Tang thế tình nhân

Quyển 1 - Chương 49: Đường Tiểu Miểu đáng thương

“Tư Hoàng, anh cuối cùng cũng trở về, em cứ sợ anh gặp chuyện không may. Vị này làĐường Miểu a?” Nữ nhân đánh giá Đường Miểu, bày ra một bộ trưởng bối hòa ái.

Đường Tư Hoàng né cánh tay của nữ nhân kia, lấy balô xuống ném cho Đường Xuân, đi về hướng phòng khách, phân phó Xuân thẩm lấy cho y ly nước.

Đường Miểu lãnh đạm nhìn thoáng nữ nhân kia, chuyển hướng qua Đường Xuân hỏi:“Xuân bá, những người khác đâu?” Cậu nói chính là Đường Hâm, Đường Văn và Đường Võ. Hai anh em Đường Văn, Đường Võ từ nhỏ tới lớn luôn sống ở Đường gia, hôm nay cho dù tận thế, bọn họ cũng không có khả năng ly khai, bởi họ không có nơi nào để đi cả.

Đường Xuân nhìn thấy tiểu thiếu gia, phi thường kích động, suýt nữa thì lệ tuôn đầy mặt, sau đó thấy bộ dạng của Charles cùng Hắc Uy, nhịn không được muốn cười thành tiếng, nghe thế, cẩn thận từng li từng tí nhìn sắc mặt Đường Tư Hoàng, trả lời: “Tiểu thiếu gia, những người khác đi ra ngoài tìm cậu rồi. Điện thoại không có tín hiệu, không có cách nào để liên lạc. Nếu trước khi mặt trời lặn vẫn chưa tìm được, họ sẽ trở về.”

“Để mọi người lo lắng rồi.” Nội tâm Đường Miểu nổi lên áy náy, ngượng ngùng gật gậtđầu, liếc trộm sắc mặt Đường Tư Hoàng tựa hồ lại trở nên khó coi, tranh thủ chào ông một tiếng, rồi nhanh chóng bước lên lầu.

Vừa rồi trên xe cậu có hỏi Đường Tư Hoàng về thời gian, cậu vậy mà hôn mê trong không gian tận 4 ngày. Khó trách cậu thấy đói như vậy. Trở lại phòng, cậu chuẩn bị tắm rửa mới phát hiện cúp nước, liền lấy ra một thùng nước từ không gian, nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo sạch, gặm hai cái bánh mì cùng một trái chuối tiêu.

Khi mặt trời lặn, nhóm người Đường Hâm lục tục trở về, thần sắc mệt mỏi.

Đường Hâm thấy Đường Miểu bình yên ngồi trong phòng khách, nhất thời hít thở không thông, vứt balô trên tay xuống mặt đất, ‘đông’ một tiếng trầm đục. Đường Hâm đi tới vài bước, thấy trên mặt Đường Miểu có dấu đỏ, hơi sửng sốt một chút, lạnh lùng nói: ”Đường Miểu, em còn biết trở về? Em đã đi đâu vậy hả? Có biết anh với ba mấy ngày nay chạy đi tìm khắp nơi không?”

Nội tâm Đường Miểu nghẹn khuất. Nếu cậu biết uống nước giếng trong không gian sẽ bị hôn mê bốn ngày, thì cậu đã không ngu ngốc mà uống ngay lúc đó rồi.

“Sao không nói gì?” Đường Hâm thấy cậu không lên tiếng càng thấy tức giận.

Đường Miểu nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Em không có cố ý. Em bị người ta đánh lén trong WC, rồi hôn mê cho tới bây giờ. Nếu anh cũng muốn đánh, nhớ đánh má bên phải.”

Đường Tư Hoàng sắc bén liếc qua: “Thế nào? Ta không thể đánh con? Vì sao lúc ra ngoài không nhắn lại đã đi đâu?”

Đường Miểu không lên tiếng, nghiêm mặt, nội tâm một mảnh chua xót. Cậu cũng biết cha không không thích mình. Đối với Đường Hâm, cha chưa từng động tay, mà cậu, không đến một tháng đã ăn hai cái tát rồi.

Những người còn lại trong phòng khách không ai dám lên tiếng. Đường Xuân cùng Xuân thẩm khẩn trương đứng một bên, vẻ mặt lo lắng, sợ hai cha con càng cãi càng bế tắc. Nhưng tiên sinh bây giờ đang rất giận dữ, hai người không dám vì Đường Miểu mà cầu tình. Đường Xuân âm thầm hướng tiểu thiếu gia lắc đầu, ra hiệu cậu đừng tranh cãi nữa.

Đường Hâm dừng một chút, hỏi: “Em bị ai đánh lén? Là người hay tang thi? Có bị thương không?”

“Là người, bốn ngày trước vẫn chưa xuất hiện tang thi.” Đường Miểu thản nhiên nói,“Không có bị thương.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như mẫu báo cáo tài chính theo tt 200, nộp thuế điện tử chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.