sao lúc chiều lại nói những lời đó với hắn?”.

Phượng Cửu thở dài trong lòng, hắn hỏi thật trực tiếp, tốt nhất nên giả vờ ngủ thì hơn. Tức Trạch đặt tay lên vai nàng, thanh âm nhẹ vô vùng, cơ hồ như dán vào bên tai nàng, nói: “Có muốn biết giả vờ ngủ sẽ có hậu quả như thế nào hay không?”. Phượng Cửu bị bắt thóp, trong nháy mắt mở miệng nói: “Đó là ta và Trầm Diệp diễn kịch kích chàng thôi, không ngờ tới chàng lại là kiểu người dễ kích động như vậy”.

Lời này quả thực là nói nhảm, nhưng hiện tại chưa phải là cơ hội để nói thật, huống chi Tức Trạch cũng giống như thể là tin lời nói nhảm này của nàng. Nhớ tới Tức Trạch đã ghen đủ kiểu, thực khiến nàng cảm thấy có chút đáng yêu, nhưng cũng có chút buồn cười, nàng mím môi chê cười hắn: “Chỉ chuyện này cũng khiến chàng ghen tới mức đó, sau này có phải chỉ cần ta nói với người khác mấy câu, chàng cũng đều ghen không? Nhẫn là một chữ tốt, chàng cần phải học thêm nhiều”.

Một cánh tay đưa tới xoa khuôn mặt của nàng, Tức Trạch nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Ta không ghen, sợ là không kịp nữa”. Phượng Cửu nhất thời im lặng, khuôn mặt chìm trong suy nghĩ. Không gian trầm mặc. Nàng vờ như vô tình trở mình, đưa lưng về Tức Trạch nói: “Làm sao có thể có chuyện không kịp nữa, ta kể chuyện xưa cho chàng nghe, chàng sẽ hiểu vì sao phải học nhẫn nại”.

Nàng khụ một tiếng, quả nhiên kể lại chuyện trước kia: “Trước ngươi, ta từng thích một người, lúc chúng ta đi ngắm hoa nguyệt lệnh đã từng đề cập tới, nói vậy chắc chàng đã hiểu. Vì muốn ở gần hắn, lúc đó ta đã từng giả trang thành sủng vật của hắn. Lúc đầu hắn đối với ta rất tốt, nhưng sau đó hắn lại có một vị hôn thê, chuyện trở nên xấu đi.

Ta từng bị vị hôn thê của hắn khi dễ, cũng từng bị sủng vật của hôn thê hắn khi dễ, hắn cũng có trách phạt họ, có điều đến tình cảnh đó, cho dù ta một lòng thích hắn, ta cũng cảm thấy là không còn kịp nữa”. Nói đến chuyện này, trong lòng nàng thổn thức, yên lặng một lát, sau lại khụ một tiếng, nói với Tức Trạch: “Chuyện này, mặc dù là chuyện xui xẻo, nhưng cũng giúp ta học được nhiều điều.

Chàng xem, chàng ghen ta liền chạy tới tìm, chàng dính mưa ướt ta liền chuẩn bị bồn tắm, như vậy mà chàng nói không còn kịp nữa, ta…”. Những lời phía sau bị nàng nuốt vào cổ họng, Tức Trạch từ phía sau ôm lấy nàng, thấp giọng nói: “Hắn là kẻ vô liêm sỉ”. Nàng kinh ngạc, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, không nói nên lời.

Không hiểu vì sao tối nay hành động của hắn lại ôn tồn khác thường, ôm nàng trong ngực, cánh tay vòng quanh bao lấy nàng, giống như thể nàng là bảo vật tuyệt thế không thể mất đi. Ngoài cửa sổ gió vẫn thổi mạnh không ngừng, cái ôm dài hơn nàng tưởng tượng. Tối nay có thể phát sinh chuyện gì, nàng không thể không nghĩ tới, mặc dù trong lòng thích Tức Trạch, nhưng đối với chuyện viên phòng này, nàng lại có chút sợ hãi.

Trong phòng chỉ nghe thấy tiếng hơi thở, một lúc lâu sau, nàng cảm thấy được mái tóc phía sau gáy bị một cách tay gạt ra. Mấy ngày gần đây nàng đắp chăn khá dày, nên ban đêm đi ngủ sẽ mặc ít, trên người chỉ mặc một chiếc quần lụa mỏng, khi nãy bận tâm chuyện Tức Trạch ở trong phòng nên cũng chỉ tùy ý khoác thêm một chiếc áo sa tím mỏng.

Lúc này, chiếc áo sa tím theo tay Tức Trạch trượt xuống đầu vai, làn da lộ ra có chút lạnh, khiến nàng run lên một cái. Một cái hôn dán trên vai nàng, nàng có thể cảm thấy đôi môi hắn đang di chuyển dọc theo gáy nàng. Hắn đang ở gần trong gang tấc, có hơi thở mùi bạch đàn. Mặc dù trong phòng tối đen không thể nhìn thấy mọi vật, tay của hắn lại bình tĩnh đưa tới trước người nàng, kéo vạt áo dài, trượt vào chiếc quần bên trong, mang theo cảm giác ấm áp sau khi tắm, mơn trớn làn da nhạy cảm của nàng.

Đầu ngón tay bình tĩnh ưu nhã, giống như thể viết một chữ, vẽ một bức họa, gảy lên một bản đàn. Phượng Cửu cảm giác như mình đang ở trên một cái nồi rất to, chậm rãi chịu đựng ngọn lửa nhỏ, càng gắng chịu đựng, máu trong người càng nóng dần lên, nàng có chút không chịu đựng nổi, bắt đầu thở dốc, muốn đưa tay ngăn bàn tay đang dán trên cơ thể nàng của hắn, nhưng chỉ nắm được cánh tay của hắn, lại không có sức lực làm gì cả.

Hành động tối nay của hắn hoàn toàn ngoài dự liệu của nàng, nàng toan lên tiếng cự tuyệt, vừa mới mơ hồ gọi tên hắn, môi đã bị che lại. Lúc này không chỉ có máu trong người bị lửa đốt sôi, mà ngay cả đầu óc cũng mơ hồ, nàng nhớ được bọn họ từng có vài nụ hôn, nhưng cảm giác cũng không giống với hiện tại, nụ hôn vô cùng mạnh mẽ, khiến cho con người ta trở nên động tình.

Đúng vậy, động tình. Một tay nàng đặt trước vòm ngực trần của hắn, một cánh tay vắt trên vai hắn, bị hắn hôn đến chóng mặt, nhưng lại phân thần nghĩ chiếc áo choàng hắn mặc tối nay có chút rời rạc. Nàng không nhìn thấy hắn, đưa tay chạm vào lồng ngực rắn chắc ấm áp của hắn, nhưng không trơn nhẵn, mà giống như là có một vài vết gì đó, vô ý đưa tay vuốt một cái, lại khiến ngón tay đang chơi đùa của hắn tăng thêm lực, hắn hôn nàng càng lúc càng sâu.

Trong lúc mơ màng, nàng mơ hồ cảm thấy trong chốc lát muốn đẩy hắn ra, tại sao lại như vậy? Nàng nghĩ không ra, chỉ là luôn đáp lại nụ hôn của hắn, máu nóng trong người nàng như thể đang muốn tìm một lối thoát, cho đến lúc y phục đã không còn, da thịt kề sát lẫn nhau, chút mồ hôi ấm áp khiến nàng khôi phục cảm giác bình thường một chút.

Trước kia nàng từng nghe nói chuyện này có chút đáng sợ, lúc này lại cảm thấy đâu có gì đáng sợ, nụ hôn của thanh niên tóc bạc trước mắt này, rõ ràng khiến nàng cảm thấy rất vui vẻ. Nàng không biết kế tiếp sẽ như thế nào, chỉ cảm thấy vô luận chuyện gì xảy ra, cũng là chuyện nước chảy thành sông.

Nhưng cả ngay như thế, khi hắn tiến vào thân thể nàng, nàng vẫn cảm thấy khiếp sợ. Hơi thở của hắn theo theo giọng nói dễ nghe, dán bên tai nàng, trong thân thể sinh ra một loại cảm giác vô cùng đau đớn, bàn tay của hắn như châm lửa trên cơ thể nàng, nụ hôn mỗi lúc một sâu. Sự vuốt ve ấy khiến cảm giác đau đớn của nàng như tan ra, hắn đặt trán lên trán nàng, hỏi nàng: “Có đau không?”, thanh âm trầm xuống như thể trong cơn mưa dữ dội phát ra, khiến nàng run rẩy.

Nàng ủy khuất gật gật đầu, tay lại đặt lên vai hắn, vững vàng ôm lấy hắn, ghé vào bên tai hắn, khóc nức nở nói: “Có chút đau. Ngươi dính mưa, không phải là đầu đau sao?”. Tay của hắn đặt bên hông nàng, khàn khàn giọng nói: “Mặc kệ”. Một đêm mưa rất lớn, ngày kế ánh mặt trời liền vô cùng rực rỡ.

Nắng sớm chiếu vào giường, Phượng Cửu ôm chăn ngồi ở một bên giường, dựa gần sát vào bình phong chắn gió. Thanh niên trên giường đang ngủ say, những sợi tóc tán loạn trên gối, áo đắp trên người, mái tóc bạc được ánh nắng chiếu vào phát ra những ánh sáng mềm mại, lộ ra gương mặt tuấn mỹ vô cùng, khuôn mặt Phượng Cửu chợt ửng đỏ.

Khụ khụ, đêm qua, nàng và Tức Trạch viên phòng. Chuyện viên phòng này, thực ra thì cũng không đáng sợ như trong lời kể. Đúng là lúc mới đầu có chút đau, nhưng so với chuyện đánh nhau bị thương thì không đáng gì, huống chi sau đó cũng không còn đau nữa. Nàng mơ hồ nhớ được nàng đã khóc một hồi, nhưng đó cũng không phải là khóc vì đau.

Nàng là người Thanh Khâu, rộng lượng, nàng cảm thấy không hề có gì. Trước kia vì Đông Hoa Đế Quân mà khiến cho bản thân trở nên trong sáng mới là chuyện khó hiểu. Nàng nhận thấy chuyện viên phòng cùng Tức Trạch rất tốt, nếu nàng thích Tức Trạch, Tức Trạch cũng thích nàng, đó cũng là chuyện không sai trái gì, nhưng có chút bất ngờ.

Nhưng thế cũng tốt, lúc trước nàng còn suy nghĩ không biết Tức Trạch có chịu cùng nàng ra khỏi đây, hiện tại hắn đã chiếm tiện nghi của nàng, nàng có thể bắt đền là được. Nàng sẽ được ủng hộ. Người này, là của nàng. Nàng có chút phấn chấn ngang nhiên bước qua hắn, Tức Trạch vẫn không hề động tĩnh, xem ra hắn thực sự ngủ sâu.

Nàng chuẩn bị đưa tay sửa lại bộ tóc của hắn, không ngờ tới hắn lại mở miệng: “Tại sao không ngủ?”. Nàng đỏ mặt nhẹ giọng nói: “Bởi vì theo phong tục, sau khi viên phòng, ngày hôm sau phải dậy sớm một chút để ăn bánh khoai tím”. Đôi mắt hắn vẫn nhắm, khóe môi lại như hé ra nụ cười, thanh âm mang theo cảm giác buồn ngủ: “Nàng muốn để cho mọi người cùng biết ngày hôm qua chúng ta đã viên phòng sao? Hình thức, không cần phải câu nệ như thế”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như hoi loi sinh coi troi, kinh bach du cau 6 den 10 rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.