Tang thế tình nhân

Quyển 2 - Chương 129: Sự tích ra đời của quân đoàn Hoa quả

(tui định ghi tráicây, cơ mà thôi, giữ lại chút mặt mũi cho mấy a =]]]]] mà nghe nó cũng hay hơn:v)

Ăntrái cây xong, hai người ra khỏi không gian, còn mang theo mười hai con gà trongkhông gian, rồi cố ý bôi bùn đất lên cho bẩn mới cột lên nóc xe, lại lấy rađống chăn gối trong biệt thự lúc trước vờ làm vật tư tìm được. Cứ như thế lênđường trở về.

Quátrình trở về căn cứ hầu như không hề ngừng lại. Chạy tới cổng căn cứ, đứng xếphàng chừng hơn một giờ đồng hồ nữa. Tóc Đường Miểu cắt về giúp cậu đổi được thêmhơn 200 điểm. Ngoài ra, bọn cậu còn nộp lên ba con gà, đệm và chăn cũng đổithành điểm. Sau khi kiểm tra trên người không có vết thương, hai người thuậnlợi vào cổng. Chuyện tinh hạch hiển nhiên hai người đều không đề cập tới.

Lúcsắp về tới nhà, Đường Miểu lại lấy một rổ táo từ không gian. Từ tháng 7 đếntháng 11 là thời kỳ táo chín, mang ra cũng không sợ có ai hoài nghi.

Về đếnnhà, tất cả mọi người đều có mặt. Thấy trong tay Đường Miểu cầm một bịch táo,Đường Hâm liền đi tới từng bước dài. Tốc độ nhanh như vậy mà vẫn có thể duy trìdáng đi tao nhã, Đường Miểu nhìn mà thấy mình thật kém cỏi...

"Cóbao nhiêu? Đủ phần không?" Đường Hâm hỏi. Với hắn, sức hấp dẫn của táo còn lớnhơn cả thịt gà. Bọn họ bình thường đều có thịt ăn, nhưng hoa quả lại đã nhiềungày chưa thấy bóng dáng.

ĐườngMiểu nhìn vào túi, không biết cụ thể bao nhiêu nhưng chắc chắn hơn mười haitrái: "Chắc chia đều được."

ĐườngXuân cùng Xuân thẩm nhanh chóng bước tới nhận lấy mấy con gà trong tay Đường TưHoàng. Xuân thẩm có chút do dự, mọi người hiển nhiên đều muốn ăn thịt gà, nhưngmà mấy con này nếu nuôi thì sẽ có thể đẻ trứng nữa. Sức ăn của gà không lớn,với số vật tư dự trữ của bọn họ hiện tại thì có thể nuôi chúng một thời gian.

"Giếtba con, còn lại tạm thời để nuôi đi." Đường Tư Hoàng vào phòng khách ngồixuống, tiếp nhận chén trà Đường Văn đưa tới.

ĐườngMiểu nhanh chóng ngồi xuống cạnh y, cậu rất không muốn thừa nhận là mình sợngười khác chiếm mất vị trí này.

"Vâng,tiên sinh." Xuân thẩm nói.

BọnĐường Văn vô cùng vui vẻ, cả đám đều đang thèm thịt gà a. Đường Miểu trước đó tínhmang dê về, nhưng dê trong không gian đều rất mập mạp nhiều thịt, bọn họ nhiềungười như vậy nhất định ăn không hết, mà thời tiết hiện tại khá nóng, thịt đểthừa rất dễ bị hư. Đợi thời tiết mát hơn, cậu có thể mang về vài con.

"Tổngcộng hai mươi sáu trái, mỗi người đều có phần!" Đường Hâm đếm táo rồi chia chomọi người.

Bọn họtổng cộng mười hai người, mỗi người được hai trái, còn dư ra hai. Hai trái còndư, mọi người đều ăn ý đưa cho hai anh em.

ĐườngHâm cạp một trái, thật lòng khen: "Ngọt quá. Papa, hai người tìm được ở đâuvậy? Mùi vị y chang mấy trái táo lúc trước từng ăn ở nhà."

ĐườngTư Hoàng liếc qua Đường Miểu, cậu liền tặng cho y một nụ cười vô cùng vô tội, rồiđưa trái táo lớn nhất cho y. (chân chó =]]])

ĐườngTư Hoàng nhận quả táo, liếc cậu một cái: "Tìm được ở một thôn sau núi, có lẽlà táo hoang dã. Thứ này bây giờ là đồ hiếm, đừng để người khác thấy."

"Rõ." ĐườngThất hắc hắc cười, cắn liền mấy ngụm, "Vậy tôi giải quyết hết bây giờ luôn."

ĐườngMiểu lấy ra một đống túi hạt giống rau quả, đưa cho Xuân thẩm: "Xuân thẩm, đâylà mấy túi hạt giống, có hai túi cải thảo, hai túi bắp cải, một túi cà tím vàmột túi ớt. Thẩm coi coi có trồng được không."

Xuânthẩm vẻ mặt kinh hỉ nhận lấy, buông trái táo trong tay: "Được, được, đúng lúccó thể đem đi trồng trong vườn, chỉ một thời gian ngắn thôi là có rau quả tươiđể ăn rồi."

Ăn xongtáo, bà liền vội vội vàng vàng chạy ra vườn. Trước đây bà sống ở nông thôn nênmấy chuyện nuôi gà, trồng rau này với bà mà nói không phải chuyện gì khó.

"Hômnay có nghe được tin tức gì không?" Đường Tư Hoàng nhắc tới chính sự.

Mọingười dừng nói chuyện phiếm, một bên tiếp tục ăn táo, một bên thay phiên nhaubáo cáo.

ĐườngNhất và Đường Tam ở nhà cũng không ở không, hai người tìm người tới làm tườngvây quanh biệt thự cao hơn dày hơn. Hiện tại bức tường cao hai thước rưỡi, dàythêm chừng 20 dm, thật sự là y như nhà cao cửa rộng a.

TrươngVọng nói: "Tôi cùng Phùng Dã đi một vòng quanh căn cứ, phát hiện lực lượngcanh phòng ở đây khá đầy đủ, tường vây cũng đủ cao đủ dày; nhưng lại có mộtđiểm khiến người lo lắng, căn cứ chỉ có mỗi một cửa ra vào. Một khi trong căncứ xảy ra náo loạn, một nghìn người chỉ có mỗi một cửa ra, lúc cần rút lui cựckỳ bất tiện."

ĐườngTư Hoàng gật đầu nói: "Đó cũng là nguyên nhân ta chọn nơi ở gần lối ra. Bấtquá, căn cứ làm thế này cũng không trách được, nếu như có nhiều cửa ra vào, bêntrên cũng khó quản lý. Chỗ nào phòng ngự yếu nhất, chỗ nào mạnh nhất?"

Xuân thẩmcó vào một lần, thấy bọn họ đang bàn chuyện thì đổi trà rồi lại ra vườn tiếptục bận rộn.

PhùngDã nói: "Vốn tôi không nghĩ tới chuyện này, là Trương Vọng nhắc tôi mới chú ý.Chỗ canh phòng mạnh nhất chỉ có hai nơi, một là phòng thí nghiệm, những nơikhác rất khó tiếp cận nên bọn tôi đoán là kho lương thực. Còn nơi phòng ngựmỏng nhất là một nơi hẻo lánh phía tây, chỗ đó bên kia tường là một con sông,bất luận là người hay tang thi đều không có khả năng bơi qua."

TrươngVọng là người cẩn thận, Đường Tư Hoàng cũng khá hài lòng với biểu hiện của hắn,chỉ gật đầu rồi ra hiệu những người khác nói tiếp.

ĐườngHâm nói: "Con cùng Xuân bá tới chỗ thị trường giao dịch. Tuy WH thị đã banhành chế độ dùng điểm để giao dịch nhưng đa số mọi người vẫn lấy vật đổi vật,chỉ có những cửa hàng cỡ lớn mới dùng điểm, hơn nữa giá hàng hiển nhiên là hơicao."

"Điềunày chứng tỏ cái gì?" Đường Tư Hoàng gợi ý.

ĐườngHâm ngẫm nghĩ một lúc rồi bất đắc dĩ buông tay: "Chứng tỏ người trong căn cứvẫn không có cảm giác an toàn, cũng cho thấy bên trên vẫn chưa hoàn toàn làmchủ thị trường, bằng không, thị trường giao dịch cũng không hỗn loạn như thế."

"Khôngsai."

ĐườngVăn nói tiếp: "Tôi và Đường Thất tới tòa hành chính, hiện tại có không ítngười sống sót hợp lại thành tiểu đội sinh tồn, thường tới đó nhận nhiệm vụ, cóthể đổi được điểm. Theo như tôi quan sát cả ngày hôm nay, thì hơn phân nửa chọnở lại nội thành, chỉ một số ít đội ngũ vì phần thưởng kếch xù mà ra khỏi thànhlàm nhiệm vụ."

"Tôi khôngđi đâu cả, chỉ trò chuyện cùng mấy lão đầu dân bản địa thôi. Hiện tại các thếlực lớn nhất trong căn cứ hiển nhiên là chính phủ và quân đội, cỗ lực lượng thứhai là toàn bộ các tiểu đội sinh tồn. Top 5 các tiểu đội sinh tồn trước mắt cóHắc Lang đội, Tiểu Cường đội, Phi Hổ đội, Hồ Đồ đội và Triều Dương đội." ĐườngVõ nói. (tiểu cường: tên gọi khác củagián:v)

"Ha haha..." Tất cả đều bật cười.

"Vũthúc, Tiểu Cường đội như thế nào?" Đường Miểu buồn cười hỏi.

ĐườngVõ cũng hoàn toàn là bộ dáng buồn cười: "Đội bọn họ có tổng cộng 20 người, đềutự xưng mình là tiểu cường đánh mãi không chết, nên đặt tên là Tiểu Cường đội."

"Hồ Đồđội?" Đường Tư Hoàng nâng ly trà, "Ngược lại có chút giống phong cách của TiếuHồ Lâm."

ĐườngMiểu nhìn y, cắn mạnh xuống trái táo trong tay, một tiếng "rắc" vang lên. Chathật hiểu Tiếu Hồ Lâm, chỉ từ một cái tên ba chữ đã nghĩ tới Tiếu Hồ Lâm...

ĐườngVõ vỗ chân bôm bốp cười: "Lão đại anh minh, quả thật là đội của Tiếu tiênsinh."

ĐườngTư Hoàng có chút ngoài ý muốn, không ngờ Tiếu Hồ Lâm ở WH thị, không biết là cốý hay vì chuyện gì đó mà kẹt lại ở đây.

Quan hệcủa cha với Tiếu Hồ Lâm quả nhiên không tệ. Đường Miểu nhìn nhìn y, lại cắnxuống một ngụm, lại là một tiếng "rắc" vang lên.

"A...!"

ĐườngTư Hoàng buồn bực quay đầu, thấy dấu răng khắc sâu trên ngón tay cậu, ánh mắtlộ ra vài phần bất đắc dĩ.

"Nènhóc, có phải thèm thịt quá rồi không? Dù thế nào cũng không thể hạ khẩu vớichính mình a." Đường Hâm buồn cười, ra vẻ lo lắng chế nhạo.

Mọingười đều cười ha hả, ý cười bên môi Đường Tư Hoàng cũng sâu thêm vài phần.

ĐườngMiểu liếc mắt nhìn Đường Hâm. Cậu khôngchú ý trái táo trong tay mình chỉ còn lại một mẩu nhỏ. Gì chứ thật ra cậu rấtmuốn cắn Đường Tư Hoàng một cái, nếu là y, cậu nhất định có thể xuống...răng, hừ,lén lấy một ngón tay dùng sức chọt vô eo Đường Tư Hoàng một cái. Đường Tư Hoàngnháy mắt cứng người, liếc cậu cảnh cáo. Đường Miểu làm như không biết, lại bốclên một trái khác tiếp tục ăn. Cậu quyết định đem hai trái táo vốn chia cho ĐườngTư Hoàng cũng ăn hết luôn. ( ̄︿ ̄ ╬)

"Papa,chúng ta cũng đặt tên cho đội mình đi?" Đường Hâm hào hứng nói.

"Cũngnên có một cái." Đường Tư Hoàng gật đầu.

ĐườngThất sờ cằm: "Hơn nữa tốt nhất là một cái tên có thể làm chúng ta bỗng nhiênnổi tiếng luôn, còn làm tất cả mọi người nhớ kỹ chúng ta."

"HùngBá đội thế nào?" Đường Võ lập tức lên tiếng.

"Tầmthường." Đường Văn khịt mũi khinh bỉ, "Không bằng gọi là Đỉnh Phong đội."

"LợiNhẫn đội." Trương Vọng nói. (lợi: sắcbén; nhẫn hay nhận: lưỡi dao)

"HiVọng đội?" Đây là Đường Xuân.

ĐườngMiểu nói đùa: "Không bằng lấy tên "Hoa Quả đội", đảm bảo tuyệt đối nổi tiếngngay lập tức."

"Hửm?"Đường Tư Hoàng đột nhiên lên tiếng, bình tĩnh ném ra mấy chữ, "Vậy gọi là "quânđoàn hoa quả"."

Hơn mườihai cặp mắt lập tức đồng loạt nhìn qua, hiển nhiên có hơi kinh ngạc. Tất cả đềukhông hiểu tại sao lão đại lại chọn một cái tên "đáng yêu" như vậy, nhưng thầnsắc Đường tiên sinh căn bản vô cùng bình thản, cao thâm khó dò, không thể dễdàng nhìn thấu. Sau đó cả đám một nửa gật đầu, một nửa trưng ra vẻ mặt đau khổ.Gọi thế này có phải quá thảm thương không?

ĐườngHâm linh cơ khẽ động: "Đã vậy, nếu mọi người không có biệt danh thì thật khôngthú vị. Mọi người đều tự đặt cho mình một biệt hiệu đi. Của tôi là "quả vải"."

ĐườngMiểu im lặng, bày ra bộ dáng không liên quan tới mình, thản nhiên tiếp tục gặmtáo, chợt nghe Đường Tư Hoàng lên tiếng: "Biệt danh của Đường Miểu, "dâu tây"."=))))))))

Mọingười đều gật đầu tán đồng. Tiểu thiếu gia đáng yêu như thế, quả thực rất giốngtrái dâu, mềm mềm nộn nộn.

ĐườngMiểu cứng đờ: "Con thích dứa." Ít ra có thể đâm người.

"Tôilà "hạch đào"..."

""Tôilà "dưa hấu"..."

ĐườngMiểu vô cùng phiền muộn ngồi một bên, lại nhìn Đường Tư Hoàng thêm vài lần,bỗng nhiên cười trộm một mình.

Mọingười lập tức nhìn qua.

"Tiểuthiếu gia, cậu cười gì thế?"

"Khôngcó gì?" Đường Miểu làm như không có gì nói.

"Hửm?"Đường Tư Hoàng nghiêng đầu nhìn cậu, cả người đầy khí tràng uy hiếp.

ĐườngMiểu nghiêm túc nói: "Cha là đội trưởng, vậy thì chính là lão đại của các loạitrái cây. Mọi người thấy đúng không?"

"Khôngsai." Tất cả hiển nhiên đều đồng ý điểm này.

ĐườngMiểu cười tủm tỉm tiếp tục nói: "Như vậy cha hoàn toàn xứng đáng với "Vua tráicây". Vậy mọi người có biết "vua trái cây" là cái gì không?"

———————————

Pi ệt 1: Đoán xemem nó đặt tên cho anh là gì =))))

Pi ệt 2: Hnay làsinh nhật tui, tui sẽ cố gắng làm 2 ch XD ~~~

****************************

Chương này có mấy hình minh họa đợp lớm ấy mà nhà khóa nên nó ko hiện trên đây:"(

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới từ dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 cong ty cung cap suat an cong nghiep tai tphcm, xu the thi truong quang cao online nam 2021 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.