Tần phu nhân

Chương 5: Rồng sinh chín con, mỗi con một tính

Editor: Tiểu Màn ThầuBeta: MinMin

Lại nói, sau khi Tần Ngọc Khanh rời đi, tỷ muội Ngọc Liên và Ngọc Dao vẫn ngồi lại một lúc, rồi cũng lần lượt đứng lên chào ra về. Trước khi đi Tần Ngọc Dao còn quấn lấy Tần Ngọc Lâu chơi thêm vài ván cờ.

Mặc dù là trưởng tỷ nhưng Tần Ngọc Lâu vẫn chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, sau mấy lần bị Tần Ngọc Dao mặt dày đòi đi lại nước cờ thì những đức tính nàng mài dũa bấy lâu nay đều bay hết cả, chỉ cười tuyên bố từ nay Ngọc Lâu Đông không phải nơi tứ tiểu thư có thể dễ dàng tuỳ ý ra vào.

Phương Linh, Phương Phỉ, cùng nha hoàn đứng bên cạnh Tần Ngọc Dao là Nhạn Đồng, nghe thế liền che miệng cười trộm.

Tần Ngọc Dao tức giận, gào lên nói sau này không bao giờ đến đây nữa, rồi đùng đùng dẫn đám nha hoàn của mình bỏ về.

Cuối cùng thì Ngọc Lâu Đông mới được yên tĩnh trở lại. Sau khi mọi người rời đi, vẫn còn một đống sổ sách cao ngất ngưởng đang được đặt trên thư án chờ Tần Ngọc Lâu giải quyết.

Từ năm Tần Ngọc Lâu mười hai tuổi đã bắt đầu đi theo thái thái học quản lý sổ sách, xưa nay thái thái là người luôn muốn an nhàn hưởng thụ, nên khi Tần Ngọc Lâu mười ba tuổi, thấy nàng đã học thành thạo tính toán, liền đem toàn bộ sổ sách của phủ giao vào tay Tần Ngọc Lâu, thay bà quản lý.

Khi nghe thấy thái thái dám cả gan như thế, Tần lão gia thực sự không tin tưởng chút nào, cũng may tuy Tần Ngọc Lâu còn nhỏ tuổi, nhưng làm việc rất trầm ổn, chu đáo, lại được Phùng ma ma cánh tay đắc lực của thái thái giúp đỡ, cho nên chưa từng phạm phải sai lầm gì.

Mấy năm nay, hầu hết nàng tự mình đảm đương mọi việc trong phủ mà không cần ai giúp đỡ.

Phương Linh và Phương Phỉ thấy sắc mặt Tần Ngọc Lâu có chút mệt mỏi, một người âm thầm đi pha trà, người còn lại vội tiến lên xoa bóp vai cho nàng.

Phương Phỉ dâng trà lên, thấy sắc mặt Tần Ngọc Lâu có chút ưu tư, vội nói: “Tiểu thư, đây là trà hoa kim ngân vừa mới pha, thanh nhiệt hạ hỏa, nô tỳ thấy tinh thần của tiểu thư mấy ngày qua không tốt lắm, không gì thì trước tiên cứ uống một chút, chuyện sổ sách giải quyết trễ một hai ngày cũng không sao đâu ạ…”

Tần Ngọc Lâu cầm ly trà lên uống một ngụm, nhẹ giọng nói: “Tết Đoan Ngọ tháng trước trong phủ chi tiêu không ít bạc, còn phải kiểm tra sổ sách chi tiêu cẩn thận, mấy ngày nữa Nhan gia lại mời tiệc ngắm hoa, mấy ngày này không tranh thủ không xem xét lại sổ sách, nếu có chuyện gì xảy ra, sợ trở tay không kịp….”

Giọng nói của nàng nhẹ nhàng ôn nhu, lại xen vài phần lười biếng.

Có thể gần đây do thời tiết quá nóng bức, làm Tần Ngọc Lâu có chút ăn không ngon. Xưa nay nàng rất sợ nóng, mà cả mùa hè nắng nóng chói chang, thật chỉ hận không thể nằm luôn trong hầm băng cả ngày mới thấy thoải mái. Đặc biệt là vào mỗi buổi trưa hè, cả người nàng bị mềm nhũn vô lực.

Nhìn thấy bên ngoài nắng quá gắt, không khỏi uể oải nói: “Bây giờ mời vừa vào hè, sợ lại có chuyện gì….”

Phương Phỉ nghe vậy, trong đầu lại nghĩ đến tình cảnh vừa rồi ở trong phòng, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tứ tiểu thư này quả thực biết cách giày vò người khác, không nói tới việc làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi, còn mặt dày làm lãng phí cả môt buổi chiều của cô nương, còn vị Nhị tiểu thư kia nữa, từ đầu đến cuối chỉ trưng một khuôn mặt giống như Ngọc Lâu Đông chúng ta thiếu nợ nàng ấy vậy….”

Phương Phỉ nhịn không được bất mãn nói.

“ Phỉ Nhi….”

Phương Linh đang đứng đám bóp vai cho Tần Ngọc Lâu, nghiêm khắc liếc mắt nhìn nàng ta một cái, Phương Phỉ vội mím môi, thấp giọng nói một câu: “Vốn là như vậy mà.”

Phương Linh lại trừng mắt một cái, Phương Phỉkhông dám lên tiếng nữa.

Phương Linh và Phương Phỉ vốn là hai tỷ muội song sinh, ngũ quan của hai người giống nhau y như đúc, người khác khó lòng phân biệt được, khi ấy thái thái vừa trông thấy hai chị em đã rất vừa mắt, hai đứa trẻ lại cùng tuổi với nữ nhi nhà mình, nên đã an bài họ hầu hạ bên cạnh Tần Ngọc Lâu.

Nhìn qua vẻ ngoài của hai tỷ muội bọn họ thì quả thực rất khó phân biệt được ai với ai, nhưng chỉ cần một trong hai cất tiếng nói, liền dễ dàng đoán định.

Nguyên nhân là vì muội muội Phương Phỉ có chất giọng ngây thơ hồn nhiên, tính tình thì lanh lợi đáng yêu, còn tỷ tỷ Phương Linh giọng nói lạnh nhạt, tính tình lại trầm ổn nghiêm túc. Chắc có thể làm khó người ngoài, còn đối với những nha hoàn cùng bà tử trong Ngọc Lâu Đông thì chỉ liếc mắt một cái là đã có thể phân biệt đâu là Phương Linh với Phương Phỉ.

Phương Linh dùng ánh mắt quở trách nhìn Phương Phỉ, nghiêm khắc nói: “Sao muội dám nói xằng bậy sau lưng các chủ tử như thế, nếu để người ngoài nghe thấy, lại cho rằng tiểu thư của chúng ta đặt điều, tạo điều tiếng không hai, việc này Cố ma ma ma mà biết được, xem sẽ phạt muội như thế nào….”

Cô nàng nghĩ tới nghĩ lui, liền hướng Tần Ngọc Lâu nói: “Tiểu thư, người đừng nghe Phương nhi nói bừa, nha đầu này nói chuyện luôn không suy nghĩ trước sau, chứ thực sự không có ý xấu gì cả…”

Tần Ngọc Lâu nghe vậy chỉ nhướng mắt lên trêu ghẹo Phương Phỉ một cái.

Phương Phỉ chỉ khẽ giọng nghẹn ngào nói: “ Tiểu thư….”

Tần Ngọc Lâu cười nói: “Tỷ tỷ của em chỉ muốn tốt cho em thôi, nên tiểu thư ta đây cũng không thể bênh em được….”

Phương Linh là người rất nghiêm khắc, nên thường ngày muội muội Phương Phỉ lỡ làm sai chuyện gì, thì Tần Ngọc Lâu sẽ cố gắng nói đỡ cô bé vài câu. Nàng cũng rất rõ tấm lòng trung thành tận tụy của hai tỷ muội bọn họ, nhưng chuyện lần này, cô bé vì xót xa cho chủ tử mà nhịn không được oán thán vài câu.

Thực đây không phải là chuyện lớn, nhưng mà….

Tần Ngọc Lâu quay lại nói với Phương Phỉ: “Tỷ tỷ của em nói rất đúng, tuy rằng chúng ta đang ở trong viện của mình khi nói mấy lời này, nhưng em cũng biết thái thái không thích nhất chính là những người ở sau lưng khua môi múa mép, các em lại là hai cánh tay đắc lực của ta nữa nên phải nhớ rằng, nếu đi ra khỏi tiểu viện, đi ra ngoài phủ này, mỗi lời nói cử chỉ của các em đều đại diện cho cho các tiểu thư, thậm chí là toàn bộ thể diện của Tần gia. Cho nên, lúc nào chúng ta cũng phải thận trọng lời ăn tiếng nói của mình, huống hồ…”

Tần Ngọc Lâu đặt lại tách trà lên bàn, rũ mắt, giọng điệu ung dung thong thả nói: “Đều là tỷ muội một nhà, đâu cần phải so đo tính toán với nhau làm gì, người xưa cũng đã nói rồng sinh chín con, mỗi con một tính nữa là. Trước nay tính tình của nhị muội luôn luôn lạnh nhạt, tam muội thì ăn nói khóe léo, tứ muội lại hơi ồn ào một chút, nhưng mỗi người tính, không thể nói như thế nào là tốt thế nào là xấu, nói không chừng người ngoài lại còn cảm thấy mấy tiểu thư nhà chúng ta ai nấy đều lẳng lơ diêm dúa, vô duyên vô cớ mang tiếng xấu, bản thân bị người khác ghét bỏ…”

Phương Phỉ vội nói: “ Làm sao có thể ….”

Nhất thời nhớ đến những lời đồn hai năm gần đây, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tức giận cùng bất bình, Phương Phỉ cắn răng nói: “ Người bên ngoài đều ăn nói linh tình có mắt cũng như mù, những con mọt sách cổ hủ đó không thi đỗ công danh cũng thôi đi, ngược lại suốt ngày như một đám bà tử xấu xa chỉ biết đi khắp nơi ăn nói hàm hồ, nếu để nô tỳ gặp chúng, nhất định sẽ nhổ nước bọt khắp mặt chúng…”

Vừa nói vừa cẩn thận quan sát thái độ của Tần Ngọc Lâu: “Tiểu thư, người đừng để tâm những lời loạn ngôn như thế, sở dĩ bên ngoài đồn đãi như vậy, nhất định là do có tiểu nhân đố kỵ với nhan sắc, nhân phẩm của người, chứ cả thành Lăng Nguyên này, phu nhân những gia đình trâm anh thế phiệt nào lại không nhìn rõ điều đó chứ….”

Thật ra Tần Ngọc Lâu cũng không để tâm lắm, cười cười nói: “Tiểu thư nhà em mới không thèm để ý đến ấy, dù sao sống trên cõi đời này, đâu cần phải dựa vào ánh mắt của người khác mà sống đâu…..”

Phương Phỉ giống như một con gà mổ thóc gật đầu không ngừng, nói: “Lời tiểu thư nói cực kỳ đúng, chính là ý này…”

Tuy là nói như thế, nhưng nhất thời Tần Ngọc Lâu lại nhớ thời gian gần đây mẫu thân thường hay ưu tư, cặp chân mày kia lúc nào cũng nhíu chặt lại.

Nàng hiểu gần đây mẫu thân vì lo lắng cho chuyện hôn sự của nàng mới vất vả như vậy. Xưa nay lệnh của phụ mẫu, lời người mai mối, đối với việc hôn nhân rất quan trọng. Mẫu thân chắc hẳn đang dốc lòng lo liệu, nên nàng không muốn hỏi tới quá nhiều.

Mặc dù chưa từng hỏi đến, nhưng bản thân cô cũng tự hiểu được mẫu thân luôn có ý kết thân với Nhan gia.

Trưởng nam của Nhan gia là Nhan Thiệu Đình từ nhỏ đã khí thế bất phàm, là một nhân tài hiếm có, hai người đã quen biết nhau từ nhỏ, hai năm trước dường như cha mẹ hai bên lại có ý tác thành cho mối hôn sự này.

Chỉ là hai năm gần đây, chắc hẳn vì ngại thanh danh của nàng ở bên ngoài, mà thái độ của đối phương càng ngày càng trở nên kì lạ.

Nhan gia có gia thế tốt, đại khái cũng được coi là môn đăng hộ đối, không tốt cũng chẳng xấu, nhưng vẫn còn chẳng lọt vào mắt xanh của mẫu thân, cho nên bây giờ mới làm cho người càng cảm thấy phiền não.

Bởi vì nàng quá mức kiều diễm, nên rất khó tìm được nhà chồng, đây cũng là nguyên nhân chính. Thực ra trong lòng Tần Ngọc Lâu cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

“Đúng rồi, hôm nay không phải nhà ta có khách đến sao? Những vị khách đó còn ở trong viện của thái thái không…”

Tần Ngọc Lâu mở sổ sách ra, nhất thời nghĩ đến chuyện này, bỗng lên tiếng hỏi.

Phương Linh vội bẩm báo: “Hồi tiểu thư, có vài vị phu nhân nhưng sớm đã rời khỏi phủ….”

Phương Linh đem mọi chuyện khi ấy kể chi tiết lại: chỉ biết Nhan phu nhân ngồi chưa đến một khắc thì nha hoàn đến báo trong phủ có chuyện quan trọng, nên vội vã rời đi, còn Lưu phu nhân và Vương phu nhân cũng chỉ ngồi lại một lúc.

Tần Ngọc Lâu nghe thế hơi nhướng mày, sau đó có hơi nhếch môi cười cười.

Xem ra, sợ là không có duyên phận với Nhan gia rồi.

Nhưng nghĩ đến vị huynh trưởng Nhan Thiệu Đình kia, Tần Ngọc Lâu lại không khỏi nhíu mày.

Thôi vậy.

Xưa nay nhân duyên là do trời định, loại chuyện tình duyên này, không thể cưỡng cầu. Dù sao cũng là lệnh của phụ mẫu, lời của mai mối, nên nàng cũng lười quản.

Tân Ngọc Lâu cầm bút mực lên, mở sổ sách ra cẩn thận xem xét.

Phương Linh và Phương Phỉ thấy thế, liền tới bên cạnh, người hầu hạ rót trà mài mực, người thì nhẹ nhàng lui ra bên ngoài đóng cửa lại.

Thấy phía sau viện, có mấy tiểu nha đầu đang đứng dưới bóng mát chơi đá cầu, Phương Linh ho nhẹ một tiếng, bọn chúng lập tức sợ hãi quay đầu chạy không thấy bóng dáng.

Trước nay hạ nhân trong viện của Tần Ngọc Lâu luôn đông đúc, đặc biệt là những tiểu nha hoàn chạy vặt kia, không cần câu nệ, Phương Linh lại sợ bọn chúng nhiễm thói hư tật xấu, nên mới thi thoảng dạy dỗ một hai câu, làm tất cả nha hoàn trong viện đều sợ nàng ta.

Giờ Ngọc Lâu Đông đã yên tĩnh hơn. Mặt trời đang dần ngả về Tây. Tần Ngọc Lâu bận trong phòng gần một canh giờ, cuối cùng cũng xong việc.

Phương Linh thấy sắc trời đã không còn sớm, vội phân phó nhà bếp đem bữa tối lên, nha hoàn trong viện lại bắt đầu bận rộn.

Sau khi dùng cơm xong, bỗng nhiên Phương Linh nhớ đến một câu ban ngày tiểu thư nói đến, vội hỏi: “Ban sáng có nghe tiểu thư đề cập đến tiệc ngắm hoa ở Nhan gia, trước nay tiểu thư không hay để ý đến, hôm nay nghe ý tứ của tiểu thư vậy, lần này người muốn tham gia sao?”

Tần Ngọc Lâu suy nghĩ một lúc, thở dài nói: “ Nhan gia tỷ tỷ ít ngày nữa sẽ phải gả đến kinh thành, lần này gả đi, sau này so khó có dịp gặp lại, nên khó lòng từ chối… vẫn phải đi thôi….”

Phương Linh nghe vậy liền gật đầu, chợt nói: “ Nô tỳ thấy khi sáng tam tiểu thư đến đây, sắc mặt có chút kỳ lạ, dường như có chuyện muốn nói với tiểu thư, chỉ vì ngại có mặt nhị tiểu thư và tứ tiểu thư cho nên, đành phải đem lời nói nuốt vào trong, e rằng cũng là vì chuyện này…”

Tần Ngọc Lâu nhớ đến mấy lần tam muội muội muốn nói rồi lại thôi, thực ra trong lòng cũng hiểu rõ, đành bất đắc dĩ nói: “Hôm nay Nhan gia tỷ tỷ đưa thiếp mời đến đây, e rằng Nhị thẩm đã giữ lại thiếp mời của tam muội rồi…”

Dù sao chuyện này cũng không phải xảy ra một hai lần, Tần Ngọc Lâu nói xong, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.

——————//—//—————-

Tác giả có lời muốn nói: Gần đây nhìn vòng bạn bè có một khẩu hiệu nhỏ——

Da trắng che ba xấu

Cao ráo che năm xấu

Mảnh khảnh che bảy xấu

Giàu có che được toàn bộ

Loi Beta: Khẩu hiệu kia quá chuẩn CMN luôn, ha ha
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 9 tuong tuong gap vu nuong trong truyen chuyen nguoi con gai nam xuong, nghi luan cau nhieu dieu phu lay gia guong sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.