Tân bạch xà vấn tiên

Chương 2: Thâm sơn người hái thuốc



Thập Vạn Đại Sơn trải dài vô biên, độc trùng mãnh thú khí độc nước hung, bởi vì hoàn cảnh ác liệt nên thường ngày ít ai lui tới, và cũng do điều kiện đặc biệt nên nơi này còn dưỡng dục ra vô số sinh vật cùng linh dược hiếm thấy.

Nơi tập trung linh khí sẽ dựng dục ra một ít dược liệu đặc thù, bên trong ẩn chứa thiên địa linh khí cùng nhật nguyệt tinh hoa, bởi vậy cũng thường dẫn tới dã thú nuốt.

Ngày nào đó, bạch xà du tẩu khắp sơn lâm đi săn, không biết rằng mình sắp nghênh đón xà sinh cải biến...

Dã thú phi điểu có một loại năng lực, đó chính là không cần học tập hoặc tích lũy kinh nghiệm, chỉ dựa vào trực giác liền phân biệt rõ sự vật tốt hay xấu, phảng phất trong cõi u minh có cái gì đó dẫn dắt thúc đẩy, đó gọi là bản năng.

Bạch xà ngẩng đầu khẽ nhả lưỡi rắn ra tìm mùi của con mồi.

Bỗng nhiên, một cỗ mùi dụ hoặc đã kích thích sâu sắc hệ thống khứu giác của rắn. Đó là một loại mùi hương chưa hề ngửi qua, mùi thơm ngát nhàn nhạt khiến rắn cảm thấy thư thái dễ chịu. Trong đầu phảng phất có thanh âm nói cho bạch xà nhanh đi ăn đồ vật đó, dựa vào ký ức di truyền ở sâu trong linh hồn bạch xà xác nhận đây không phải là bẫy, thoáng do dự một chút sau đó vặn vẹo thân thể truy tìm nơi phát ra mùi.

Bơi qua một dòng suối nhỏ, lưỡi rắn không ngừng bắt giữ mùi nhanh chóng bò, từ mùi đến xem cũng không cách xa, đang bò lên sườn núi sau đó tìm thấy trong khe núi giữa sườn núi có cái hố nhỏ. Bên trong có một vũng nước đọng phạm vi không quá một mét, cạnh hố nước có một gốc cỏ tươi màu xanh nhạt. Cây cỏ nhỏ toàn thân xanh biếc giống như lưu ly, dịch tiêu hóa từ khóe miệng không tự giác rỉ xuống, gần như không hề do dự mở miệng rắn đem gốc cỏ xanh nhổ tận gốc mang cả bùn đất nuốt vào, sau đó, bạch xà cảm giác trong bụng nóng hừng hực, mắt rắn tối sầm lại ngất đi...

Kỳ thật cây cỏ xanh kia không phải cỏ dại cũng không phải cái gì thiên địa dị chủng thế gian hiếm thấy, bất quá chỉ là một gốc thuốc bổ dược hiệu sung túc trên năm tháng tuổi, gặp đúng lúc sinh trưởng tại nơi linh khí tập trung Địa phẩm chất thượng thừa, có điều mới chỉ là mầm non, bạch xà không hiểu những thứ đó, chỉ biết ăn xong sẽ có chỗ tốt, huống chi nếu như không ăn chỉ sợ sẽ có mãnh thú khác đến tranh đoạt.

Tại trong núi rừng hôn mê là nguy hiểm nhất, cũng may vũng nước đọng nằm ở vị trí giữa sườn núi đã bị khe núi giấu đi.

Mặt trời lặn mặt trăng lên. Sau một ngày hôn mê, cái đuôi giật giật, bạch xà chậm rãi tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại thầm mắng bản thân bất cẩn, may mà không trúng độc, lại cảm thấy toàn thân dường như bị trói buộc căng cứng khó chịu, bạch xà từng có mấy lần kinh nghiệm lột xác biết mình lại muốn lớn lên dài ra, vặn vẹo thân rắn xuống núi.

Trở lại hang đá, bạch xà tiến vào đống đá vụn bên trong dùng sức tại góc cạnh của một hòn đá cọ xát.

Vảy rắn là tầng da phía ngoài vô cùng cứng cỏi có thể phòng ngừa dưỡng khí trong cơ thể xói mòn, sẽ không theo thân thể sinh trưởng mà lớn lên, nhất định phải lột xuống lớp da rắn cũ mới có thể lớn hơn. Bạch xà hơi nghi hoặc một chút, khoảng cách lần lột xác gần nhất còn chưa đủ một tháng nhưng tại sao lại lớn thêm nữa?

Trước hết là đầu da rắn tróc ra, nhờ vào góc cạnh thô ráp tiếp tục cọ xát từng chút một từ đầu đến thân đem lớp da cũ cởi bỏ, cuối cùng, đuôi rắn nhọn lột xác, toàn bộ quá trình lột xác kết thúc.

Bạch xà có trí tuệ của nhân loại dùng đuôi rắn cuộn lại lớp da cũ giấu vào trong khe đá, làm như vậy là vì phòng chim ưng chú ý tới.

Lột xác rất nguy hiểm, không nói tới việc thiên địch nhìn chằm chằm, nếu như không có cách nào đem lớp da cũ lột ra rất có thể sẽ dẫn đến cái chết, lại còn tiêu hao lượng lớn dinh dưỡng. Rất nhiều người bắt rắn chính là thừa dịp thân thể trở nên cứng không linh hoạt cùng tính cảnh giác kém mà đem rắn bắt giữ, bằng không thì bạch xà cũng sẽ không tiến vào đống đá vụn.

Toàn thân mỏi mệt lần nữa tiến vào trạng thái ngủ...

Ngày thứ hai.

Bạch xà phát hiện vảy rắn trên thân trắng hơn càng đẹp mà thân thì lại dài ra, tính từ đầu tới đuôi ước chừng dài năm mét, ở trong cánh rừng rậm này cũng được xem là cái quái vật khổng lồ. Thân thể càng lớn mang ý nghĩa sức chiến đấu cũng càng lớn, bạch xà không biết cực hạn của mình là bao nhiêu, nhưng dù sao càng lớn càng mạnh bao giờ cũng đúng.

Khí trời tốt, bạch xà bò ra khỏi hang động tiếp tục đi săn.

Thập Vạn Đại Sơn khó có thể cày bừa trồng trọt lại càng không thích hợp cho con người sinh sống, môi trường ác liệt ít ai lui tới. Nhưng mà cũng có thể chính là vì nguyên nhân như vậy nên đã trở thành địa điểm lui tới của những người hái thuốc khốn khổ, mang theo các loại dụng cụ cùng thuốc đuổi sâu bọ kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên thâm nhập đại sơn, vì người nhà kiếm lấy đồng bạc ít ỏi sống qua ngày. Rất nhiều người cũng không bao giờ có cơ hội đi ra ngoài nữa.

Giữa sơn cốc có một đầm nước phạm vi trăm mét, nước sâu không thấy đáy, cạnh bờ đầm có một đoạn vách núi mọc đầy rêu xanh, một nam tử thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi cõng gùi thuốc đang leo lên trên đó hái thảo dược.

Tay trái nắm chặt dây leo, tay phải từ trong khe đá móc ra một cây thảo dược nguyên vẹn cẩn thận từng chút một bỏ vào cái gùi.

Nắm lấy dây leo chậm rãi lướt ngang đến một chỗ khác, hắn mừng rỡ khi trông thấy thảo dược ở bên trong khe, lá huỳnh thảo! Lần mạo hiểm lên núi này kiếm bộn rồi! Tiền bán nó còn có thể đủ cho nương tử mua nhiều hơn một thớt vải để may xiêm y, hắn cao hứng bắt đầu ngắt lấy lá huỳnh thảo (*), không chú ý tới đoạn dây leo đang nắm trong tay kia đã bị nham thạch mài mòn nghiêm trọng...

(*) Huỳnh thảo hay còn gọi là Thạch hộc

Hắn chỉ cảm thấy tay trái không còn lực giữ hướng về phía sau ngã! Thầm nghĩ mệnh ta đừng như vậy a.

Phù phù ~! Bọt nước văng khắp nơi.

Quanh năm sinh hoạt trong núi bọn họ phần lớn đều biết chút kĩ năng bơi, nam tử vốn định bơi lên bờ nhưng lúc vừa mới lăn xuống vách đá cánh tay đã bị thương không có cách nào dùng sức được, chỉ có thể gắng gượng trôi nổi ở mặt nước không có cách nào bơi đi, nam tử hốt hoảng.

"Cứu... Cứu mạng..."

Tiếng kêu cứu tại sơn cốc quanh quẩn, cho dù biết phụ cận không thể nào có người nhưng cũng lấy giữ đám rêu kêu cứu mong tìm được đường sống trong tuyệt lộ.

Nơi xa, bạch xà nâng đầu rắn lên.

Vừa nãy hình như có âm thanh kỳ quái gì đó, không có phát hiện dị thường, cúi đầu tiếp tục bò tìm kiếm con mồi.

Thực ra tiếng kêu cứu rất lớn, nhưng sinh vật họ rắn thường dùng dưới bụng để cảm thụ rung động cho nên cũng không nghe rõ có người kêu cứu, cho đến khi bạch xà đi vào bờ đầm thông qua cảm ứng hồng ngoại mới nhìn thấy từ trên xuống dưới bóng người kia.

Thông qua hình dáng tia hồng ngoại biết được đó là một con người.

Con người?

Hai mươi năm nay bạch xà chưa bao giờ nhìn thấy qua dù chỉ là một con người, từng cho là thế giới này con người không có tồn tại, nam tử bị rơi xuống nước kia xuất hiện đã dẫn đến kí ức xưa ẩn sâu trong linh hồn tái hiện.

Ngay tại lúc này, người hái thuốc kia sau một hồi vùng vẫy đã ngày càng yếu đi, chậm rãi chìm vào nước.

Hắn trong thoáng chốc cho là mình hẳn là phải chết, thì trông thấy trong nước bơi tới một con bạch xà to lớn, thầm nghĩ mình thật sự đúng là xui xẻo, tại trong núi sâu rơi xuống nước, lại còn gặp phải đại xà.

Mệnh của ta đừng như vậy a...

Dưới nước, bạch xà vặn vẹo thân thể nhanh chóng bơi tới trước mặt người hái thuốc, đuôi rắn cuốn lấy bả vai dùng sức hướng bên bờ bơi đi.

Không bao lâu sau.

"Khụ khụ..."

Nam tử rơi xuống nước không ngừng khặc nước ra bên ngoài, cuối cùng bỗng nhiên ngồi dậy hít vào thở ra từng ngụm lớn, trước khi hôn mê hắn nhớ kỹ rõ ràng có một con rắn đem mình lôi đi, lúc tỉnh lại hắn lại ở trên bờ, vậy cái con đại xà kia đâu?

Ngẩng đầu, một cái đầu rắn to cỡ miệng chén ở trước mặt.

"A..."

Hét lên một tiếng, người hái thuốc tay chân luống cuống kinh hoảng lui về phía sau, nhưng sau lưng chính là vách đá không thể lui được nữa. Con bạch xà kia vẫn không nhúc nhích, hơn nữa còn dùng một loại ánh mắt mang theo khinh bỉ nhìn xem mình, không sai, khinh bỉ, hắn dám khẳng định con rắn kia chắc chắn là đang khinh bỉ nhìn hắn.

Thông qua cách ăn mặc cùng kiểu tóc của nam tử, bạch xà nhìn ra hắn là một cổ nhân, da vàng tóc đen gương mặt người phương Đông, kĩ thuật dệt vải rất lạc hậu, phục sức cùng tóc có chút na ná phong tục của người Tần Hán, nói cách khác đây là một cái thế giới cổ đại.

Nhìn hồi lâu, bạch xà xoay người rời đi.

Chẳng biết tại sao người hái thuốc cảm thấy giống như con rắn kia thở dài, đây là rắn a?

Bạch xà chẳng qua là cảm khái. Rắn chính là rắn a, vô luận kiếp trước như thế nào thì đều đã là quá khứ, khi nhìn thấy trong lòng cũng không có sinh ra bao nhiêu chập chờn. Có thể là hai mươi mùa xuân đã làm cho mình từ bỏ quá khứ, sở dĩ cứu người bất quá là đáy lòng vẫn còn có điểm nhân tính tồn tại, dù sao cũng là con người đầu tiên mình nhìn thấy, có một chút ý nghĩa kỷ niệm.

Nam tử hái thuốc nhẹ nhàng thở ra, kiểm tra thương thế của cánh tay đồng thời cũng tìm đến thảo dược trị liệu, đợi băng bó kỹ vết thương mới phát hiện ngày càng ngã về tây, xem ra hôm nay là không đi ra ngoài được rồi.

Cái gùi bị mất nên không còn lương khô, ngay lúc đang đói khát, thì con bạch xà kia lại trở về.

Để chim trĩ bị ghìm chết xuống rồi quay người rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 23, phuong huong phat trien chan nuoi gia cam o nuoc ta chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.